#78 —
10.09.2008 08:25
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-17 04:39:04vanti67>
[/size]“ Đường Thái Tôn bốn tuổi , có người tướng sĩ trông thấy bảo : “ Long phượng
chi tư , thiên nhật chi biểu , niên kỷ tướng quan , tất năng an dân tế thế “ ( nghĩa là
hình dáng như long phượng , ngoại biểu như mặt trời giữa đỉnh trời , lớn lên mũ cao
áo dài , có khả năng tế thế an dân ) .
“ Chu Á Phu khi còn làm thái thú Hà Nam , gặp Hứa Phụ xem tướng báo :
“ Tam tuế nhi phong hầu , bát tuế nhi tướng trì quốc bình chính , hậu cửu niên nhi
ngã tử “ ( ba năm nữa phong hầu , tám năn nữa là tể tướng , sau chín năm nắm
quyền đất nước sẽ chết đó ) .
Chu Á Phu cười hỏi : “ Đã quý lại phú sao chết đói “ .
Hứa Phụ nói : “ Tại có pháp lệnh văn chạy vào miệng “ .
Hai câu chuyện trên cho thấy hình ảnh rõ rệt về câu hỏi thế nào là tướng cách.
[/size]
*
TUỔI VÀ NỮ TÍNH
Nguyễn Trãi khi cáo quan về hưu , nhân một bữa nhàn tãn dạo bước ngắm
nước non , có gặp người con gái bán chiếu tuyệt đẹp . Đa tài tất nhiên đa tình . Tuy
tuổi tác đã cao , Nguyễn Trãi vẫn còn say mê nhan sắc , mới đọc bài thơ bốn câu hỏi
quê quán và tuổi tác của giai nhân :
Ả ở đâu đi bán chiếu gon
Chẳng hay chiếu bán hết hay còn
Xuân xanh chừng độ bao nhiêu tuổi
Đã có chồng chua được mấy con ?
Cô ta đáp :
Tôi ở Tây Hồ bán chiếu gon
Can chi ông hỏi hết hay còn
Xuân xanh chừng độ trăng tròn lẽ
Chồng còn chưa có nói chi con
Chồng còn chưa có nói chi con
Người vừa sắc lại vừa tài khiến Nguyễn Trãi yêu ngay . Hỏi tên , nàng nói là
Thị Lộ . HỎi có chịu làm thiếp , nàng ưng chịu .
Chuyện tình nhanh như sét đánh của Nguyễn Trãi ngờ đâu chính là cái bẫy do
kẻ thù chính trị dương ra để bẫy vị khai quốc công thần nhà Lê .
Thảm kịch không vì nguyên nhân Nguyễn Trãi không biết Thị Lộ là tinh của
con rắn hiện hình người đến trả thù như vậy hoang đường quá. Thảm kịch tại nơi
Nguyễn Trãi đã bị Thị Lộ giấu tuổi cô ta, giấu luôn cả cái mưu độc của một đặc vụ
viên sành sỏi để sau này đầu độc vua đưa cả Nguyễn Trãi lên máy chém.
*
Quan tướng rất cần biết tuổi để tính vận hạn .
Theo các nhà tâm lý học Tây phưong thì đàn bà rất kỳ quái . Cô gái 17,18 tuồi
luôn luôn thích mình lớn hơn , ai hỏi tới tuổi thường đáp : sắp 19. Tới tuổi gần 30
thì ngượng ngập muốn giấu . Sang tuổi 40 càng rất sợ người biết tuổi mình đã trung
niên . Qua 50 lại khoái nói tuổi ra để chứng minh là mình từng trải việc đời . Đến 60
thì không muốn ai nhắc đến tuổi mình vì sợ ngày chết gần kề .
Tuổi nữ nhân qua thể thái thế nào ?
- Ngoài 15 tuổi , hàm răng hết sắc sữa và đầu răng bằng bặn , không còn
hình thái phảng phất nhọn như răng từ 8 đến 12 nữa .
- 20 tuổi , nhìn đôi mắt mờ mờ thấy vài neap răng nhỏ , nếu mặt quang hoạt
mà chưa thấy neap răn đó là chưa đến 20.
- Làn da còn non trẻ quang nhuận như tầu lá chuối non , lỗ chân lông thưa
chưa hiện thì mới đúng tuổi trăng tròn lẻ . Quá 20 , lỗ chân lông tất hiện
lên khả dĩ nhìn thấy rõ .
- Cánh tay nõn nà là thiếu nữ dưới 20 , nếu cánh tay khô và hình dáng
chuyển thô là cánh tay người 26,27 tuổi .
- Đôi mắt con gái dưới 20trông kiên thực ( chắc ) tuổi 30 đôi mắt hơi trũng
xuống .
- Lông mi con gái 17 , 18 tuổi dài đậm và mềm mại , lông mi người 30 hơi
khôn cứng , đầu lông mi hiện vẻ héo úa .
- Gái 30 trán có vết răn , cuối mắt càng thấy rõ hơn .
- Đàn bà 30 , bắp chân da thịt kết lại tuy không được chắc mà mềm mãi như
tuổi 20 nhưng còn khả thủ , đến tuổi 40 bắp chân da thịt xệ xuống .
- Ngoài 30 tới 40 , cứ theo niên tuế tăng lên mà neap răn nhiều hơn hoặc sâu
hơn .
- Tuổi 35,36 nếp răn hiện lên ở góc tai ( nhĩ căn ) .
- Tuổi 40 đùi và mu bàn tay gân xanh nổi, người vất vả gân lên chằng chịt .
- Tuổi 50 , thịt da trên mặt bắt đầu răn chảy xuống , neap răn ở mắt , ở trán
càng nhiều .
- Tuổi 60 , khẩu dốc ( mép miệng ) cong xuống , má hóp lại .
- Tuổi 70 , mặt mày neap răn đan như lưới .
Con người ví như cái cây , hình thái phải có nét thời gian , cây sống bao nhiêu
năm xem vân gỗ là biết .
Tướng học căn cứ vào luật thiên nhiên , để từ đó mà tìm cái hay cái dỡ . cái
thực , cái lạ của hình thái con người . Tỉ dụ , nếu có người đàn bà tuổi đã gần 60 mà
da dẻ vẫn như da trẻ tuổi lại đi đôi với cặp mắt dâm nữa thì chính là một bà thuộc
loại cuồng dâm chẳng sai , nhưng nếu cũng da thịt như thế mà cặp mắt thanh tú thì
lại phải đoán khác . Không biết cái lý thiên nhiên nhận lầm làm tướng cách là tướng
học chưa tinh vậy .
*
Sách “ Nhân Luân Đại Thông Phú “ của Trương Hành Giản có câu : “ Duy nữ
phú dữ nam dị trinh “ nghĩa là : “ Trời phú tính tình nữ nhân khác hẳn nam phái “.
Khác thế nào ?
Lưu Bá ôn viết trong “ Trích Thiến Tủy “ rằng :
“ Khí tĩnh bình hòa phụ đạo chương “ ( nghĩa là : Đàn bà lấy khí tĩnh bình hòa
làm cốt )
Sách “ Mệnh Lý Ước ngôn “ có câu :
“ Mệnh thù nam nữ , lý ứng âm dương
dịch trước khôn trinh
mỹ nạc mỹ ư nhu thuận
kỵ mạc kỵ ư cương cường “.
( nghĩa là : Mệnh nam nữ có khác , phải ứng với lý âm dương , kinh Dịch nói
về khôn đạo ( đàn bà ) tốt nhất là nhu thuận , kỵ nhất là cương cường ) .
Sự khác biệt giữa nam nữ có cả trên 3 mặt : a) thể chất , b) tính tình , c) trí tuệ.
Thể chất con trai cao đại , cường tráng , hơi có né6t thô bạo , đầy khí lực , thịt
xương hiển lộ , nửa thân trên nở nang , nửa thân dưới hẹp lại .
Thể chất con gái nhỏ nhắn hơn , da dẻ , lông tóc nhuyễn nhược , xương thịt tuy
đầy đặn mà mềm mại , phần thân trên thon thon , phần thân dưới nở nang .
Về mặt trí tuệ , tình cảm , tâm lý con trai thường tích cực táo cấp , thích thao
túng , ưa nắm cơ hội , hiếu động , tự lập tính mạnh , khoái phát minh và thay đổi ,
thiếu tôn giáo tính ; con gái thường nhẫn nhịn bị động , tỉ mỉ , nhẫn nại , nhạy cảm ,
yêu cái đẹp , thích hư danh , bảo thủ , cầu an . Đàn bà hay dùng tình cảm mà cảm
hóa để chống lại bạo lực và ý chí của đàn ông , nếu thất bại liền mang vũ khí nước
mắt .
Nam nhân nhu cầu quyền lực địa vị , nữ nhân âm thầm giăng lưới để tạo vô
hình ảnh hưởng lực . Nam nhân vì tiền bạc , quyền thế , thành công mà phấn đấu ;
nữ nhân vì tình ái , mỹ lệ an toàn mà phấn đấu . Nam nhân ưa thích phiêu lưu , nữ
nhân thích an cư , nam nhân xông xáo xoay trở , nữ nhân cẩn thận khiếp nhược .
Nam nhân chú trọng thực tế , vất chất , mạo hiểm , khách quan ; nữ nhân hay lý
luận , tình cảm , thuận tòng , ái mỹ và trực giác .
Nam cương nữ nhu là nguyên tắc căn bản để xét tướng cách khác biệt giữa đàn
ông , đàn bà . Tuy nhiên , nam cương nữ nhu còn bổ túc bằng câu sau đây :
Cô âm tắc bất sinh
Độc dương tắc bất trường
Cương là cần thiết đối với nam tính nhưng không quá cương để trở nên cô
dương , cái dương cô độc sẽ bị bẻ gãy . Nhu là cần thiết đối với nữ tính nhưng
không quá nhu để trở thành cô âm , cái âm cô độc dễ non yểu .
Câu chuyên “ Nhân diện đào hoa “ cho thất kết quả non yểu của “ cô âm “:
“ Thôi Hộ nổi danh đương thời là vị tấn sĩ trẻ tuổi đẹp trai . Nhân buổi thanh
minh , tha thẩn về vùng quê chơi , dưới bóng cây bóng hoa chàng đã gặp một căn
nhà u tịch nên thơ . Gọi mãi mới có người con gái ra mở cửa hỏi xem kẻ lạ là ai .
Thôi Hộ đáp :” Đi ngoạn cảnh xuân vì uống rượu nên khát nước muốn vào xin chén
trà “. Cô bé mở cửa mời chàng ngồi , rồi rót chén trà mang lên cho khách lạ , còn
mình thì đứng tựa gốc đào , mặt nàng với hoa đào hòa với nhau chan chứa ánh hồng
trân trân nhìn Thôi Hộ . Lúc chia tay , cả hai cũng tỏ vẻ bịn rịn , nhưng cả hai cùng
xa lạ vì mới gặp nhau chưa quen nên chỉ biết cáo biệt bươc đi mà cả ba lần cùng
quay đầu nhìn lại .
“ Năm sau , cũng thanh minh tiết , Thôi Hộ tưởng nhớ đến cô bé năm trước ,
nên tìm đến ngôi nhà cũ , ngoài sân hoa đào nở rộ , cổng đóng then cài khiến chàng
cảm khoái làm bài thơ “ Nhân diện hoa đào “ đề trên cổng . Ít ngày sau , nỗi nhớ ám
ảnh hoài nên Thôi Hộ quyềt gặp người năm xưa thì nghe thấy trong nhà có tiếng
khóc vọng ra . Một ông lão ra mở cổng hỏi chàng :” Có phải anh là Thôi Hộ đấy
chăng ?” Chàng nói :” Thưa vâng “.
“ Lão ông khóc chu lên :” Đúng rồi , chính là anh làm hại con gái lão “. Rồi
ông cụ nói luôn một hơi : “ Con gái lão biết đọc sách ngâm thơ , chưa lấy chồng , từ
tiết năm ngoái , nó như bị ma làm , tinh thần hoảng hốt , không thiết gì ăn uống .
Gần đây , lão dẫn nó đi thăm thú cảnh dương xuân mong tránh tà khí , ngờ đâu lúc
về lại thấy trên tường cổng có đề bốn câu thơ , từ lúc ấy bệnh n1 nặng thêm bội
phần chẳng ăn hột cơm , chẳng uống giọt nước rồi chết “.
“ Nói xong , ông lão cứ nắm tay Thôi Hộ khóc nức cỡ . Phần Thôi Hộ cũng
chua xót , giọt ngắn giọt dài , chạy vào trong buồng ôm lấy cô gái mà rằng : “ Ngờ
đâu chúng ta gặp lại nhau trong tình cảnh này ! “.
“ Cô âm “ khiến cho đàn bà con gái thụ động , đa sầu , đa cảm qúa mức còn có
thể gây nên kiếp đời phiêu bait nữa . Chỉ cầnbuổi trưa trông thấy ngôi mã hoang bên
đường , chỉ cần nghe nói ngôi mả ấy là của Đạm tiên , cô ca nhi bạc phận , mà ngay
buổi tối Thúy Kiều đã :
Một mình lưỡng lự canh chầy
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh
Hoa trôi bèo dạt đã đành
Biết duyên mình biết phận mình thế thôi
Nỗi riêng lớp lớp sóng dồi
Nghĩ đôi cơn lại suit sùi đôi cơn
Giọng Kiều rên rĩ trướng loan
. . . . . . . .
Sách “ Nhân Luân Đại Thông Phú “ viết :
“ Hòa mị hữu thường giả quý trọng “
nghĩ a là : Người đàn bà hòa thuận mềm mại là quý .
Hoà mị hữu thường hiện lên thành tướng ra sao ?
“ Nhân Luân Đại Thống Phú “ trả lời :
★
★
★
★
★
0