5 trả lời, 1.415 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 311
Từ: 06.11.2004
Trạng thái: offline
Thơ bây giờ có bao điều nghịch lý
xuất bản nhiều, người đọc ít hơn
cũng có thể thơ mang nhiều ảo mị
ai bỏ tiền ra để mua những sáo mòn..!
Thơ sống...trao tay như tội đồ phận nghiệp
vẫn phải bon chen nơi mảnh đất co cằn
mong người đọc...hơn mọi lời tạ lỗi
ấn bản nhiều...thêm hối hận ăn năn !
Ngày cháy túi trở về bên gối mẹ : van xin...
nơi làng quê còn trâu cày đất cuốc
nơi ca dao may ra dăm người thuộc
nơi lũ chăn bò...còn ngâm vịnh a ê !
P.T.M
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 119
Từ: 30.11.2004
Trạng thái: offline
#2 —
30.11.2004 20:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-01 14:20:51tumi>
Thơ bây giờ dẫu nhiều điều nghịch lý
Xuất bản nhiều số người đọc ít hơn
Nhưng đâu phải vì mang nhiều ảo mị
Cũng chẳng vì bi lụy những dòng thơ
Chẳng qua đời vốn chẳng phải là mơ
Nên vô tình cuốn dòng thơ bay mất
Nhưng có lúc giữa dòng đời tất bật
tay vô tình bỗng lật một trang thơ
You may be out of my sight, but not out of my heart
You may be out of my reach but not out of my mind
I may mean nothing to you but you will be always be special to me
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 311
Từ: 06.11.2004
Trạng thái: offline
Niềm vui nhấm nháp...nỗi buồn !
phận người may rủi thất thường quanh ta
chưa thầy, khoe mẽ...cà sa
chưa mạ chê lúa xót xa...phận bèo !
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 30
Từ: 17.10.2004
Trạng thái: offline
em hỏi anh sao thơ anh cằn
anh sẽ trả lời: vì cuộc đời như thế !
nhưng em biết không ,
khi những mồ hôi đã rơi thành lệ
làm sao anh dám viết ra những yếu đuối chính mình?
giữa cuộc đời anh sẽ ngã một bên
và chấp nối cuộc đời chen nhau sống
anh viết ra sợ... ước mơ sẽ tan thành mộng
dù viết ra cũng oán ghét chính mình
anh chẳng biết làm thơ vì chẳng đủ thông minh
hay không dám , cuộc đời mình đang sống
tay sẽ ngữa bàn tay buông ước mơ thành mộng
giữa ngày mai chẳng dám nhận chính mình
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 311
Từ: 06.11.2004
Trạng thái: offline
Hello pqvinh, chúc một nggày vui...
Chính đôi khi người ta không dám đối mặt với những sự thật trong cuộc đời mình...nên đành mượn thơ để thổn thức là vậy...Nhưng vẫn có người đi tìm, trải nghiệm hoài...mà thơ vẫn cứ đẩu đâu...
........
Thơ theo tôi dọc chiều dài đất nước chiến chinh
vẫn chưa viết nổi bài ca hay, dâng người nằm lại
thơ song hành theo tôi bữa no bữa đói
canh cánh nợ người : bao thế kỷ áo cơm...
của những bà mẹ quê nghèo trên khắp nước Việt Nam...!
Ôi, to lớn vô cùng chúng ta sao trả nổi !
P.T.M
( Nợ-Văn nghệ Trẻ số 18+19)
Tôi đến với thơ như một điều tất nhiên của tâm sự, mong được san sẻ hơn là...trình bày. Nhận được sự đồng cảm của người đọc là điều vô cùng hạnh phúc...
Nếu không, cũng xin được THẮP TẠ đôi lời :
"Thắp tạ nhân sinh bầu tri thức
thắp tạ dân quần túi càn khôn
thắp tạ người thơ...câu chữ nhiễu nhương
đem cao thấp hai đầu : mắc võng...
Người tự đại dễ thường chỏng gọng
phận tài hèn : chỗ thấp bình yên !
rau hạnh, rau vi - xưa nuôi nấng tiền hiền
măng trúc, măng tre-tạo hiếu đầu Mạnh Tử...
Con chó khóc người-cũng miếng cơm-nghiệt chủ !
đâu dám hồ nghi lộn kiếp cõi này
thắp tạ cuộc đời bao nỗi đắng cay
rêu mốc trẽn trơ...mờ che bia đá !
P.T.M
★
★
★
★
★
0