ĐƯỜNG XA VẠN DẶM.
Khải Nguyên.
Đám đông đang xúm đen trên bãi biển,giữa đám đông một người đàn ông râu tóc bù xù cầm khúc xíu quách miệng hô:"Độc cô cửu kiếm"múa loạn xạ.Đời là thế xem mãi cũng chán chỉ còn mấy đứa trẻ hùa theo chợt một thanh niên xông vào chụp khúc xíu quách trên tay gã và bảo:
-Từ Hải đại vương lên xe về thôi.Trưa rồi!
Từ Hải đưa tay vuốt ngược mái tóc hỏi:
-Kẻ nào dám phá cuộc vui của ta?Người đâu?Trảm!
-Khổ quá!Lại say nứa!Để đệ dẫn về kẻo đội phòng chống tệ nạn tới hốt bây giờ.
Không ngờ Từ Hải trông ngang tàng là thế lại ngoan ngoãn ngồi lên xích lô,ngất ngưởng trên xe gã cất giọng nhừa nhựa:
-Này Hàn Phi Tử!Ngươi biết không!Sống ở đời phải rượu với thơ ,không thơ không rượu chả ra người.(Tản Đà)
Từ Hải-Không phải tên thật của hắn chỉ biết cách đây ba năm vào một chiều biển động hắn lù lù xuất hiện tay cầm thanh kiếm nhựa múa túy quyền miệng ngâm ư ử:"Gươm đàn nửa gánh non sông một chèo"Có kẻ biết đó là của Tố Như bèn đặt cho hắn biệt hiệu ấy hắn mặc nhiên chấp nhận. Sáng hôm sau hắn nghêu ngao đạp xích lô kiếm khách,còn anh thanh niên tên Hàn Phi Tử là do hắn đặt suýt gây họa do tật đùa dai của hắn.Một khách Tây nhờ Phi tử chở từ công viên Yến Phi đến Lodge hotel,tới nơi ông khách:"Thank you!"và gởi một dollar.Hàn Phi Tử về khoe với Từ Hải và hỏi:
-Tay ấy thanh kìu là sao hả anh?
Hắn nói tỉnh bơ:
-Nó chửi cha mày đó ,ngu quá còn hỏi.
Nghe dứt câu Hàn Phi Tử tức tốc nhảy lên xích lô tìm ông khách để thanh toán.Có lẽ vị khách còn chờ ai nên chưa vào trong khách sạn"Kẻ không biết trời cao đất dày đây rồi ,đạp muốn hộc xì dầu đưa có một đô mà còn chửi cha người ta"Rút khúc cây giấu dưới nệm xe anh xông vào vị khách,bị người bản xứ hành hung ông khách hoảng hồn kêu cứu:"Help!Help!"bỏ cả hành lý chạy vào trong khách sạn.Bảo vệ ngăn lại,anh vừa thở vừa nói:
-Tui chở nó từ công viên Yến Phi lên đây nó đưa tui có một đô mà còn chửi cha tui,giờ còn la heo với bò nữa.
-Nó nói thế nào mà anh biết là chửi cha?
-Nó dám thanh kìu cha tui thì tui phải thanh kìu nó chớ sao nữa.
Đám bảo vệ bật cười hỏi:
-Ai nói với anh như vậy?
Thấy mọi người cười làm anh ngỡ ngàng:"Ơ...Từ Hải..."
-Cũng là cha Từ Hải,về nói với lão ấy đừng đùa như thế nữa coi chừng mang họa đó.
Không biết Từ Hải học hành đến đâu mà hắn đặt gần hết tên cho đám bạn nghề của hắn nào là Mạnh Tử,Lão Tử rồi đến Achimède,Pascal,Decartes...
Khải Nguyên.
Đám đông đang xúm đen trên bãi biển,giữa đám đông một người đàn ông râu tóc bù xù cầm khúc xíu quách miệng hô:"Độc cô cửu kiếm"múa loạn xạ.Đời là thế xem mãi cũng chán chỉ còn mấy đứa trẻ hùa theo chợt một thanh niên xông vào chụp khúc xíu quách trên tay gã và bảo:
-Từ Hải đại vương lên xe về thôi.Trưa rồi!
Từ Hải đưa tay vuốt ngược mái tóc hỏi:
-Kẻ nào dám phá cuộc vui của ta?Người đâu?Trảm!
-Khổ quá!Lại say nứa!Để đệ dẫn về kẻo đội phòng chống tệ nạn tới hốt bây giờ.
Không ngờ Từ Hải trông ngang tàng là thế lại ngoan ngoãn ngồi lên xích lô,ngất ngưởng trên xe gã cất giọng nhừa nhựa:
-Này Hàn Phi Tử!Ngươi biết không!Sống ở đời phải rượu với thơ ,không thơ không rượu chả ra người.(Tản Đà)
Từ Hải-Không phải tên thật của hắn chỉ biết cách đây ba năm vào một chiều biển động hắn lù lù xuất hiện tay cầm thanh kiếm nhựa múa túy quyền miệng ngâm ư ử:"Gươm đàn nửa gánh non sông một chèo"Có kẻ biết đó là của Tố Như bèn đặt cho hắn biệt hiệu ấy hắn mặc nhiên chấp nhận. Sáng hôm sau hắn nghêu ngao đạp xích lô kiếm khách,còn anh thanh niên tên Hàn Phi Tử là do hắn đặt suýt gây họa do tật đùa dai của hắn.Một khách Tây nhờ Phi tử chở từ công viên Yến Phi đến Lodge hotel,tới nơi ông khách:"Thank you!"và gởi một dollar.Hàn Phi Tử về khoe với Từ Hải và hỏi:
-Tay ấy thanh kìu là sao hả anh?
Hắn nói tỉnh bơ:
-Nó chửi cha mày đó ,ngu quá còn hỏi.
Nghe dứt câu Hàn Phi Tử tức tốc nhảy lên xích lô tìm ông khách để thanh toán.Có lẽ vị khách còn chờ ai nên chưa vào trong khách sạn"Kẻ không biết trời cao đất dày đây rồi ,đạp muốn hộc xì dầu đưa có một đô mà còn chửi cha người ta"Rút khúc cây giấu dưới nệm xe anh xông vào vị khách,bị người bản xứ hành hung ông khách hoảng hồn kêu cứu:"Help!Help!"bỏ cả hành lý chạy vào trong khách sạn.Bảo vệ ngăn lại,anh vừa thở vừa nói:
-Tui chở nó từ công viên Yến Phi lên đây nó đưa tui có một đô mà còn chửi cha tui,giờ còn la heo với bò nữa.
-Nó nói thế nào mà anh biết là chửi cha?
-Nó dám thanh kìu cha tui thì tui phải thanh kìu nó chớ sao nữa.
Đám bảo vệ bật cười hỏi:
-Ai nói với anh như vậy?
Thấy mọi người cười làm anh ngỡ ngàng:"Ơ...Từ Hải..."
-Cũng là cha Từ Hải,về nói với lão ấy đừng đùa như thế nữa coi chừng mang họa đó.
Không biết Từ Hải học hành đến đâu mà hắn đặt gần hết tên cho đám bạn nghề của hắn nào là Mạnh Tử,Lão Tử rồi đến Achimède,Pascal,Decartes...