Muốn quên
Thu muộn đổ loang vạt nắng chiều
Hiu hiu liễu rủ gió vờn theo
Muốn về nhặt lại mùa yêu cũ
Chỉ sợ tim mình nhói nỗi đau…
Thu ơi ! lá rụng vẫn nguyên màu
Liễu rủ Tây Hồ rớt giọt châu
Cánh trắng sâm cầm in đáy nước
Mà người xưa ấy bóng bay đâu?
Em nhớ mùa thu đã rất lâu
Đêm trăng im lặng tựa vai nhau
Nguyệt sáng long lanh soi đáy mắt
Thay lời anh nói cả ngàn câu
Mùa thu em nhớ đã trôi qua
Mái tóc ngây thơ chải mượt mà
Bởi có bàn tay người ấm nóng
Đặt lên dịu ngọt ơi ! thiết tha
Ngày ấy hoa tình tươi sắc nở
Niềm thương đọng lại đổ vương nhoà
Trói chặt hồn em trong nỗi nhớ
Thu xưa thấp thoáng giấc mơ hoa
Thanh Thanh Khiết
2.10.2010
Nhớ mùa thu yêu
Chiều thu bảng lảng bóng hòang hôn
Cánh gió heo may lướt chập chờn
Bứt từng nhành lá rơi tơi tả
Gợi lòng buồn nhớ lúc cô đơn
Một mùa thu mộng đã trôi qua
Nắng vàng ong mật trộn sắc hoa
Rải khắp nẻo đường ta rảo bước
Gió vờn sóng tóc, vuốt làn da
Hai mái đầu xanh sát bên nhau
Điểm bức tranh thu đượm sắc màu
Ánh mắt giao lưu bùng hoa nắng
Tiếng cười trong trẻo vọng mãi sau
Thu nay người ấy ở nơi nao?
Có cảm nhận chăng? - lòng xuyến xao
Kỉ niệm tình thu tròn mộng đẹp
Ấp ủ trong tim tự hôm nào !
SH
QUÊN
Mai lỡ yêu em để rồi quên
Kia hồ nước mắt nuốt trọn tim
Bóng cũ từng chiều ôm bảng lảng
Ta về loạng choạng bước chân điên....
___________
Xin lỗi đã ngắt mạch thơ hay