📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Hãy Hiểu Tình Em - Quỳnh Dao 🔒

34 trả lời, 22.474 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-29 17:51:13Ct.Ly>
Chương 9:

  Ngô Tùng Siêu mới tậu được một chiếc xe mới. Đó không phải là loại xe hai bánh mà là bốn bánh, hiệu Ford-Carena.
  Chiếc xe được mua bởi tiền mẹ, chị Tùng Bình và Tùng Doanh. Đúng ra lúc đầu như lời ông anh rể Lê Bằng Viễn nói: Dù gì thì cũng mua xe, không mua thì thôi mà mua thì nên chọn loại tốt một chút như Mustang chẳng hạn.
   Nhưng Tùng Siêu thật thà bảo:
  - Lấy tiền của quý vị mua xe là một điều áy náy. Với em có xe chạy được là tốt rồi. Riêng phần tiền đó coi như em mượn, bao giờ bán được bản quyền thiết kế đồ án, em sẽ hoàn lại, chỉ mong quý vị đừng tính tiền lãi là được rồi.
   Và như vậy, Siêu đã mua chiếc Carena thay vì Mustang. Dù sao Siêu cũng còn nghèo. Có xế hộp đã là điều quý!
  - Thôi đủ rồi, đủ rồi! - Chị Tùng Bình nói - Đã xuất tiền mua xe cho cậu, ai lại còn ý định đòi lại chứ? Eo ơi! Lại còn tính lãi xuất nữa! Vả lại, cậu cũng đừng nghĩ chúng tôi bỏ tiền ra mua xe bốn bánh cho cậu là cưng cậu đâu. Chẳng qua vì chúng tôi thấy không yên khi thấy mẹ cứ thấp thỏm, cứ niệm Phật mỗi lần thấy cậu kéo chiếc xe gắn máy cà tàng ra chạy thục mạng giữa rừng xe thành phố. Ngày nào cậu về trể một chút là cổ mẹ dài ra... Cũng may là chiếc xe mô tô của cậu bị lấy cắp, chúng tôi mới có dịp mua xe hơi cho cậu. Cậu có bổn phận nối dõi tông đường cho nhà họ Ngô. Cậu là cục vàng sống. Nếu cậu là người hiểu thảo, thì cậu chịu khó lái xe kỹ một chút, chạy chậm một chút, cho bà mẹ tôi yên tâm là được rồi.
   Tùng Siêu thè lưỡi với bà chị cả:
   - Như điều chị nói thì chiếc xe này, không phải là mua cho em mà là mua cho mẹ? Vậy thì em khỏi phải hoàn tiền lại, cũng không còn cảm ơn nữa phải không? Sớm biết thế này, em đã mua ngay chiếc Mustang có phải hách hơn không!
  - Cậu muốn mua Mustang à? - Tùng Doanh chen vào - Tôi thấy cậu thích Mercédes hơn chứ?
   Tùng Siêu nhún vai:
   - Không, không. Em không thích đâu. Loại xe đó dành cho quan chức cao cấp, cho mấy ông già ham tỏ ra bệ vệ, cần có tài xế đón đưa. Em mà ngồi trong chiếc Mercédes không chừng người ta lại tưởng em là tài xế còn khổ hơn, đâu còn “làm ăn” gì được.
  Cô gái út Tùng Tâm đứng cạnh nãy giờ góp ý:
   - Thật đất, nhìn mặt anh là thấy giống như bác tài thôi.
  Tùng Siêu trợn mắt:
  - Đừng có nói xấu tao nhé.
   Tùng Bình thay đổi đề tài, cô nghiêm chỉnh nói:
   - Thôi đừng có cà rỡn nữa. Xe đã kéo về rồi, mà mi có bằng lái chưa chứ?
   - Sao lại chưa? - Tùng Siêu móc ví ra - Bộ chị quên rồi sao? Năm học thứ ba ở đại học, em thi lấy bằng lái. Bấy giờ cha đã cương quyết không cho mua xe, làm em bực mình vô cùng.
   - Cha không mua cho là đúng - Tùng Doanh nói - Cha sợ cậu học đòi thói công tử bột. Ai đời mới là sinh viên mà bày đặt có xe hơi riêng.
  - Hứ! - Tùng tâm nguýt siêu một cái, nói với Doanh - Vậy chứ bây giờ chị nhìn anh Siêu xem. Không phải công tử bột thì là gì chứ? Mặt còn búng ra sữa kìa.
  - Ối giời! - Siêu bước tới kéo lấy tóc mai của Tâm - Rồi mi ganh à, được rồi bao giờ tao kiếm đủ tiền sẽ mua cho mi một chiếc xa khác!
  - Cảm ơn, xe của anh đi còn chưa đủ tiền phải nhờ đến hai bà chị tôi, còn nói như anh tết Marốc mới có.
  Tùng Siêu nói tỉnh bơ:
  - Thì tới phiên em phải nhờ anh chứ?
  Bình và Doanh không làm sao nhịn được cười. Hôm nay là ngày chủ nhật, cả hai cô gái nhà họ Ngô đều có mặt ở nhà. Lê Bằng Viễn thì sẵn dịp mang xe đến cho Siêu.
  Tự ái làm Siêu xấu hổ, nhưng rồi có cái không khí vui tươi cũng đẩy cái xấu hổ đó đi thật xa. Có xe, ngay sáng sớm, Siêu đã nhảy lên lái vòng vòng qua các khu phố gần đấy hơn hai mươi vòng. Bây giờ, sau bữa cơm trưa, Siêu lại thấy ngứa ngáy, chàng chỉ muốn nhảy phóc lên xe chạy một lèo nữa. Đến nàh Bội Cầm vậy, cùng cô ấy đi hóng mát. Nhưng rồi Siêu lại thấy ngại. Chàng sợ thái độ lạnh lùng kẻ cả của Cầm. Cầm cũng không vui trước món quà hậu hĩ của bà chị cho Siêu. Nghĩ tới Bội Cầm , chợt Siêu cảm thấy như lâu lắm rồi không hề gặp người con gái đó. Không có xe gắn máy mọi chuyện trở nên khó khăn. Bội Cầm... Một cô gái khó hiểu. Với cái vẻ bề ngoài yếu đuối dễ khiến người đối diện xúc động. Cầm lại có một bản tính cứng rắn, cao ngạo... làm người ta luôn thấy nhỏ bé trở lại khi dối diện với cô.
  Đang lúc do dự, Siêu lại nghe có tiếng chuông reo, rồi chị Xuân Mai bước vào nói:
  - Cậu Ba ơi! Cái cô bới tóc cao hôm nào đến tìm cậu nữa kìa.
Duy Trân! Chợt nhiên Siêu thấy mình như vớ được vàng. Nếu mà muốn có một cô gái đẹp ngồi cạnh trên xe để hóng mát, thì không ai thích hợp hơn Duy Trân.
  Thế là Siêu quyết diịnh sẽ lái xa của Trân ra ngoại ô hóng gió.
  Hôm nay Trân trang điểm thật đậm. Với chiếc áo hở vai màu đỏ, để lộ chiếc cổ và bờ vai trắng lộ cả con rãnh nhỏ trước ngực, trông thật hấp dẫn vô cùng. Trân mặc váy mỏng cùng màu  - một trang phục khêu gợi! Cả người Trân là một thanh nam châm nóng bỏng.
  - Ồ tuyệt quá! Trân vừa ngồi vào xe là nói. Nàng hướng mắt ra cửa xe, gió thổi tung những sợi tóc ngắn làm khuôn mặt của nàng trở nên man dại kiểu BB   
   - Tùng Siêu, anh oai quá. Tôi không ngờ anh lại biết lái xe giỏi thế này... Sao không đến Long Hải chơi.
  Siêu ngẩn ra:
  - Long Hải ở đâu?
  - Long Hải là bãi tắm, mới được mở. Ít người biết đến lắm, vừa sạch vừa vắng. Ta đến đấy bơi đi? Hy vọng chuyến đi sẽ làm anh vui lòng.
  - Nhưng đi ngả nào? - Siêu hỏi - Lúc còn sinh viên hình như tôi có đến qua đấy một lần bằng tàu hỏa, chứ không đi bằng đường bộ.
  Trân chỉ:
  - Anh đi ra xa lộ, xong quẹo qua là đến. Đi đường này là nhanh nhất.
  - Nhưng bây giờ đã hai giờ rồi? - Siêu do dự nói - Đi mấy tiếng mới đến đấy? Tôi có trở về kịp không? Vả lại ... chúng ta nào có mang theo áo tắm đâu?
  - Ối trời! - Trân nói như kêu lên - Anh thật khéo lo... Áo tắm thì đến đấy mua, mướn thiếu gì? Trân nhích người tới sát Siêu hơn, hơi thở của Trân gần như phả vào mặt Siêu - Anh chưa rời vú mẹ được ư? Cha mẹ dặn mỗi tối phải về nhà trình diện à? Bằng không bị đét đít, no đòn ư?
  Siêu ngồi thẳng lưng. Chàng cảm thấy tự ái đầy mình, nhủ thầm:
  - Ta đã ra trường, đã đi làm. Đường đường một đấng trượng phu thế này, độc lập thế này, sao lại còn ràng buộc với cha mẹ? Và Siêu nhấn ga cho tăng tốc, quẹo qua con lộ mới mở hướng thẳng về phía xa lộ.
  - Được rồi ta đến Long Hải.
  - Thế chứ! - Trân cười rạng rỡ - Thế mới tuyệt. Mỗi lần trời nóng - là tôi nghĩ ngay đến chuyện tới bờ biển bơi một lèo cho nó sướng. Và Trân đặt tay lên vai Siêu - Anh hết  sẩy. Anh biết không, anh đẹp trai vô cùng... mũi thẳng nè, cằm bạnh nè... Rất đàn ông. Paul Newman. Anh có biết không? Ngay từ năm mười bốn tuổi tôi đã yêu Paul Newman.
  Siêu cảm thấy người như phiêu diêu... Lúc nào cũng vậy, ở gần bên Trân. Siêu cũng cảm thấy như đang ở trên mây. Đặc biệt lúc này được ngồi sát bên nàng, nghe tiếng nói êm như ru của nàng. Siêu càng bay bổng.
  - Vậy mà bà chị thứ hai lại chê tôi xấu, - Siêu cười mui - Chị ấy bảo là tôi có cái miện xâu nhất, rộng tang hoang.
  - Đàn ông miệng rộng mới sang chứ? - Trân nói như giải thích - Đâu phải đàn bà đau mà miệng phải nhỏ... Anh xem ảnh mấy tài tử đóng phim xem, có người nào miệng nhỏ đâu? Tôi hả... tôi thì chỉ thích loại đàn ông miệng rộng rôi. Miệng rộng mới hấp dẫn.
  Siêu ngẩn ra, chưa ai nói cho chàng biết chuyện đó. Chàng quay sang nhìn Trân. Đôi mắt cô ta như hai vì sao lấp lánh đang chăm chú nhìn chàng. Ánh mắt đó làm Siêu bối rối.
   Chiếc xe bắt đầu leo lên dốc núi. Do chưa có kinh nghiệm lái, nên Siêu không dám nghĩ vẩn vơ nữa. Chàng tập trung đầu óc, quan sát con đường phía trước mặt.
  Trân ngồi cạnh tựa lung vào ghế mắt nhìn thẳng ra phía trước, và bắt đầu hát nho nhỏ. Đã có một thời... Trâm đi làm ca sĩ. Giọng hát tuy không tuyệt vời lắm nhưng cũng không đến nỗi nào. Nàng cất tiếng hát ngọt ngào:

Em đã chờ bao nhiêu hoàng hôn
Em đã đợi bao nhiêu ngày dài
Đừng hỏi rằng sao em đợi mãi
Để mùa xuân buồn bã trôi qua
Bởi vì sao? Vì em biết
Em đã chờ bao nhiêu ngày dài
Đừng hỏi rằng sao em đợi mãi
Để mùa xuân buồn bã trôi qua
Bởi vì sao? Vì sao anh biết
Chưa một lần em gặp người thương
Mà tình yêu làm em say đắm
Mà tình yêu làm em ngọt thắm con tim...



   Siêu vừa lái vừa nghe hát , quên cả thời gian không gian. Quên hết mọi thứ... Chỉ có tiếng hát và mùi nước hoa là hiện thực, còn tất cả là mơ, là mộng.
Xe đã bắt đầu thả dốc xuống bãi biển. Trước mắt là biển khơi vô tận. Nước biển như một tấm thảm xanh trải dài vô tận. Ở tận tít chân trời nhấp nhó nhưng con tàu trắng. Nắng lấp lánh trên sóng nước. Sóng biển rì rầm trên đá, bọt nước bắn lên như những vụn tuyết. Đàn hải âu từ trên không từng đàn bổ nhào xuống nước bắt cá. Gió biển mát rượi từ ngoài khơi thổi lại dễ chịu vô cùng. Siêu cho xe chạy sát mé nước. Trân đã ngừng hát, ngang ngồi duỗi chân nói như reo lên:
  - Ồ biển! Biển tuyệt quá! biển dễ thương vô cùng nhất là những bãi cát trắng. Biển rì rầm, biển đang hát.
  Giọng nói của Trân thì ngây ngô thật trẻ thơ làm Siêu bất giác quay lại nhìn.
  Cuối cùng họ cũng đến được Long Hải. Bây giờ đã năm giờ chiều.
  Nắng trên bãi biển vẫn còn nóng, họ mua áo tắm, mua khăn rồi đi xuống biển. Siêu phải ngẩn ngơ khi nhìn thân hình Trâm. Trong chiếc áo tắm hai mảnh màu đen, với thân hình Vệ Nữ bốc lửa, Trân thật lôi cuốn, thật hấp dẫn. Nàng lúc này như một trái táo chín mọng.
  - Xuống tắm đi chứ, ông làm gì mà ngẩn ngơ vậy?
  Trân vừa nói vừa kéo tay Siêu chạy bay xuống biển:
  - Bộ xưa tới giờ ông chưa hề thấy đàn bà mặc áo tắm ư?
  Siêu như chợt tỉnh. Thấy mình rõ cù lần, nhìn Trân, chàng hiểu ngay, cô nàng đang thích thú với cái tần ngần do dự của chàng. Họ kéo nhau xuống nước, một con sóng to đang ập vào, kéo họ lên cao rồi đẩy xuống. Mình hai người đã sũng nước, không hẳn thế mà cả mặt và tóc cũng đều ướt. Hai người nhìn nhau cười. Sóng lại đổ ập vào. Sóng xô ngã Trân, đẩy Trân vào lòng Siêu. Tấm thân khêu gợi của nàng tì sát vào ngực Siêu làm Siêu thấy như có luồng nước nóng chảy khắp thân. Siêu vội buông Trân ra và giống như chú cá nược, chỉ trườn tới một cái là chàng đã vượt một khoảng xa.
  Siêu bắt dầu bơi. Từ bơi ngửa, bơi ếch, dến bơi tự do. Làn da rám nắng của chàng bắt đầu ửng đỏ dưới nắng chiều.
  Có tiếng Trân kêu phía sau:
  -Sao anh lại bỏ em một mình vậy?
   Siêu quay lại bên Trân:
   - Sao cô không bơi?
  - Em không biết bơi, em đến đây chỉ để giỡn nước thôi.
  - Ồ! Cô không biết bơi thật à?
  - Vâng! - Trân nói một cách nũng nịu - Anh dạy em bơi được chứ? Con trai mà chả biết ga-lăng chút nào.
  Lời của Trân khiến Siêu thấy mình đàn ông hơn. Chàng bắt đầu dạy Trân bơi. Một cuộc dạy bơi thế nào ấy, tâm thân mềm mại của Trân trong tay Siêu làm tim chàng cứ đập mạnh. Chàng cảm thấy dễ chịu, ngây ngất trước cái diễm phúc mình đang có trong tay. Rồi mặt trời cũng từ từ lặn, ráng chiều làm mặt bể như ửng đỏ... Nhân viên cấp cứu đã thổi còi, yêu cầu mọi người lên bờ.
  - Sao thế? Siêu ngạc nhiên - Họ không cho bơi nữa à?
  - Vâng, vì trời tối rồi - Trân bước lên bờ, kéo theo Siêu - Anh không thấy là biển tối đen rồi ư?
  - Chết rồi! - Siêu như sực nhớ ra - Ta phải thay đồ nhanh, còn phải trở về thành phố nữa.
  - Sao vậy? - Trân vòng tay qua ôm lấy Siêu, bộ ngực nàng kề sát người Siêu, hình như nó đang phập phồng - Tối nay ta không về thành phố được đâu.
  Siêu vẫn không hiểu:
  - Sao lại không về đươc?
  - Anh không biết à? Con đường này rất nguy hiểm, đường thì quanh co, dốc lên dốc xuông, lại không có đèn đương. Ban đêm, xe hàng lợi dụng đường vắng phóng xe chạy ẩu. Lúc trưa chạy qua, anh không thấy nó gồ ghề khúc khuỷu sao? Đó là chưa nói anh mới học lái xe, chưa quen... Em sợ lắm. Em không dám để anh đưa về thành phố trong đêm tối thế này đâu.
  - Không về rồi sao? - Siêu có vẻ luýnh quýnh - Ngày mai tôi còn phải đi làm... Vả lại, ở nhà cha mẹ sẽ hoảng lên tưởng là ngay trong ngày đầu lái xe tôi đã gặp tai nạn. Tại cô không biết, mẹ tôi, đụng tí là bà ấy sẽ đi báo cảnh sát ngay. Rồi suốt đêm nay bà ấy sẽ không chợp mắt vì lo lắng.
  - Có gì khó đâu? Anh gọi dây nói về nhà cũng được vây? Ở đây có điện thoại đường dài về thành phố. Anh báo cho gia đình biết là anh đang ở bãi biển Long Hải, không về nhà kịp... Nói ở nhà xin phép sở cho anh nghỉ  một hôm, có đơn giản như vậy mà cũng không hiểu, khổ quá, ông công tử bột, lần đâu tiên xa vú mẹ ơi!
  Trân nói, rồi nhìn thẳng vào mắt Siêu:
  - Em nghĩ là, nếu mẹ anh biết chuyện anh định bỏ ra bốn tiếng đồng hồ lái xe vượt núi trong đêm tối thế này, chắc chắn người sẽ muốn anh ở lại ngủ, sáng mai về còn hơn.
  - À! - Siêu như chợt hiểu ra, nhưng vẫn chưa hết bổi rối - Nhưng mà.... Tối nay ta sẽ nghủ ở đâu?
  - Ở đây thiếu gì chỗ ngủ. Ta có thể mướn một biệt thự nhỏ qua đêm - Trân nói, rồi nhìn lên hỏi - Anh đã từng thấy cảnh người đi đánh cá ban đêm chưa?
  - Đánh cá đêm à?
Siêu hỏi mà không để tâm, vì chàng mải tính toán xem có nên quay về thành phố không?
  - Long Hải là một bến cá, vì vậy ở đây phần lớn sống bằng nghề câu bắt cá biển. Tối anh ra ngoài này xem, trên bãi biển mênh mông sẽ có rất nhiều điểm sáng nhỏ, đó là ghe câu họ dùng đèn để dụ bẫy cá. Những điểm sáng này giống như những vì sao trên trời, lung linh đẹp vô cùng.
   - Thật ư?
  - Thật chứ, nếu không tin anh cứ ra đây xem sẽ thấy ngay.
  - Thôi được! Siêu nói và không còn suy nghĩ gì hết. Lúc này anh có vẻ phó mặc, chiều theo ý muốn của Trân - Chúng ta đi đặt phòng rồi đi gọi dây nói luôn.
  Nửa tiếng đồng hồ sau, Siêu đã liên hệ được điện thoại với gia đình. Sau đó họ đi đặt phòng nghỉ. Ở đây khách sạn được cất thành từng căn hộ nhỏ. Mỗi căn hộ là một túp lều nằm riêng rẽ ẩn minh trong vườn cây, khung cảnh thật hữu tình. Siêu lấy chìa khóa, mở cửa ngôi nhà vừa mướn. Chàng chựng lại ngay, phòng thật hẹp với hai chiếc giường đơn nằm sát nhau và một buồng tắm nhỏ. Không có gì khác nữa hết, Siêu ngần ngừ một chút, nói:
  - Để tôi đi mướn thêm một phòng khác cho Trân nhé?
  - Sao anh lại xài sang như vậy? - Trân ngồi xuống giường nhìn Siêu nói. Bộ anh muốn em một mình ngủ trong một ngôi nhà à? Anh nghe tiếng gì bên ngoài không? Tiếng gió hú, tiếng sóng biển rồi côn trùng kêu rền rĩ. Em sợ ma lắm, em không ở một mình đâu. Ô hay, anh này khờ quá!
Siêu nhìn Trân lúng túng:
  - Vậy thì... vậy thì... Siêu không biết phải giải quyết làm sao. Lúc bấy giờ khuôn mặt của chàng có vẻ đần độn lắm - Làm sao bây giờ?
  - Sao anh lại thắc mắc như vậy? - Trân đứng lên vỗ vỗ vai Siêu nói - Ở đây có hai cái giường cơ mà? Chúng ta mỗi người sẽ ngủ một cái, em tin tưởng anh là được rồi.
  Siêu không nói gì nữa, mắt chăm chăm nhìn Trân. Cô nàng vẫn mặc chiếc áo tắm hai mảnh thật nhức mắt. Siêu không biết trong tình trạng này, bản thân chàng có dám tin tưởng chính mình không nữa là...
  Trân lại lên tiếng:
  - Nhờ anh ra ngoài xe lấy hộ quần áo em vào được không? Mình mẩy em toàn là muối và cát không à, em cần phải tắm lại một chút.
Siêu như giật mình, thấy mình khù khờ vô cùng. Chàng vội bước nhanh ra ngoài. Con đường rất rộng, xe có thể vào đậu ngay trước của nhà. Thế là Siêu cho xe vào tận bên trong, rồi mở cửa lấy quần áo của hai người mang vào.
Vừa đây cửa bước vào, Siêu lại ngẩn ra, tiếng nước chảy trong nhà tăm. Bộ áo bikini của Trân lại nằm vắt trên giường. Thì ra cô đã đi tắm. Siêu khép cửa lại, bước tới cửa sổ kéo rèm cho kín đáo một chút. Trong nhà tắm có tiếng hát nho nhỏ, hòa với tiếng nước chảy:

Khi em còn là con bé thơ ngây
Em thẫn thờ một mình ngoài cổng
Có chàng kỵ sĩ từ đâu đến
Chàng hỏi em đang đợi điều gì
Nếu lòng cô đơn hãy cùng lên ngựa
Ca hai sẽ cùng rong ruổi rừng xanh
Không do dự, em bước theo chàng
Nhưng một ngày chàng lại bỏ đi
Để em với những giọt nước mắt.
Khi em còn là con bé ngây thơ
Một hôm em thẫn thờ ngoài cổng
Có chàng kỵ sĩ từ đâu đến
Chàng hỏi em đang đợi điều gì
Lòng trống trải hãy cùng lên ngựa
Ta chung vui rong ruổi đường xa
Em khờ dại bước theo tiếng gọi...
Rồi một hôm chàng bỏ đi xa
Em thồn thức gọi mãi tên chàng
Trong những dòng nước mắt...



   Siêu đứng yên lặng, lắng nghe bài hát rời rạc, lắng nghe tiếng nước chảy, mà đầu lại tưởng tượng đến những hình ảnh đâu đâu... Những hình ảnh trong phòng tắm!
  Rồi tiếng hát ngưng lại, có tiếng hỏi vọng ra của Trân:
  - Anh Siêu? Anh có ngoài đấy không?
  Siêu giật mình, như người vừa bị bắt gặp quả tang vừa làm điều gì xấu hổ, chàng đỏ mặt lúng túng nói:
  - Có, có, có đấy... Tôi sẽ mang quần áo cô vào ngay.

  Siêu vừa nói xong lại giật mình. Không biết có nên mang quần áo Trân vào đấy không? Nhưng vừa lúc đó, cửa phòng tắm xịch mở. Trân bước ra, một cách thật tự nhiên. Siêu trố mắt, trên mình Trân chỉ có một chiếc khăn tắm mỏng. Nó lại không đủ để che hết cơ thể của Trân. Cái nửa kín, nửa hở lại càng quyến rũ, lôi cuốn chàng. Siêu như ngẩn người ra, mắt mở to, tim thì đập mạnh, mà cổ lại rát bỏng.
  - Ồ! - Trân mỉm cười bước tới, lấy tay vò vò mái tóc của Siêu. Bàn tay không còn giữ được khăn làm một phần lại bị lệch đi - Xem này, tóc anh đầy cát với cát, sao không vào nhà tắm xối nước đi?
  - Vâng, vâng! - Siêu ấp úng. Ta không hiểu có nên cởi áo đi vào nhà tắm như cô ta không. Thật tình chàng không đủ can đảm. Siêu quơ vội áo sơ mi và quần dài định đem theo vào phòng tắm.
  - Ồ, anh làm gì thế? - Trân kêu lên - Anh mang quần áo vào trong đó làm gì? Chỗ đâu để?
  Siêu giật mình nhìn kỹ, mới thấy cái nhà tắm nhỏ xíu, nền tráng ximăng, trên lợp lá, không có lấy chỗ móc áo cũng như móc khăn.
  - Anh vào đấy trước đi, Tắm xong gọi một tiếng, là em sẽ mang khăn vào. Được chứ?

  Siêu gật đầu, lúng túng đặt quần áo lên giường. Chàng mặc quần đùi vào đi vào nhà tắm. Vặn vòi bông sen xả nước. Tắm mà Siêu vẫn không xua được bao ý nghĩ hỗn tạp trong đầu. Tắm thật lâu, chìm mình trong cái mát lạnh của nước nhưng Siêu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.
  - Anh Siêu anh tắm gì mà lâu thế?
  - Xong rồi, xong rồi đây!
  Siêu vội nói.  Và mở một khe hở nhỏ, Trân đã đưa khăn vào. Tiếc một điều, chiếc khăn vừa mỏng lại vừa nhỏ. Siêu choàng phần dưới, mà vẫn không thấy “an toàn” chút nào. Ra khỏi phòng tắm, Siêu càng bối rối hơn. Trân đang nằm trên giường, hình như không mặc quần áo, chỉ cuộn mình trong tấm chăn mỏng thôi.
  Trân nói:
  - Xin lỗi nhé, em buồn ngủ quá, em chợp mắt chút đây. Siêu trừng mắt nhìn Trân, nhìn tấm chăn mỏng. Bây giờ là mùa hè, mặc dù phòng có gắn máy lạnh nhưng không hiểu sao, không khí trong phòng lại ngột ngạt quá... Dưới tấm chăn mỏng kia, đường nét cơ thể của Trân vẫn lồ lộ, nhất là phần đùi. Mầu trắng của thân thể nổi bật bên cạnh màu đỏ của chăn.
Siêu nuốt  nước bọt bước tói, ngồi trên giường riêng của mình. Hai cái giường cách nhau có một tấc. Trân nằm đấy, hai tay để sau gáy. Phần vai trần nằm ngoài chăn. Chợt nhiên, Trân lại mở mắt ra, bằng cái nhìn như khiêu khích, cô nói giọng lững lờ:
  - Anh... Anh định làm gì thế?
  Mắt Siêu như trợn trừng, chàng rụt rè đưa tay qua sờ nhẹ lên vai Trân, lên cổ Trân...
  Trân cũng không kém, vòng tay qua bá cổ SIêu,  kéo chàng về phía mình. Siêu thụ động xê dịch người qua giường Trân. Đầu cúi xuống thấp. Mồ hôi trên lưng chàng đọng hột. Nóng qua... nóng quá...
Chợt có tiếng hỏi của Trân:
  - Anh... anh đã từng trải rồi chứ?
  Siêu đỏ mặt, khong dám thú nhận sự thật, chàng chỉ yên lặng.
  Trân nhìn Siêu với cái nhìn khiêu khích
  - Chưa phải không? Anh càng phải trân trọng nó. Con trai bây giờ giống anh hiếm lắm đấy... Anh nên giữ đến ngày thành hôn.
  Trân nói mà thân hình loay hoay chơ đợi.
  Trễ quá rồi... Trễ quá rồi... Đột nhiên Siêu khong kiềm chế nổi, chàng cúi xuống tìm kiêm... tìm kiếm... tìm kiếm...
Siêu nghe bên ngoài có tiếng gió thổi, tiếng lá reo, tiếng sóng biển, tiếng côn trùng rả rích và cả tiếng trái tim mình đập thình thịch. Tất cả những âm thanh đó như nuốt chửng lấy chàng, đẩy chàng đắm chìm trong cơn mê muội.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-10 00:11:03Ct.Ly>
Chương 12


Đã mang vào thư viện đến chương 12

0
Chào Nguyetcao
Nguyet cao thấy đánh hết khg? có cần Ct.Ly hay thành viên nào phụ đánh tiếp không????
 
Chúc Nguyệt cao nội lực thâm hậu thêm nữa nhé
 
Dùng ly nước trà  cho lên tinh thần nhé


📎 chéntrà
0
Xin lỗi nha, vì mấy bữa nay mình không được rảnh lắm nên gửi lên hơi trễ.
 
Chương 18
 
Đêm khá khuya, Tùng Siêu đưa duy trân vào thư phòng của luật sư Thanh.
Bội cầm chăm chú nhìn trân. Trân hãy còn khá đẹp, khá hấp dẫn. Với chiếc áo bó sát người màu nước biển, quần nhung đen, những đường nét trên người trân nổi bật hẳn lên. Rõ ràng là bụng num núp cao. Nhưng có lẽ vì con so nên trông không rõ lắm.
Tự thanh cũng ngắm trân với cái nhìn của đàn ông. Đôi mắt đen, đôi môi khêu gợi, chiếc mũi nhỏ, mi sậm. Những đường nét cong lồ lộ trên người. Chỉ cần nhìn thóang qua là Thanh đánh giá được ngay. Một con người sôi nổi, một thân hình bốc lửa. Trách chi Tùng Siêu không bị mê hoặc. Nếu ông lùi lại được hai mươi tuổi, chưa hẳn ông không bị cuốn hút trước sự hấp dẫn của Trân.
Tùng Siêu ngồi phịch xuống ghế. Anh chàng giống như chú gà đá thua sau một trận quyết đấu, khuôn mặt mệt mỏi rã rời. Dưới đôi mắt sắc của Tự Thanh, Siêu chỉ biết cúi mặt xuống lẩn tránh.
- Con xấu hổ quá bác ạ!
Thật ra thì Thanh thông cảm với Siêu nhiều hơn là giận chàng. Nhưng dù gì, ở vị thế là cha của Chúc Vy, ông không thể tỏ ra mềm yếu. Ông trừng mắt nhìn Siêu, sắc mặt có vẻ giận dữ.
- Bây giờ cậu mới biết ư? Cậu thấy đó, chỉ cần một phút mê mệt nhỏ, một phút sai lầm, cậu phải trả cái giá thế nào? Đâu phải hối hận là xóa hết được mọi thứ.
Bội Cầm nhìn Thanh rồi nhìn Siêu. Cuộc đời quá phức tạp. Trong khi Duy Trân đứng đấy với nụ cười _ Nụ cười thể hiện sự đắc‎‎‎‎‎‎ ý, sự chiến thắng.
- Ối trời! - Trân nhún vai nói – Sao cái không khí có vẻ như đang xử án thế này?
Tự Thanh quay sang, chỉ ghế gần đấy nói:
- Mời cô ngồi!
- Không dám. – Trân nói mà mắt liếc dài. Luật sư cứ để tôi tự nhiên cho. Tôi tên là Duy Trân, hẳn luật sư biết rồi. Thế nào, bà chị dâu của tôi cũng đã nói hết về tôi cho luật sư biết. Tôi tin như vậy.
- Chị dâu của cô?
Tự Thanh chau mày hỏi, Duy Trân lại cười:
- Ồ, luật sư không biết à? Chị Bội Cầm đây đã từng đính hôn với ông anh ruột tôi là Lâm Duy. Lúc xưa hai người yêu nhau tha thiết lắm. Nếu ông anh tôi mà không ra nước ngoài… thì làm gì Bội Cầm đứng ở đây được.
- Vậy ư? – Tự Thanh tỏ ra thật bình thản - Vậy thì cho tôi chuyển lời cảm ơn đến ông anh cô nhé. Ông ấy đi nước ngoài thật đúng lúc, thay đổi lòng dạ để lấy vợ khác thật đúng lúc. Tất cả thật đúng cho tôi, cảm ơn. Nếu không thì…
Bội Cầm mỉm cười. Lời nói của Tự Thanh sao ngập đầy tình yêu, vừa tế nhị lại vừa sâu sắc. Câu nói của Tự Thanh như gáo nước tạt vào mặt Trân.
Nhưng bây giờ là chuyện giải quyết cho Siêu chứ không phải để đấu khẩu về vị trí của Cầm. Sư dứt khoát của Thanh làm Cầm thấy nhẹ người. Nàng nhìn về phía Siêu. Siêu giống như chú kiến trên chảo nóng, đứng ngồi không yên.
Cầm nói với Siêu:
- Cậu cứ yên tâm. Chúc Vy đang ngon giấc. Anh Thanh đã bỏ viên thuốc ngủ vào sữa cho cô ấy uống. Ban nãy tôi có lên lầu, Chúc Vy ngủ ngon lắm, gọi mãi không dậy.
Tùng Siêu có vẻ yên tâm, quay sang Duy Trân:
- Được rồi, bây giờ cô muốn nói gì cứ nói, nói rõ ra hết. Tôi sẽ liệu cách giải quyết sau…
- Hừ! – Duy Trân chớp chớp mắt – Tôi và anh đã nói chuyện từ sáng đến giờ, không lẽ anh không biết tôi ư? Tôi không cần bất cứ cái gì hết. Tôi chỉ muốn anh… muốn anh phải là cha thật sự của đứa bé trong bụng tôi. Anh làm, anh phải có trách nhiệm, đơn giản thế thôi.
- Chậm tí nào! – Tự Thanh chen vào – Cô Trân! Ai là cha của đứa bé trong bụng cô, thì cô biết đó. Cô có bằng chứng gì mà bảo Tùng Siêu là cha nó chứ?
- Ồ! – Duy Trân tròn mắt - Muốn bằng chứng ư? Mấy người định tìm cách để chạy tội, lật lọng à? Luật sư Thanh, đây là nghề của ông phải không? Muốn bằng chứng? Nếu tôi không đưa ra bằng chứng là coi như mấy người xù luôn chứ gì?
Duy Trân quay sang Tùng Siêu, hất mặt lên lộ vẻ giận dữ:
- Tùng Siêu! Anh tính sao? Anh định chơi trò phủ nhận à? Nếu thật tình anh muốn như vậy thì coi như tôi thua vậy. Tội dại dột, tôi khờ dại, bị anh phỉnh phờ. Để giờ đây người ta xem tôi như trò chơi, chơi xong ném bỏ. Hừ! Tùng Siêu, anh nói đi... Chỉ cần anh lên tiếng là tôi sẽ quay lưng đi ngay, tôi sẽ không quấy rầy ai hết, nói đi... Tôi không ngờ anh tồi tệ, đốn mạt như vậy. Anh nói đi!
- Cái đó... Cái đó...- Tùng Siêu đỏ mặt. Anh chàng lúng túng không biết làm gì, quay qua cầu cứu với luật sư Thanh.
- Bác ơi... Con xin bác, bác không nên làm thế, tội lỗi con làm con chịu... Nếu không... Thì vô trách nhiệm quá.
Tự Thanh thở ra, nghĩ cái thằng này sao nó ngu quá! Nhưng rồi ông lại thấy cảm động và tội nghiệp Siệu. Siêu trong sạch như tờ giấy trắng.
- Cậu Siêu, cậu có biết là... Nếu thật sự đứa bé trong bụng kia là của cậu, thì cũng phải có chứng cứ chứ? Nếu không phải đợi bao giờ sinh xong, thử máu, thì mới xác minh
Được.
- Thôi tôi hiểu rồi! - Duy Trân trừng mắt nhìn Tự Thanh rồi nhìn Siêu - Mấy người muốn kéo dài, muốn đợi tôi sinh xong, thử máu đứa nhỏ? Được, nhưng mà trong lúc chờ đợi tôi sinh đẻ thì Tùng Siêu cũng là người bị tình nghi, bị theo dõi. Luật sư, ông là người hiểu luật, tôi hỏi ông: Kẻ tình nghi có phải bị câu lưu không?
- Cô lầm rồi! - Luật sư Thanh nói - Khi không có đủ chứng cớ để thụ lý thì vụ án không thể bị đưa ra truy tố.
Duy Trân gật gù nhìn luật sư rồi quay lại nhìn Siêu:
- Tôi hiểu, vậy thì tôi sẽ chờ ngày sinh nở. Tôi sẽ đem đứa bé đi thử máu, để rối... Tôi sẽ làm một cuộc họp báo... Công bố mọi chuyện mà các người đã làm hôm nay. Làm việc ấy để cho tất cả mọi người đều biết, một luật sư tên tuổi, một công tử con của đại thương gia, hai người toa rập nhau để hại tôi. Và cũng để thiên hạ biết, ông luật sư nổi tiếng, nhân đạo đến mức nào, và tên Siêu ti tiện hèn mọn đến độ nào. Còn nữa... Tùng Siêu, tôi cảnh cáo anh. Nếu anh dám tổ chức lễ cưới trước ngày tôi sinh đẻ, tôi sẽ mang cái bụng chửa nàu quậy nát đám cưới cho xem! - Duy Trân trừng mắt, nhấn mạnh - Tôi đã nhìn lầm con người anh. Anh cứ chống mắt mà xem! Rồi anh sẽ biết!
- Đừng Duy Trân! - Tùng Siêu bối rối - Tôi không hề phủ nhận việc làm của tôi, cô khoan hãy đi. Chúng ta từ từ thảo luận để đạt được thỏa thuận nhất định. Thú thật, tôi không đến nỗi như vậy đâu.
- Thỏa thuận? - duy Trân nhướng mày - Anh đã không muốn nhận trách nhiệm, còn thỏa thuận gì nữa? Anh đã không muốn làm lễ cưới với tôi, có nghĩa là anh không thừa nhận giọt máu của anh. Anh là con người vô lương tâm. Đúng ra không phải là con người nữa. Con thú nó còn biết thương con nó, còn anh...
Rồi Duy Trân quay sang luật sư Thanh, nói như hét:
- Ông hãy coi chừng con gái ôhg đấy, đừng có tin đàn ông này. Rồi con gái ông mang bụng chửa, phải xét nghiệm máu nữa cho xem!
- Cô không cần phải la hét gì hết! - Tự Thanh cố dằn cơn giận nói - Bây giờ cô muốn giải quyết vấn đề hay không?
- Giải quyết vấn đề? - Trân cất cao giọng - Cái đó đúng ra để tôi hỏi mấy người mới phải chứ? Mấy người thật sự muốn giải quyết hay chỉ lo chạy tội?
Duy Trân đứng lên:
- Tôi không muốn nói nhiều nữa. Tôi sẽ đi tìm luật sư, nếu mấy người muốn chuyện này rùm beng lên. Tùng Siêu, đúng ra tôi định nói chuyện với anh bằng tình cảm, nhưng bây giờ thái độ của mấy người cho tôi thấy, tôi không thể không đưa vấn đề này ra tòa. Thôi thì chúng ta ssẽ gặp nhau ở đấy vậy.
Và Duy Trân dợm chân như định bỏ đi.
- Khoan đã!
Nãy giờ đứng một bên yên lặng, Bội Cầm đột nhiên bước tới nắm lấy tay Trân:
- Làm gì phải giận dữ thế? Cô ngồi xuống đây.
Bội Cầm kéo ngược Duy Trân về phía ghế salon, nàng vuốt nhẹ lên bàn tay Trân nói:
- Cô giận làm gì, ích lợi gì đâu? Làm thế chỉ có ảnh hưởng đến cái thai thôi. À mà… Trân có đi bác sĩ sản khoa khám định kỳ chưa?
- Có chứ!
Duy Trân nói nhưng thái độ có vẻ dễ chịu hơn.
- Bác sĩ bảo sao? Mọi chuyện đều tốt đẹp cả chứ? Máu có tăng cao hoặc thiếu dinh dưỡng không? Phải lưu ý đến mấy vấn đề này, vì thường ngày cô hay ăn kiêng, coi chừng có ảnh hưởng đến bào thai đấy. Hãy bảo trọng!
- Tại sao phải bảo trọng? - Duy Trân quắc mắt – Có ai nhận là cha nó đâu mà phải bảo trọng?
- Đừng nói như vậy! - Bội Cầm cười nói - Có người cha nào lại không thừa nhận giọt máu của mình. Trân yên tâm đi, có tôi đây, dù
sao cũng là đàn bà với nhau, tôi sẽ đứng về phía cô để làm rõ mọi việc.
Duy Trân quay qua nhìn Cầm:
- Chị nói thật chứ?
- Sao lại không? - Cầm quay sang nói nhỏ vào tai Trân:
- Sự liên hệ giữa hai ta khác... Tôi gần như có mặt bên Trân một khoảng thời gian dài, Trân không nhớ ư? Có điều tôi không ngờ là
Trân lại làm mẹ trước tôi. Bác sĩ nào đã khám phụ khoa cho Trân  vậy?
- Bác sĩ Lâm đấy - Trân nói rồi chợt như cảng giác - Bộ chị không tin là tôi có thai thật sao?
- Làm gì có chuyện đó, nhìn cái bụng cô là tôi biết ngay - Bội Cầm nói tiếp - Trân đừng nghĩ là ai cũng là kẻ thù của mình hết, được
chứ? Có thai chứ đâu phải gì đâu mà phải giả thiệt - Bội Cầm vỗ vỗ lên tay  Trân, cười hỏi - Thế bao giờ Trân sinh vậy?
- Trung tuần tháng năm sang năm.
Bội Cầm gật gù cười:
- Mấy ông bác sĩ bây giờ họ tính ngày không sai lệch mấy đâu. Họ nói chính xác đến ngày giờ sinh lận.
Duy Trân chợt ngẩng lên, tái mặt. Nằng trợn mắt với Bội Cầm:
- Chị … chị hỏi để làm gì chứ?
Bội Cầm không để ý tới lời nói của Duy Trân, quay sang Tùng Siêu:
- Cậu có nhớ cậu đến Long Hải ngày nào không?
- Tôi … Tùng Siêu chau mày – Tôi cũng không nhớ rõ lắm.
- Hãy nghĩ kỹ đi! – Bội Cầm nói như ra lệnh – Ở Long Hải, mấy cái khách sạn họ có sổ lưu cả. Tôi nhớ ra rồi, hôm ấy là ngày đầu tiên, cậu có xe hơi riêng phải không? Mua xe ngày nào đương nhiên cậu phải biết. Đúng rồi, đầu tháng bảy… hôm đó trường của tôi dạy đang tổ chức thi cuối năm.
- À, tôi nhớ ra rồi! – Tùng Siêu reo lên – Hôm ấy là ngày hai tháng bảy.
- Sau bữa đó, cậu có qua lại với cô Trân này không?
- Không! Hoàn toàn không.
Duy Trân đội nhiên hét lên:
- Tôi nói sai rồi, bác sĩ bảo là tôi sinh giữa tháng tư đến tháng năm.
- Cô đính chính quá muộn – Bội Cầm đứng lên nhìn Trân – Ngay trong lúc ngồi ở ghế nhà trường, chúng ta đã học qua môn vệ sinh, sinh lý thường thức. Ai cũng biết rõ một điều là sự thụ thai ở người là chín tháng mười ngày. Nếu cô bắt đầu có thai ở đầu tháng bảy, thì trễ nhất là sẽ sinh vào trung tuần tháng tư. Bác sĩ phụ khoa không thể nào đoán sai đến cả tháng như vậy. Duy Trân, cô hẳn biết rất rõ, cái bào thai trong bụng cô không phải là của Tùng Siêu. Cha nó là ai, cô biết đấy, nhưng vì một dụng tâm nào đó, cô lại bày ra trò này. Vì cô biết Tùng Siêu quá thật thà, cô đừng nên làm như vậy. Cô muốn gì chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ, chứ đừng qua mặt, đừng lừa gạt Tùng Siêu! Như thế là quá mức, không nên "bán cái" cô Trân ạ!
- Mi là đồ phá hoại! – Duy Trân đột ngột hét lớn và nhoài người về phía Bội Cầm, mắm lấy tóc Cầm ghì xuống. Vừa hét vừa khóc – Mi đã làm tao bị trúng kế, mi giả nhân giả nghĩa, mi hại ta, đồ phù thủy, đồ hồ ly tinh! Hèn gì anh tao không lấy mi. Đồ khốn nạn! Tao không ngờ, mày có khác nào con chó, chưa ăn cơm của chủ đã sốt sắng lập công.
Tự Thanh xông tới chụp lấy tay Trân, tóc của Cầm gần như bị dứt ra khỏi đầu.
- Buông ra! Bộ cô điên rồi hả?
Cùng lúc đó, Tùng Siêu xông tới ôm cứng lấy Duy Trân.
- Duy Trân cô đừng có điên, buông tay ra, chúng tôi sẽ giúp cô giải quyết vấn đề.
- Tôi phải giết nó chết, nó hại tôi.
Duy Trân vừa hét vừa quay sang cắn lấy tay Siêu. Cô nàng như điên lên thật. Tự Thanh phải dùng hết sức mới gỡ được tay Trân ra, giải thoát được Cầm. Chàng dìu Cầm ra một góc phòng, đau lòng vuốt tóc người yêu, hỏi:
- Có sao không em? – Em đau lắm hở?
Bội Cầm một tay vuốt tóc, một tay đưa xuống sờ lấy đầu gối. Vì trong lúc lộn xộn ban nãy, Cầm đã bị Trân đá một cái thật đau vào chân.
Tự Thanh cúi xuống, thấy nơi đùi của Cầm sưng đỏ, chàng nói:
- Em ở đây nhé. Anh đi lấy thuốc ra xoa cho em, mong là chưa đến nỗi bong gân.
- Không sao đâu anh ạ! – Bội Cầm nắm lấy Tự Thanh – Em không đến nỗi yếu đuối như anh tưởng đâu.
Cầm nhìn qua, bây giờ Tùng Siêu đã dìu Trân ngồi xuống ghế. Cô nàng vẫn còn ấm ức hét:
- Tại sao anh lại ôm lấy tôi? Anh làm gì chứ? Bộ anh định… một lần chưa đã sao?
- Im mồm! – Tùng Siêu lớn tiếng – Cô mà còn ăn nói bậy bạ nữa, tôi sẽ đập cô vỡ mồm đấy.
- Muốn đập thì cứ đập đi!
Tùng Siêu giận dữ vung tay lên. Nhưng có lẽ vì từ xưa đến giờ, Siêu không hề đánh đàn bà nân chàng lại buông tay xuống. Duy Trân lợi dụng cơ hội, đưa những ngón tay đầy móng sắc của mình lên cào mạnh lên mặt chàng. Bốn vệt máu đỏ hiện lên trên mặt chàng. Siêu giận quá, tung trả một cái tát mạnh vào mặt Trân.
Cô nàng bắt đầu lớn tiếng khóc, không phải chỉ khóc mà còn chửi bới om sòm.
Tùng Siêu lấy khăn ra lau mặt. Những vết máu bám trên khăn làm Siêu giật mình:
- Chết rồi, thế này Chúc Vy nhìn thấy thì sao đây?
Như để trả lời lời băn khoăn của chàng, cư3a phòng xịch mở.
Mọi người không hẹn nhìn ra – Chúc Vy trong chiếc áo ngủ màu trắng đang đứng cửa, mở to mắt nhìn vào.
Cả phòng đột ngột yên lặng. Kể cả Duy Trân đang khóc cũng phải ngồi ngay người lại. Sự xuất hiện của Vy quá bất ngờ làm ai cũng khó xử.
Vy đang ngủ trên lầu, nghe tiếng khóc, vội vã chạy xuống, lật đật đến độ quên cả mang dép. Nàng ngơ ngác và đẹp như người trong tranh.
Tự Thanh là người đầu tiên ý thức được sự căng thẳng của tình hình, vội bước tới địh ngăn chặn:
- Chúc Vy, con lên lầu nhanh lên, ở đây người lớn đang nói chuyện, con đừng vào quấy rầy.
Nhưng Chúc Vy đã đẩy tay Tự Thanh qua một bên, nàng đi thẳng đến bên Tùng Siêu, nói như mơ:
- Em biết là anh ở đây cơ mà – Em đang ngủ nhưng em nghe được tiếng nói của anh… Vì vậy là em biết anh đên.
Chúc Vy lại đưa tay lên, đẩy chiếc khăn mùi xoa trên mặt Siêu qua một bên:
- Ồ, anh bị thương rồi này, đừng cử động nhiều, nó đang rướm máu, coi chừng bị nhiễm trùng đấy, anh cứ ngồi yên đi… để em đi lấy thuốc nhé.
Và Chúc Vy bỏ Siêu ngồi đó, chạy vội ra ngoài.
Duy Trân ngi tồhẳng lưng lại, cô nàng có vẻ thích thú.
- À. Thì ra Chúc Vy là cô bé này.
Tùng Siêu có vẻ bối rối:
- Cô Trân, tôi mong là cô đừng nói gì cho Chúc Vy biết hết, đừng để cô ấy buồn, chúng tôi sẵn sàng làm mọi việc giúp đỡ cô.
Duy Trân nheo mắt, chưa kịp nói gì thì Chúc Vy đã quay trở lại với bông băng, thuốc đỏ. Cô bé vừa lau vết thương cho Siêu vừa nói:
- Anh làm sao thế? Anh đã va vào hoa kỳ lân à? Hoa kỳ lân là một loại hoa có nhiều gai, thế mà anh chẳng để ý gì hết.
Ông Tự Thanh sợ Siêu nói thật vội cướp lởi:
- Siêu nó đi trong vườn vấp ngã vào hoa kỳ lân nên bị xước mặt đấy.
- Ồ! – Chúc Vy kêu lên - Lỗi tại con cả, con đã mang nó vào vườn để hứng sương đấy.
- Ha ha! – Duy Trân đột nhiên cười lớn. Tiếng cười chát chúa như hét - Mấy người đóng kịch hay quá! Chúc Vy, cô nhìn kỹ xem, vết thương ở mặt Siêu kia có phải là vết gai không?
- Chị… chị là ai vậy?
- Chúc Vy! – Bội Cầm bối rối can thiệp – Đây là cô Trân, bạn của tôi đấy. Siêu bị trầy như vậy, tôi thấy tốt nhất là Vy nên mang Siêu lên lầu xức thuốc cho cậu ấy thì hơn.
- Vâng! – Chúc Vy nắm lấy tay Siêu nói – Chúng ta lên lầu đi anh!
Nhưng Trân đã đứng dậy, cản trước mặt họ:
- Không được, phải ở lại đây!
- Cô Trân! – Tùng Siêu toát mồ hôi nói – Cô muốn làm gì thì phải nghĩ đến ân đức một chút chứ!
Chúc Vy thì kinh ngạc, hết nhìn Siêu lại nhìn Trân rồi hỏi:
- Cô Trân, cô định là gì thế?
Duy Trân quay sang Siêu nói, giọng như đanh lại:
- Anh phải nói cho cô ấy biết tôi là ai? Mấy người đã giết con tim của tôi, thì tôi, tôi cũng không để cho mấy người sống yên ổn đâu!
Trân dọa, rồi quay sang Chúc Vy, Trân tiếp:
- Siêu không dám nói thì để tôi nói nhé. Vy biết không, tôi là bạn gái của Tùng Siêu đây. Chúng tôi rất thân nhau, thân đến độ ngủ chung một giường, và đã có con, bây giờ Siêu chạy tội.
- Duy Trân!
- Duy Trân!
- Duy Trân!
Không hẹn mà Bội Cầm, Tự Thanh và Tùng Siêu cùng hét.
Chúc Vy nhìn mọi người, rồi quay lại nhìn Trân. Khuôn mặt ngây thơ của nàng có vẻ ngơ     ngác:
- Chị vừa nói… chị là bạn gái của anh Siêu?
- Tôi nhắc lại: không phải chỉ là bạn gái thường đâu! – Trân lớn tiếng nói – Suýt tí nữa hắn đã là cha của đứa con trong bụng tôi rồi, nếu mưu đồ của tôi không bị lộ.
Chúc Vy có vẻ ngơ ngác hơn. Nàng chau mày nhìn Trân, rồi quay nhìn Siêu:
- Chị ấy nói gì mà em nghe không hiểu vậy?
Tự Thanh bối rối, bước tới định có thể thiệp thì Bội Cầm đã nắm tay chàng giữ lại. Nàng lắc đầu ra dấu cho Tự Thanh để yên. Bấy giờ Tự Thanh nghe Tùng Siêu lên tiếng:
- Để anh kể hết cho em nghe nhé, trước khi anh quen em, anh đã biết cô Trân này. Bọn anh đã từng cùng nhau khiêu vũ, đi tắm biển và làm những chuyện khác… - Tùng Siêu nói một cách lúng túng – Anh đã đưa cô ấy ra bãi biển Long Hải, ngủ ở đấy một đêm. Bây giờ cô ấy đến đây, cô ấy bảo là đã có thai, bắt anh phải nhận là cha của đứa bé, Chúc Vy, em có hiểu không?
Chúc Vy gật đầu, nhìn Siêu.
- Nhưng mà, đứa bé đó không phải là con của anh, nên anh không nhận. Vì vậy Duy Trân rất giận, cô ấy làm anh bị thương và cả cô Cầm… Em… hiểu chứ?
- Ha, ha! – Duy Trân cười một cách khó hiểu – Không ngờ anh lại dám giải thích rành mạch như vậy.
Chúc Vy bước qua nhìn Trân với cái nhìn nghiêm túc.
- Anh Tùng Siêu của tôi không phải là tác giả cái bào thai trong bụng chị chứ?
- À mà… - Duy Trân đảo mắt nhìn Chúc Vy. Thái độ của nàng khiến cô ta không thể nói dối – Dĩ nhiên là không phải.
- Vậy thì… - Chúc Vy đặt tay lân vai Trân, thật thà - Chị yêu anh ấy nhiều lắm không? Thiếu anh ấy chị vẫn sống được chứ?
- Khỉ thật, hắn là giống gì mà tôi không thể sống khi thiếu hắn? – Duy Trân đỏ mặt nói – Tôi không hề yêu hắn, hắn chỉ là một tên ngáo thôi.
- Vậy thì… - Chúc Vy thở nhẹ - Chị nhường anh ấy cho em đi, chị không cần cơ mà! Trong khi em yêu anh Siêu, em không thể sống thiếu anh ấy được.
Duy Trân tròn mắt, không dám tin những gì mình nghe thấy. Cô ta ngồi phịch xuống ghế, kêu lên:
- Trời đất! Trên đời này còn có người ngây thơ như vậy được sao?
Chúc Vy vẫn nhẹ nhàng:
- Sao? Chị Trân? Chị tha thứ cha anh ấy chứ? Chị đã cào anh ấy bị thương như vậy là hả dạ rồi phải không?
Duy Trân hỏi ngược lại:
- Thế còn cô? Cô cũng tha thứ cho Siêu à?
Chúc Vy quay lại nhìn Siêu:
- Em không hề giận anh ấy, bởi vì anh ấy quen chị trước. Vì vậy, nếu anh ấy có yêu thương chị vì chị đẹp, đó cũng là chuyện tự nhiên. Ngay em là con gái, em cũng thấy chị thật quyến rũ cơ mà – Nàng nói thêm – Sau đó anh ấy xa chị, có lẽ tại vì chị không thích yêu anh Siêu. Anh Siêu đã yêu và được yêu… Em yêu anh ấy thật lòng… không có gì để giận hay để tha thứ cả.
Duy Trân tròn mắt:
- Cô… cô không sợ sau này Siêu thay lòng đổi dạ, yêu một người khác ư?
Chúc Vy lắc đầu, thái độ thành tín của một kẻ ngoan đạo khi nhắc đến Thượng đế.
- Anh ấy sẽ không bao giờ như thế.
Và quay sang Siêu, Vy hỏi:
- Sao? Anh có thay đổi không? Nếu có thì chắc tại em đã không yêu anh như ý anh muốn.
Tùng Siêu cảm thấy đôi mắt ươn ướt. Chàng không nói gì hết, vì cổ họng như nghẹn lại.
Chúc Vy đưa tay sờ lên mặt Siêu có vẻ lo lắng:
- Anh đau lắm không? Thôi chúng tôi lên lầu đi, em sẽ băng vết thương lại cho anh.
Và quay sang Trân, Vy nói:
- Cám ơn chị Trân nhé. Chị rất tốt, chị đã nhường anh ấy cho em. Thôi chào chị.
Và Chúc Vy nắm tay Siêu bước ra ngoài, khép cửa lại.
Chợt nhiên căn phòng chìm trong im lặng.
Màn trình diễn vừa rồi của Chúc Vy ngoài dự đoán của mọi người.
Thật lâu, Tự Thanh mới lên tiếng.
- Thật tình mà nói, dù Chúc Vy là con tôi, nhưng chưa bao giờ tôi hiểu được nó.
Bội Cầm có vẻ suy nghĩ:
- Em thì thấy khác. Em nghĩ là tất cả chúng ta ở đây đều là những con người bình thường, còn Chúc Vy, cô ấy toàn bích như một thiên thần vậy.
- Nếu không phải như thế thì… - Duy Trân chợt buột miệng - Một là cô ấy quá thông minh, hai là người ngu xuẩn nhất, chỉ có một trong hai lẽ đó.
Bội Cầm suy nghĩ về câu nói của Trân.
- Chị có lý đấy.
Gian phòng lại chìm trong im lặng. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng của mình.
Duy Trân thở dài, cô ta có vẻ chán chường, đứng dậy:
- Thôi bây giờ tôi phải về. Kịch đã diễn xong, quậy cũng hết mình. Tất cả hoài công, vô ích. Coi như tôi không đạt được mục đích. Tôi là kẻ thất bại, thất bại một cách nhục nhã.
Bội Cầm chợt nắm lấy tay Trân:
- Khoan đã, hãy đợi một chút.
- Còn đợi gì nữa? Tất cả đã nhạt nhẽo hết rồi.
- Có một chuyện còn chưa giải quyết – Bội Cầm nhìn thẳng vào mắt Trân nói – Có phải chủ nhân cái bào thai trong bụng cô là anh chàng Trình Kiệt Thụy, chiêu đãi viên hàng không của hãng hàng không không?
Duy Trân giật mình, cả Tự Thanh cũng giật mình.
- Tại sao chị lại biết?
- Linh tính cho tôi thấy như vậy – Bội Cầm cười nói - Thật ra, có lần cô đã nói về anh chàng đó cho tôi nghe rồi, quên sao? Hắn không chịu nhận là cái chủ bào thai ấy à?
- Sao không? – Duy Trân trợn mắt - Hắn thèm rỏ rãi chứ lại… nhưng mà… Hắn đang thất nghiệp, hắn bị Linda đuổi sở, mà tôi thì làm sao có thể lấy một người chồng không có công ăn việc làm chứ? Tôi cũng không thể phá thai.
- Duy Trân! Thế cô có thật tình yêu Trình Kiệt Thụy không?
- Phần nào thôi! – Duy Trân thú nhận – Nhưng hắn vô tích sự quá. Lúc này chả có ý nghĩa gì cả.
- Chuyện đời đâu có đơn giản như vậy! – Bội Cầm quay sang ông Tự Thanh – Em thấy là nah nên gặp anh chàng trẻ tuổi đó. Hình như cơ sở quảng cáo của anh cũng đang cần người phải không? Sao ta không nhận hắn vào? Em nghĩ có lẽ hắn lo việc ngoại giao cũng khá đấy.
Tự Thanh chau mày nhìn Cầm:
- Có lẽ em nói đúng. Anh cần tuyển dụng hắn cũng nên.
Duy Trân nghi ngờ nhìn hai người.
- Có thật là… quý vị sử dụng anh ấy không?
- Mai sáng, cô bảo hắn đến văn phòng gặp tôi – Tự Thanh nói với Trân một cách khẳng định – Nhưng mà phải nhắc hắn muốn làm việc lâu dài với tôi, không nên làm chuyện lăng nhăng nữa đấy.
Duy Trân thật sự xúc động. Cô ta cắn nhẹ môi rồi đột nhiên "òa" lên khóc. Cô ta khóc một cách ngon lành. Nhìn thái độ của cô, ai cũng biết cô đang ăn năn, hối hận về những việc mình đã làm.
Duy Trân ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy nước mắt:
- Tôi… tôi đã làm một việc bậy quá, phải không?
Bội Cầm nói như vỗ về:
- Mỗi người chúng ta nhiều lúc như vậy, của làm những chuyện không tính trước. Vả lại, với Trân, hoàn cảnh đã đẩy cô vào chân tường, nên những gì cô làm vừa rồi có thể thông cảm được. Thôi khuya rồi, cô cũng nên về nghỉ, để tôi gọi tài xế đưa cô về nhà nhé?
Duy Trân gật đầu.
Vài phút sau, Trân đã ra khỏi nhà.
Tùng Siêu và Chúc Vy thì ở trên lầu.
Trong thư phòng chỉ còn lại Bội Cầm và Tự Thanh. Họ cùng đứng bên nhau nhìn ra ngoài song cửa. Sau một buổi tối căng thẳng, mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa.
Bầu trời đang sáng dần. Tự Thanh vòng tay qua ôm lấy Cầm:
- Em có biết là… em có một khuyết điểm lớn lắm không?
- Gì thế?
- Em quá thông minh, nhạy bén – Tự Thanh nói và nghĩ đến phương cách mà Cầm đã dùng để lật tẩy Trân - Với những người như em, đàn ông chúng anh phải đề cao cảnh giác… Có lẽ anh nên giao vai trò luật sư của anh lại cho em đảm nhận.
Bội Cầm tựa đầu vào vai Tự Thanh cười:
- Còn gì nữa không?
- Còn chứ. Nhưng mà như em nói, khi ta yêu một người nào đó, ta nên yêu cả khuyết điểm của họ… Vì vậy anh không nói nữa.
Nắng đã bắt đầu xuất hiện, những tia nắng đầu tiên đáp xuống hàng chậu kim trản hoa trên bệ cửa.
Tự Thanh nhìn ra chợt giựt mình:
- Ủa, ai đã mang hết những chậu kim ngũ thảo đi đâu rồi? Chỉ còn để lại kim trản hoa thôi?
- Em đấy – Bội Cầm nói – Hai loại hoa này để gần nhau coi đối chọi nhau quá, nên em dẹp bớt một loại.
- Nhưng em biết kim trản hoa có ý nghĩa gì không?
- Biết chứ! Nó có nghĩa là biệt ly.
- Thế em không tin dị đoan à?
- Anh nghĩ là đặt thêm kim ngũ thảo bên cạnh thì mọi sự tốt lành ư?
- Đúng rồi, để hai thứ cạnh nhau sẽ có nghĩa là: Giã biệt sự cao ngạo.
Bội Cầm nhìn:
- Chỉ để kim trản hoa thôi, ý nghĩa sẽ hay hơn.
- Nghĩa thế nào?
- Nếu ta để một hàng chậu chen chúc san sát vào nhau, nó sẽ có nghĩa là thế này: Giã biệt sự biệt ly! Giã biệt sự biệt ly! Nói khác, không còn chia tay hay giã từ gì nữa cả.
Tự Thanh kinh ngạc nhìn Cầm:
- Đấy, em lại có khuyết đi ểm. Em thông minh quá!
- Anh đã hứa là sẽ yêu luôn khuyết điểm của em cơ m à?
Tự Thanh lại ôm chầm lấy Bội Cầm, hôn như mưa lên mắt, lên môi nàng. Cả hai đắm chìm trong cơn mê hạnh phúc.
Nắng đã lên cao, nắng ban mai chiếu sáng những cánh hoa còn ngậm sương đêm làm cho chúng lung linh và rực rỡ hẳn lên. Nắng tràn vào thư phòng, nắng nhảy múa trên tường, nắng lấp lánh trong mắt của Tự Thanh và Bội Cầm. Trong cái lâng lâng nhẹ nhàng của niềm vui sướng, Bội Cầm mỉm cười khi ý nghĩ này chợt xuất hiện trong đầu: Hạnh phúc là điều có thật và tình yêu chân chính sau bao nhiêu sóng gió vẫn không có gì ngăn cách nổi, dù có hơi muộn màng.
 
Hết
Không hổ thẹn sao biết đời vinh nhục
Không đau buồn sao biết nghĩa nhân gian
Không thương nhớ sao biết sầu ly biệt
Không hiếu thảo sao biết đạo làm người

http://www.readbud.com/?ref=4967248
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-15 10:45:22Thanh Vân>
Hãy Hiểu Tình Em - Quỳnh Dao

Đã hoàn tất, Xin thành thật cảm ơn các hiệp sĩ Tuyết Liên, Pha Lê Dễ Vỡ và Nguyetca đã góp sức cho thư viện VNTQ
0
«« « 1 2 » »»