2. Nhất chi mai <<phần 2>>.
Vị Ưu bà tắc này nói năng lưu loát khiến tôi đâm ra nghi ngờ "Không khéo là người Việt gốc sư cũng nên"Sau khi mời tôi an tọa trên ghế đá anh bắt đầu kể:
-Cách đây mười năm về trước con là kế toán của một xí nghiệp quốc doanh.Ngoài giờ làm việc con hay tham cứu các sách báo mang tính triết học Đông phương Tây phương.Các học thuyết của chủ nghĩa duy tâm,duy linh,duy lý rồi đến duy vật.Càng đọc càng hoài nghi học thuyết này với trường phái nọ.Hoài nghi cả chính mình!Sau cùng là triết học Phật giáo,khác với mọi lần sách triết Phật giáo con đọc từ từ chứ không ngấu nghiến như các loại sách khác.Mưa phùn thấm lâu.Đời người gói gọn trong một câu:sanh,lão,bệnh,tử con thấy tầm thường quá muốn tìm kiếm một cái gì đó cao siêu hơn.Nhân một lần đến dự khóa lễ cầu nguyện tại nhà người bạn có quý Thầy hướng dẫn,qua vài câu trao đổi với thầy chủ sự con thấy đây mới là con đường mà mình tìm kiếm bấy lâu.Con quyết định xuất gia đầu Phật khi đó con cũng sắp đính hôn được tin cô ấy đến chùa khóc sưng cả mắt.
-Cô ấy bây giờ ra sao?-Tôi ngắt lời
-Dạ đã có chồng có con rồi ạ!
Con xuất gia không bao lâu thì khóa học Phật giáo khai giảng.Con được thầy bổn sư giới thiệu vào học,người chẳng ai khác chính là thầy chủ sự mà con đã gặp.Sở dĩ có sự ưu tiên đặc biệt này là vì các đệ tử của người đa số xuất gia từ lúc ấu niên nên phải mất thời gian học phổ thông khá dài.
Còn con thì gần nửa đời người nên dễ dàng hơn; thành công vội vã mau chóng dẫn đến đổ vỡ.
-Tại sao lại đổ vỡ?-Tôi thắc mắc.
-Dạ lúc ngoài đời con đã hoàn thành chương trình phổ thông nên khi xuất gia con đã dành trọn tình yêu cho Phật pháp, con vượt qua các kỳ thi không mấy khó khăn đến nỗi con nghĩ các ngài Giáo thọ không còn đủ sức dạy nữa.Từ đó con đâm ra giãi đãi kết thúc khóa học trở về nơi nguyên khởi thì con đã là một Thích tử đàng hoàng.Con lần lần đánh mất giới ,định,huệ ;thầy bổn sư nhiều lần khuyên răn nhưng không nỡ dứt vì tiếc tài học của con.Còn chuyện hành,trụ, tọa,ngọa thì ôi thôi khỏi nói rồi nghiệp dữ đưa đến giờ nhắc lại con còn ân hận.
Tôi nhìn anh-Cư sĩ-Tỳ khưu-Ưu bà tắc lắc đầu thương cảm.Tu mà không học là tu mù học mà không tu thì như thế này đây.Anh ngồi gục xuống hai tay ôm đầu quyển "Thiền luận" nằm chơi vơi trên bàn.Im lặng một lúc tôi hỏi tiếp:
-Vậy sau khi hoàn tục anh làm gì?
Vị Ưu bà tắc này nói năng lưu loát khiến tôi đâm ra nghi ngờ "Không khéo là người Việt gốc sư cũng nên"Sau khi mời tôi an tọa trên ghế đá anh bắt đầu kể:
-Cách đây mười năm về trước con là kế toán của một xí nghiệp quốc doanh.Ngoài giờ làm việc con hay tham cứu các sách báo mang tính triết học Đông phương Tây phương.Các học thuyết của chủ nghĩa duy tâm,duy linh,duy lý rồi đến duy vật.Càng đọc càng hoài nghi học thuyết này với trường phái nọ.Hoài nghi cả chính mình!Sau cùng là triết học Phật giáo,khác với mọi lần sách triết Phật giáo con đọc từ từ chứ không ngấu nghiến như các loại sách khác.Mưa phùn thấm lâu.Đời người gói gọn trong một câu:sanh,lão,bệnh,tử con thấy tầm thường quá muốn tìm kiếm một cái gì đó cao siêu hơn.Nhân một lần đến dự khóa lễ cầu nguyện tại nhà người bạn có quý Thầy hướng dẫn,qua vài câu trao đổi với thầy chủ sự con thấy đây mới là con đường mà mình tìm kiếm bấy lâu.Con quyết định xuất gia đầu Phật khi đó con cũng sắp đính hôn được tin cô ấy đến chùa khóc sưng cả mắt.
-Cô ấy bây giờ ra sao?-Tôi ngắt lời
-Dạ đã có chồng có con rồi ạ!
Con xuất gia không bao lâu thì khóa học Phật giáo khai giảng.Con được thầy bổn sư giới thiệu vào học,người chẳng ai khác chính là thầy chủ sự mà con đã gặp.Sở dĩ có sự ưu tiên đặc biệt này là vì các đệ tử của người đa số xuất gia từ lúc ấu niên nên phải mất thời gian học phổ thông khá dài.
Còn con thì gần nửa đời người nên dễ dàng hơn; thành công vội vã mau chóng dẫn đến đổ vỡ.
-Tại sao lại đổ vỡ?-Tôi thắc mắc.
-Dạ lúc ngoài đời con đã hoàn thành chương trình phổ thông nên khi xuất gia con đã dành trọn tình yêu cho Phật pháp, con vượt qua các kỳ thi không mấy khó khăn đến nỗi con nghĩ các ngài Giáo thọ không còn đủ sức dạy nữa.Từ đó con đâm ra giãi đãi kết thúc khóa học trở về nơi nguyên khởi thì con đã là một Thích tử đàng hoàng.Con lần lần đánh mất giới ,định,huệ ;thầy bổn sư nhiều lần khuyên răn nhưng không nỡ dứt vì tiếc tài học của con.Còn chuyện hành,trụ, tọa,ngọa thì ôi thôi khỏi nói rồi nghiệp dữ đưa đến giờ nhắc lại con còn ân hận.
Tôi nhìn anh-Cư sĩ-Tỳ khưu-Ưu bà tắc lắc đầu thương cảm.Tu mà không học là tu mù học mà không tu thì như thế này đây.Anh ngồi gục xuống hai tay ôm đầu quyển "Thiền luận" nằm chơi vơi trên bàn.Im lặng một lúc tôi hỏi tiếp:
-Vậy sau khi hoàn tục anh làm gì?