<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 21:06:52Ct.Ly>
Nhà mồ oan khốc
Nguyễn Thị Mộng Thu
Truyện dài
Chương 1
Chiếc ghe máy hướng về phía cù lao Hàm Rồng, giảm dần tốc độ rồi từ từ quay mũi vào bờ .
Tiếng máy nổ xình xịch làm khuấy động sự yên tĩnh của bến sông quê. Chủ ghe nhanh nhẹn với lấy tấm ván bắt ngang qua cho hành khách bước lên.
Người đàn bà dắt tay đứa con gái trạc chín, mười tuổi thận trọng đặt từng bước chân trên chiếc cầu dừa trơn tuột bắt chênh chếch ở mé sông. Đứa bé níu chặt tay mẹ nhưng gương mặt lại hớn hở nhìn ngó xung quanh, chừng như nơi này đối với nó còn lạ lẫm lắm.
Trái lại, người phụ nữ lộ rõ sự lo âu, căng thẳng, tay dắt con, tay mang hành lý, dáng vẻ vội vàng, hấp tấp.
Mới hơn sáu giờ chiều mà nơi đây trời đã nhá nhem tối. Những tia nắng yếu ớt cuối ngày không đủ sức xuyên qua những tàn lá rậm rạp của những vườn dừa, vườn cây ăn trái trãi dài .
Không gian tĩnh lặng, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa râm ran đâu đó, hoặc tiếng ca vọng cổ thật mùi vẳng lên từ mấy chiếc xuồng câu.
Những ngôi nhà lá lụp xụp nằm rải rác hai bên đường đã leo lét ánh đèn. Dân cư ở đây thưa thớt, quanh năm sống bằng nghề chài lưới, vườn tược, cuộc sống của họ thật đạm bạc, bình yên.
Nằm tách biệt khỏi xóm nhà lá nghèo nàn là ngôi nhà ngói ba gian đồ sộ của bà Chín Hoa được bao bọc bởi một tường rào cao quá đầu người. Trong sân nhà, ngoài các loại cây ăn trái như xoài, mận, vú sữa…. còn trồng nhiều loại cây kiểng khác.
Tất cả vẻ bề ngoài ấy đã phản ánh được phần nào sự giàu có, sang cả của gia đình này.
Trước đây bà Chín Hoa cùng chồng sống ở Sài Gòn. Ngoài hai nhà máy dệt do ông chín làm chủ, bà còn được thừa hưởng của gia đình một số lớn của cải, đất đai.
Dòng họ bà hiếm hoi, hai bên nội ngoại chỉ có anh em bà là cháu. Hai anh chết do bom đạn, chỉ còn lại mình bà nên dù là gái bà vẫn được thừa hưởng toàn bộ gia sản.
Vợ chồng bà sinh được ba người con, hai con trai đầu là ông Thúc, ông Thịnh, và cô Lan, con gái út.
Ông chín đột ngột qua đời do tai biến mạch máu, bà hết sức đau buồn, suy sụp. Công việc kinh doanh từ đó không phát triển được.
Bà quyết định bán ngôi biệt thự cùng hai nhà máy dệt chia làm bốn phần, ba phần cho ba đứa con, phần còn lại bà mang về quê sống cùng với người quản gia câm nhưng hết mực trung thành.
Chiều nay, bà chín Hoa qua đời.
Ngôi nhà ngói ba gian sáng rực ánh đèn néon, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng bình bịch đều đều của máy phát điện làm mất hẳn vẻ thâm u cổ kính thường ngày.
Con cháu bà chín Hoa đã về gần như đông đủ, chỉ còn thiếu cô con gái út.
Ông Thúc vừa kê lại bộ ván trước sân vừa hỏi Mạnh – con trai ông :
- Trưa nay đánh điện thế nào mà bây giờ cô út mày chưa về tới?
- Dạ, con có nói rõ bà nội yếu lắm, chắc không qua khỏi …
Vừa nói đến đó Mạnh chợt nhận ra người đàn bà dẫn con đang tất tả đi vào, anh reo lên:
-Cô út về, cô út về rồi kìa ba!
Lan không kịp chào hỏi ai. Cô vất túi hành lý lên bàn rồi chạy ào vào phòng mẹ. Con bé Liễu mếu máo chạy theo thì bị Mạnh ngăn lại:
-Em đừng vào trong đó, ở đây anh cho xem cái này hay lắm!
Con bé chưa kịp phản ứng thì Mạnh đã bế xốc nó lên lưng cõng ra sân .
Trong phòng riêng , xác bà chín Hoa được phủ vải trắng toát , trên bụng đặt nải chuối xanh , bốn góc giường là bốn ngọn bạch lạp đang cháy sáng . Dưới sàn , ngọn đèn dầu leo lét cháy , ngọn lửa chốc chốc lại chao qua , chao lại .
Lan phục xuống cạnh xác mẹ nức nở :
-Mẹ ơi , sao mẹ không chờ con về ? Con bất hiếu quá , giờ phút cuối đời của mẹ mà con cũng chẳng ở bên …
Cô run run giở tấm vải trắng ra để nhìn mặt mẹ lần cuối cùng . Gương mặt bà chín tuy không còn sắc hồng hào nhưng trông vẫn phúc hậu , hiền lành . Những người thân đứng bên cạnh lại sụt sùi khóc .
Ông Thúc đẩy cửa bước vào , thấy em gái đang vật vã bên xác mẹ , ông rất thương tâm . Tội nghiệp , nó vừa mới chịu nỗi khổ sinh ly với chồng giờ đây lại thêm nỗi đau tử biệt với mẹ . Ông vỗ vai em gái an ủi :
-Mẹ tuổi đã cao , đời người rồi ai cũng phải vậy thôi em . Mẹ ra đi nhẹ nhàng , thanh thản cũng là phúc đức của gia đình ta . Em đang thai nghén đừng bi lụy quá không tốt , vả lại anh em mình phải bàn bạc chuyện hậu sự cho mẹ nữa , sắp đến giờ tẩm liệm rồi !
Mọi người đỡ Lan dậy , đặt cô ngồi vào ghế rồi họ lặng lẽ rút lui . Bà câm thay mấy cây bạch lạp đã cháy lụi xong cũng đi ra nhà ngoài .
Giờ đây trong phòng chỉ còn ông Thúc , cô Lan và vợ chồng ông Thịnh .
Ông Thúc tuy đã ngoài tuổi năm mươi nhưng vẫn còn tráng kiện . Ba anh em họ mặc dù đã sống riêng tư từ nhiều năm nay nhưng ông Thịnh , cô Lan vẫn luôn kính nể anh mình , những việc lớn của họ tộc đều do ông Thúc chủ trì .
Ông Thúc nhìn hai em rồi chậm rãi cất tiếng :
-Vợ chồng chú ba , cô út ! Lúc sắp ra đi mẹ có trao cho tôi và chú thiếm đây một số vàng , dặn lo hậu sự cho mẹ xong còn bao nhiêu thì chia cho ba anh em ta . Nhưng theo ý tôi , mẹ đã một lần chia gia tài cho anh em mình rồi , số của cải mẹ cho , ba anh em mình đã gầy dựng được cơ ngơi , giờ ai cũng có cuộc sống tương đối sung túc . Đây là phần của mẹ , thôi thì chúng ta nên làm hành trang cho mẹ . Ý tôi là vậy , chú thiếm và cô út nghĩ sao ?
Lan nghẹn ngào , cô chỉ khẽ gật đầu chứ không nói nên lời . Bà Nghiêm – vợ ông Thịnh thì nghĩ mình là phận dâu con cũng không có ý kiến .
Ông Thịnh trầm ngâm giây lát mới chịu nói :
-Em cũng nhất trí với anh , nhưng ta phải làm thế nào cho thật kín đáo chứ nếu người ngoài biết được , em sợ mồ mả mẹ không yên .
Ông Thúc gật gù :
-Chú nói phải lắm ! Vậy việc tẩm liệm phải do người trong nhà mình làm , đừng nhờ thêm ai khác .
Sau khi mấy anh em bàn bạc xong , ông Thúc bước ra nhà ngoài cung kính chắp tay nói với mọi người :
-Gia đình chúng tôi rất biết ơn bà con cô bác đã đến đây giúp đỡ chúng tôi trong lúc hữu sự . Việc tẩm liệm đáng lý ra cũng phải nhờ các bác , các chú đây giúp cho một tay , nhưng vì mẹ tôi mất nhằm giờ kỵ với người ngoài , sợ ảnh hưởng không tốt đến bà con nên gia đình tôi xin được tự mình lo phần tẩm liệm . Xin bà con đừng thắc mắc .
Ông Thúc nói xong xá dài một lượt . Một số người xôn xao bàn tán , nhưng rồi ai cũng sợ vận xấu đến với mình nên họ lãng ra rất nhanh.
Sau khi đã cẩn thận cài chặt cửa, anh em ông Thúc đến xem xét lại chiếc quan tài đã được xóm giềng chuẩn bị từ chiều .
Bà Nghiêm cùng cô Lan đeo vào cho mẹ thêm vòng xuyến , dây chuyền , bỏ vàng bạc vào hai túi áo , còn lại bao nhiêu trút cả vào chiếc túi gấm để đem theo cho mẹ .
Công việc tẩm liệm xong xuôi , khi nắp quan tài vừa đóng lại , Lan không còn gượng được nữa cô ngã xuống bất tỉnh .
Bà chín Hoa mất khi tuổi đã cao , đã “nên nấm mồ” như người dân quê thường nói, vì vậy đám tang bà không có vẻ thê lương quá như những người chết trẻ .
Người khóc nhiều nhất có lẽ là cô Lan và bà quản gia câm . Nhưng rồi họ cũng phải dằn lòng để cùng với bà Nghiêm quán xuyến mọi việc trong nhà .
Mộ bà chín được an táng trên gò đất cao ven bờ sông Tiền , trong khuôn viên đất của gia đình .
Mấy ngày sau khi mở cửa mả và nhà mồ được xây cất xong , ông Thúc nhờ người xuống tận Long Xuyên rước thầy bùa người Khơme về làm phép , đón âm binh đến bảo vệ mộ phần .
Không biết bằng cách nào , lão thầy bùa đã dẫn dụ được một đàn dơi đông đúc đến an cư phía trong nhà mồ .
Người dân ở xứ cù lao heo hút này nói với nhau rằng hồi còn sống bà chín Hoa sống trong ngôi nhà lớn nhất , sang nhất ở đây , giờ chết đi bà lại được nằm dưới ngôi mộ cũng lớn nhất , đẹp nhất vùng này . Quả là người giàu đến chết vẫn giàu !
Đúng vậy, ngôi nhà mồ được chạm khắc tỉ mỉ , mái vòm cong cong cao vút , trông thật nguy nga . Ai có dịp đi qua cũng trầm trồ khen ngợi .
Nhưng cũng từ đó , ban đêm dân ở đây hết sức né tránh con đường này . Họ không sợ vong hồn bà chín , bà vốn dĩ hiền lành sống không mích lòng ai , tuy giàu có nhưng luôn nhã nhặn với xóm giềng .
Họ sợ là sợ đàn dơi ngày một đông đúc , tiếng vỗ cánh phành phạch , tiếng kêu của chúng trong đêm nghe giống như một bầy quỷ đói đang rên rỉ đòi hút máu người .
Sau đám tang , anh em ông Thúc ai về nhà nấy , chỉ còn lại bà quản gia câm thui thủi một mình trong ngôi nhà rộng thênh hiu hắt .
**
*
-Ông làm gì đi chậm như sên vậy ?
Tiếng người đàn bà cằn nhằn . Người đàn ông trả lời vẻ gắt gỏng :
-Trời tối đen như mực , tui không thấy đường , biểu bà đốt đuốc lên mà bà không nghe !
-Trời đất ! Bộ ông muốn mọi người chú ý hay sao mà đòi đốt đuốc ?
Rồi bà nhỏ giọng dỗ dành :
-Ông ráng lên , chỉ một chút nữa thôi là vợ chồng mình được đổi đời rồi ! Mặc sức cho ông tiêu xài vung vít ! Tui cam đoan với ông số đó không nhỏ đâu . Cứ nhìn vẻ mặt của mấy đứa con bà Chín Hoa hôm đó là đủ biết !
-Bà chỉ giỏi đoán mò ! Ông Thúc nói rõ ràng , tại mẹ ổng chết nhằm giờ kỵ mới không để người ngoài có mặt khi tẩm liệm !
-Xì , ông dễ tin người quá ! Tui thì biết tỏng ! Chẳng qua họ sợ người ta dòm ngó , chứ thưở đời nay ông đã nghe nói ai chết kỵ kiểu đó chưa ?
Người đàn ông đuối lý , vừa lẩm bẩm vừa theo sát vợ . Chị vợ hăm hở đi dấn lên phía trước .
Dân quê có thói quen tiết kiệm , khi vô mùng ngủ họ tắt hết đèn đuốc để đỡ tốn dầu , nên xóm làng chìm trong bóng đêm mù mịt .
Đêm ba mươi tối như mực , trên bầu trời không một ánh sao . Thỉnh thoảng một vài con chim ăn đêm bay ngang buông những tiếng kêu rờn rợn .
Người chồng nghe vợ xúi giục , tham của nên đi theo chứ thật bụng ông không tin tưởng dưới mồ bà Chín có chôn theo của cải . Ông lại nhát gan , chuyện đào mồ cuốc mả đêm hôm thế này ông sợ lắm !
Hai vợ chồng lần dò , xách cây đèn bóng lù mù soi không đủ sáng .
Đến cổng nhà mồ , người chồng tụt lại phía sau , chị vợ hối thúc :
-Ông trèo vô đi , tui đứng ngoài này canh cửa cho !
-Thôi , tui ớn ớn sao đó bà ơi !
-Ông nhát gan quá , vô lẹ lẹ đi !
Người vợ cố đẩy chồng tới sát cổng . Anh chồng ngập ngừng một lát rồi đánh bạo trèo lên tường rào . Vừa đặt chân xuống đất nghe chị vợ thì thào :
-Nè , cuốc xẻng nè , cầm lấy ! Ông làm trước đi , tui đứng đây xem động tịnh thế nào rồi vô phụ ông liền !
Anh chồng lúi húi nhặt cuốc , xẻng vợ quăng vào , tay giơ cao cây đèn lập cập bước sâu vào trong nhà mồ .
Ngôi mộ bà Chín được ốp đá hoa , sàn nhà mồ lát gạch men , lâu ngày không ai lui tới , và nhất là vào ban đêm thế này , cả căn nhà toát lên một làn hơi lạnh lẽo làm người đàn ông thấy nổi gai ốc .
Ông mím môi , đặt cây đèn bóng lên mộ bia rồi vừa mò mẫm xung quanh chân mộ tìm chỗ thuận tiện nạy gạch lên , vừa lầm rầm khấn vái :
Bà Chín ơi , con biết làm như vầy là có tội với bà lắm ! Nhưng bà sống khôn thác thiêng , xin bà thương xót cho vợ chồng con . Gia đình con quanh năm nghèo khó , tiền của bà để dưới mồ cũng chẳng làm gì , bà cho vợ chồng con xin một ít , con sẽ …
Người đàn ông chưa kịp khấn hết câu đã nghe tiếng dơi rào rạt từ góc nhà túa ra . Ông nghĩ đúng là vong hồn bà Chín Hoa linh hiển , xua bầy dơi về phía ông như một lời cảnh cáo .
Người đàn ông hoảng quá , đưa tay chụp lấy cây đèn nhưng tay ông chưa với tới , cây đèn đã bị đàn dơi đụng phải , ngã nhào xuống đất ngọn lửa nhỏ nhoi lập tức tắt ngóm đi .
Tinh thần bấn loạn , người đàn ông không còn nhận biết lối ra , ông cứ chạy lòng vòng xung quanh ngôi mộ , miệng không ngừng lắp bắp :
-Bà Chín … ! Bà Chín …Tha … tha…cho con !
Người vợ đứng bên ngoài nghe tiếng loảng xoảng , hốt hoảng hỏi khẽ :
-Ông ơi , chuyện gì ở trỏng vậy ?
Không có tiếng trả lời , chỉ nghe tiếng chân chạy huỳnh nhuỵch , gấp rút vọng từ trong ra .
Người vợ quýnh quáng vừa chồm người vào trong thì lập tức bị những con dơi rất to xông thẳng tới . Chị cuống cuồng bỏ chạy , miệng kêu cứu vang trời :
-Cứu với ! Có ma … cứu với làng xóm ơi !
Lúc mọi người đổ xô tới bắt gặp chị đang run lẩy bẩy ngồi nép dưới gốc dừa , mắt ánh lên vẻ hoảng loạn .
Người ta dìu chị đứng lên , chị chỉ tay vào trong nhà mồ , nói từng tiếng rời rạc :
- Chồng … chồng … tôi …trong …đó !
Mọi người đùn đẩy nhau , không ai dám liều lĩnh tiến vào trong . Cuối cùng , năm thanh niên lực lưỡng nhất xóm cầm theo năm bó đuốc sáng rực leo tường vào , những người còn lại đứng dồn sát cổng , sẵn sàng tiếp ứng .
Lát sau, năm thanh niên khiêng người đàn ông đã bất tỉnh ra ngoài. Họ phát hiện ông nằm vắt ngang qua mộ bà Chín , hai mắt mở trừng trừng nhưng đã lạc hồn tán phách !
-Hu …hu … hu … Tui hại ông rồi ! Ông ơi , tỉnh lại đi ông ơi !
Người đàn bà ôm lấy chồng khóc ngất lên . Dân làng phải dìu cả vợ lẫn chồng về nhà , thắp đèn đóm sáng lên , đánh dầu , xoa bóp .
Hơi thở của người đàn ông dần dần đều đặn lại nhưng ông vẫn chưa tỉnh dậy . Mấy người lớn tuổi trong xóm sau khi biết rõ nguyên nhân đều lắc đầu :
Hết nói nổi vợ chồng bây ! Tụi bây dám làm chuyện động trời đó hèn gì bà Chín không bắt hồn chồng bây sao được . Thôi , giờ lo nấu mâm cơm mang ra đó thành tâm tạ lỗi với người ta , xin người ta trả hồn chồng bây về !
Người vợ riu ríu nghe theo , xuống bếp vo gạo nấu cơm , bắt con gà mái tơ duy nhất trong nhà ra làm thịt .
Trời vừa hửng sáng , người vợ lễ mễ bưng mâm cơm để trước cửa nhà mồ , quỳ sụp xuống vái lia vái lịa .
Trong khi đó ở nhà , người chồng bỗng dưng tỉnh lại , ngồi bật dậy ngơ ngác ngó xung quanh :
-Bà Chín … Bà Chín đâu rồi ?
-Bà Chín nào ?
Mọi người hốt hoảng hỏi :
-Bà Chín Hoa đó ! Tui thấy bả mà …
Mấy cô gái yếu bóng vía nghe vậy hét toáng lên , ôm nhau chặt cứng .
Chị vợ nghe người tới báo tin chồng đã tỉnh liền tất tả chạy về . Vừa tới cổng đã nghe chồng cười khóc huyên thuyên :
Bà Chín ơi , con xin lỗi ! Con không dám nữa đâu … Bà buông con ra , đừng níu chặt lấy con như vậy , con nghẹt thở lắm . Hu.. hu …ha …ha…
Nó loạn trí mất rồi !
Mọi người nhìn nhau ái ngại , rồi họ lãng ra ai về nhà nấy .
Còn lại một mình với người chồng ngây dại , chị vợ vô cùng hối hận nhưng mọi việc đã xong , không thể nào sửa đổi lại được . Chị khóc rấm rúc , xấu hổ với bà con xóm giềng về hành vi tham lam vô lối của mình , chị không dám than thở cùng ai .
Hơn tuần sau , bệnh tình của người chồng vẫn không có chút nào thuyên giảm . Người ta xì xào bàn tán , người thương xót , kẻ bảo đáng đời .
Một sáng không ai nhìn thấy vợ chồng họ đâu nữa , vì nửa khuya hôm đó chị vợ đã đặt chồng lên chiếc xuồng câu nhỏ , tài sản duy nhất của hai vợ chồng , gom hết mớ áo quần ít ỏi lặng lẽ ra đi …
Làng xóm , chợ búa ở cù lao Hàm Rồng xôn xao hẳn lên vì chuyện đó . Người ta kể lại , thêm thắt nhiều chi tiết ly kỳ , rùng rợn đã diễn ra trong ngôi nhà mồ .
Từ đấy , dân làng vốn đã sợ nhà mồ bà Chín nay càng thêm sợ hãi . Họ xem đó là nơi cấm địa , không ai dám bén mảng tới , chỉ trừ dân bợm nhậu hoặc những tay “ cứng cựa” nhất trong làng .
Những sự việc xảy ra ở nhà mồ bà câm đều biết hết . Bà không nhắn tin cho anh em ông Thúc , cũng không tỏ ý tức giận gì , bà chỉ lặng lẽ thở dài …
Nguyễn Thị Mộng Thu
Truyện dài
Chương 1
Chiếc ghe máy hướng về phía cù lao Hàm Rồng, giảm dần tốc độ rồi từ từ quay mũi vào bờ .
Tiếng máy nổ xình xịch làm khuấy động sự yên tĩnh của bến sông quê. Chủ ghe nhanh nhẹn với lấy tấm ván bắt ngang qua cho hành khách bước lên.
Người đàn bà dắt tay đứa con gái trạc chín, mười tuổi thận trọng đặt từng bước chân trên chiếc cầu dừa trơn tuột bắt chênh chếch ở mé sông. Đứa bé níu chặt tay mẹ nhưng gương mặt lại hớn hở nhìn ngó xung quanh, chừng như nơi này đối với nó còn lạ lẫm lắm.
Trái lại, người phụ nữ lộ rõ sự lo âu, căng thẳng, tay dắt con, tay mang hành lý, dáng vẻ vội vàng, hấp tấp.
Mới hơn sáu giờ chiều mà nơi đây trời đã nhá nhem tối. Những tia nắng yếu ớt cuối ngày không đủ sức xuyên qua những tàn lá rậm rạp của những vườn dừa, vườn cây ăn trái trãi dài .
Không gian tĩnh lặng, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa râm ran đâu đó, hoặc tiếng ca vọng cổ thật mùi vẳng lên từ mấy chiếc xuồng câu.
Những ngôi nhà lá lụp xụp nằm rải rác hai bên đường đã leo lét ánh đèn. Dân cư ở đây thưa thớt, quanh năm sống bằng nghề chài lưới, vườn tược, cuộc sống của họ thật đạm bạc, bình yên.
Nằm tách biệt khỏi xóm nhà lá nghèo nàn là ngôi nhà ngói ba gian đồ sộ của bà Chín Hoa được bao bọc bởi một tường rào cao quá đầu người. Trong sân nhà, ngoài các loại cây ăn trái như xoài, mận, vú sữa…. còn trồng nhiều loại cây kiểng khác.
Tất cả vẻ bề ngoài ấy đã phản ánh được phần nào sự giàu có, sang cả của gia đình này.
Trước đây bà Chín Hoa cùng chồng sống ở Sài Gòn. Ngoài hai nhà máy dệt do ông chín làm chủ, bà còn được thừa hưởng của gia đình một số lớn của cải, đất đai.
Dòng họ bà hiếm hoi, hai bên nội ngoại chỉ có anh em bà là cháu. Hai anh chết do bom đạn, chỉ còn lại mình bà nên dù là gái bà vẫn được thừa hưởng toàn bộ gia sản.
Vợ chồng bà sinh được ba người con, hai con trai đầu là ông Thúc, ông Thịnh, và cô Lan, con gái út.
Ông chín đột ngột qua đời do tai biến mạch máu, bà hết sức đau buồn, suy sụp. Công việc kinh doanh từ đó không phát triển được.
Bà quyết định bán ngôi biệt thự cùng hai nhà máy dệt chia làm bốn phần, ba phần cho ba đứa con, phần còn lại bà mang về quê sống cùng với người quản gia câm nhưng hết mực trung thành.
Chiều nay, bà chín Hoa qua đời.
Ngôi nhà ngói ba gian sáng rực ánh đèn néon, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng bình bịch đều đều của máy phát điện làm mất hẳn vẻ thâm u cổ kính thường ngày.
Con cháu bà chín Hoa đã về gần như đông đủ, chỉ còn thiếu cô con gái út.
Ông Thúc vừa kê lại bộ ván trước sân vừa hỏi Mạnh – con trai ông :
- Trưa nay đánh điện thế nào mà bây giờ cô út mày chưa về tới?
- Dạ, con có nói rõ bà nội yếu lắm, chắc không qua khỏi …
Vừa nói đến đó Mạnh chợt nhận ra người đàn bà dẫn con đang tất tả đi vào, anh reo lên:
-Cô út về, cô út về rồi kìa ba!
Lan không kịp chào hỏi ai. Cô vất túi hành lý lên bàn rồi chạy ào vào phòng mẹ. Con bé Liễu mếu máo chạy theo thì bị Mạnh ngăn lại:
-Em đừng vào trong đó, ở đây anh cho xem cái này hay lắm!
Con bé chưa kịp phản ứng thì Mạnh đã bế xốc nó lên lưng cõng ra sân .
Trong phòng riêng , xác bà chín Hoa được phủ vải trắng toát , trên bụng đặt nải chuối xanh , bốn góc giường là bốn ngọn bạch lạp đang cháy sáng . Dưới sàn , ngọn đèn dầu leo lét cháy , ngọn lửa chốc chốc lại chao qua , chao lại .
Lan phục xuống cạnh xác mẹ nức nở :
-Mẹ ơi , sao mẹ không chờ con về ? Con bất hiếu quá , giờ phút cuối đời của mẹ mà con cũng chẳng ở bên …
Cô run run giở tấm vải trắng ra để nhìn mặt mẹ lần cuối cùng . Gương mặt bà chín tuy không còn sắc hồng hào nhưng trông vẫn phúc hậu , hiền lành . Những người thân đứng bên cạnh lại sụt sùi khóc .
Ông Thúc đẩy cửa bước vào , thấy em gái đang vật vã bên xác mẹ , ông rất thương tâm . Tội nghiệp , nó vừa mới chịu nỗi khổ sinh ly với chồng giờ đây lại thêm nỗi đau tử biệt với mẹ . Ông vỗ vai em gái an ủi :
-Mẹ tuổi đã cao , đời người rồi ai cũng phải vậy thôi em . Mẹ ra đi nhẹ nhàng , thanh thản cũng là phúc đức của gia đình ta . Em đang thai nghén đừng bi lụy quá không tốt , vả lại anh em mình phải bàn bạc chuyện hậu sự cho mẹ nữa , sắp đến giờ tẩm liệm rồi !
Mọi người đỡ Lan dậy , đặt cô ngồi vào ghế rồi họ lặng lẽ rút lui . Bà câm thay mấy cây bạch lạp đã cháy lụi xong cũng đi ra nhà ngoài .
Giờ đây trong phòng chỉ còn ông Thúc , cô Lan và vợ chồng ông Thịnh .
Ông Thúc tuy đã ngoài tuổi năm mươi nhưng vẫn còn tráng kiện . Ba anh em họ mặc dù đã sống riêng tư từ nhiều năm nay nhưng ông Thịnh , cô Lan vẫn luôn kính nể anh mình , những việc lớn của họ tộc đều do ông Thúc chủ trì .
Ông Thúc nhìn hai em rồi chậm rãi cất tiếng :
-Vợ chồng chú ba , cô út ! Lúc sắp ra đi mẹ có trao cho tôi và chú thiếm đây một số vàng , dặn lo hậu sự cho mẹ xong còn bao nhiêu thì chia cho ba anh em ta . Nhưng theo ý tôi , mẹ đã một lần chia gia tài cho anh em mình rồi , số của cải mẹ cho , ba anh em mình đã gầy dựng được cơ ngơi , giờ ai cũng có cuộc sống tương đối sung túc . Đây là phần của mẹ , thôi thì chúng ta nên làm hành trang cho mẹ . Ý tôi là vậy , chú thiếm và cô út nghĩ sao ?
Lan nghẹn ngào , cô chỉ khẽ gật đầu chứ không nói nên lời . Bà Nghiêm – vợ ông Thịnh thì nghĩ mình là phận dâu con cũng không có ý kiến .
Ông Thịnh trầm ngâm giây lát mới chịu nói :
-Em cũng nhất trí với anh , nhưng ta phải làm thế nào cho thật kín đáo chứ nếu người ngoài biết được , em sợ mồ mả mẹ không yên .
Ông Thúc gật gù :
-Chú nói phải lắm ! Vậy việc tẩm liệm phải do người trong nhà mình làm , đừng nhờ thêm ai khác .
Sau khi mấy anh em bàn bạc xong , ông Thúc bước ra nhà ngoài cung kính chắp tay nói với mọi người :
-Gia đình chúng tôi rất biết ơn bà con cô bác đã đến đây giúp đỡ chúng tôi trong lúc hữu sự . Việc tẩm liệm đáng lý ra cũng phải nhờ các bác , các chú đây giúp cho một tay , nhưng vì mẹ tôi mất nhằm giờ kỵ với người ngoài , sợ ảnh hưởng không tốt đến bà con nên gia đình tôi xin được tự mình lo phần tẩm liệm . Xin bà con đừng thắc mắc .
Ông Thúc nói xong xá dài một lượt . Một số người xôn xao bàn tán , nhưng rồi ai cũng sợ vận xấu đến với mình nên họ lãng ra rất nhanh.
Sau khi đã cẩn thận cài chặt cửa, anh em ông Thúc đến xem xét lại chiếc quan tài đã được xóm giềng chuẩn bị từ chiều .
Bà Nghiêm cùng cô Lan đeo vào cho mẹ thêm vòng xuyến , dây chuyền , bỏ vàng bạc vào hai túi áo , còn lại bao nhiêu trút cả vào chiếc túi gấm để đem theo cho mẹ .
Công việc tẩm liệm xong xuôi , khi nắp quan tài vừa đóng lại , Lan không còn gượng được nữa cô ngã xuống bất tỉnh .
Bà chín Hoa mất khi tuổi đã cao , đã “nên nấm mồ” như người dân quê thường nói, vì vậy đám tang bà không có vẻ thê lương quá như những người chết trẻ .
Người khóc nhiều nhất có lẽ là cô Lan và bà quản gia câm . Nhưng rồi họ cũng phải dằn lòng để cùng với bà Nghiêm quán xuyến mọi việc trong nhà .
Mộ bà chín được an táng trên gò đất cao ven bờ sông Tiền , trong khuôn viên đất của gia đình .
Mấy ngày sau khi mở cửa mả và nhà mồ được xây cất xong , ông Thúc nhờ người xuống tận Long Xuyên rước thầy bùa người Khơme về làm phép , đón âm binh đến bảo vệ mộ phần .
Không biết bằng cách nào , lão thầy bùa đã dẫn dụ được một đàn dơi đông đúc đến an cư phía trong nhà mồ .
Người dân ở xứ cù lao heo hút này nói với nhau rằng hồi còn sống bà chín Hoa sống trong ngôi nhà lớn nhất , sang nhất ở đây , giờ chết đi bà lại được nằm dưới ngôi mộ cũng lớn nhất , đẹp nhất vùng này . Quả là người giàu đến chết vẫn giàu !
Đúng vậy, ngôi nhà mồ được chạm khắc tỉ mỉ , mái vòm cong cong cao vút , trông thật nguy nga . Ai có dịp đi qua cũng trầm trồ khen ngợi .
Nhưng cũng từ đó , ban đêm dân ở đây hết sức né tránh con đường này . Họ không sợ vong hồn bà chín , bà vốn dĩ hiền lành sống không mích lòng ai , tuy giàu có nhưng luôn nhã nhặn với xóm giềng .
Họ sợ là sợ đàn dơi ngày một đông đúc , tiếng vỗ cánh phành phạch , tiếng kêu của chúng trong đêm nghe giống như một bầy quỷ đói đang rên rỉ đòi hút máu người .
Sau đám tang , anh em ông Thúc ai về nhà nấy , chỉ còn lại bà quản gia câm thui thủi một mình trong ngôi nhà rộng thênh hiu hắt .
**
*
-Ông làm gì đi chậm như sên vậy ?
Tiếng người đàn bà cằn nhằn . Người đàn ông trả lời vẻ gắt gỏng :
-Trời tối đen như mực , tui không thấy đường , biểu bà đốt đuốc lên mà bà không nghe !
-Trời đất ! Bộ ông muốn mọi người chú ý hay sao mà đòi đốt đuốc ?
Rồi bà nhỏ giọng dỗ dành :
-Ông ráng lên , chỉ một chút nữa thôi là vợ chồng mình được đổi đời rồi ! Mặc sức cho ông tiêu xài vung vít ! Tui cam đoan với ông số đó không nhỏ đâu . Cứ nhìn vẻ mặt của mấy đứa con bà Chín Hoa hôm đó là đủ biết !
-Bà chỉ giỏi đoán mò ! Ông Thúc nói rõ ràng , tại mẹ ổng chết nhằm giờ kỵ mới không để người ngoài có mặt khi tẩm liệm !
-Xì , ông dễ tin người quá ! Tui thì biết tỏng ! Chẳng qua họ sợ người ta dòm ngó , chứ thưở đời nay ông đã nghe nói ai chết kỵ kiểu đó chưa ?
Người đàn ông đuối lý , vừa lẩm bẩm vừa theo sát vợ . Chị vợ hăm hở đi dấn lên phía trước .
Dân quê có thói quen tiết kiệm , khi vô mùng ngủ họ tắt hết đèn đuốc để đỡ tốn dầu , nên xóm làng chìm trong bóng đêm mù mịt .
Đêm ba mươi tối như mực , trên bầu trời không một ánh sao . Thỉnh thoảng một vài con chim ăn đêm bay ngang buông những tiếng kêu rờn rợn .
Người chồng nghe vợ xúi giục , tham của nên đi theo chứ thật bụng ông không tin tưởng dưới mồ bà Chín có chôn theo của cải . Ông lại nhát gan , chuyện đào mồ cuốc mả đêm hôm thế này ông sợ lắm !
Hai vợ chồng lần dò , xách cây đèn bóng lù mù soi không đủ sáng .
Đến cổng nhà mồ , người chồng tụt lại phía sau , chị vợ hối thúc :
-Ông trèo vô đi , tui đứng ngoài này canh cửa cho !
-Thôi , tui ớn ớn sao đó bà ơi !
-Ông nhát gan quá , vô lẹ lẹ đi !
Người vợ cố đẩy chồng tới sát cổng . Anh chồng ngập ngừng một lát rồi đánh bạo trèo lên tường rào . Vừa đặt chân xuống đất nghe chị vợ thì thào :
-Nè , cuốc xẻng nè , cầm lấy ! Ông làm trước đi , tui đứng đây xem động tịnh thế nào rồi vô phụ ông liền !
Anh chồng lúi húi nhặt cuốc , xẻng vợ quăng vào , tay giơ cao cây đèn lập cập bước sâu vào trong nhà mồ .
Ngôi mộ bà Chín được ốp đá hoa , sàn nhà mồ lát gạch men , lâu ngày không ai lui tới , và nhất là vào ban đêm thế này , cả căn nhà toát lên một làn hơi lạnh lẽo làm người đàn ông thấy nổi gai ốc .
Ông mím môi , đặt cây đèn bóng lên mộ bia rồi vừa mò mẫm xung quanh chân mộ tìm chỗ thuận tiện nạy gạch lên , vừa lầm rầm khấn vái :
Bà Chín ơi , con biết làm như vầy là có tội với bà lắm ! Nhưng bà sống khôn thác thiêng , xin bà thương xót cho vợ chồng con . Gia đình con quanh năm nghèo khó , tiền của bà để dưới mồ cũng chẳng làm gì , bà cho vợ chồng con xin một ít , con sẽ …
Người đàn ông chưa kịp khấn hết câu đã nghe tiếng dơi rào rạt từ góc nhà túa ra . Ông nghĩ đúng là vong hồn bà Chín Hoa linh hiển , xua bầy dơi về phía ông như một lời cảnh cáo .
Người đàn ông hoảng quá , đưa tay chụp lấy cây đèn nhưng tay ông chưa với tới , cây đèn đã bị đàn dơi đụng phải , ngã nhào xuống đất ngọn lửa nhỏ nhoi lập tức tắt ngóm đi .
Tinh thần bấn loạn , người đàn ông không còn nhận biết lối ra , ông cứ chạy lòng vòng xung quanh ngôi mộ , miệng không ngừng lắp bắp :
-Bà Chín … ! Bà Chín …Tha … tha…cho con !
Người vợ đứng bên ngoài nghe tiếng loảng xoảng , hốt hoảng hỏi khẽ :
-Ông ơi , chuyện gì ở trỏng vậy ?
Không có tiếng trả lời , chỉ nghe tiếng chân chạy huỳnh nhuỵch , gấp rút vọng từ trong ra .
Người vợ quýnh quáng vừa chồm người vào trong thì lập tức bị những con dơi rất to xông thẳng tới . Chị cuống cuồng bỏ chạy , miệng kêu cứu vang trời :
-Cứu với ! Có ma … cứu với làng xóm ơi !
Lúc mọi người đổ xô tới bắt gặp chị đang run lẩy bẩy ngồi nép dưới gốc dừa , mắt ánh lên vẻ hoảng loạn .
Người ta dìu chị đứng lên , chị chỉ tay vào trong nhà mồ , nói từng tiếng rời rạc :
- Chồng … chồng … tôi …trong …đó !
Mọi người đùn đẩy nhau , không ai dám liều lĩnh tiến vào trong . Cuối cùng , năm thanh niên lực lưỡng nhất xóm cầm theo năm bó đuốc sáng rực leo tường vào , những người còn lại đứng dồn sát cổng , sẵn sàng tiếp ứng .
Lát sau, năm thanh niên khiêng người đàn ông đã bất tỉnh ra ngoài. Họ phát hiện ông nằm vắt ngang qua mộ bà Chín , hai mắt mở trừng trừng nhưng đã lạc hồn tán phách !
-Hu …hu … hu … Tui hại ông rồi ! Ông ơi , tỉnh lại đi ông ơi !
Người đàn bà ôm lấy chồng khóc ngất lên . Dân làng phải dìu cả vợ lẫn chồng về nhà , thắp đèn đóm sáng lên , đánh dầu , xoa bóp .
Hơi thở của người đàn ông dần dần đều đặn lại nhưng ông vẫn chưa tỉnh dậy . Mấy người lớn tuổi trong xóm sau khi biết rõ nguyên nhân đều lắc đầu :
Hết nói nổi vợ chồng bây ! Tụi bây dám làm chuyện động trời đó hèn gì bà Chín không bắt hồn chồng bây sao được . Thôi , giờ lo nấu mâm cơm mang ra đó thành tâm tạ lỗi với người ta , xin người ta trả hồn chồng bây về !
Người vợ riu ríu nghe theo , xuống bếp vo gạo nấu cơm , bắt con gà mái tơ duy nhất trong nhà ra làm thịt .
Trời vừa hửng sáng , người vợ lễ mễ bưng mâm cơm để trước cửa nhà mồ , quỳ sụp xuống vái lia vái lịa .
Trong khi đó ở nhà , người chồng bỗng dưng tỉnh lại , ngồi bật dậy ngơ ngác ngó xung quanh :
-Bà Chín … Bà Chín đâu rồi ?
-Bà Chín nào ?
Mọi người hốt hoảng hỏi :
-Bà Chín Hoa đó ! Tui thấy bả mà …
Mấy cô gái yếu bóng vía nghe vậy hét toáng lên , ôm nhau chặt cứng .
Chị vợ nghe người tới báo tin chồng đã tỉnh liền tất tả chạy về . Vừa tới cổng đã nghe chồng cười khóc huyên thuyên :
Bà Chín ơi , con xin lỗi ! Con không dám nữa đâu … Bà buông con ra , đừng níu chặt lấy con như vậy , con nghẹt thở lắm . Hu.. hu …ha …ha…
Nó loạn trí mất rồi !
Mọi người nhìn nhau ái ngại , rồi họ lãng ra ai về nhà nấy .
Còn lại một mình với người chồng ngây dại , chị vợ vô cùng hối hận nhưng mọi việc đã xong , không thể nào sửa đổi lại được . Chị khóc rấm rúc , xấu hổ với bà con xóm giềng về hành vi tham lam vô lối của mình , chị không dám than thở cùng ai .
Hơn tuần sau , bệnh tình của người chồng vẫn không có chút nào thuyên giảm . Người ta xì xào bàn tán , người thương xót , kẻ bảo đáng đời .
Một sáng không ai nhìn thấy vợ chồng họ đâu nữa , vì nửa khuya hôm đó chị vợ đã đặt chồng lên chiếc xuồng câu nhỏ , tài sản duy nhất của hai vợ chồng , gom hết mớ áo quần ít ỏi lặng lẽ ra đi …
Làng xóm , chợ búa ở cù lao Hàm Rồng xôn xao hẳn lên vì chuyện đó . Người ta kể lại , thêm thắt nhiều chi tiết ly kỳ , rùng rợn đã diễn ra trong ngôi nhà mồ .
Từ đấy , dân làng vốn đã sợ nhà mồ bà Chín nay càng thêm sợ hãi . Họ xem đó là nơi cấm địa , không ai dám bén mảng tới , chỉ trừ dân bợm nhậu hoặc những tay “ cứng cựa” nhất trong làng .
Những sự việc xảy ra ở nhà mồ bà câm đều biết hết . Bà không nhắn tin cho anh em ông Thúc , cũng không tỏ ý tức giận gì , bà chỉ lặng lẽ thở dài …