Hờn Cai hạ
Sau những trận tung hoành , giao tranh ác liệt
Sở Bá Vương đêm nay nằm thiêm thiếp
Trên long sàng - chiếu ngự - giữa lều hoa
Mộng hoàng lương cất nhẹ gánh sơn hà
Đêm cai hạ lặng chìm trong tĩnh mịch
Bốn tường gấm đứng nghiêm như đợi lệnh
Thanh gươm hầu treo cạnh toả hào quang
Ló qua song lấm lét mảnh trăng quầng
Gió nhớn nhác lẩn trong vườn thượng uyển
Vũ trụ nép mình im hơi lặng tiếng
Mây bàng hoàng lướt vội trong đêm khuya
Dưới chân lầu liễu rủ ngọc lưu ly
Nghiêng mình đứng cúi đầu chầu soái phủ
Bỗng tứ phía như trời long đất lở
Hán quân reo nổi sấm khắp chân thành
Rừng giáo gươm lấp lánh dưới trăng thanh
Quân Lưu Bang như triều dâng thác đổ
Sở Bà Vương vừa nhẩy lên mình ngựa
Vụt bên tai một lưỡi mác bay vèo
Chung quanh mình vang dậy tiếng hò reo
Tên tướng Hán xông lên đầy sát khí
Ngựa ô truy vội cất mình lánh nhẹ
Loáng ánh gươm lông lốc chiếc đầu lăn
Lực bạt sơn rung mạnh cánh tay thần
Vương tung hoành giữa đám quân lang hổ
Tiếng thép chạm nhau rừng thây nhân đổ
Gươm vù vù chuyển gió toả ngân quang
Máu địch đỏ loang trên chiến bào vàng
Ô truy mã đã biến thành xích thố
Nhưng Hán quân như đàn ong vỡ tổ
Vây trùng trùng điệp điệp quanh mình vương
Khói bụi bay mù mịt phủ sa trường
Thành Cai hạ rung lên trong hỗn chiến
Dưới vó ngựa ngổn ngang ngàn xác chết
Cận vệ quân còn lại mấy trăm người
Nhìn bản doanh Vương bất giác ngậm ngùi
Lửa uất hận vụt toả ra đầu kiếm
Vương thét lớn điên cuồng trong giết chém
Suối máu tràn trên bãi cỏ mờ sương
Ánh kiếm bay mở rộng một vệt đường
Vòng vây dịch tan tành như trúc chẻ
Vương nghiễm nhiên vượt ra ngoài hiểm địa
Vó câu nhẹ vương ngửng nhìn trời biếc
Ánh trăng vàng đã tắt hẳn từ lâu
Vài cánh chim buông nhẹ tiếng kêu sầu
Lá rụng vèo bay ngang trước mặt
Dòng Ô giang sóng dâng lên dào dạt
Như muôn hồn tử sỹ đương kêu rên
Đất Giang đông sương phủ tấm màn đen
Ôi sự nghiệp anh hùng theo khói nhẹ…
Phỏng theo TXT
Thanh Thanh Khiết
17.5.2010
Cô bạn ơi bài thơ này hay đấy. một phong cách mới. Xin cùng cô bạn nói về cai hạ nhé
Hờn cai hạ
Một mảnh chiến bào đẫm máu
ba thước gươm khua tối đất trời
Tấm thân bảy thước sao lệ đổ?
Bạt núi, cử đỉnh sao rã rời?
Quân vương một ngựa gây sự nghiệp
Đừng để hồng nhan phải phụ Người
Dứt tiếng Ngu cơ gục xuống
Ngửa mặt vương gào rách trời
Nhi nữ tình sâu muôn trượng
Anh hùng đạp đất đội trời
Hận giăng kín trời Cai Hạ
Để đời thương mãi khôn nguôi

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)




