📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Đôi Bạn

2 trả lời, 878 lượt xem — Trang 1 / 1
ÐÔI BẠN
Lê Vĩnh Hòa

Thằng Tệch trải miếng bố xuống nền xi-măng, ngáp dài. Nó dòm qua nhà bên kia đường. Đèn sáng hực. Có cô con gái tóc quăn úp sách trên ngực, nằm mơ màng. Thằng Cảo ngồi khoanh tay rế, chép miệng:
- Lớn quá mà còn đi học há.
- Hứ ! Thì người ta có tiền. Mà sao mày biết y có đi học ?
- Tao gặp ở trước cửa trường Nam-Cường hoài.
Tệch cổi áo giũ sột soạt hỏi :
- Mầy thích đi học lắm hả ?
- Học mà không thích thì thích cái gì mậy ?
Tệch hả cái miệng rộng huệch cười :
- Tao đâu có cần đi học mà tao cũng biết đủ. Nè ! Sơ-vanh là con ngựa. Lơ bốp là con bò. Lơ...
- Dở ! Mầy dở nhiều. Chữ đó xưa rồi. Nghe tao đọc chữ mới đây: Đờ gượt, đờ bồi, đờ tít-sơ, đờ bờ-lắc bô, đờ cà-lách rum, đờ...
- Đọc cái con quỉ gì vậy ?
Tệch lại ngáp:
- Ối ! Hơi đâu nói mầy hỏi. Tao thì cái gì cũng biết. Bỏ qua nho tao cũng đầy ruột: Nhơn chi sơ tay rờ cơm nguội, tánh bổn thiện cái miệng đòi ăn ...
Thằng cảo nuốt nước miếng cái ực:
- Ờ ! phải có cơm nguội mà rờ cũng đỡ. Mầy đọc hai câu nho đó sao tao nghe nó trúng ngay cái tâm của tao lúc nầy quá trời.
Câu chuyện trong bóng tối tới đó im ngang. Có lẽ nghe nhắc tới cơm, tụi nó đang ngồi tưởng tượng.
Lâu lắm mới nghe giọng nhừa nhựa của thằng Cảo cất lên:
- Tao còn năm đồng để dành tính góp nhóp mua cái quần cụt. Hay là tụi mình quất rụm mẹ nó đi. "Bi nhiêu" cũng không đủ vô đâu. Nghèo cho nó mạt luôn một thể.
Thằng Tệch thở ra nhè nhẹ, ngẫm nghĩ một chút mới trả lời:
- Tao nói vậy chớ không mấy đói. Hồi xế thằng cha thợ hồ có cho tao một tô bún nước lèo. Tiền dành khi khác. Mà để bụng đói ngủ ngon hơn, đúng theo phép "vệ sanh 1956".

Nó vừa nói vừa co rút, hai tay chấp lại, kẹp ở giữa háng. Cảo ngả lưng kế bên. Gió từ sông Cửu-Long thổi lên lồng lộng. Có tiếng người ta nói chuyện rì rào:
- Mát quá ! Mát thấu trời.
Cảo rùng mình day qua ôm thằng Tệch ... mơ màng ... Tiếng hát "Bập bông bông ... bập bông bông ..." ở rạp Tây Đô nghe văng vẳng.

***
Nó thấy nó đi lạc tới chỗ nào đẹp quá. Đẹp đẽ mà không có ồn ào lộn xộn như chợ Cần-Thơ nầy. Nhà cửa thẳng giăng, đều đặn, xinh đẹp, không phải như bây giờ : cái thì cao đụng ông trời xanh, cái thì thấp ngang cần cổ. Người ta đi lại từ tốn, vui vẻ không ai phách lối, cao-bồi, không ai có áo ny-lông, cũng không có ăn mày rách rưới nữa. Không biết đây có phải là cái xứ Thiên Đàng ở tận trên khỏi chín từng mây mà bà nội thường nói cho nghe hồi nhỏ không. Lạ quá! Đương suy nghĩ, thình lình có ai đánh bộp vô vai một cái. À thằng Tệch mắc dịch đây chớ ai! Mẹ cha ơi! Nó làm gì mà bảnh tẻn dẫu : giày xăng-đan, quần xanh, áo sơ-mi trắng bỏ vô quần, đầu hớt cao, mặt mày sáng láng, sạch sẽ. Nó ngơ ngác hỏi:
- Tệch! Mày làm sao mà coi ngon quá sá vậy ?
- Thằng hỏi lảng nhách. Thì học chung một trường với mầy chớ làm sao đâu?
- Học! Tao mà đi học? Mầy nói bộ tao chiêm bao sao chớ.
- Thì mầy coi quần áo mầy kìa. Cặp mầy cầm tay đó.

Nó cúi xuống, ngạc nhiên quá. Rõ ràng quần áo nó y hệt như thằng Tệch. Tay nó xách cái cặp láng trơn mà hồi nãy tới giờ nó cứ tưởng đương xách cái thùng đánh giày chớ. Nó cười ha hả khoái chí.
Chưa kịp nhớ lại đầu đuôi gì, thằng Tệch kéo nó đi:
- Đi ăn lót lòng cho kịp vô học mầy, chuông ăn rung rồi kìa.
Hai đứa quay vô nhà. Nhà lót gạch bông, đi bước mát lạnh.
- Nhà ai đây mậy?
- Nhà tụi mình chớ nhà ai.
- Của tụi mình?
- Ờ! Của dân mồ côi mồ cúc, đánh giày móc túi, ăn đình ngủ chợ, uống nước đường mương hồi đó đó.

Phòng ăn hiện ra rực rỡ, đông đúc con nít cỡ tụi nó, không có đứa nào ồn ào la lối, chụp giựt gì hết. Ý mà có thằng Long Điểm, Long Què, Hai Chọt, A Chải: mấy đứa móc túi số dách hồi đó. Ủa! Có thằng Mẻo, Tư Xùi, ba gã đánh giày đây mà. Đứa nào đứa nấy coi cũng đàng hoàng ghê. Khoái thiệt.

Đồ ăn đầy bàn, ngon quá trời. Thằng Tệch bẻ cho nó một khúc bánh mì, gắp một miếng xiếu mại, mời:
- Ăn đi Cảo! Ăn đi cho đã mầy.

Nó cảm động nhớ tới hồi đó có lúc đói quá, nó với thằng Tệch giành có một khúc bánh mì, đánh nhau u đầu rồi hai đứa ôm nhau khóc. Thiệt là bần cùng sanh ra đủ chuyện bậy bạ. Nó biết thằng Tệch thương nó lắm phải chơi đâu. Hồi nó đau liệt, thằng Tệch dám nhịn ăn mấy ngày, uống nước phong-tên chịu trận để dành tiền mua cho nó mấy gói thuốc nhãn máy bay, ôm nó khóc như con nít lên ba. Nghĩ lại nó thương thằng Tệch quá. Nó nghẹn ngào nói:
- Ăn đi Tệch, tao có phần tao nè.
Vừa nói vừa gắp một miếng lạp xưởng tươm mõ bỏ vô miệng... chưa kịp nhai, nó bỗng nhảy nhỏm dậy.
Nó ngó dáo dác, dụi mắt.
Gió sông Cửu-Long thổi lên lồng lộng. Thằng Tệch ngồi bó gối, đang nhìn nó chăm chăm:
- Mầy làm gì mà miệng nói làm xàm, nhai lép nhép thấy ngon quá vậy. Kêu hoài mầy hổng hết ú ớ, tao phát giận, đập vô mông mầy một cái mới chịu tỉnh.
Cảo lờ đờ, tiếc miếng lạp xưởng tươm mỡ chưa kịp nhai. Nó hơi tức thằng Tệch sao mà hồi nãy không để cho nó nhai hết miếng lạp xưởng rồi hãy kêu dậy.
-Ối! Mà tức vậy cũng bậy. Nó đâu có biết mình nằm chiêm bao đương ăn lạp xưởng. Nghĩ tới đó, nó bực cười.
Thằng Tệch hỏi:
- Cười cái gì vậy mậy?
- Tao chiêm bao hay quá mầy.
- Nói nghe coi.
- Ừ!

***
Gió sông Cửu Long vẫn thổi lên lồng lộng.
Tiếng nói êm êm rù rì. Hai mái đầu xanh đau khổ chụm lại, say sưa xây những mộng đẹp trong lành. Hai bàn tay bé nhỏ ôm chặt lấy nhau, sát bên nhau.

Gió sông Cửu-Long vẫn lồng lộng bốn phương trời;

Và Tây Đô vẫn quay cuồn trong bao ánh sáng!

Lê Vĩnh Hòa





Đăng nhập để trả lời
0
Ngạc Nhiên



Phạm Vũ Anh Nam

Ngọc Anh ngồi trong văn phòng làm việc,mà tâm hồn thì đi hoang ra ngoài cửa xổ . Ðã gần giờ ăn trưa rồi mà nàng chưa có một quyết định nào cho buổi tối nay .Hôm nay là ngày Sinh Nhật của Hiển,chồng nàng .Thoáng đó mà đã 15 năm trôi qua .Một đám cưới vụt vã nghèo nàn trong khung đời di tản của trại tỵ nạn .Giữa bập bềnh trôi nổi của cuộc sống hôm nay, đời sống của Ngọc Anh là những gì êm ả nhất so với lũ bạn bè cùng lứa tuổi .Nàng là người duy nhất trong đám bạn bè không phải trải qua sóng gió trong dời sống vợ chồng .Hiển là người trầm lặng ít nói .Ngọc Anh bặt thiệp hiền hòa và không có nhiều tham vọng trong cuộc sống .Mỗi năm đến ngày Sinh Nhật chồng, nàng luôn tìm một “Supprise” để chiều chàng .

Ðêm qua, nàng đã thật nồng nàn hơn,và phiêu du hơn trong cuộc ân ái với chồng .Hạnh phúc của nàng chính là nụ cười thỏa mãn của Hiển trong bóng đêm,và câu hỏi của chàng:
-Có phải đây là quà Sinh Nhật của anh ?
Ngọc Anh đã e thẹn chẳng biết trả lời thế nào hơn là gục đầu trên ngực chồng với nụ hôn.

Ðối với nàng,hạnh phúc trong vòng tay là những gì thật hiển nhiên như đêm và ngày có nắng và mưa .Nàng bằng lòng và chấp nhận những gì mình có trong tay,chuỗi ngày êm ả nhẹ nhàng thế thôi .Nàng sợ hãi cho những đổi thay quay cuồng trong cuộc sống .

Buổi sáng nay,Hiển đánh thức Ngọc Anh dậy sớm .Chàng đã chiều nàng bằng những hành động và cử chỉ ra ngoài những sở thích riêng chàng,chỉ vì chàng biết những điều đó làm Ngọc Anh vui thỏa và sung sướng .Ngọc Anh đem mãi niềm hạnh phúc đến chỗ sở làm,nàng đã nghĩ về chàng nhiều hơn những ngày khác Cái oi bức của mùa Hè nóng nực không cất đi hạnh phúc riêng trong lòng .

Tiếng chuông điện thoại reo . Ngọc Anh bốc điện thoại lên:
-Hello! Annie‘s speaking.
-Hi Annie, Albert here! How are you? Do you want to go out for lunch with us? Just me, Tom, and Tammy.
-I don’t know .Give me a second.
Ngọc Anh gác điện thoại trên vai suy nghĩ trong một thoáng:
-OK. I will be out in a minute.

Ngọc Anh thoáng nghĩ đến chồng,nhưng nàng biết mình không có đủ thời giờ. Phòng Kế Toán ngày Thứ Năm phải làm lương cho nhân viên .Hai vợ chồng mỗi lần muốn đi ăn chung phải tốn một giờ rưỡi,thôi đành đi ăn với bạn chung sở vậy .Nàng còn nghĩ đến sẽ hỏi ý kiến các bạn về món quà “Supprise” cho chồng .

Bốn người cùng đi chung một xe .Một người trong bọn đề nghị đi ăn ở Lovely Cove Restaurant trên Orange Hills .Mọi người đều đồng ý .Ngọc Anh không thích lắm vì hơi xa sở làm,nhưng nàng không phản đối .Quán ăn này là một quán ăn khá sang trọng tọa lạc trên lưng đồi,nhìn xuống thành phố và những vùng lân cận .Quán ăn có những booth nhỏ riêng biệt cho từng bàn .Vì là mùa Hè,nên mọi người đều thich ngồi ngoài hiên để nhìn xuống đồi . Ðột nhiên, Ngọc Anh thấy nhớ Hiển da diết,muốn gọi cell phone cho chàng,nhưng vì có các bạn chung quanh nên nàng e ngại .

Ngọc Anh vừa ăn vừa ngắm con đường đất ngoằn nghoèo dẫn lên đồi . Hai bên đường là những bông Cúc Dại vàng tươi mặc áo nắng tắm mình giữa đất trời .Mấy ai mang tâm hồng Ðông Phương như nàng nhìn cảnh vật hiện tại mà không một chút thương tưởng về thời áo trắng .Con đường phố lá Me nghiêng có những chàng trai ngờ nghệch đốt khói Tương Tư Thảo chờ đợi dấu chân người tình sinh viên đi vào đời Ngọc Anh cười vu vơ với những ý tưởng đang quẩn quanh trong đầu .Tammy chợt lên tiếng hỏi nàng:
-What‘s in your mind?
-Today is my husband‘s birthday .I don‘t know what to do and I don‘t want to do the usual.
-Oh! I have an idea. You could call a balloon dancer to his office this afternoon.
-I will do that.

Tammy là một con bé luôn có những ý kiến táo tợn. Kể ra, đó cũng là một sáng kiến khá vui. Ngọc Anh chỉ cần tưởng tượng bộ mặt của Hiển ngệch ra khi người vũ nữ khỏa thân với những trái bong bóng đủ màu ngồi trong lòng,nàng không nhịn được cười. Trong đời sống bình lặng , đôi khi người ta cần một thoáng ngạc nhiên, đó là màu sắc cần thiết của bức tranh tâm hồn,chút hương vị cho cuộc sống thêm đậm đà.
Ngọc Anh chợt nhớ mẩu đối thoại ngắn với chồng đêm qua:
-Ngày mai sinh nhật của anh,em cho phép anh được gọi điện thoại nói chuyện với một cô bạn cũ nào đó mà anh quen . Nhưng chỉ ngày mai thôi,và một lần rồi thôi nha anh!
-Sao em lại có những ý nghĩ kỳ cục vậy …. Có thể anh sẽ có những người bạn cũ còn nhớ đến anh gọi chúc mừng là nhiều! Không lẽ,em nghĩ anh còn hứng thú để hẹn hò nữa sao!
-Em nói vậy thôi! Ðương nhiên là còn tùy anh nữa chứ!

Ðang ngồi nghĩ ngợi vẩn vơ và nói chuyện với các bạn sau bữa ăn, Ngọc Anh chợt nhìn thấy một đôi đi ra khỏi nhà hàng bóng dáng thật quen thuộc. Cả hai khoác eo đi sát bên nhau. Nhìn thật kỹ chính là Hiển và cô em gái út của Ngọc Anh tên Tú Anh. Ngọc Anh nhỏm người đứng dậy,nhưng nàng lảo đảo thân hình nên ngồi xuống. Bên ngoài,Hiển và Tú Anh ngồi ôm nhau trong xe,trao nhau những nụ hôn thật nồng nàn. Chiếc xe Porsche Carrera gầm lên và lao mình xuống con đường đồi,bỏ lại sau lưng là Ngọc Anh với vệt khói cay nồng trong mắt và nỗi đau mới vừa nhói trong tim.

07-2004





Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện của Một Con Lừa
Chuyện Bạch Phiến: Maria Full of Grace



Trần Viết Minh-Thanh



Với phim “Maria Full of Grace” (María, llena eres de gracia), lần đầu tiên thế giới bạch phiến được nhìn qua ống kính một cách khác biệt. Không thấy đâu các tay trùm buôn lậu quyền uy, giàu có, nhà mênh mông, then cài, cùng các tay cận vệ súng ống đầy mình để bảo vệ cho tài sản cũng như ngành thương mãi đem tới lợi tức khổng lồ này. Cũng không có những người tiêu thụ, ghiền bạch phiến, với đời sống trác táng hay đã xuống dốc, phải sống trong các khu nhà tối tăm. Khán giả sẽ thấy việc làm của những người tải bạch phiến, nhưng đây không phải là những tay anh chị, mặt mày ghê rợn, mà là những thiếu nữ trẻ, ngây thơ, nhưng nghèo. Họ cũng là những nạn nhân bị lợi dụng trong thế giới chỉ biết có tiền, không coi mạng sống con người ra gì cả. Vì muốn thoát cảnh nghèo khó, họ vô tình đóng góp vào nguồn lợi tức khổng lồ đã làm cho chính phủ Colombia cũng như thế giới điên đầu trong công cuộc chống bạch phiến.


Maria là một thiếu nữ 17 tuổi ở một cái làng nhỏ ngoại ô tỉnh Bogotá, sống với mẹ, bà ngoại và một người chị trẻ có cậu con trai nhỏ. Như mọi gia đình trong làng, gia đình Maria chật vật dựa nhau sống qua ngày. Maria làm việc cho một trang trại, đúng hơn là một xưởng sản xuất hoa hồng, công việc dây chuyền như một cái máy, mà lại còn bị dưới quyền một người quản lý khó tánh. Sau đó cô thiếu nữ trẻ biết mình có bầu với người tình trẻ cùng làng. Hai người trẻ lỡ có con với nhau, thật sự chưa nghĩ đến nhân duyên. Dù người tình trẻ đề nghị cưới, Maria từ chối vì thấy tương lai rồi cũng như người chị, dính vào cái vòng lẩn quẩn nghèo khó. Bất cần đời, bướng bỉnh, Maria lại nghỉ việc khi người quản lý khó chịu, không lý gì tới sức khỏe của cô. Theo lời dụ dỗ của một thanh niên quen biết, và muốn có một số tiền tức thời, Maria đã chiụ làm “con lừa” để chuyển thuốc phiện cho các tay buôn lậu thuốc phiện, chắc chắn họ làm việc cho các trùm ma túy lớn. Thật ra, trong thế giới buôn lậu, danh từ để gọi các người chuyển bạch phiến là “mule”, tức là con la, một giống lừa lai với giống ngựa. Lừa và la là hai loài vật dân miền núi dùng để chuyển đồ đạc qua những đoạn đường cheo leo, gập ghềnh, khó di chuyển. Chữ mule nghĩa bóng, là một người gan lì, bướng bỉnh. Thiết nghĩ, tiếng Việt ta dùng chữ lừa có ý nghĩa hơn chữ la, hơn nữa đây là tiếng lóng, không cần phải chính xác lắm.

Colombia là xứ đứng hàng đầu trên thế giới về kỹ nghệ sản xuất bạch phiến, ước đoán là 2/3 số bạch phiến tiêu thụ của toàn thế giới. Các tay trùm bạch phiến của các gia đình giàu có, quyền uy được các báo mệnh danh là “The Colombian Drug Cartels”, là những tổ chức làng nghề, chuyển bạch phiến qua nhiều ngả ngách, từ đường hàng không, tàu lửa, xe hơi, đặt nhiều trạm chuyển đổi tinh vi hơn cả tình báo, đi qua các nước Nam Phi, Á Châu, đến các đảo nhỏ và cuối cùng tới những người tiêu thụ tại các tỉnh lớn khắp thế giới. Colombia được bao bọc bởi hai biển: Pacific và Carribean, đã giúp cho các tay buôn lậụ dễ dàng chuyển bạch phiến qua nhiều phương tiện. Họ có rất nhiều sáng kiến trong công cuộc phân tán các loại ma túy. Khi một cách chuyển bị phá họ lại nghĩ đến cách khác. Còn là xứ sản xuất cà phê, các tay buôn Colombia đã từng dấu bạch phiến vào cà phê, lối này đã qua mặt quan thuế một thời gian dài, vì mùi cà phê nặng, át được thính giác của các chú chó được luyện để ngửi bạch phiến. Thật là ý kiến quá tài tình! Một cách khác là họ mỗ bụng chó và bỏ bạch phiến vào. Hai cách này được khám phá qua sự tình cờ. Nhưng không cách chuyển nào ghê rợn bằng bỏ bạch phiên vào cơ thể con người.

Trong phim “Maria”, các tay anh chị với nhiệm vụ phân tán bạch phiến, giao cho các cô thiếu nữ trẻ những viên thuốc đã được ép lại thật chặt, buộc lại hai lần bằng ni-lông, và các con lừa phải nuốt các viên bạch phiến này vào bụng. Bề dài khoảng hai lóng tay cái, bề ngang cỡ một lóng, to hơn quả nho bự, Maria phải tập mãi mới nuốt được các viên bạch phiến vào bụng. Mỗi con lừa phải nuốt từ 60 đến 100 viên bạch phiến, tùy vào dạng cơ thể họ, bé hay lớn con. Tuy được cột chặc kỹ càng, nhưng viên bạch phiến cũng có thể bể bất cứ lúc nào. Trong hệ thống tiêu hoá, một khi bao tử thấy có thức ăn, sẽ tự động nhả át xít để làm tan thức ăn, và như vậy nếu bạch phiến ở trong bụng lâu sẽ có nguy cơ át xít làm rách bao ny-lông. Thử nghĩ một số thuốc phiện lớn, đặc nằm trong bụng thì còn gì cơ thể con người nữa? Người mang viên bạch phiến bể sẽ không hy vọng gì sống cả. Trong phim khán giả sẽ thấy trường hợp đó xảy ra cho một con lừa chuyển bạch phiến.

Bạch phiến là một vấn đề nan giải cho chính phủ Colombia cũng như thế giới, nhưng vì nó đem lại một nguồn lợi tức khổng lồ cho các tay buôn, nên khó lòng diệt được hết. Họ đã mua chuộc được các chính trị gia, cảnh sát, quan thuế vvv... Rất nhiều báo chí và phim ảnh đã nói đến kỹ nghệ ngoài vòng pháp luật này. Nhưng lần này, qua ống kính của nhà đạo diễn trẻ Marston, ta thấy thế giới bạch phiến qua mặt khác. Các con lừa bạch phiến không là các tay anh chị mà là những cô gái ngây thơ, và chúng ta không khỏi thương cảm cho hoàn cảnh của ho. Thật sự không mấy ai biết rõ số con lừa đó lên đến bao nhiêu, và họ là những ai?

Ðây là phim dài đầu tiên của đạo diễn Joshua Marston, chuyện phim được viết cũng như được trình bày bằng tiếng Tây Ban Nha. Phần đông các cảnh được quay tại Nam Mỹ . Joshua Marston bắt đầu công cuộc nghiên cứu về các con lừa trong cộng đồng Colombia tại New York, gần nơi anh cư ngụ, và tại Colombia, sau khi anh tình cờ đọc được các bài báo viết về các cô gái trẻ, những con lừa bạch phiến. Cuối cùng, Marston đã đưa cuộc nghiên cứu của mình lên màn ảnh lớn. Sau khi duyệt qua phim, nhận thấy cách quay thần tình của Marston, cũng như tính cáchï hấp dẫn của chuyện phim, HBO đã đồng ý tài trợ cho cuốn phim đầu tay của chàng đạo diễn trẻ này. Cho tới nay phim Maria, Full Of Grace đã lãnh hai giải tại đại hội Liên Hoan Thế Giới của Berlin lần thứ 54, và giải phim hay tại đại hội điện ảnh Seattle, cũng như đại hội Ðiện Ảnh Sundance .

Vai chính trong phim được giao cho một nữ tài tử người Colombia: cô Catalina Sandino Moreno, 23 tuổi. Ngoài vài lớp về diễn xuất sân khấu tại Bogetá, Colombia trước khi dời qua New York, Catalina Moreno chưa có kinh nghiệm diễn xuất nào đáng kể, nhưng Catalina đã đóng vai trò “Maria” của mình xuất sắc và tới nay cô đã lãnh được bốn giải thưởng “nữ diễn viên xuất sắc nhất”, mà quan trọng là giải Gấu Bạc, cùng chung với nữ tài tử Charlize Theron, phim Monster. Ngoài ra cô còn được các nhà phê bình phim nhiệt liệt khen ngợi tài diễn xuất tự nhiên của cô, và có người đã viết như sau: “Moreno đã diễn xuất vai trò với một đam mê dữ dội!” Ðể chuẩn bị cho vai trò của mình, thường các tài tử đi tìm hiểu, quan sát vai trò được giao phó hầu diễn xuất cho đúng, và tự nhiên. Với Catalina, khi được hỏi về vai “con lừa”, và những kinh nghiệm bản thân, thì cô trả lời: “Thật ra thì tôi có nghe nói đến các con lừa bạch phiến, nhưng không quen biết người nào và thế giới của họ, nhưng điều mà tôi không biết về họ đã giúp tôi đóng vai trò trọn vẹn, vì các thiếu nữ này đến với việc của họ giống như tôi thôi. Họ rất ngây thơ, không biết gì về tổ chức hết, họ chỉ làm theo chỉ bảo thôi, và tôi đã đóng vai của tôi như vậỵ”

Cũng như Catalina, số đông khán giả biết rất mơ hồ thế giới bạch phiến. Câu chuyện của Maria quả rất thật, tựa như mẫu quảng cáo cho phim: Dựa theo 1000 chuyện thật. Phim rất lôi cuốn, tuy không có những màn đánh đá giựt gân, nhưng hồi hộp không kém, như lúc các con lừa bị quan thuế tra khảo, hoặc lúc các con lừa trốn các tay anh chị, khán giả không khỏi lo lắng cho họ. Lì lợm, Maria còn dám cả gan đòi tiền của các tay anh chị khi cô nàng sau khi bỏ trốn, quay trở về giao lại bạch phiến cho chúng. Ngoài sự hiểm nguy cho tính mạng, họ còn bị dọa nạt, cảnh cáo từ các tay anh chị "quảng giáo". Nếu chẳng may số bạch phiến họ mang tới trạm cuối cùng không đồng với con số nuốt vào người, thì sẽ có điều không may xảy ra đến cho gia đình họ. Thật tội nghiệp cho phận số các cô gái nghèo này! Giới buôn bạch phiến đem một số tiền – mà đối với người nghèo thì quá lớn - ra dụ dỗ họ làm công việc rất nguy hiểm. Mỗi con lừa nhận khoảng từ 5000 tới 8000 đô cho một chuyến đi, mà số bạch phiến họ nuốt vào người đáng giá cả trăm lần hơn. Chỉ trong nước Mỹ thôi, mỗi năm người Hoa Kỳ tiêu thụ 46 tỷ đô tiền bạch phiến. Tại các phi trường lớn trên thế giới, hàng năm nhân viên quan thuế bắt được cả ngàn con lừa bạch phiến. Vì muốn làm tiền nhanh chóng, vì nghèo mà vô số những Maria đã dấn thân vào một thế giới đen, nguy hiểm đến tánh mạng, vô tình đóng góp vào gia tài kết sù của các tay trùm buôn bạch phiến, làm họ càng lớn mạnh, quyền uy hơn.

Các phim mà phụ nữ giữ vai chính luôn là con số khiêm nhường so với phim mà nhân vật chính là nam giới. Càng ít hơn, khi nhân vật chính thuộc các dân tộc thiểu số, người da vàng, người Mễ Tây Cơ .... Marston bỏ tâm trí và thời gian để viết về những thiếu nữ nghèo, thiểu số, thật là một điều đáng ca ngợi. Cả đoàn diễn viên phần đông đều trẻ và mới trong ngành điện ảnh đã diễn tả rất toàn vẹn vai trò của mình. Phim Maria Full of Grace là một phim hiếm có, cốt chuyện đặc biệt, có tính cách xã hội, phim lại rất hồi hộp, đánh thức lương tâm con người, nhưng nhẹ nhàng không gắt gao, phán đoán. Mới nửa năm thôi, tới tháng 12 sẽ có một số phim hay ra mắt khán giả, kịp thời cho giải điện ảnh Oscars. Tuy vậy, người viết đoán chắc Maria, Full Of Grace – Maria tràn đầy ơn phước, sẽ được vào trong danh sách những phim hay nhất trong năm.

Maria, nếu không có ơn trên độ trì, thì em có toàn vẹn mạng sống không?



Trần Viết Minh Thanh








Đăng nhập để trả lời
0