Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn - Bóng ma

0 trả lời, 1.663 lượt xem — Trang 1 / 1
BÓNG MA
                                                                             
                                                                                Truyện ngắn
 
       Thanh đứng lên đi về, như thế là qúa đủ với anh. Những li bia làm đầu anh quay cuồng, Thanh cứ chúi đầu xuống mà đi. “Khốn nạn, vậy mà bọn chúng để mình đi bộ về thật” – thanh cứ lẩm bẩm trong miệng, “khốn nạn thật”. Bất chợt, một cơn gió lạnh thổi qua làm Thanh bỗng rùng mình. Anh cảm thấy tất cả những lỗ chân lông trên cở thể mình nở to ra, cái lạnh chạy dài từ gáy xuống tới sống lưng. Thanh ngẩng mặt nhìn lên ngơ ngác, anh đang đứng trên một con đường vắng ngắt, không một bóng người. Phía trước Thanh là một vùng tối mờ mịt, hai bên đường những bóng đen to lớn cứ đung đưa như vươn tay ra để vồ lấy Thanh, thỉnh thoảng chúng lại rít lên những tràng cười ghê rợn. Thanh cảm thấy mồ hôi chạy dài trên mặt, lăn xuống mắt làm mắt anh cay xè. Cái cảm giác này Thanh chưa từng gặp, sự sợ hãi đang lan dần trong đầu anh. Như tỉnh hẳn, Thanh cắm đầu mà chạy không dám nhìn lại phía sau. Những bóng đen to lớn cứ bám theo anh ráo riết. Thanh cứ chạy cho đến lúc không còn chạy được nữa, anh quì xuống, mồ hôi nhễ nhại. Chiếc áo sơ mi của anh ướt đẫm như vừa phải hứng chịu một cơn mưa tầm tã. Thanh ngước lên, anh vẫn chưa thoát khỏi cái bóng đêm mịt mùng ấy, phía trước, những cái bóng đen to lớn vẫn như đang nhìn anh khinh khỉnh cười. Bất lực trước sức mạnh vô hình, Thanh cứ ngồi đó mà nhìn như thách thức cái bóng đen đang ngạo nghễ kia. Trong cái vùng tối tối trước mắt Thanh bỗng thấp thoáng những đốm trắng đang lượn lờ. Định thần lại, Thanh đứng lên tiến tới để nhìn cho rõ cái gì đang muốn đùa ghẹo mình. Thanh tiến lại gần hơn, những cái đốm trắng ấy nằm dài, thẳng tắp chứ không nhảy múa, lượn lờ như trước. Xa xa, những ngọn lửa xanh biếc đang chập chờn.
       Trước mặt Thanh hiện rõ ràng một cái nghĩa địa ngổn ngang những mộ là mộ. Mặc dù trời tối đen nhưng Thanh vẫn thấy xung quanh mình những khuôn mặt đang mỉm cười. Bất giác, Thanh thấy một bóng người trắng toát vụt qua rồi biến mất trong màn đêm. Thanh đuổi theo cái bóng người trắng toát ấy, sự tò mò đã lấn áp cái cảm giác sợ hãi ban đầu của anh. Thanh chạy tới nơi mà cái bóng trắng ấy mất hút, trước mắt Thanh một ngôi mộ đắp bằng đất vẫn chưa khô. Thanh sờ soạng túi quần để tìm cái bật lửa. Dưới ánh sáng lờ mờ, Thanh nhìn thấy những vòng hoa đỏ thắm đang còn tươi rói, những cánh hoa như đang rùng mình bởi sương đêm, hương hoa hòa cùng với mùi nhang khói còn lại thơm ngào ngạt. Thanh cảm thấy một cái gì mát mẻ lạ thường đang len lỏi ôm lấy cơ thể mình. Thanh lại gần hơn, anh đưa cái bật lửa lại gần cây thánh giá, một khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười thân thiện của cô gái trong tấm hình làm anh chú ý. “Nguyễn Thị Lý (1980 – 2000)”,Thanh lẩm nhẩm đọc. Cô ấy chết quá trẻ, một người xinh đẹp như vậy, có lẽ lúc còn sống, cô ấy phải là người thật hạnh phúc, Thanh nghĩ vậy.
*
*    *
       Thanh tỉnh dậy bởi tiếng đồng hồ báo thức inh ỏi, người đầm đìa mồ hôi. Vẫn căn phòng trọ tồi tàn, ngổn ngang sách vở, quần áo mà hôm qua anh không kịp dọn vì bọn bản rủ đi chơi gấp quá. Đầu Thanh nặng trĩu, thái dương cứ giật giật liên hồi, cổ cháy khát. Thanh nốc ừng ực một ly nước lớn, cảm giác cháy rát nơi cổ vơi dần. Thanh cởi quần áo vứt vào một góc tủ, thay quần áo mới. Hôm qua Thanh để cả quần áo, giầy dép thế mà ngủ. Đến giờ Thanh cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra tối qua, vì sao mình lại có mặt ở nhà.
       Không kịp ăn sáng, Thanh chạy vội đến trường vì hôm nay anh có tiết một. Thanh làm công việc này đã gần tám năm. Có đôi lúc trong kí ức xa xăm của mình anh thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy một thằng Thanh vui vẻ, nhiệt tình, đầy tâm huyết trước kia. Hôm nay Thanh dạy bài “Tình bạn, tình yêu, tình đồng chí”, anh cố truyền lại những gì mà mà người ta đã nhồi vào đầu óc anh. Nhìn lũ học trò vô tư, hồn nhiên anh cảm thấy thương chúng vô cùng và như được nhìn lại mình ngày hôm qua. Thanh vẫn dạy cho chúng biết yêu thương, đùm bọc; biết sống vì cộng đồng, xã hội; biết hi sinh mình vì mọi người; biết đối xử công bằng nhân ái…Nhưng hôm nay, không hiểu sao Thanh không thể nói được một lời, một cái gì cứ đùn lên đến tận cổ họng như chực vọt ra ngoài. Thanh biết rõ không phải vì cơn say tối qua mà vì anh đang phải nói những điều giả dối. Thanh cảm thấy mình có lỗi, có lỗi với bản thân mình, với cả lũ học sinh dại dột kia.
       Giờ ra chơi, vẫn như mọi khi, Thanh thu mình vào một nơi không người, không ai để ý. Vậy mà thằng Tuấn vẫn tìm ra, nó nói:
       - Anh nghe tin gì chưa? Thằng Trúc chuẩn bị lên hiệu phó đấy. Mới nghe phong thanh nhưng có lẽ chắc rồi.
       Thanh vẫn ngồi im không nói, chuyện này đối với Thanh cũng chẳng có gì bất ngờ, mà cũng chẳng có gì đáng quan tâm. Đó cũng là chuyện thường tình của cái trường này. Thấy Thanh chẳng có vẻ gì là để ý đến thông tin quan trọng của nó, thằng Tuấn lẳng lặng quay ra. Chắc nó đi tìm một người thật sự quan tâm đến điều này, ở đây thiếu gì người quan tâm đến chuyện ấy, rồi họ cũng chạy theo thằng Trúc như nó đã từng làm. Mà thằng Trúc cũng tài thật, một thằng cái chữ bẻ đôi cũng không biết, đến cái tin thông báo nó viết trên bảng cũng còn sai những lỗi cơ bản về tiếng Việt mà leo được lên đến chức Phó hiệu trưởng. Nhưng ở đời cái quy luật bù trừ thật đúng, cái đầu nó không có bộ não, bù lại nó có cái đầu gối rất nhanh nhẹn, chịu lê lết. Một thằng như vậy Hiệu trưởng được nhờ, chứ những thằng giáo viên như mình thì để rồi xem. Nghĩ vậy Thanh mỉm cười thật khó khăn.
       Một ngày lại trôi qua, sau bữa ăn tối qua loa Thanh lại bắt đầu lao vào công việc. Chỉ sổ sách, báo cáo cũng đủ nhức đầu chứ đừng nói tới giáo án, chấm trả bài cho học sinh. Trời đã dần về đêm, những cơn gió lùa qua cửa sổ làm Thanh cảm thấy lạnh, anh đứng dậy tìm cái áo ấm và ngồi vào bàn tiếp tục làm việc. Lúc Thanh nhìn đồng hồ thì đã gần hai giờ sáng, mắt anh díu xuống. Nhưng bất chợt Thanh cảm thấy như có một bàn tay đặt lên vai mình thật nhẹ nhàng êm ái, anh quay ngoắt lại nhưng không thấy gì, vẫn một khoảng không tĩnh mịch, nặng nề. Có lẽ đó chỉ là những cơn gió vừa ghé qua. Thanh dần chìm vào giấc ngủ, trong lúc chập chờn anh nhìn thấy một người con gái có khuôn mặt thật xinh đang đứng nhìn anh mà cười. Thanh cũng mỉm cười đáp lễ, người con gái đến bên cạnh choàng tay qua người Thanh, một cảm giác thật êm ái mơn man khắp cơ thể anh, cái cảm giác Thanh chưa từng được nếm trải trong đời. Thanh không biết cô ấy đã nói với Thanh những gì nhưng trong lòng Thanh cảm thấy vô cùng thanh thản, những mệt nhọc đè nặng trên vai Thanh hàng ngày như không còn. Chỉ còn lại niềm vui và hạnh phúc. Cứ như thế Thanh quen dần với sự xuất hiện của cô gái. Sau những giờ dạy Thanh lại chạy ngay về nhà, chuẩn bị cơm nước thật chu đáo. Trong những bữa ăn của mình Thanh không quên sắp thêm một cái chén, đôi đũa. Ngày nào Thanh cũng làm việc thật khuya để chờ đợi và mỗi lúc như thế cô gái xinh đẹp kia lại xuất hiện trò chuyện với anh.
       Ngày nhà giáo Việt Nam đến, Thanh vẫn chưa sắm được cho mình một bộ quần áo mới. Chợt nghĩ đến bộ quần áo đã lâu quăng trong tủ Thanh đem ra giặt vì có lẽ nó là bộ đồ mới nhất hiện giờ của anh. Thanh lục tất cả túi quần, túi áo để tìm những thứ có thể còn sót lại. Một tấm hình, hơi nhăn nhúm nhưng vẫn tươi sáng của một cô gái với một khuôn mặt rạng rỡ và nụ cười thân thiện rơi ra từ túi áo…
 
                                                                                                  1/11/2007 
                                                                                                       PC                                                                                                           
Đăng nhập để trả lời
0