📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tuyện của Nguyên Hương 🔒

6 trả lời, 1.180 lượt xem — Trang 1 / 1
Chàng ngốc
 
“Quán bình dân thôi mà ngon lắm”, anh nói. “Sao anh biết?”, em hỏi lại với một cái lườm. Đàn ông con trai gì mà quán xá ngõ hẻm nào cũng tỏ tường. Anh cười: “Hôm nọ mấy thằng bạn thất nghiệp rủ nhau đi ăn nên anh mới biết”. “Đã có ai xin được việc làm chưa?”, em cố giữ cho giọng mình không có vẻ dò hỏi. “Một đứa. Mới chỉ là nhân viên hợp đồng trong một công ty tư nhân thôi”. Không muốn không khí bị chùng xuống, em lảng qua chuyện khác: “Còn xa không anh?”. “Vài bước nữa thôi, kia kìa”, giọng anh trả lời áy náy. Câu hỏi của em vậy là lỡ miệng rồi. Vài bước nữa thôi... vài bước nữa thôi... Mắt anh bứt rứt nhìn xuống con đường dưới chân, hẻm nhỏ biết bao giờ mới được tráng nhựa, lại thêm những chỗ trũng chỗ lồi được đắp vá bằng cây gỗ mục và gạch đá vụn vỡ. May là hôm nay em không mang gìay cao gót.
Quán vắng. Ít người đi ăn bánh bèo vào giờ trưa thế này. Mấy bộ bàn ghế có vẻ buồn. Cô chủ quán cũng có vẻ buồn, nụ cười khi nhìn thấy chỉ hai người khách vào quán chẳng tươi tỉnh lắm. Hai dĩa thập cẩm. Chè thập cẩm thì nghe từ lâu nhưng bánh bèo thập cẩm thì đây là lần đầu. Em tò mò nhìn theo bàn tay sắp xếp trên dĩa. Anh bật cười: “Chỉ là cách gọi tếu của bọn anh thôi”. Ra vậy. Bánh nậm, bánh bột lọc, bánh hỏi, bánh bèo nằm bốn góc xếp chéo lên cái dĩa tròn: “Có bốn thứ mà dám gọi là thập cẩm. Thật là đại ngôn”. “Cộng cả hành, mỡ, ớt, tôm nhụy, nước mắm và bánh tráng giòn nữa”. Cả hai cùng cười. Tiếng cười khiến cô chủ quán ngạc nhiên nhìn lên. Rồi cô cúi xuống với cái nồi bốc hơi nghi ngút trên bếp lửa. Hai cái thúng to bên cạnh đựng đầy những cái chén tí xíu. “Ăn được không em?” “Ngon”. Anh cười rất vui: “Thêm dĩa nữa tí về khỏi ăn cơm”. Ăn dĩa nữa thì gật đầu ngay nhưng về khỏi ăn cơm là không được. Phải ngồi ngoan bên bàn, không bới thêm nữa thì phải nhâm nhi kéo dài chén cơm trên tay cho đến khi cả nhà cùng xong bữa. Công của người nấu nướng là quan trọng lắm. Nấu mà không ai ăn, mợ giận lần sau treo nồi luôn là chết. Gọi thêm một dĩa rồi chia đôi là vừa. Anh vui vẻ sớt qua dĩa của em phần nhiều hơn. Em nhai ngon lành, lần này là ngon lành thật sự chứ không phải là cố làm cho anh vui như cơm hến lần trước. Trời ơi, làm sao biết là ngon hay dở khi mà miệng mồm răng lưỡi bỏng rát cơn cay xé. Vậy mà em cũng ăn được hai chén. Dặn lòng không bao giờ đi ăn cái gì với anh nữa.
* * * * *
Chút tài còm đàn hát thuở sinh viên giúp anh có được việc làm trong mùa cưới. Hóa ra vậy mà sang. Cùng với ban nhạc, anh ra vào những nơi trước đây chỉ ngang qua mà không dám nhìn vào. “Trong restaurant đó có gì hay không anh?”. “Hôm nào anh đưa em vào cho biết”. A, lên mặt chưa kìa: “Nói sao mà đưa em vào?”. “Thì nói là em gái”. “Chỉ là em gái thôi à?”. “Chứ nói thật là người yêu thì chết anh. Mấy cô ca sĩ ghen cố tình hát sai nhịp rồi lại bảo tại anh đàn sai”. “Vậy mấy tay trống nhìn em gái anh thì sao?”... Á... à...
Chẳng cô ca sĩ nào ghen cũng chẳng tay trống nào nhìn em. Ai cũng bận rộn với công việc của mình. Em ngồi ở cái bàn cạnh khu vực đám cưới, nhìn anh, rồi nhìn quanh. Cô dâu đẹp mê hồn. Chú rể lúng ta lúng túng đến buồn cười. Điều làm chú rể lúng túng nhất hình như chính là cái váy của cô dâu, nó căng phồng thành một vòng tròn khá rộng như muốn đẩy chú rể ra xa, lại còn rất dài, chú rể cứ kéo lê đôi giày chứ không dám nhấc cao có lẽ vì sợ dẫm lên vô số lớp ren xoè trên mặt đất. Chà, có bạn bè ký túc xá của em ở đây thì xuất khẩu thành thơ ngay.
- Xin được hân hạnh phục vụ cô.
Cậu hầu bàn trẻ măng cúi người trước mặt em. Em giật mình nhận ra sự vô lý của mình. Chỉ một ly cam vắt mà dám chiếm hẳn một bàn của restaurant sang trọng thế này. Nhưng...
- Cái anh trong ban nhạc nói chị dùng gì xin cứ ra lệnh.
Ra vậy. Anh thật là.
- Tôi đợi anh ấy xong rồi sẽ... Xin cám ơn.
Cậu hầu bàn quay đi. Anh ra hiệu gì đó em không hiểu, nhưng thấy cười là yên tâm rồi.
Tại sao hôm nay em lại đến đây? Để làm gì? Đón anh, đó chỉ là cái cớ. Thật ra thì em không nên làm anh bị phân tâm thế này. Đừng nhìn em nữa. Em ngồi một mình thì đã sao. Anh tưởng em phải cần có người nâng đỡ dịu dàng bên cạnh đó à? Cậu hầu bàn lại nhìn em cười. Nụ cười gợi nhớ quá đỗi. Rất gợi nhớ...
“Nghĩ gì mà trầm tư vậy?”. Em giật mình nhìn quanh. Tiệc cưới đã tan. Anh ngồi xuống ghế đối diện em, tia cười trong mắt lóng lánh. Vui gì vậy? À, mai có đám cưới, một cái sáng, một cái chiều, ngày mốt cũng có. Tuần tới có không? Liên tiếp cả tuần đều có. Vậy là đánh đàn đến mỏi nhừ tay nhé. Đáng để ăn mừng. “Em ăn gì nào?”, anh đưa bảng thực đơn dài dằng dặc. “Thừa sức đãi em bất cứ món gì”. Chà, vênh vang vậy thì người ta gọi cho biết tay. Gà nhồi nấm, bò đốp... “Bò đốp là cái gì?”. Có lẽ... khi xọc đũa vào nó nổ đôm đốp. Cười. Không được cười to đâu, trong restaurant người ta chỉ cười mím chi thôi.
Rất ngạc nhiên anh nhìn em thành thạo tay dao tay nĩa, bao nhiêu món chính là bấy nhiêu món chấm. Gà quay chấm với sốt mazône. Anh lạ lùng nhìn chén sốt màu vàng dẻo quánh đặt trong lòng đĩa. “Anh biết món này làm từ gì không? Lòng đỏ trứng gà đánh với dầu ăn cho tới khi hoà tan vào nhau”. “Anh nghe báo chí nói nhiều về ngộ độc màu thực phẩm...” “Không phải đâu, màu trứng gà và dầu ăn cho ra màu vàng như vậy đó. Cũng như màu gà quay này là từ cà chua. Người ta bằm cà chua thật nhuyễn rồi vắt lấy nước”. Sao anh bỗng nhiên buồn thế kia? Ánh buồn lảng bảng trong mắt, trên cả môi cười? “Em có vẻ sành những món ăn quý tộc...”
oOo
Bao nhiêu ngày rồi... Kể từ bữa thịnh soạn trong restaurant anh không đến. Nói đúng hơn là anh chỉ ghé ngang, bâng quơ vài câu rồi đi. Không rủ đi nước mía góc đường, không chè hẻm, không cơm bụi...
Em cười thầm. Để xem cục tự ái lớn đến chừng nào cho biết. Nghĩ vậy nhưng rồi chính em cũng buồn. Cậu hỏi: “Hai đứa hục hặc gì đó?”. Mợ không hỏi gì, chỉ cười.
Em đứng trên ban công nhìn xuống. Anh ngang nhà... chậm lại... rồi đi qua. Có cái lối giận hờn vô lý vậy. Em không cười thầm nữa mà thấy giận anh, giận thật sự, chẳng phải buồn một chút. Nếu em sinh ra là tiểu thư con nhà giàu thì chúng ta đến đây là chia tay thật sao? Ngốc.
Em không hề là tiểu thư, chưa từng là tiểu thư mà chúng ta chia tay vì khoảng cách ấy thì thật là vô lý. Nước mắt em lăn xuống má. Chẳng có khoảng cách nào giữa hai đứa mình đâu, ông ngốc ạ! Ông còn có tài đàn hát để mưu sinh. Còn tôi, chẳng có gì, chẳng một chút tài lẻ nào...
Những năm tháng ấy em chẳng tìm được một việc gì khác hơn là làm thuê. Hàng phở cần người bưng bê, không phải là chạy loanh quanh những cái bàn nằm gọn trong quán mà là bưng đến tận sạp cho những người đang buôn bán trong chợ. Anh biết không, phải thật nhanh sao cho khi người ta ăn vẫn còn nóng hổi và phở vẫn còn dai. Đón tô phở từ tay người múc đặt vào mâm, làm sao cho mỗi chuyến đi được nhiều tô nhất. Sợ trên đường người khác đâm sầm vào cái mâm của mình. Lối đi trong chợ thì rất hẹp mà ai cũng bày hàng lấn ra, lại thêm buổi sáng đông người. Sau, em xin làm bên hàng cơm. Chạy cơm cũng cực nhưng an toàn hơn phở, ít nhất là không bị bỏng tay. Vả lại, cơm là vào bữa trưa, giờ đó chợ vắng. Rồi em xin được chân rửa chén bát trong nhà hàng. Khi không rửa chén bát, em phụ bếp. Nhổ lông gà vịt, nhồi bột, lột hành tỏi... Bữa tiệc nào có món hành ngâm giấm, lột xong hàng rổ hành mắt em cay xè tối không học bài nổi. Rồi đánh sốt mazône, bằm cà chua... Những món ăn quý tộc ấy... Có những tiệc chỉ đòi các món đặc sản đồng quê... Khêu con ốc ra, khêu thật sạch, giữ cho vỏ ốc còn nguyên vẹn rồi chà rửa cho không còn tí mùi bùn. Thịt ốc bằm thật nhuyễn trộn với gia vị rồi nhồi lại vào vỏ ốc xong đem hấp với gừng. Từng thúng ốc từng thúng ốc... Không tự tay làm thì không ngờ vỏ ốc nhìn hiền hoà vậy mà làm cứa từng đầu ngón tay như dao sắc.
Ngày từ giã thị trấn nhỏ bé về thành phố này, bước vào phòng thi đại học, hai tay em đầy những vết nứt nẻ. Và trái tim đầy nỗi sợ hãi. Sợ mình dốt xa học trò thành phố, thi rớt thì không biết làm sao. Số tiền chắt chiu dành dụm tiêu hết vào chuyến đi này mà công việc thì đã có người thay ngay khi em vừa xin nghỉ. Công việc cực nhọc trở thành quý giá bởi vì nó cho những bữa ăn no nê ngoài tiền lương, tuy chỉ là thức ăn thừa của khách nhưng vẫn rất ngon.
Và sợ thành phố mênh mông xa lạ, sợ ánh mắt của bà chủ nhà trọ nhìn mình xoi mói, sợ tiếng cười khúc khích của đứa con bà chủ trọ “Con nhỏ nhà quê cứ ôm khư khư cái túi”.
Sợ cả ngôi biệt thự của cậu mợ nữa. Cầm địa chỉ trong tay mà không dám đến, đến rồi không dám nhấn chuông. Nghèo... sợ vô cùng những nỗi tổn thương. Thà mình không đến để tự trách là tại mình không đến. Rồi tự nhủ sẽ đến khi có một cái gì đó.
Cái gì đó là kết quả kỳ thi và kết quả này đã cho em cơ hội tìm được chân gia sư.
Vậy đó, ngốc ạ. Chưa bao giờ anh hỏi để em kể cho anh nghe về những đắng cay. Cứ như người xa lạ, còn hơn vậy nữa!
* * * * *
“Sao cháu bắt nó đợi tội nghiệp vậy?” Mợ bước vào phòng với nụ cười trên môi. Ai? Ai đợi? Mợ lắc đầu: “Hai cái đứa này...”. Em chạy ra đầu cầu thang nhìn xuống, phòng khách phía bên kia nên chẳng nhìn thấy gì. Nhưng có thể hình dung ra anh đang nhìn đâu đó trên bức tranh treo tường rồi thỉnh thoảng liếc về phía chân cầu thang. “Nó khoe vừa xin được việc làm”. Mợ nói gì? “Ông chủ nhà hàng cái chỗ tổ chức đám cưới khen nó đàn hay. Rồi trò chuyện biết nó có bằng Đại học. Vậy là...” Ô la la... Tuyệt vời quá! Chúc mừng anh. Không, đáng đời anh. Em không xuống đâu. Em vẫn cứ ngồi yên trên này, đúng như một cô tiểu thư kiêu kỳ. Và anh cứ ngồi đợi chờ khổ sở lúng ta lúng túng trước mặt cậu, trước mặt mợ. Và với sự ngốc nghếch của anh.
0
Giai thoại xanh
 
- Trời ơi, sao giống giấy chứng nhận thương tật vĩnh viễn quá!
Cả phân xưởng cười rộ.
Cuối giờ, Trúc bị gọi lên phòng giám đốc.
Ánh mắt Giám đốc không biểu lộ gì, ông chỉ im lặng nhìn cô. Những đóa hoa nhựa cũng lặng phăng phắc trên bàn. Trúc cúi mặt thầm rủa câu nói đùa của mình. Người ta nói tặng quà sinh nhật là ý kiến của chính Giám đốc, một trong những ý kiến được lòng công nhận nhất dù họ biết rằng mua quà cũng là tiền do công sức lao động của họ đóng góp vào quỹ. Và việc tặng quà sinh nhật cũng chỉ mới bắt đầu từ cuối năm ngoái, khi công ty được Ủy ban nhân dân Tỉnh tặng bằng khen.
Có người cả đời không biết sinh nhật là gì, giữa giờ làm việc bất ngờ được trao quà bối rối đến ứa nước mắt. Ông bảo vệ không vợ, không con, tính tình cáu kỉnh, cuộc họp bình xét thi đua nào cũng bị phê bình vì tội hay văng tiếng đệm, hôm nhận gói quà, bàn tay bè bè của ông lặng đi thật lâu rồi ông bật ra “Đ.mẹ, cám ơn!”. Câu cám ơn trở thành giai thoại.
- Tôi vừa xem qua hồ sơ xin việc của cô.
Trúc lạnh người - Bị đuổi sao? Nước mắt chực trào ra, chỉ vì một câu nói đùa! Cô nuốt xuống, lẽ ra cô đã chẳng học may nếu không vì muốn được đi làm.
- Thưa... tôi biết mình có lỗi. Tôi không có ý xúc phạm ông. - Cô lúng búng nghẹn ngào.
- Tôi cũng không nghĩ là cô xúc phạm tôi. Bởi vì làm sao cô biết được những tấm thiệp này là do chính tôi đặt in. Phải không?
Chết rồi, Trúc ơi! Mày chết thật rồi! Vai cô co lại.
Ông đi đến cái tủ áp giường, kéo cửa tủ ra. Một chồng thiệp cao ngất nghểu chiếm hẳn một ngăn rộng. Ông rút ra một tấm giấy hệt tấm Trúc vừa nhận ban sáng.
- Tôi đặt in một lúc vài trăm thiệp với ý nghĩa tiết kiệm được ít tiền. Mua lẻ mắc lắm. Cô là người đầu tiên nhận được thiệp này.
Chết mày rồi, Trúc ơi!
Ông lật đi lật lại hai mặt tấm thiệp :
- Công ty này bắt đầu bằng... chỉ nhỉnh hơn số 0 một tí thôi, nên tôi luôn coi tiết kiệm là công việc hàng đầu.
Điều này Trúc đã biết. Cô vào làm khi máy móc hiện đại đã được trang bị, nhưng cô nghe kể lại rằng khởi đầu của nó chỉ là một tổ hợp may mùng màn, bọc chăn và vỏ gối được nối lại từ vải vóc tận dụng. Hồi đó chỉ có tám cái máy may cũ kỹ. Ông đã chung lưng đấu cật với các tổ viên của mình một cách đáng kính nể và đến bây giờ cũng vậy, ngoài những gì cần thiết cho công ty có bộ mặt ra dáng vẻ với người ta, ông vẫn tiết kiệm từng xu một cho đồng vốn của cơ quan. Ngay bình hoa trong phòng làm việc, ông từ chối cắm hoa tươi với lý do “Tiền mua hoa hàng ngày tốn kém lắm, khi nào thật giàu hẳn hay”.
- Thiệp xấu quá phải không? - Giọng ông vang lên đột ngột.
Trúc cúi gắm mặt xuống. Cô muốn nói rằng khi nhìn ngăn tủ chất đầy thiệp, cô thực sự thấy nó đẹp hay nói đúng hơn điều ông làm là rất tốt đẹp - Ông đã chuẩn bị trước cho sinh nhật của tất cả mọi người, tất cả!
- Hồ sơ ghi rằng cô biết sử dụng vi tính?
- Vâng!
- Cô muốn làm việc ở phòng vi tính không?
Trúc mở to mắt không nói nên lời.
- Kiêm cả việc nhớ ngày sinh nhật và tặng quà mọi người.
- Tôi nghĩ rằng việc này thích hợp với cô. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng việc này không dễ dàng... Ví dụ như - Một nụ cười thoáng qua mắt ông - Tôi cho những tấm thiệp này là đẹp, còn người nhận lại chê.
- Thưa...
- Tôi không ra lệnh bắt cô phải sử dụng... những tấm giấy chứng nhận thương tật vĩnh viễn này đâu.
* * * * *
Việc đầu tiên là nạp vào máy tên tuổi, ngày tháng năm sinh của tất cả mọi người. Cuối mỗi ngày, Trúc nhấn nút kiểm tra xem ngày mai có là sinh nhật của ai không. Cô tự hứa phải làm xuất sắc công việc này, phần vì muốn cám ơn giám đốc, phần vì cô đã lỡ chê ông. Vậy thiệp và quà của cô thì sao? Cô bị ám ảnh đến nỗi đang đánh tài liệu, cô đột nhiên dừng lại, kiểm tra xem hôm nay có là ngày sinh nhật của ai đó mà cô quên.
Người đầu tiên là bà Ninh, phụ trách bếp ăn tập thể. Trúc che dù dưới mưa, loanh quanh các quầy hàng. Tặng gì cho người đàn bà đã trên năm mươi tuổi, mập ù và lúc nào cũng nhăn nhó tựa như khói bếp dồn hết vào mắt. Trúc thở dài, giám đốc nói đúng, không dễ dàng gì! Hoa ư? Bà Ninh sẽ cho bất kỳ ai đó ngay lập tức. Còn thiệp? Nhét ngay và túi áo to đùng và tiện tay nhóm lửa luôn.
Biết tặng gì đây? Nước nhỏ qua dù rơi trên vai áo cô ướt lạnh. Một tia sáng xẹt qua tâm trí - Áo mưa! Đúng, bà ấy già rồi, một món quà vừa là kỷ niệm vừa là thiết thực. Và cái áo mưa cũng vừa với số tiền được phép chi. Lại là đang mùa mưa! Là la la...
“Chúc mừng sinh nhật!” - Cô bật máy tìm phông chữ dễ đọc nhất và in cỡ chữ thật to. Rồi gói cái áo mưa bằng giấy hoa, thắt nơ đỏ. Lòng hồi hộp, cô ôm tác phẩm đầu tiên của mình sang phòng giám đốc.
Ông chỉ nói gọn “cám ơn” rồi cùng phó giám đốc mang quà xuống bếp. Trúc trở về phòng của mình, thấy cổ khô khốc. Bà Ninh sẽ nói gì? Mọi người sẽ nói gì?
Tiếng chân bình bịch trên hành lang và cửa phòng bật mở, bà Ninh thò khuôn mặt tròn quay còn dính một dấu lọ nồi ở cắm, thay cho vẻ nhăn nhó thường trực là nụ cười rộng miệng :
- Con khỉ, sao biết bác định mua áo mưa? Chút xíu xuống bếp ăn chè nghe. Chè bắp ngon lắm, có nước dừa.
* * * * *
Sau mỗi con số chỉ ngày tháng năm là một con người. Cuối ngày, khi nhấn phím, những con số hiện ra trước mắt cô cùng lúc với khuôn mặt mà cô gặp gỡ hàng ngày và cô muốn làm thế nào đó để khuôn mặt ấy nhoẻn cười.
Tuyết Mai, cô bé đỏm dáng đến nơi làm việc luôn với cái gì đó xinh xắn trên tóc, khi là cái mũ đan dính chùm hoa tím rung rinh theo bước chân, khi là cái kẹp nơ với hình dáng, màu sắc rất lạ mắt. Một lẵng hoa nhỏ ép khô chắc là vừa ý? An Sinh, người thợ máy trầm lặng với quyển sách tiếng Anh trong giỏ xe. Ai lại chẳng ôm ấp trong lòng một ước vọng. Một quyển từ điển làm quà là hay nhất? Cô Hòang, người phụ nữ tất bật luôn với cái túi nhựa treo ở cổ xe đạp, hoặc là mang cái gì đó đến nhà trẻ cho con, hoặc là để ghé chợ mua thức ăn, hoặc nhịn cái bánh bồi dưỡng giữa ca đem về cho con... Một cái giỏ xách giả da là hợp nhất?
Đến ông bảo vệ cáu kỉnh cũng mỉm cười khi cô ngang qua cổng. “Chừng nào sinh nhật tao, đoán thử tao thích gì nghe nhỏ!”. Và khi giữa giờ cô cần đi, ông vui vẻ mở cổng: “Đi mua quà cho ai vậy?”. Mọi người quên mất công việc chính của cô là gì, họ thích nhớ đến cô như nhớ những món quà!
Đến ngày sinh nhật của cô thủ quỹ, người nổi tiếng là khó tính nhất cơ quan trong tất cả mọi vấn đề, đặc biệt là hà tiện đến keo kiệt. Không thể đoán được cô thủ quỹ thích gì, biết cô ấy có đứa con trai cưng đang học mẫu giáo, Trúc chọn quà là cái mũ len, mùa lạnh sắp đến rồi!
Ngày sinh nhật trở thành một trong những đề tài trò chuyện hàng ngày. Có người gọi Trúc là “Ông già Noel”, có người nghịch ngợm gọi tên khác, “thầy bói”. Nhưng có một điều là những món quà thường được đáp lại bằng lời cám ơn xúc động, còn thiệp thì... luôn luôn là: “Trời ơi, tấm giấy chứng nhận thương tật vĩnh viễn này đẹp quá!”. Cũng như lời cám ơn của ông bảo vệ, câu nói đùa của cô đã trở thành giai thoại.
Ngày mai là sinh nhật của giám đốc. Trúc đã nghĩ đến ngày này từ lâu. Ông thích gì? Thích công ty này phát triển gấp nhiều lần hiện nay! Thích công nhân của ông có lương cao...
Tóm lại là cô không biết ông thích gì, mà cô lại muốn đó sẽ là một món quà đặc biệt, thật đặc biệt, cô sẵn sàng bù thêm tiền lương của mình vào số tiền hạn hẹp của cơ quan dành cho mỗi phần quà.
Cô nhấn số điện thoại nhà riêng của ông, phân vân tự hỏi mình đang đúng hay sai?
- Thưa bà, xin bà tha lỗi nếu đây là đường đột...
- Cô là ai? - Giọng bên kia sốt ruột.
- Thưa... tôi là nhân viên của ông nhà... Tôi có nhiệm vụ tặng quà cho mọi người vào ngày sinh nhật. Mà ngày mai...
- Ngày mai thì sao? - Giọng nói thúc hối như: “Đừng làm mất thời gian của tôi vì trò trẻ con”.
- Là sinh nhật của ông nhà. Nếu được, xin bà cho biết ông thích gì nhất?
- ...
- Chúng tôi muốn dành cho giám đốc của mình món quà thật ý nghĩa - Vẻ im lặng và hơi thở mạnh bên kia làm Trúc bối rối, cô cảm thấy ân hận vì đã gọi điện, nhưng giờ không còn cách nào khác là phân bua đôi lời - Thưa... không phải là một món quà tượng trưng cho vui, cho xong việc, mà là...
Cô vào phòng giám đốc, buổi sớm, lặng im đến trống trải. Cô cắm hoa tươi vào bình. Chỉ vì những đóa hoa nhựa mà cô nghĩ đến hoa tươi cho ngày hôm nay, vậy thôi! Đặt tấm thiệp cạnh bình hoa, cô trở về phòng mình, lẳng lặng bật máy làm việc. Màn hình hiện ra đầy lỗi chính tả, đầu óc cô làm sao rồi. Cô ngồi thừ ra, nghĩ đến thất bại của mình. Vậy đó, khi điều tốt đẹp đến rất bất ngờ, khi mình cố gắng hết sức thì lại chẳng ra làm sao cả. Thật lòng cô đã hình dung nhiều lần về một món quà hay hay như một lời cám ơn chân thành gửi đến ông.
Cốc... cốc... cốc...
- Mời vào! - Cô nói, không buồn quay lại. Rồi cô giật mình nhận ra giám đốc đang bước vào.
- Cám ơn cô thật nhiều! - Giọng ông giám đốc xúc động.
Về những đóa hoa sao? Chẳng lẽ ông lãng mạn đến nỗi chỉ vì những đóa hoa?
- Sáng sớm nay, vừa thức dậy, tôi nhận được quà của vợ và các con đặt sẵn trên gối...
- ...
- Cô biết không, từ lâu rồi... công việc làm ăn cuốn tôi, cả vợ tôi, bà ấy cũng vô cùng bận rộn. Ai cũng vùi đầu vào công việc, quên cả chăm sóc lẫn nhau...
- ...
- Cú điện thoại của cô chiều qua là món quà tuyệt vời.
* * * * *
Nhưng không ai nhớ đến Trúc cả! Cô bật màn hình, phòng vắng tanh. Không có ai ở đây để dõi theo những con số này và ý nghĩa của nó. Cô phải tự đến thủ quỹ nhận tiền mua quà cho chính mình sao? Phải có ai đó đoán cô thích gì chứ!
Buổi sáng trôi qua. Không có ai! Trưa, trước khi đi làm cô tưởng tượng một gói vuông vắn đính nơ hồng đặt trên bàn làm việc - Trống không! Buổi chiều cô lắng nghe tiếng chân trên hành lang, đợi tiếng mở cửa và ai đó hét vang “Chúc mừng sinh nhật” - Không một tiếng thì thầm.
Ngày chấm dứt. Cô nhìn đồng hồ và muốn khóc. Không cần một món quà như ý, chỉ cần một cái gì đó bé xíu, chút gì đó nhớ đến cô! Không gì cả!
Lý trí trong cô lên tiếng: “Đây là nhiệm vụ của mày, làm sao mọi người nhớ được?”. Biết vậy, nhưng phần còn lại trong cô vẫn cứ tủi thân - Mình bị bỏ rơi! Cảm giác cô đơn to dần, căng phình và vỡ ra thành nước mắt.
Cô nghe tiếng cười nói xôn xao bên ngoài và mọi người ùa về nơi để xe. Có ai đó chợt nhớ ra và chạy vào đây, dù chỉ là một lời chúc muộn màng? Không! Qua khung kính, cô nhìn thấy chiếc xe đạp của mình lọt thỏm giữa bãi trống trơn. Cô đập mạnh tay lên bàn phím, và những con số lại hiện ra như trêu người.
- Sao chưa về? - Giọng ông bảo vệ vang lên.
Cô quay lại. Trên tay ông là chùm chìa khóa, chỉ là chùm chìa khóa thôi! Ông đến đây làm gì? Đến để nhắc cô về cho ông khóa cổng, chỉ vậy thôi mà!
- Hôm nay làm ngoài giờ à, Trúc?
Cô òa khóc. Ông bước hẳn vào bên trong, chùm chìa khóa trên tay rung leng keng. Và mắt ông chạm phải những con số nhấp nháy trên màn hình.
* * * * *
“Chúc mừng sinh nhật”, “Chúc mừng sinh nhật”, “Chúc mừng sinh nhật muộn”... Những gói quà thắt nơ xinh xắn chất đầy bàn, che khuất cả cái máy vi tính. Quà của cơ quan, của các tổ sản xuất, của phòng kế toán, của nhà bếp... và cả của từng cá nhân nữa... Chưa có ai nhận được nhiều lời chúc như vậy!
Và có một tấm thiệp giống hệt tấm thiệp Trúc nhận vào sinh nhật năm ngoái, một phong thư bên cạnh. Cô hồi hộp mở thư:
“... Mọi người cho rằng cô có tài phán đoán, tôi không nghĩ vậy, chính sự quan tâm, chân thành mới khiến cô làm tốt công việc của mình. Rất mong cô đồng ý trở thành trợ lý của tôi. Hy vọng lời mời này được cô đón nhận như một món quà của ngày...”
0
Huyền diệu
 
Vào năm 1963 đất nước chịu nhiều biến chuyển trọng đại. Chiến tranh lan rộng như vết dầu loang. Tuy vậy Kim và gia đình vẫn bình yên giữa thành phố Sài gòn hoa lệ. Cha nàng là một công chức trung cấp của bộ Giáo Dục. Mẹ nàng là một giáo viên tiểu học. Cuộc sống của gia đình nàng thật là bình thản nhẹ nhàng, chẳng hề bị ảnh hưởng bởi những biến động ở chiến trường.
Tối nay sau một buổi học thêm Kim hối hả trở về nhà. Em nàng ra mở cửa.
- Ba mẹ đi hết rồi.
- Đi đâu?
- Hình như đi xem ca nhạc gì đó. Mẹ dặn em chờ mở cửa cho chị, cơm mẹ để trong bếp. Mẹ bảo chị đóng cửa kỹ lưỡng, mẹ đã đem chìa khóa nhà theo.
- Anh Vĩnh có nhà không?
- Anh ở trong phòng ạ.
Kim chạy nhanh dến phòng Vĩnh gõ nhẹ :
- Anh Vĩnh à!
- Kim hả? Vào đi!
- Em có bài toán này, mai nộp rồi, em không làm kịp. Bài này thầy vừa ra hồi sáng, bảo mai nộp ngay thầy sẽ cho 20/20. Anh làm giúp em đi. Em không muốn con Lan thay em đứng nhất tháng này.
Kim là nữ sinh lớp đệ nhất ban A của Trung Học Gia Long. Vĩnh là sinh viên năm thứ hai của Đại Học Khoa Học Sài Gòn. Sau khi tốt nghiệp tú tài toàn phần ở Trung Học Quốc Học, chàng di chuyển vào Sài Gòn. Thời bấy giờ Đại Học Sài Gòn lớn và nổi tiếng hơn Đại Học Huế nên những gia đình khá giả ở miền Trung đều muốn cho con vào Sài Gòn học Đại Học. Ba Vĩnh là bác ruột của Kim. Ông gởi Vĩnh vào ở với gia đình nàng từ hai năm nay. Hầu như chưa bao giờ Vĩnh từ chối Kim một điều gì khi nàng nhờ vả.
- Được rồi để đó anh làm cho.
- Một giờ sau em qua phòng anh lấy bài đó nghe!
Kim trở về phòng học bài.
- Chết thật! Bài vở nhiều quá! Bài Pháp văn này mình cũng chưa làm xong.
Kim là một học sinh thông minh chăm chỉ. Nàng yêu sách vở học tập gần như đến độ đam mê, chưa bao giờ có môn học nào mà nàng chưa hoàn tất trước khi đến lớp học.
Mười một giờ đêm Kim hoàn tất bài vở, nàng đi tắm và thay áo quần mỏng nhẹ đi ngủ. Vừa lên giường nằm nàng sực nghĩ :
- Hừ! Lại quên qua anh Vĩnh lấy bài, nhỡ mai anh đi học sớm lấy đâu mà hỏi.
Nàng khoác vội áo choàng lên bộ áo ngủ mỏng manh bước nhẹ qua phòng Vĩnh. Bài toán Vĩnh đã làm xong và để sẵn trên bàn.
- Anh làm xong rồi hả? Trời ơi! Anh làm đến ba trang giấy!
- Anh giải cả hai phương pháp cho em.
- Anh có cái đóng tập không, cho em mượn đi. Em đóng lại để mai chép cho nhanh.
Kim loay hoay với cái đóng sách, chẳng biết nàng làm thế nào mà kim lại găm vào tay. Nàng xuýt xoa khẽ kêu :
- Đau quá!
Vĩnh hốt hoảng cầm tay Kim hút nhẹ máu bầm cho nàng. Cảm giác lạ lùng thân ái miên man tâm hồn chàng. Vĩnh thoáng thấy tay Kim run nhẹ. Anh nhẹ nhàng hỏi nàng :
- Em đau lắm hả?
Vẻ xúc đông khác lạ hiện trên khuôn mặt Kim. Hàng mi nhẹ nhàng buông rủ ngập ngừng. Đôi môi mấp máy rung động. Bình thường hai anh em vẫn khắng khít, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau. Đôi lúc họ vượt qua biên giới ngăn cách của tình anh em nhưng cả hai chẳng hề hay biết. Cha mẹ nàng thì bận rộn công việc lại phải lo săn sóc cho các em nhỏ của nàng nên cũng ít thì giờ theo sát hai anh em để kịp thời ngăn ngừa. Kim là một thiếu nữ xinh đẹp, da mặt nàng trắng mịn màng, đôi mắt to đen, môi hồng phơn phớt, mái tóc đen huyền buông xõa đến lưng. Vẻ đẹp quyến rũ của Kim đã thu hút Vĩnh mãnh liệt đến nỗi chàng đã quên mất họ hàng liên hệ giữa hai người. Chàng nhẹ nhàng ôm sát thân hình mảnh mai rung đông của Kim. Cảm giác mê muội mới mẻ cuốn hút cả hai vào cơn lốc tình ái. Đôi trẻ lạc vào thế giới huyền hoặc, lý trí nhẹ nhàng chịu sự khuất phục của tình cảm đam mê nồng cháy.
Ngày lại ngày nối tiếp qua nhanh. Sau đêm hôm ấy Vĩnh và Kim e ngại gặp nhau, cả hai cùng mang mặc cảm tội lỗi. Hai người vẫn dành cho nhau tình cảm đặc biệt nhưng không còn là tình cảm ngây thơ của thuở nào. Một thoáng ngỡ ngàng phảng phất giữa hai người qua mỗi lần gặp gỡ. Hôm nay Kim có lớp học thêm ban đêm. Cô bạn con nhà giàu có tài xế đưa đón vẫn cho nàng đi nhờ mọi ngày lại không đi học. Ba nàng bận việc, nhờ Vĩnh đến trường đón nàng.
Trên đường về nhà, hai người thong thả dạo bước. Không khí lành lạnh ban đêm cho Kim cảm giác dễ chịu. Hai người trao đổi vài câu chuyện vu vơ về học tập và sinh hoạt hằng ngày. Khi đi ngang một tiệm ăn, mùi thức ăn bốc ra ngào ngạt. Kim bỗng thấy khó chịu buồn nôn.
- Em sao vậy Kim? Bệnh hả?
- Không. Vài ngày nay em cứ buồn nôn khi ngửi thấy mùi đồ ăn. Em sợ quá!
Nỗi lo sợ cùng cực xâm chiếm tâm hồn Vĩnh. Chàng cảm thấy như vừa bị dội một luồng nước lạnh giữa ngày đông giá. Chàng đã là sinh viên thì đâu lạ gì về những hiện tượng biến chuyển của đàn bà. Chàng ôm chầm lấy Kim, nét mặt lo lắng sợ hãi.
- Em có thai! Anh thật đáng chết! Lỗi tại anh. Chắc anh phải đi. Anh không ở nhà chú thím được nữa. Cả gia đình em quá tốt với anh mà anh lại hư hỏng quá!
Kim để mặc cho nước mắt chảy dài. Tâm hồn nàng nặng trĩu, tâm hồn vui tươi hồn nhiên thường ngày bỗng nhiên tan biến. Chua chát đau khổ Kim hỏi Vĩnh :
- Anh đi đâu?
- Anh cũng không biết nữa.
Hai người yên lặng nối tiếp quãng đường hoang vắng mờ tối trước mặt. Không gian im tiếng, thời gian lắng đọng, tất cả chỉ còn là nỗi nặng nề đau khổ của đôi tâm hồn son trẻ.
- Ông ạ! Mấy ngày nay tôi thấy con Kim buồn bã, không muốn học, không muốn ăn, da mặt tái xanh. Tôi nghi nhưng không muốn tin ở mình. Hôm nay thằng Vĩnh lại nhất quyết đòi rời nhà, nó bảo đến ở chung với bạn bè để tiện việc học hành. Thật lạ quá! Chẳng lẽ hai đứa nó... Nếu việc đó xảy ra thì chúng ta ân hận đến chừng nào.
Kim đến phòng mẹ định hỏi mẹ một vài việc nên nghe được lời mẹ nói với cha nàng. Nàng giật mình: “Mẹ đã biết chuyện, ta có nên để cha mẹ lo lắng buồn khổ không?” Nàng có hai em gái, nàng không muốn các em biết chuyện của nàng quá sớm. Kim suy nghĩ và biết mình sẽ làm gì.
- Mẹ ơi!
Bà Thanh - mẹ nàng chạy vội ra mở cửa
- Việc gì đó con?
- Mẹ vào phòng con nói chuyện mẹ nghe.
Vẻ lo lắng hiện trên nét mặt bà Thanh.
- Mẹ à! Con muốn đi làm. Hãng buôn lớn của gia đình bạn con ở Nha Trang cần thư ký. Con định ra đó làm việc.
- Sao con lại phải đi? Con có chuyện gì khổ tâm nói mẹ nghe.
Tuy hỏi vậy nhưng bà biết chắc chuyện bà nghi ngờ là sự thật. Bà Thanh đã biết tính con, Kim đã không muốn nói thì dù bà có hỏi bao nhiêu đi nữa nàng vẫn im lặng. Vì vậy bà chỉ biết đau khổ, nghẹn ngào ôm con nước mắt tuôn trào.
- Con đi vội vàng quá! Sao không hoãn lại một thời gian?
Kim yên lặng thu xếp áo quần vào chiếc va-li nhỏ bé. Ngày hôm sau nàng từ giã gia đình ra hãng xe đò đi một mình. Nàng không muốn gia đình đưa tiễn. Không khí lành lạnh ướt đẫm hơi sương bao phủ tâm hồn băng giá của nàng. Ánh sáng vàng vọt của đèn đường vào nửa đêm về sáng lấp loáng theo dòng nước mắt trên gương mặt buồn thảm chịu đựng số phận cay đắng của nàng.
Hai chục năm trôi nhanh, đất nước trải qua nhiều biến chuyển. Chiến tranh đã yên từ lâu, nhưng quê hương nhuốm màu thê lương tiêu điều. Sau một ngày buôn bán nhọc nhằn ở chợ trời, Kim hối hả về nhà lo cơm nước cho chồng con và chăm sóc cha già. Sau ngày mẹ mất, Kim đã rước cha nàng về ở chung để tiện việc săn sóc. Cha nàng đã lớn tuổi nên đau yếu luôn. Vừa bước chân vào nhà Kim đã thấy Huyền, con gái đầu lòng của nàng ngồi yên lặng suy tư nơi chiếc bàn ăn cũ kỹ. Huyền là giáo viên tiểu học như bà ngoại nàng. Nàng đã lấy chồng năm rồi nên đã ra ở riêng.
- Con đến thăm ông ngoại đó hả? Chồng con đâu?
- Anh bận đi họp. Họp hiệc hoài chán quá! Mẹ à! Con muốn hỏi mẹ một chuyện.
Ngoại vừa nói với con rằng...
Nhìn vẻ ngập ngừng suy tư của con, Kim đoán cha nàng đã nói gì với Huyền.
- ...Con là con của cậu Vĩnh.
Kim sững sờ chua xót. Nàng biết là không thể giấu con được nữa. Nàng gật đầu, mặc cho nước mắt tuôn rơi. Nàng yên lặng kể lại mối tình ngây thơ và một bước lầm lỡ của đời nàng cho con gái nghe. Huyền nhớ đến dáng cao lớn đẹp trai của cậu Vĩnh trong bộ đồ sĩ quan hằng năm vào dịp hè cậu đến thăm gia đình. Mỗi lần gặp Huyền là cậu vỗ về thương yêu hỏi han rối rít, nhưng có bao giờ Huyền ngờ rằng tình cảm kia là của người cha dành cho con gái.
- Ba biết chuyện này không mẹ?
- Mẹ gặp ba con lúc con đã hai tuổi.
- Vậy sao con không hề thấy ba có một tí gì đối xử với con như là con ghẻ?
- Có lẽ ba con thương mẹ nên không muốn mẹ buồn khi ông có cử chỉ không đẹp đối với con. Hơn nữa con đâu có làm gì để ba con phải buồn.
Tình cảm thương cha dạt dào, Huyền vừa thương vừa kính phục người cha rông lượng. Huyền không bao giờ muốn bất cứ một biến chuyển gì có thể thay đổi đời sống tình cảm của gia đình nàng. Bỗng nhiên hình ảnh cậu Vĩnh hiện ra rõ nét trước mặt nàng. Tình cảm thiêng liêng cha con lớn dần trong tâm trí nàng. Nàng lẩm nhẩm: “không ngờ mình có được hai người cha thân yêu”.
- Mẹ à! Ngoại cho biết cậu Vĩnh vừa đi học tập về. Ngoại bảo con đến thăm cậu.
- Vậy hả. Con đến thăm cậu cho mẹ gởi lời thăm.
Kim quay nhanh vào bếp che giấu xúc động. Huyền ngơ ngác nhìn theo mẹ và lặng lẽ dắt xe đạp rời nhà.
Vừa đạp xe thong thả, Huyền ngước nhìn khoảng trời cao rộng. Bầu trời bao la đen thẩm, yên lặng bao trùm không gian. Có phải tên nàng đã mang ý nghĩa một phần nào của không gian huyền diệu đầy bí ẩn kia. Một nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm tư nàng.
0
Khúc tình xanh
 
Bốn, năm tên con trai đứng giữa cửa cùng quay lại nhìn tôi chằm chằm. Lúng túng một chút, tôi tiếp tục xách vali bước tới. Người ta nói với ba má tôi đây là một nhà trọ rất khá, tại sao có những tên bất lịch sự đến thế kia? Người ta nói con trai thành phố lịch sự lắm, sao chẳng có tên nào tỏ vẻ muốn xách dùm tôi cái vali nặng trĩu?
Như đọc được ý nghĩ trong đầu tôi, một tên chìa tay ra. Tôi rụt tay lại. Biết ai là ai mà đưa đồ của mình cho họ!
Những tên còn lại cười hích hích, hình như cười tên vừa bị từ chối chứ không phải cười tôi. Tôi làm mặt nghiêm trang:
- Xin lỗi, cho hỏi đây có phải...
- Dạ, chính nó, thưa cô - Bàn tay vừa chìa ra ngay lập tức khoanh thành một kiểu chào rất cung kính - Đây là nhà trọ Hoa Sen tốt nhất giữa thành phố chật chội này. Và đúng như tên gọi, ai được là khách trọ nơi đâynghĩa là đã được chứng nhận loại khá trở lên về mặt đạo đức...
Những tràng cười tắc lại trong cổ. Tôi chẳng còn cách nào khác là đứng lại nghe vì cửa ra vào bị chắn ngang.
- Thưa cô, bà chủ có việc bận nên lệnh cho chúng tôi đón cô và hướng dẫn mọi điều cần thiết. Trước hết xin tự giới thiệu, Tôi là Danh, kia là X, Y, Z, H. Chúng tôi là sinh viên trọ tại đây. Do tính tình thật thà dễ thương nên được bà chủ yêu quí như người nhà. Mở ngoặc đơn, tiền trọ không vì vậy mà miễn giảm, đóng ngoặc đơn.
Tiếng cười bật ra khanh khách hỉ hả. Tôi cũng cười.
- Thưa cô, what’s your name? And where are you from?
Xì! Tưởng gì. Tôi nheo mắt nhìn Danh. Ta đây lấy bằng C tiếng Anh từ giữa năm học 12. Và vì quyết tâm lên thành phố học nên ta cũng đã qua vi tính. Tóm lại là ta vũ trang khá đầy đủ trước khi đến đây. Chưa kể những tép tỏi má nhát đầy túi và vali đề phòng bùa ngải!
Tôi nhẩm một câu tiếng Anh khá dài và lắt léo định dọa lại thì bà chủ xuất hiện. X, Y, Z, H lẫn Danh chạy biến.
Bữa cơm tối tôi không gặp lại Danh và hôm sau, hôm sau nữa cũng vậy. Sau này tôi mới biết ngày tôi đến cũng là ngày Danh bán bộ quần áo tươm tất nhất để trả tiền trọ và đi ở bụi.
Thỉnh thoảng, đụng đầu Danh ở cổng trường, tôi hỏi:
- Dạo này ở đâu?
Khi thì Danh trả lời “Ở nhờ thằng bạn”, có khi câu trả lời tưng tửng “Chưa biết, có lẽ tối nay phải ngủ vỉa hè quá”. Cứ thêm mỗi lần gặp, tôi thấy Danh đen hơn, gầy hơn. Nhưng vẻ lém lỉnh thì không thay đổi.
- Sao chẳng bao giờ thấy Danh đội mũ?
- Một bậc cao đạo nào đã nói tóc ướt nhanh khô hơn mũ - Danh trả lời với một vẻ phớt lờ rồi bật cười khẽ nói thật nhanh - Tiền mua mũ đủ sống được vài ngày lây lất, tiểu thư ạ!
Có trời mới biết được Danh lúc nào thật, lúc nào đùa. Nhưng tôi cảm thấy vui khi gặp và nghe Danh trò chuyện. Dẫu quần áo Danh thường nhàu nhò, và đôi khi Danh bật ngáp không kịp che miệng, nhưng vẻ tự tin thẳng thắn đượm khôi hài của Danh khiến tôi có cảm giác cuộc sống dù khó khăn đến mấy người ta vẫn có cách chịu được.
Nhưng tại sao gọi tôi là tiểu thư chứ? Vì tôi được gia đình chu cấp đầy đủ? Hay vì bà chủ trọ canh gác tôi nghiêm ngặt đúng theo thư của ba má tôi gửi gắm hàng tháng. Lần nào Danh ghé, bà chủ cũng chỉ có một câu để trả lời: “Thảo nó bận học”. Rồi sau khi Danh về, bà đập cửa phòng tôi: “Càng ngày bác càng thấy nó sao giống đồ lừa đảo quá”. Ban đầu tôi ghét bà kinh khủng, nhưng sau tôi biết tất cả những tên con trai đến tìm con gái đang trọ ở nhà bà đều là đồ lừa đảo! Có lẽ vì vậy mà các bậc cha mẹ đều muốn gửi con gái cho bà.
Một ngày gần mùa thi, đang đi dọc hành lang, tôi đụng đầu Danh đang ngược lại. Ô, hôm nay Danh lạ hẳn. Quần áo ủi ly phẳng cứng, áo trắng tinh và một cái cà vạt xanh đậm. Thật đàng hoàng nghiêm chỉnh. Tôi lục soát thật nhanh bộ nhớ trong đầu. Không nghe bất cứ thông tin nào hôm nay là trường tổ chức lễ lạc gì cả. Danh đi đâu mà quá chừng lịch sự thế kia?
- Đi học! - Danh cười.
- ...
- Chứ Thảo nghĩ Danh đi đâu?
- ...
- Danh xin được việc làm ở một nhà hàng ngoại quốc. Đây là đồng phục của nhà hàng. Vừa xong ca, sợ trễ học quá nên không kịp thay quần áo, cứ vậy chạy luôn đến đây. Mà... Thảo thấy Danh đẹp trai không?
Câu cuối cùng Danh nói thật nhanh, vừa nói vừa nháy mắt. Tôi phì cười :
- Đẹp! Danh làm gì ở đó?
- Bồi bàn - Danh tỉnh bơ khoe một tràng - Khi nào Danh sẽ biểu diễn cách pha cà phê kiểu Thổ Nhĩ Kỳ mời Thảo uống hoặc kiểu Santana, kiểu Braxin. Kính thưa quí khách - Danh đặt tay lên ngực, cúi đầu cung kính - Nhà hàng chúng tôi rất hân hạnh đón tiếp. Nếu ngài là người Ấn Độ, chúng tôi sẵn thau nước thơm để ngài rửa tay sau khi ăn bốc. Mở ngoặc đơn, nếu ngài có nhu cầu cắt móng tay trước khi ăn, nhà hàng chúng tô sẵn sàng phục vụ muễn phí, đóng ngoặc đơn.
Không thể nín cười được, tôi che miệng lại. Khi tôi bỏ tay ra, Danh đã biến sau cửa lớp, để lại những vệt giày trên hành lang.
Có lẽ công việc ở nhà hàng cũng ổn định nên những lần gặp nhau Danh không có vẻ quá vội vàng nữa tuy gầy rộc và lộ vẻ mất ngủ, nhà hàng thường khách khứa đến gần sáng.
Nói dối là đi thăm thầy giáo bị đau phải nằm cấp cứu (lý do này Danh bày tôi, ý là nếu không đi thăm ngay sợ không còn dịp), chúng tôi đi uống nước chanh ở một quán ven đường. Danh kể tôi nghe đủ chuyện trên trời dưới đất, đến lúc ly chỉ còn lại cái xác chanh và vài cục đá vụn, Danh nói nhỏ vào tai tôi :
- Đừng có giành trả tiền nghe. Hôm nay Danh giàu lắm.
- Lương ở đó cao lắm hả?
- Cũng dễ thở. Chỉ cần công việc ở đó kéo dài đến ngày ra trường là Danh sống khỏe.
Tôi không tin Danh sống khỏe, và hơn nữa, nếu thời gian bươn chải kiếm sống được dành cho việc học thì chắc hay hơn nhiều. Tôi nói nhỏ :
- Hay là Thảo bớt tiêu xài... Danh...
- Không! - Danh xua tay dứt khoát - Đừng bắt Danh nhận tiền của Thảo. Danh là con trai mà.
Có một người bạn trai đầy dũng khí như vậy thì cũng đáng tự hào. Cả khoa ai cũng mến Danh. Bọn con gái thường liếc tôi từ sau lưng, ngay cả Dung hoa khôi cũng vậy.
Bà chủ nhà cũng lườm liếc nhưng với ý nghĩa khác. Một hôm bà nói, có ý bâng quơ :
- Cô thầy dạy ở trường Thảo dạo này đau ốm hơi nhiều.
Tôi đỏ mặt ú ớ. Bà đưa cho tôi hai lá thư má gửi” “Nghe nói con làm bạn với một cậu con trai đáng ngờ. Má lo lắm...”
Má lo lắm. Nhưng tôi hiểu, nếu mà có dịp gặp Danh, má sẽ yên tâm hơn. Bỗng nhiên... nhân lá thư này, tôi muốn làm eo với Danh một chút. Người yêu phải khổ sở vì mình mới vui!
Tôi nói với Danh “má cấm”. Và tôi phịa thêm: “Má đã chọn một đám rất thân ở nhà”. Danh buồn đến thẫn thờ.
Người thẫn thờ tiếp theo là tôi.
Danh tránh mặt, hoặc chỉ là nụ cười thoảng qua nếu không kịp ngoắc người trước cổng trường.
Bạn bè kể vì bất đồng với ý kiến với quản lý nhà hàng nên Danh nghỉ ở đó. Bây giờ Danh tiếp tục bụi, nghĩa là gặp việc gì làm việc đó. Rồi lại nghe nói Danh đang đạp xích lô vòng quanh phố phường và thật tuyệt nếu có vị khách du lịch nào yêu cầu bác tài kiêm nhiệm luôn chức hướng dẫn viên.
Một ngày cuối năm, tôi co ro trong lớp áo len dày, tôi cắm cúi đi nhanh về nhà trọ để tránh những cơn gió lạnh lẽo.
- Mời lên xe! - Chiếc xích lô dừng lại, Danh trong cái áo sơ mi cũ nhìn tôi dưới mớ tóc bù xù trước gió - Xin tiểu thư yên tâm, dịch vụ du lịch của chúng tôi sẽ đưa tiểu thư về đến nhà bình an. Tiểu thư hãy nói với mẫu hậu rằng chỉ là đi xích lô mà thôi. Mở ngoặc đơn, miễn phí, đóng ngoặc đơn.
Vẫn là kiểu nói chuyện quen thuộc nhưng khuôn mặt Danh buồn quá đỗi. Thằng con trai bất chấp mọi khó khăn để đến được giảng đường lúc này sao quá cô đơn, vẻ tổn thương nhòa ánh mắt.
Trò đùa của tôi đã đi quá xa. Tôi òa khóc :
- Sao Thảo khóc?
Chiếc xích lô lọang chọang trên phố. Thân hình tôi lắc lư nhấp nhỏm theo từng cú dằn xóc. Dân chuyên đưa rước khách du lịch cớ sao cứ cho xe rơi xuống ổ gà?
Vẫn là những cơn gió cuối năm nhưng không còn quá lạnh nữa. Từng vòng quay chầm chậm, giọng Danh át tiếng gió:
- Đợi nghe Thảo. Hai năm nữa Danh ra trường... Chắc lúc đó má Thảo không quá lo sợ tiểu thư khổ. Mở ngoặc đơn, má vô cùng ân hận vì hồi đó đã cấm cản tình duyên hai đứa, đóng ngoặc đơn.
Đang khóc tôi cũng phải phì cười.
- Hôm nay trời đẹp quá. - Danh ngâm nga.
- Mình mua cái gì kỷ niệm ngày hôm nay đi Danh. - Tôi buộc miệng và chợt nhớ ra, tôi vội nói thêm - Thảo mới nhận tiền nhà gởi.
Danh lắc đầu. Biết ngay là từ chối mà. Danh ngừng xe nhảy xuống lục túi áo túi quần. Tất cả các túi chỉ có vỏn vẹn hai ngàn đồng.
Tôi ân hận ngồi im không nói gì. Danh ngần ngừ một chút rồi mỉm cười :
- Đủ mua một tờ vé số đó Thảo. Để Danh ép nhựa rồi làm một cái khung treo lên tường. Sẽ là bức tranh đẹp nhất.
Danh là vậy, luôn tìm ra cách giải quyết trong mọi trường hợp. Cách giải quyết ngày hôm nay mới dễ thương làm sao.
* * * * *
Cậu bé bán vé số ngờ ngợ nhìn Danh “Tuần trước chú mua vé số của cháu nè. Trúng mà sao không thưởng gì hết?”. Nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của Danh, nó đưa ngón tay trỏ lên trời: “Một triệu đồng, giải ba”.
Danh nhìn tôi. Chúng tôi nhìn nhau. Rồi Danh thầm thì: “Đó không phải là vé số. Đó là bức tranh kỷ niệm”.
Bạn bè bàn tán ồn ào chia làm hai phe. Phe này cho rằng bao lâu nay không trúng số Danh vẫn sống. Vậy thì hãy giữ tờ vé số đã ép nhựa như một kỷ niệm lãng mạn đẹp đẽ. Vả lại một triệu đồng không phải là món tiền quá lớn cho nuối tiếc.
Phe còn lại la lên: “Đồ điên. Hơ nóng cho nhựa bong ra mà đi lãnh tiền về xài. Một triệu đồng với Danh là vài bộ quần áo tươm tất, là vài chục ngày ăn uống đủ dinh dưỡng, là những cuốn sách nghiên cứu quí giá mà sinh viên ít dám mơ vì con số in ở cuối bìa sau, là nghỉ ngơi sau vài ngày trên đường bươn chải kiếm sống, là một chuyến về quê thăm nhà vào dịp Tết này, là...”
Hai phe cãi nhau chí chóe. Thời hạn giá trị của tấm vé số ngắn dần. Bọn con trai chận tôi lại :
- Gật đầu chịu lãnh tiền đi Thảo. Danh nó đợi ý Thảo mà.
Tôi biết. Thật thú vị khi mình có quyền với ai đó. Tôi không lắc đầu cũng chẳng gật đầu, im lặng tận hưởng sự do dự trong Danh và nỗi tức giận ghen tị của bọn con gái.
Dung hoa khôi băng ngang mặt tôi. Trời mùa đông lạnh ngắt, mặt Dung bừng đỏ :
- Thảo thật độc ác!
Tôi không trả lời Dung. Rồi tất cả sẽ hiểu. Đây chỉ là đùa vui thôi mà. Đến ngày cuối, tôi sẽ gật đầu. Món quà đầu tiên mua từ món tiền đó sẽ là một cái mũ thật đẹp cho Danh, và sau đó là một cái áo len thay cho cái áo đang có đã quá sờn. Công ty Xổ số hẳn là ngạc nhiên trước tấm vé số được ép nhựa đóng khung cẩn thận đến vậy. Tôi cười vui một mình.
Nhưng trước khi tôi gật đầu, Danh đã đến với tấm vé số bị cắt làm bốn mảnh:
- Ban đầu Danh nghĩ chắc mình không thèm lãnh tiền nhưng càng về sau... Danh sợ... Cho nên... Thôi, cắt nó ra... có muốn lãnh cũng không được nữa. Vậy cho yên - Danh mỉm cười yếu ớt - Mở ngoặc đơn, giờ đây chúng ta có bốn bức tranh thay vì một, đóng ngoặc đơn.
* * * * *
Bất chấp ánh mắt soi mói nhăn nhó của bà chủ nhà, tôi mặc hai cái áo len rồi đi ra phố. Hàng cột điện như hai hàng lính, ánh đèn tỏa xuống phố xôn xao bóng người đến cuối năm.
Chiếc xích lô vắng khách tựa vào cột điện không xa lắm. Danh đó, quyển sách đang mở rộng trên gối chân, bàn tay gầy đặt ngang trang giấy trắng. Tôi bước đến gần. Không có vẻ gì là vui khi thấy tôi cả. Danh giận tôi sao? Tôi đến gần hơn nữa. Danh đang ngủ. Chẳng biết vì bụi hay ánh đèn vàng mà tóc Danh ngả màu hoe hoe.
0
Lỡ mình không có gì
 
- Tôi là mẹ của cô dâu.
Bản nhạc mừng hôn lễ đang rộn ràng, nếu bà muốn có thay đổi gì thì rất có thể là chúng tôi không kịp trở tay.
- Dạ - Tôi mỉm cười - Có chuyện gì vậy ạ?
Người đàn bà đặt tay lên ngực :
- Cô làm ơn nói dàn nhạc thay người giùm.
Công việc lễ tân cho tôi khả năng đoán biết khách hàng muốn gì khi họ chưa nói ra và hiểu ngay được cái điều họ đang tìm cách diễn đạt. Nhưng lúc này, tôi không thể hiểu ra người đàn bà này nói gì.
- Dạ... Cụ thể là bà muốn thay ai ạ?
- Cái cậu thọt chân ôm cây ghi ta điện.
Tôi “dạ” và đi nhanh lên lầu, khéo léo trẹo chân một cái rồi kêu lên “úi da” chứng tỏ cho người đàn bà thấy sự nhiệt tình của tôi trước yêu cầu của bà. Sau cú trẹo chân này, và sự khiếu nại của bà là lầm lẫn, thì coi như tôi ghi được điểm A trong ca trực này.
Bà đi theo tôi, tà áo dài gấm cuốn trong tiếng đế giày lốp cốp cố bước nhanh :
- Đám cưới là chuyện cả đời người ta, ai cũng muốn tròn trịa phải không cô.
- Dạ đúng rồi. Dọn cái chén bị mẻ tí xíu cũng không được nữa là.
- Cô hiểu ý tôi rồi đó - Giọng bực bội chuyển qua hồ hởi - Chẳng phải tôi khó khăn gì đâu. Có thờ mới thiêng, có kiêng mới lành phải không cô.
- Dạ có lẽ ai đó trong khách dự tiệc muốn vừa hát vừa tự tay đàn thôi. Xin bà yên tâm.
Sự quả quyết của tôi đã trấn an được bà, bà đi chậm lại chứ không như chạy cho kịp tôi nữa. Lên tới nơi, tôi nhìn về sân khấu. Một cô gái tươi cười trong điệu nhạc vui. Vậy là người thọt chân đã hát xong và đã...
Một khuôn mặt lạ đang đứng cạnh Hưng. Trên tay chàng trai là cây ghi ta điện đúng như người đàn bà nói. Ống quần màu xanh đen bên chân phải lùng thùng nhúc nhích phụ họa theo chân trái đang nhịp theo điệu nhạc một cách hào hứng. Những ngón tay dài như múa trên phím đàn và cái cười rộng miệng khiến tôi nghĩ nếu không vì cái chân thì chàng trai này đã ôm eo cô gái mà nhảy mới thỏa lòng. Miệng cười của chàng trai toát lên niềm vui chinh phục và dâng tặng.
- Cô thấy chưa? - Giọng người đàn bà vang lên ngay sau gáy tôi.
- Dạ...
Ra hiệu cho Hưng cần gặp gấp, chớp nhoáng trong đầu tôi những phương cách để đôi bề được trọn vẹn, làm sao để kéo chàng trai này rời khỏi sân khấu mà không bị tắt ngấm nụ cười hào hứng trên môi.
Người đàn bà chìa cổ tay đeo đồng hồ ra hiệu. Tôi nhìn đồng hồ trên tay mình. Chỉ còn năm phút.
Hưng đến bên tôi :
- Chuyện gì vậy Tuyết?
- Anh chàng ôm cây ghi ta điện...
Hưng cười toét miệng ngắt lời tôi :
- Lọt vô mắt xanh của trưởng phòng lễ tân rồi hả? Vậy là...
Tôi cắn môi nói nhanh :
- Người nhà cô dâu chú rể không...
Một tràng tiếng nổ của hai chùm bong bóng khổng lồ treo ở phía cầu thang, cô dâu chú rể xuất hiện trong tiếng nhạc rộn rã tưng bừng chào đón.
Cái đồng hồ của người chủ hôn chạy nhanh hơn đồng hồ của tôi bốn phút.
* * * * *
Hưng và tôi bị gọi lên phòng giám đốc trên tầng sáu. Hưng bị nhắc nhở vì tội làm từ thiện không đúng cách còn tôi thì vì trách nhiệm liên đới. Lẽ ra chỉ dừng lại đó nhưng tại Hưng hùng hồn “Không phải từ thiện đâu thưa sếp. Tôi mời Thuận đến vì năng lực thật sự”. Sếp lạnh lẽo “Năng lực thật sự của cậu để đâu mà không nhớ tiêu chí đầu tiên của một nhân viên khách sạn là ngoại hình?”. Hưng ngang ngạnh “Thưa, chơi nhạc thì ngoại hình xếp sau tài năng”. Tôi níu áo Hưng lại nhưng không kịp, sếp nổi trận lôi đình “Nếu sự có mặt của bạn cậu mà đủ tài làm cho khách hàng kéo đến nhiều hơn thì tôi mời làm giám đốc luôn”.
Ra khỏi phòng sếp, Hưng và tôi nhìn nhau rồi nhìn xuống lòng đường chấp chới màu sắc.
Hưng hích vai tôi :
- Đừng có nhảy xuống rồi công an phân tích nguyên nhân là tại mình nghe.
Câu nói như một lời xin lỗi. Tôi cười :
- Mình chỉ tính chuyện nhảy xuống khi nào Hưng tỏ tình với mình rồi đi với cô khác thôi.
- Làm ơn lập lại đi.
- Anh chàng đó ở đâu ra vậy?
- Cơ sở nuôi dạy trẻ khuyết tật Dìu Dắt.
- Làm gì ở đó?
- Thuận sống nhờ ở đó từ nhỏ. Bây giờ học được nghề nhạc rồi, người lớn rồi - Hưng thốt hai từ “người lớn” bằng giọng bông lơn - Người lớn mong muốn được làm việc. Chính đáng quá phải không? Kéo Thuận đến chơi nhạc cho đám cưới là mong có một cơ hội nào đó. Ai ngờ...
Tôi nhớ hình ảnh Thuận nồng nhiệt trên sân khấu.
- Hưng dạy Thuận chơi đàn à?
- Ban đầu là mình dạy chơi chơi để Thuận sinh hoạt với mấy em ở Dìu Dắt cho vui. Sau nhận ra Thuận có năng khiếu nên mình khuyên Thuận đi học. Vừa tốt nghiệp hè năm ngoái.
- Từ hè năm ngoái tới nay Thuận làm ở đâu?
- Mình nhường lại Thuận dạy vài mối con nhà khá giả. Nhưng dạy vậy thu nhập không ổn định vì môn năng khiếu này ít có em theo được lâu dài. Mình có lương cố định của cơ quan nên kiếm thêm kiểu đó được chứ Thuận thì bấp bênh lắm. Lại thêm từ nhà này đến nhà kia phải có phương tiện đi lại mà Thuận thì không. Định xin sếp cho phép căn phòng tập thể của mình làm chỗ dạy nhạc đứng tên mình mà người dạy là Thuận. Nhưng vậy là hết hy vọng rồi.
- Tại Hưng làm sếp cáu.
- Ừ, tại mình. Mình không biết cách thuyết phục người khác dù mình đúng.
- Lại là mình đúng! - Tôi lắc đầu.
Hưng cười :
- Ngu nữa rồi. Thôi, chỉ giáo giùm đi.
- Sếp không phải là cánh cửa duy nhất.
- Tuyết cùng gõ những cánh cửa khác với bọn mình nghe!
* * * * *
Tôi gõ được bốn cánh cửa của những doanh nhân hay đặt tịêc ở công ty. Vậy là Thuận có thêm bốn cô cậu học trò nhí. Tuyệt nhất là có một chủ nhà đồng ý cho Thuận sử dụng phòng học của con mình làm chỗ dạy các bé, Thuận không phải đi lại nhiều. Lớp học nhạc mở ra được hai tuần thì nhà hàng xóm nghe tiếng đàn cũng xin cho con mình qua học cho vui.
Hưng trêu chọc là với cái đà này thì biết đâu đất nước lại chẳng có thêm một nhạc sĩ của thiếu nhi vốn là mảng mà ai cũng nói quá thiếu. Biết vì sao quá thiếu không? Vì khó. Chứ sao. Đâu phải ai cũng giữ được niềm tin yêu trong trẻo để đồng điệu được với các bé. Hả, doanh nhân thì tiếc gì tiền mà không mời nhạc sĩ thành danh, chẳng qua họ cần tìm đúng người cần cho đứa con yêu quý, ai là người đáng tin cậy để họ yên tâm giao phó tâm hồn trong veo của bé, ai là người xứng đáng viết lên đó những nốt đầu tiên...
* * * * *
Những giấc mơ đẹp quá thường tan nhanh.
Khó khăn bắt đầu lập lại. Mùa thi, các em đồng loạt xin nghỉ để lo ôn tập văn hóa.
Một việc làm ổn định cho người mong muốn được tự nuôi thân chứ không ăn bám lòng từ thiện! Vắng khách, Hưng và tôi chuyện phiếm, viết dòng chữ này ra giấy và vo viên bỏ vào mũ cùng với những viên trống không khác. Nào, bốc thăm may mắn cho Thuận đi. Không ai dám mở viên giấy của mình ra cả. Hình ảnh Thuận tự tin nhoẻn cười trên sân khấu hôm nào như một điều hư ảo.
- Hay hai đứa mình cưới nhau rồi rủ Thuận về mở quán cà phê nhạc sống... - Hưng kề mặt tới sát mặt tôi.
Tôi trừng mắt giơ tay lên. Hưng lùi lại, cười, bỏ chạy hút vào thang máy.
* * * * *
Bà Hồng nhờ tôi gọi giùm taxi đưa tới Trường Đại học Tây Nguyên.
Trong lúc đợi taxi đến, bà đứng ở quầy của tôi nhìn bâng quơ. Tôi hỏi cho có chuyện :
- Cô có con học ở đó?
- Không. Cô đi tìm vài sinh viên y khoa năm cuối để mời về cơ quan của cô làm việc.
Chuyện lạ. Tôi kinh ngạc. Bà giải thích :
- Cơ quan cô vừa xa xôi vừa phức tạp. Người ta không thích về đó.
- Xa xôi là ở đâu ạ?
- Bình Phước.
Tôi nhớ đã từng được khách trọ đến từ nơi này tặng cho hộp hạt điều.
- Cơ quan của cô có cần nhạc công không?
- Rất cần cho những hoạt động văn hóa văn nghệ. Cháu có người bạn nào chơi đàn hay và nhiệt tình giới thiệu cho cô một hai người đi.
Tôi nín thở :
- Bị thọt chân được không cô?
- Càng tốt.
Tôi gọi Hưng xuống gấp để chứng kiến phút giây thần thoại này. Và tôi cũng sợ mình nghe nhầm nữa. Phải có ai đó bình tĩnh hơn tôi mới được.
Thang máy nhấp nháy nút đỏ. Hưng vừa đi ra vừa nhìn tôi dò hỏi.
Bà Hồng sôi nổi :
- Cô là Giám đốc trại Giáo dục lao động Phú Nghĩa, trại viên toàn là những chàng trai cô gái còn trẻ măng. Một người tật nguyền mà hăng hái làm việc sẽ là tấm gương sống động thuyết phục nhất.
Taxi dừng lại trước cổng, bà lấy ra tấm danh thiếp đặt lên quầy :
- Cháu nói bạn liên lạc với cô nhé.
Chiếc taxi lướt đi, tôi đẩy tấm danh thiếp về phía Hưng :
- Lần này là phải khao thật lớn.
- Hai đứa mình góp chung tiền khao nghe? - Hưng quàng qua vai tôi.
Lại lợi dụng tình thế rồi. Tôi giơ cao tay lên. Hưng đưa mặt ra. Tay tôi lơ lửng dừng giữa khoảng không. Rồi chẳng hiểu sao tôi nhắm mắt lại.
* * * * *
Hưng chở tôi đến chỗ trọ của Thuận. Mở cửa phòng là một người khác. Bà chủ nhà lắc đầu :
- Cậu Thuận còn nợ tôi hai tháng tiền. Thấy tật nguyền tôi cũng thương nhưng sao mà thương hoài được.
Hưng phóng xe hú họa đến Dìu Dắt. Qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy Thuận đang ôm đàn ngồi trên cái giường ở góc phòng. Ba dãy song song, mỗi dãy hai mươi cái, ngắn và hẹp, giường dành cho các em. Tôi hình dung Thuận nằm cong người trong đêm tối.
Quanh Thuận là những em bé mù đang lắng nghe Thuận hát về một dòng sông dửng dưng cuốn trôi tất cả mọi thứ mà dòng chảy lạnh lùng của nó đi qua. Tiếng hát buồn thê thiết. Tiếng hát trái ngược với tất cả những gì bấy lâu tôi nhìn thấy nơi Thuận. Tiếng hát khiến tôi nhận ra Thuận đã cố gắng thế nào để có thể nhoẻn cười. Tiếng hát buồn đến nỗi tôi sợ hãi ôm chặt lấy Hưng, sợ một nỗi... Lỡ mình không có gì để tin...
Tôi muốn gõ cửa nhưng Hưng giữ tay tôi lại :
- Hãy để Thuận trút hết nỗi buồn rồi bắt đầu chương mới.
0
Một nửa
 
Cuộc họp liên ngành kết thúc sớm. Chạy xe ra khỏi bãi, thấy Bích đứng trên vỉa hè, Thiện dừng xe lại :
- Đức chưa đến đón hả?
- Đâu biết về sớm vậy. Anh có đem theo điện thoại đó không?
- Khỏi gọi, lên xe anh chở về luôn.
- Anh không đi đón Mỹ sao?
- Mỹ đi công tác, tuần sau mới về. Cu Tín ở nhà trẻ. Mấy ngày ay, trưa nào anh cũng lang thang bụi bờ.
- Vậy trưa nay về nhà em đi.
Xe chạy qua chợ. Bích đập vai Thiện :
- Ngừng lại, đợi em tí xíu. Em mua gì về nấu cho vui.
- Thôi, có gì ăn nấy đi Bích. Đừng bày vẽ...
Bích cắt ngang :
- Bày vẽ gì đâu. Phải cám ơn anh thì có. Ngày thường tụi em cũng dã chiến lắm. Có anh, nấu nướng đàng hòang, chắc em được anh Đức khen.
Tiếng Bích cười khúc khích sau lưng. Thiện qụeo vô ngõ chợ, thấy vui vui. Hồi mới cưới, vợ chồng anh và vợ chồng Bích cứ cuối tuần là rủ nhau nấu nướng.
Dừng xe ở góc đường chờ Bích, nhìn quanh, thấy nhiều người đàn ông giống mình, Thiện chợt cười khẽ, như là mình đang đợi vợ đi chợ... Bích mà biết ý nghĩ này, sẽ cười vào mũi.
Bích trở ra với con gà luộc sẵn ở trong túi nylon, cái mỏ nhọn xỉa một lỗ thủng, mấy cái túi khác đựng rau và đủ thứ lỉnh kỉnh. Vành mũ che mát nữa trên mặt Bích, từ sống mũi xuống chỗ nắng, cộng thêm mặt Bích nhăn nhăn, rất buồn cười :
- Đi chợ buổi trưa khó có đồ ngon.
- Sao nói nấu nướng đàng hòang mà mua đồ luộc sẵn?
Tiếng cười tinh nghịch rộ lên sau gáy Thiện :
- Để chữa cháy, nếu chẳng may món nộm cải ngồng bị hư. Cô bạn đi công tác về, khoe được ăn món nộm cải ngồng ngon lắm. Em chỉ nghe miêu tả thôi, hôm nay mới thực hành.
Thiện cười :
- Anh tin là số anh hên.
- Em hy vọng vậy. Nhưng cứ có sẵn con gà cho chắc ăn.
Nhà Bích ở cuối con đường không xa phố lắm. Buổi trưa hoàn toàn yên tĩnh. Bích mở khóa cổng và chỉ tay về gốc bơ ở góc sân rộng :
- Anh dựng xe đằng kia cho mát. Bọn em định trồng hoa hoài mà vận chưa trồng đựơc, nhìn trống hoác như nhà hoang.
- Để đó, bữa nào anh bàn với Đức mở quán cà-phê.
- Chà, lạy trời...Quán có ế, rút đi nơi khác, để lại những chậu kiểng cho em nghe.
Thiện bật cười. Bích mở khóa cửa và đi thẳng xuống bếp, nói vọng lại :
- Tự nhiên nghe anh Thiện. Anh đọc báo hay nghe nhạc tùy ý. Có bia trong tủ lạnh, nhưng đừng uống bây giờ, tí ăn mất ngon.
Điện thoại reo vang. Đức gọi. Thiện nghe tiếng Bích la lên: “Thôi, hẹn hò lúc khác đi. Trưa nay có anh Thiện ăn cơm với mình. Đang ngồi đợi anh nè. Em đang nấu... trời ơi... cháy...”.
Thiện hình dung khuôn mặt Bích láu lỉnh như đang có món gì trên bếp bốc mùi khét. Rồi Bích nhô đầu ra, đúng vẻ láu lỉnh như Thiện hình dung :
- Ngày nào cũng tiếp khách, ngày nào cũng nhậu, làm như không nhậu thì không xong việc vậy.
- Bây giờ ai cũng vậy mà em.
- Lại bênh nhau. Đàn ông các anh...
Bích xuống bếp lại. Thiện với tay lấy tờ báo và mở nhạc. Cái đĩa sẵn trong máy vang lên khúc Serenade quen thuộc. Thời sinh viên, có cái máy cassette nhỏ xíu, sinh nhật Thiện, Bích mua tặng băng nhạc có bài này rồi... mượn lại, mượn luôn cả cái máy.
Đọc được phần ba tờ báo thì tiếng chặt thịc lốp cốp, mùi thơm bay lên.
Rồi giọng Bích :
- Trời ơi, giờ này mà anh Đức vẫn chưa chịu về sao?
Vừa dứt câu càu nhàu thì tiếng xe dừng trứơc cổng, tiếng chốt lách cách, rồi Đức xuất hiện, mặt đỏ gay :
- Đợi lâu quá hả? Phải uống mấy ly tụi nó mới cho về. Khổ quá cái chuyện khách khứa này.
Thiện cười. Có vẻ như Đức phân trần với vợ thì đúng hơn. Bích đi lên, hai tay hai dĩa đầy ụ :
- Mình ăn trên này cho thóang, nhà bếp bừa bộn lắm.
Đức nhìn hai đĩa vừa đặt xuống bàn :
- Tiệc tùng hòai, về nhà chỉ thèm canh rau.
Bích lườm :
- Cái anh này. Chỉ nghĩ tới bản thân mình thôi sao?
- Đó là anh nói thật lòng vậy.
Bích lườm thêm cái nữa :
- Thật cái kiểu kỳ cục của anh.
Đức cười xòa, cúi xuống đĩa nộm :
- Món gì lạ vậy em?
- Món học được đó. Anh với anh Thiện thử đi. Ngon không?
- Tay em đụng vào thì chai nước khóang cũng ngon.
Tiếng cười vang.
Thiện và Bích chơi với nhau từ hồi còn đi học. Ai cũng tưởng hai người sẽ đi đến một đám cưới tưng bừng sau khi tốt nghiệp, nhưng không. Bích kể Thiện nghe những gì mà những người thân thiết có thể chia sẻ với nhau. Còn Thiện, dù không kể lể dông dài như Bích, nhưng rồi những gì của Thiện, Bích cũng biết.
Ngày Bích làm luận án tốt nghiệp, thời máy vi tính còn hiếm hoi, Thiện thức trắng hai đêm trên ámy vi tính của người bạn để gõ cho kịp xấp luận án dày cộp. Sáng ra, Bích đạp xe ba cây số để mua cho Thiện ổ bánh mì, ở nơi mà Thiện có lần nhận xét “ngon hơn bất cứ nơi nào”.
Vậy mà hai đứa chưa bao giờ đỏ mặt khi nhìn nhau, chưa bao giờ bối rối khi có ai tò mò hỏi. Hồi đó, hai đứa chỉ xưng tên, khi nổi giận thì “ông ông, tui tui” và “bà bà, tui tui”. Đến khi lập gia đình, họ chuyển qua “anh, em” rất tự nhiên.
Hồi đó, Thiện hay qua phòng tập thể cơ quan Bích chơi và Đức là người bạn Thiện rủ theo. Có lần, Mỹ nói: “Cứ tưởng anh qua chơi là có tình ý với Bích”.
...Mà sao không là vậy? Gần ngày cười Bích, anh chợt tự hỏi. Như thế là đến lúc này anh mới nhận ra Bích là một phần của mình! Quá thân thiết nên anh đã không nhận ra... Anh có Bích bên cạnh, từ thuở đi học. Có Bích trong cuộc vui bạn bè. Có Bích làm hòa những khi anh và Mỹ giận nhau... Tất cả những điều ấy thản nhiên đến nỗi anh không nghĩ ngợi về nó. Cho đến khi Đức nói: “Tao và Bích sắp lấy nhau”, anh thốt ngạc nhiên...Dường như là vô lý!
Thỉnh thỏang, tình cờ cùng ghé nhà trẻ đón con, anh và Bích cho hai đứa nhỏ đi ăn kem. Bên cạnh cu Tín con anh và bé Su con Bích đang líu lo, anh ngồi đối diện Bích, thấy nỗi xúc động dịu dàng.
Anh nhận ra ý nghĩ thấp thóang hối tiếc trong mình. Và anh cố dập tắt nó đi. Một điều lạ là trong anh không hề có ý muốn chiếm hữu. Anh nhìn bàn tay Bích bày cho hai đứa nhỏ cách xắn viên kem, thấy lòng nhẹ nhàng.
Cũng như khi Bích nói chuyện, anh nhìn đôi môi tươi tắn, lòng không gợn. Cũng như khi họp hành gặp nhau, giờ giải lao, vừa uống nước vừa tranh luận, anh thấy Bích thật bướng và muốn cốc một cái lên mái tóc. Vậy thôi...
Chỉ cần nhìn thấy Bích, biết Bích đang sống vui...Hoặc lâu không gặp, anh gọi điện thoại và giọng cười trong trẻo vang lên là anh yên lòng. Chỉ vậy thôi.
Bữa cơm chiều. Mỹ nói :
- Chiều nay em đón cu Tín, gặp Bích. Mẹ nuôi con giỏi quá nên bé Su mập mạp, tròn quay.
- Ừa, Bích khéo nấu nướng ép người khác ăn lắm.
Một lần khác, Mỹ nói :
- Gặp anh Đức đón bé Su. Con nhỏ nhõng nhẽo với ba hơn má. Nhìn nó tùm túm ba nó, ai cũng cười.
Anh nhìn cu Tín, nghĩ bâng quơ: “Nếu là mình thì bé Su có nhõng nhẽo với mình không?”. Rồi ngay lập tức, anh gạt ý nghĩ đó. Mỹ là người vợ hiền thục, dù cũng có khiếm khuyết như bất kỳ ai.
Có lần, anh cũng lẻo mép với Bích khi Bích than thở: “Anh là bạn, anh phải nói giúp em. Anh Đức cứ uống tiếp khách hòai, rồi mai mốt ghiền luôn thì sao? Em nói, ảnh cứ than đàn bà nhiều chuyện”.
- Là bạn bè, em cũng nói dùm anh. Cứ mỗi lần anh nói thèm canh chua là Mỹ đổ vô nồi một ký lô me với khế. Mỗi lần anh đứt hột nút áo là Mỹ mua nguyên cái áo mới.
Bích hắng giọng :
- Được ăn, đựơc mặc, nhất rồi còn gì.
Anh độp lại :
- Vậy chồng đi nhậu, không tốn tiền nhà, còn than thở nỗi gì?
Cả hai cùng cười.
Kỳ lạ là khi nói với Bích về những vụng về của Mỹ, anh không cảm thấy mình nói xấu vợ! Cảm giác dễ chịu như đựơc chia sẻ...Và nói xong rồi thì anh nhìn những vụng về của vợ với ánh mắt nhẹ nhàng hơn!
Nhẹ nhàng nhất là những cú điện thoại không liên quan tới Mỹ, tới Đức, tới bé Su, tới cu Tín. Không cả Bích và không cả anh! Sau một chuỗi dài những ngày bận bịu, trong tâm trạng trống rỗng thanh thản của một người đã hoàn thành công việc và muốn trò chuyện gẫu với ai đó như một cuộc thư giãn, anh nhấc điện thọai.
Giọng Bích vang lên :
- Anh không ngủ à?
Anh giật mình nhìn đồng hồ. Một giờ sáng!
- Xin lỗi, anh vô ý...Nhưng em còn thức sao?
Tiếng Bích cừơi khẽ :
- Thức khuya không là độc quyền của ai cả.
Anh đợi Bích hỏi: “Có chuyện gì không” để anh phân trần và cũng là để kể Bích nghe về phần việc anh vừa hoàn thành, nhưng Bích không hỏi gì cả. Sự yên tĩnh giữa đường dây thật an nhiên như thuở sinh viên hai người im lặng ngồi quán cà-phê, nghe khúc Serenade. Anh nhớ hồi đó, mỗi lần anh gọi cà-phê đá là Bích ngâm nga: “Gọi cà-phê đen ví không có tiền mua cà-phê đá”.
- Anh nhớ hồi đó tụi mình hay đọc thơ của Nguyễn Tất Nhiên không?
Câu hỏi như chìa khóa mở tung lòng anh. Nguyễn Tất Nhiên, đúng vậy. Sinh viên ai cũng thuộc lòng những bài thơi đầy tâm trạng đó.
Anh thổi vào ống nghe :
- Mường Mán nữa.[/align]Chân nhớ ai mà chân bối rối
Ai nhớ ai lồng lộng đôi ta
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa...[/align]- Cơ quan em có cậu làm thơ hay lắm.
- Hay làm thơ mà thơ có hay không?
- Em đọc anh nghe nghe.[/align]Đêm dịu dàng
đằm thắm tuổi hai lăm
anh hát đấy
sao bay ngà ngọc
ru mùa thu trên võng trăng nằm...[/align]Anh có đang nghe không?
- Có. Em đọc tiếp đi.
- Quên mất đoạn sau rồi.
- Cậu ta làm gì?
- Phó phòng kinh doanh.
- A...
- Anh nghĩ gì?
- Nghe em gọi là cậu ta, anh tưởng...
- Anh tưởng gì?
- Người còn trẻ vậy...
Giọng Bích cừơi :
- Lại áp đặt nữa rồi. Người ta bây giờ văn võ song tòan. Không phải như mình, lấy lý do bận kiếm sống mà đầu óc bận bịu không còn chỗ cho bất cứ điều gì khác...
- Em làm anh tự ái nghe Bích.
Đặt máy xuống, anh nhận ra mình đã không nói gì như đã định. Nhưng thật dễ chịu.
Mỹ kể, gặp trứơc nhà trẻ, Đức nói Bích đang nằm bệnh viện, chuẩn bị mổ. Anh giật mình. Lâu lắm rồi, công việc ôm đồm, anh bận bịu quá. “Chiều nay đón cu Tín về, cả nhà mình đi thăm Bích nghe anh”, Mỹ nói. Anh “Ừ” khẽ trong cổ.
Bích trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, khuôn mặt mệt mỏi giữa gối mền trắng tóat. Nụ cười chào nhợt nhạt khiến anh đau lòng. Và anh nhận ra, rất rõ ràng, mình muốn ở vị trí của Đức, ngồi sát cạnh và xoa bóp nhẹ bàn tay bàn chân bị tê cứng vì không hoạt động. Anh ghìm người lại.
Đưa Mỹ và cu Tín về, anh bồn chồn quay vào bệnh viện lại. Ban nãy, Đức cầm tờ giấy bác sĩ yêu cầu Đức ký đồng ý mổ. Dù biết chỉ là thủ tục hành chính, nhưng sao vẫn không yên. Muốn làm một điều gì đó cho Bích! Biết Đức sẽ thắc mắc, nhưng không làm sao cưỡng lại ý muốn điên rồ này. Mình sẽ đứng bên ngòai, nhìn vào một chút thôi...
Anh không biết là mình đang mâu thuẫn ghê gớm. Muốn làm một điều gì đó cho Bích, nhưng rồi lại là chỉ cần nhìn Bích một chút thôi!... Lỡ ra... nàng đi xa mãi mãi mà anh không kịp...
Bích nói khe khẽ, ánh hồng ưng ửng trên đôi má xanh xao :
- Em biết thế nào anh cũng quay lại.
Anh lặng người. Như tên trộm bị bắt quả tang, anh ngồi xuống mép giường, lặng lẽ cầm tay Bích, không nói một lời. Nói gì lúc này cũng muộn rồi.
Bích nhè nhẹ rút tay lại :
- Anh Đức vừa ra căng-tin.
Anh đứng lên. Đức xách cái phích từ ngoài đi vào :
- Để quên cái gì hả?
- ... Ờ, cái chìa khóa.
- Tìm thấy chưa?
- ... Chưa. Chắc mình làm rơi ở đâu rồi...
Giọng Bích dịu dàng nhưng thật cương quyết :
- Từ đâu đến đây thì anh hãy quay về nơi đó, chắc sẽ tìm ra.
Anh nhìn Bích. Nàng không nhìn anh. Anh rời bệnh viện như người mộng du. Hành lang bệnh viện giống hành lang trường đại học thuở đó. Thuở ngu ngốc, vô tâm, anh đã đánh rơi cái chìa khóa đời mình mất rồi.[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 18:24:54Ct.Ly>
Ngày ngắn
 
Tối thứ tư nào cũng đầy tiếng thì thầm và âm thanh lào xào tới khuya. Khiếm thị đã đành, cả với khiếm thính cũng vậy, cô Huyên quản lý bất chợt

Những truyện ngắn của tác giả Nguyên Hương

Đã được mang vào thư viện

Cảm ơn casau thật nhiều

Chúc  vui



0