📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Thanh Nga và Đoá Hồng Gai

1 trả lời, 3.828 lượt xem — Trang 1 / 1
Đóa Hồng Gai


Ls.Hoàng Duy Hùng

Tôi được Ban Tổ Chức liên lạc cho biết sẽ tổ chức một buổi ra mắt sách cho bà Nguyễn Thanh Nga, một cựu tù chính trị hoạt động tình báo trong Chiến Dịch Phượng Hoàng đã gị giam ở Trại Tiên Lãnh, ở tại trụ sở Đài Little Sài Gòn vào ngày Chủ Nhật 201/2008. Ban Tổ Chức nhờ tôi giới thiệu tác giả và tác phẩm.

Với cương vị người cầm bút, một người hoạt động chính trị, một chủ tịch cộng đồng người Việt Quốc Gia ở Houston, tôi cẩn thận tìm hiểu về tác giả. Tôi liên lạc với nhiều người, trong đó có nhiều cựu tù nhân chính trị ở Trại Tù Tiên Lãnh, và ai nấy đều quả quyết với tôi bà Nguyễn Thanh Nga xứng đáng là con cháu bà Trưng bà Triệu, một người chống Cộng một cách dứt khoát và không tương nhượng.

Với những lời quả quyết đó của những người quen biết bà Nguyễn Thanh Nga, tôi ngấu nghiến đọc Đóa Hồng Gai. Chính thái độ can cường và những hành vi bất khuất của tác giả trong ngục tù đã làm cho mọi người kiêng nể và họ đã đặt tên cho bà là Đóa Hồng Gai.

Với lời văn mộc mạc và với lối hành văn trực đề, bà Nguyễn Thanh Nga kể chuyện cuộc đời của bà giống y như câu chuyện của một oan hồn đi qua địa ngục và bỗng một hôm được thấy ánh sáng cuối đường hầm, chân trời mới được mở ra. Khi được hưởng hạnh phúc trong chân trời mời, tác giả nhìn lại con đường địa ngục đã đi qua, tác giả cảm khái và cho rằng cuộc đời của tác giả là “một chuỗi phép lạ nối tiếp nhau, gian nan nào cũng vượt qua được.” Tác giả kết luận: “Ngày nào tôi cũng cám ơn Thượng Đế về những gì Người đã làm nơi tôi. Tôi cầu xin Người cũng làm như vậy nơi đồng bào đang đau khổ trên quê hương tôi.”

Với văn phong đơn sơ mộc mạc nhưng không kém phần lôi cuốn, tác giả làm cho các độc giả rơi lệ cảm thương vì những đau khổ không những cho riêng bản thân tác giả mà còn cho cả dân tộc Việt Nam mà những vết thương đó còn rỉ máu cho tới ngày hôm nay. Tác giả chính là bằng chứng sống những thảm hỏa mà dân tộc Việt Nam đã và đang hứng chịu dưới ách độc tài của ĐCSVN.

Bà Nguyễn Thanh Nga sinh năm 1952 trong gia đình ông bà Nguyễn Khánh Cống ở vùng sôi đậu xã Lộc Vĩnh, quận Thượng Đức, tỉnh Quảng Nam ở phía tây nam thành phố Đà Nẳng. Năm 11 tuổi, bà đã chứng kiến những xảo thuật tung tin đồn thất thiệt có nước thiêng ở Bàu Quyền để từ đó đặc công dễ dàng trà trộn đưa vũ khí vào vùng này. Lớn lên chút xíu, vì ở trong vùng sôi đậu ban ngày Quốc Gia kiềm soát ban đêm Việt Cộng làm chủ tình hình nên bà đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ giết người dã man của Việt Cộng để uy hiếp dân chúng phải theo họ. Trong một giao tranh hừng sáng, căn nhà của bà bị cháy, mẹ của bà bị trúng mảnh đạn ở chân máu cháy đầm đìa, mãi cho tới khi quân đội QLVNCH tới mẹ của bà mới được băng bó.

Việt Cộng đã giết rất nhiều người, trong đó có linh mục Nguyễn Hữu Ngợi, các thân hào nhân sĩ trong vùng và các bác các chú của tác giả. Ngày 15/5/1964, xã trưởng Phan Chấn làm nội ứng cho Việt Cộng, triệu tập một phiên họp gồm các thành phần ưu tú trong làng, Việt Cộng tới bắn hạ nhiều người chết, trong đó có 3 người chú của tác giả, và bắt đi 22 người trong đó có bác của tác giả là ông Nguyễn Khánh Tăng. Thân phụ của tác giả đến dự phiên họp trễ nên thoát nạn, chạy ra Đà Nẳng ở. Một tháng sau thân phụ của bà là ông Nguyễn Khánh Cống trở lại với gia đình thì ngay chiều hôm đó Việt Cộng tới bắt ông đem vào rừng. Một thời gian sau, họ trói ông lại bỏ đói cho đến chết, rồi vào làng bắc loa báo cho mọi người biết là đã xử tử ông. Gia đình tác giả từ ngày đó mới làm lễ giỗ cho ông Nguyễn Khánh Cống.

Sau cái chết bi thương thân phụ của bà, mẹ bà đưa gia đình về Đà Nẳng sinh sống. Năm 1971, lúc bà 19 tuổi, nhờ sự giới thiệu của Đại Tá nguyễn Bính Thuần, bà được Đại Tá Hà Thúc Sanh nhận vào làm việc tại Nha Đại Diện Bộ Phát Triển Nông Thôn Quân Khu I. Thời gian đó bà có một người yêu tên là Lộc, nhưng thân mẫu bà không đồng ý, nên bà ở vậy để rồi khi nước mất nhà tan, Con Tạo Xoay Vần, cho tới ngày nay bà vẫn “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Đời mất vui khi đã vẹn câu thề.” Nhưng, với sự hy sinh và tinh thần đấu tranh chống Cộng bất khuất của bà, bà xứng đáng được người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Houston nói riêng và người Việt chống Cộng nói chung đón nhận bà là một thành viên trong đại gia đình.

Một thời gian ngắn, Đại Tá Hà Thúc Sanh đã giới thiệu bà vào hoạt động tình báo trong Chương Trình Phượng Hoàng của Nha Đại Diện Phát Triển Nông Thôn. Bà hoạt động dưới quyền của Trung Tá Phan Thanh Thới. Bà hoạt động trong Chương Trình Phượng Hoàng cho tới năm 1974 thì chấm dứt vì Nha Đại Diện Bộ Phát Triển Nông Thôn bị giải tán, nguyên do chính yếu là Việt Cộng làm áp lực trong Hiệp Định Paris 1973 yêu cầu Hoa Kỳ và VNCH phải hủy bỏ chương trình này thì mới đàm phán được...

Chiến Dịch Phượng Hoàng đã làm cho CSVN bị thiệt hại lớn ở hạ tầng cơ sở nên chúng tìm bằng mọi cách để phá hủy chương trình này. Bà Nguyễn Thanh Nga được chuyển về làm trong Tòa Thị Chính Đà Nẳng cho tới khi Việt Cộng chiếm Đà Nẳng vào tháng 3 năm 1975. Rất tiếc, nhiều cơ sở đã không kịp hủy bỏ hồ sơ các nhân viên hoạt động trong Chương Trình Phượng Hoàng nên về sau này vào tháng 9 năm 1976, công an Việt Cộng truy lùng bắt giam những nhân viên trong chiến dịch này.

Sau khi CSVN cưỡng chiếm toàn thể đất nước, tác giả trốn ở Hố Nai, tham gia Lực Lượng Phục Quốc của linh mục Trần Ngọc Hiệu đặt bản doanh ở Bàu Cá. Việt Cộng gài người phá tan lực lượng này, sau đó chúng đánh thẳng vào bản doanh. Linh mục Hiệu cho rút về Phương Lâm – La Ngà, nhưng những nơi này Việt Cộng đã dep yên; do đó, trên đường rút lui, Lực Lượng Phục Quốc bị phục kích, nhiều người chết, linh mục Hiệu bị thương nhẹ, bị bắt, và sau đó bị xử tử tại Bàu Cá vào tháng 11 năm 1976. Thế là mộng ước đóng góp cho quê hương trong một lực lượng chống Cộng của tác giả bị tan thành mây khói.

Không may cho tác giả, tháng 9 năm 1976, theo vết chân sơ ý của người chị ruột, công an Đà Nẳng vào tận Hố Nai và bắt tác giả. Trong lúc bắt bà, công an đã dùng báng súng đánh đập bà cách dã man, và chính vì sự đánh đập này mà vào năm 1999, những sụn ở cổ của bà bắt đầu lòi ra ngoài, ép lên các giây thần kinh, làm cho bà bị nhiều biến chứng đau đớn vô cùng. May cho bà, năm 1999, bà ở Hoa Kỳ nên nhờ y khoa tân tiến nơi xứ này bà mới được cứu chữa.

Bà bị công an đưa về Đà Nẳng để điều tra. Vì cho rằng bà là một nhân viên hoạt động tình báo thứ dữ của Phượng Hoàng nên công an đã đánh đập tra khảo bà một cách dã man. Họ giam bà trong phòng kiên giam, cùm kẹp ngày đêm. Tên công an điều tra Phạm Tiến có nhiều lần đang hỏi cung thì đã đấm thẳng vào mặt bà, làm cho mặt bà xưng vù máu me chảy dàn dụa. Qua bao gian khổ hành hạ từ tinh thần cho tới thể xác, bà kiên cường nhất quyết không khai báo. Đó là lý do tại sao các bạn tù gọi bà là Đóa Hồng Gai. Cuối cùng, họ cũng kết thúc hỏi cung và chuyển bà về trại giam Tiên Lãnh, nơi được mệnh danh là Thung Lũng Tử Thần.

Tại trại giam Tiên Lãnh, vì tính tình bất khuất của bà, bà đã làm mất lòng cán bộ coi tù mà Việt Cộng gọi là quản giáo. Bà Trương Thị Thanh Tặng, quản giáo, muốn cuộn len màu đen của tác giả, ngỏ ý xa gần nhưng tác giả sau khi đan áo len xong lại đem tặng cho Chí Mén là một nữ tù nhân rất nghèo khổ không có áo quần để mặc trong trại. Từ đó bà Tặng để tâm thù tác giả, dàn dựng cảnh đấu tố tác giả ngay trong trại. Sau này, trong lúc tác giả đang gánh 30 ký gánh lúa lên dốc, bà Tặng chạy theo kén đòn gánh của tác giả lại, tác giả mất thăng bằng, té ngã xuống hố. Chính cú té ngã này làm cho tác giả trở thành người tàn phế cho đến ngày hôm nay.

Vì tác giả bị tàn phế, ngày 20/6/1985, cộng sản trả tự do cho tác giả. Bà Nguyễn Thanh Nga về tơi Đà Nẳng, lê lết thân mình, may mà có một người đạp xích lô đầy tình người chở bà về tới gia đình mà không lấy tiền. Dầu thân xác bị tàn phế, tinh thần bà vẫn vững mạnh, bà bí mật tham gia vào một tổ chức chính trị để tiếp tục đấu tranh chống bạo quyền Cộng Sản.

Sau bao nhiêu bể dâu, tháng 11 năm 1992, bà đã đến Hoa Kỳ. Tại Hoa Kỳ, bà đã được những người tỵ nạn Cộng Sản đón tiếp bà làm cho bà cảm thấy ấm lòng chiến sĩ. Nhờ y khoa tân tiến của Hoa Kỳ, bà đã được chữa trị, bà có thể đi đứng lại được, nhưng sự đi lại vẫn còn khập khễnh và đầy khó khăn.

Lời Kết: Đọc hồi ký của bà làm cho tôi sực nhớ lại những ngày tôi bị biệt giam trong trại tù Cộng Sản, tôi cảm xúc bồi hồi, đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu. Những gì tác giả kể lột tả được những gì tôi và các tù nhân đã phải kinh qua. Nhìn rộng hơn, cả một dân tộc Việt Nam phải ở trong một trại tù vĩ đại. Vì sự kiên cường bất khuất của bà khi đối diện với bạo quyền CSVN, tôi cho rằng bà xứng đáng là một phụ nữ Việt Nam, và chính vì lý do đó, tôi xin trân trọng giới thiệu tác giả và tác phẩm đến toàn thể quý đồng hương.

Bản Tin: Ngày 20/1/2008, một buổi ra mắt sách Đóa Hồng Gai của tác giả Nguyễn Thanh Nga được tổ chức tại trụ sở Đài Little Sài Gòn. Dầu trời lạnh buốt, 10 giờ sáng đã có hơn trăm người đến tham dự. Ban Tổ Chức có càfé, trà, bánh ngọt cho quý khách để hàn huyên tâm sự. Đến 11 giờ trưa, hội trường chật ních, Ban Tổ Chức phải xếp thêm ghế. Anh Thăng Long, đại diện Ban Tổ Chức, giới thiệu các quan khách. Sau nghi thức chào cờ và phút mặc niệm, Lời Giới Thiệu tác giả và tác phẩm của Ls. Hoàng Duy Hùng, tác giả đã tâm tình với quý đồng hương, nhiều người xúc động ứa lệ. Nhóm cựu tù nhân chính trị Tiên Lãnh lên trao quà và có những lời phát biểu về tư cách của tác giả ở trong trại tù. Trong các quan khách tham dự đặc biệt có Thiếu Tướng Trang Sĩ Tấn. Thiếu Tướng Trang Sĩ Tấn được mời lên nói cho quý đồng hương hiểu tổng quát về Chương Trình Phượng Hoàng. Chương trình ra mắt chấm dứt 12 giờ trưa.


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-08 07:13:37Ngọc Lý>
Thanh Nga, người phụ nữ hy sinh cuộc đời cho lý tưởng của mình
2008.03.03
Phương Anh, phóng viên đài RFA

Vào thời điểm trước năm 1975, ở miền Nam Việt Nam, có một số thiếu nữ tham gia vào cơ quan tình báo của quân đội Việt Nam Cộng Hoà, còn gọi là Phượng Hoàng. Họ đã được tuyển lựa và đào tạo trở thành những cán bộ nòng cốt trong việc điều tra các tổ chức của Cộng Sản nằm vùng.

http://www.rfa.org/service/audio_popup.html?file=http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2008/03/03/vwomen030208p.mp3
Tải xuống để nghe


    [/align]
    Cô Thanh Nga trả lời phỏng vấn trên đài SBTN post tren Youtube


    [/align]Sau năm 1975, phần lớn những thiếu nữ này đều bị đi tù cải tạo và gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Có những người đã phải thay đổi danh tính, rời bỏ quê nhà để trốn đi phương khác sinh sống hầu không bị công an địa phương truy đuổi. Nhưng không phải chị em nào cũng may mắn thoát được.

    Một trong những nữ nhân viên từng phục vụ cho cơ quan tình báo Phụng Hoàng trước năm 1975 đã không may bị nhà nước Cộng Sản phát hiện và thế là bị tù đầy 10 năm trời. Từ một thiếu nữ xinh tươi ở tuổi 24, sau khi được thả, chị đã trở thành người tàn phế vĩnh viễn, đi khập khễnh và một tay thì bị bại liệt hoàn toàn.

    Đó là chị Nguyễn Thị Thanh Nga, hiện đang cư ngụ tại miền Nam California, Hoa Kỳ. Trong chuyên mục Trang Phụ Nữ kỳ này, Phương Anh xin kể cho qúi vị nghe câu chuyện của người phụ nữ rất can trường này.

    Sinh năm 1952, tại Lộc Vinh, Thường Đức, Quảng Nam, nơi thường được gọi là vùng xôi đậu. Mới lên 12, cô bé Thanh Nga lúc bấy giờ đã chứng kiến cảnh cha mình cùng các chú bác trong họ hàng thân tộc của mình bị “quân giải phóng miền Nam” về làng giết chết vì cho là có “tội ác với nhân dân”.

    Năm 19 tuổi, chị được tuyển dụng làm nhân viên Nha Đại Diện Bộ Phát Triển Nông Thôn Quân Khu 1 thuộc cơ quan tình bào Phụng Hoàng. Trong thời gian phục vụ, chị tỏ ra rất xuất sắc trong công việc và từng được bằng Tưởng Lệ của Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà cũ. Biến cố 30 tháng 4 xảy đến, năm ấy chị tròn 24 tuổi, biết chắc mình sẽ bị Cộng Sản trả thù, chị tìm cách trốn khỏi quê nhà. Từ quận Cam, bang California, chị kể lại:

    Sau 30 tháng 4 năm 1975, tôi không đi trình diện mà trốn vào Hố Nai, đổi tên và tham gia vào lực lượng phục quốc của cha Hiệu, nhưng chính quyền địa phương đã theo dõi và vào Hố Nai bắt tôi về tội làm cho Phượng Hoàng, không trình diện. Phượng Hoàng là một cơ quan tình báo hỗn hợp, gồm có nhiều cơ quan phối hợp với nhau. Chương trình đó là để theo dõi, thanh lọc, vô hiệu hoá các cơ sở hạ tầng của Cộng Sản. Tôi bị giam cầm qua nhiều trại giam và khảo cung. Cuối cùng, tôi bị đưa về giam tại nhà tù Tiên Lãnh.

    Tuy là một phụ nữ, nhưng những người công an Cộng Sản vẫn tra khảo hành hạ chị một cách tàn bạo. Chị nhớ lại những ngày đen tối kinh hoàng ấy:

    Người ta cùm tôi ở nơi tăm tối, dơ bẩn, ngày ngày, có khi ban ngày, có khi ban đến gọi tôi đến viết tờ trình. Có những lúc công an cứ nói là gia đình tôi, thân phụ tôi có nợ máu với Đảng và Nhà Nước nên phải trừng trị. Tôi rất bực mình về câu nói đó. Thân phụ tôi chỉ là một điền chủ của một địa phương thôi. Trong thời gian khảo cung, họ đưa tôi đi các trại tạm giam, để trại này vài tháng, trại khác vài tháng. Trong thời gian đó, tôi bị cùm hai chân, nằm một chỗ, người ta chỉ cho ăn nước cháo thôi.

    Trong suốt 10 năm trời, từ trại tù này đến trại tù khác, chị đã phải đối phó với nhiều mánh khoé mưu mô cùng các hình thức tra khảo, hỏi cung của các cán bộ, công an coi tù, mục đích để chị khai ra các thông tin của cơ quan tình báo Phượng Hoàng. Với lòng kiên định, thái độ hết sức can trường, chị quyết tâm giữ vững ý chí và lập trường của mình.

    Một lần, chị bị sốt nặng, xin nghỉ lao động nhưng tay cán bộ coi trại không cho phép mà lại bắt chị phải đi gánh luá. Vì sức khoẻ quá yếu, với gánh lúa nặng 30 kg trên vai, chị bị té nhaò xuống hố từ độ dốc cao, bị chấn thương cột sống và đầu xương đùi bị gãy, nhưng chị không đưa đi điều trị.

    Lúc bấy giờ tưởng rằng chị đã không qua khỏi, nhưng như một phép mầu, chị được các bạn tù chữa trị bằng cách đắp muối và lá rừng. Cũng kể từ đó, đôi chân của chị yếu dần đi…Cuối cùng, không khai thác được nơi chị điều gì, công an Cộng Sản đành phải thả chị ra. Vào ngày 20 tháng 6 năm 1985, chị được phóng thích. Chị kể tiếp:

    Khi được thả ra, tôi đã trở thành một con người tàn phế. Tôi phải chống gậy để lết về. Ở trong tù tôi bị gãy cái hip bên chân phải và tay tôi thì khi du kích địa phương đánh báng súng vào bả vai tôi, vào cổ tôi, nên tôi cứ bị đau tê buốt nửa đầu, và tay tôi thì mãi cho đến sau này bị bại liệt luôn.

    Tôi về Đà Nẵng, nhưng phải sống lưu vong trên chính quê hương của mình. Quê tôi nhưng tôi không được ở. Đến đâu người ta cũng không cho để rồi tôi phải lê lết, đến mỗi nơi ở một bữa để sống. Lúc đó, tôi chỉ chống hai cây gậy để đến nhà người này, người kia chứ có biết làm gì đâu…

    Với tấm thân tàn tật, chỉ biết sống nương nhờ vào lòng từ tâm của một số ít thân nhân, bạn bè, cuối cùng, chị cũng được đến Mỹ theo diện H.O. Theo lời chị cho biết, tiến trình làm thủ tục cũng hết sức gian truân vì chị không thuộc bất cứ một binh chủng nào của quân lực Việt Nam Cộng Hoà cũ. Chị phải về lại địa phương cũ, tìm cách sao lục lại tất cả giấy tờ. Nhờ một số bạn bè cùng người thân hỗ trợ về tài chính, cuối cùng chị cũng được đến miền đất tự do mà chị hằng ao ước. Chị tâm sự:

    Tôi đến Mỹ cuối năm 1992. Nhưng tôi rất buồn vì đây là đất hứa cho mình tiến thân, nhưng vì bệnh hoạn nên tôi không học được, cứ phải vào bệnh viện, đứt đoạn việc học nhiều lần. Nhưng bên cạnh đó, tôi vui vì được nói, được làm những điều tôi muốn làm và tôi đã viết một cuốn sách tưạ đề Đoá Hồng Gai.

    Được biết, cuốn Đoá Hồng Gai là quyển hồi ký của cuộc đời chị. Nhìn lại những năm tháng qua, cả tuổi thanh xuân của chị đã bị vùi dập trong các trại tù. Giờ đây, nơi xứ người, với tấm thân bệnh hoạn, mặc dù không người thân thích ruột thịt bên cạnh, nhưng lúc nào bên cạnh chị cũng có đôi ba người bạn thay phiên nhau giúp chị và săn sóc khi chị đau yếu, phải nằm bệnh viện. Mặc dù thỉnh thoảng vẫn bị cơn bệnh hành hạ, nhưng lòng chị luôn mãn nguyện, Chị nói:

    Tôi rất hãnh diện và không hối hận những việc tôi đã làm. Nếu có dịp, tôi cũng sẽ tiếp tục làm, cũng sẽ chọn con đường mà tôi đã đi trước. Bởi vì con người chỉ có một cái quyền tự do của mình, được nói, được làm. Tôi muốn bản thân tôi được như thế nên tôi trung thành với điều mà tôi đã chọn, không ngần ngại sự nguy hiểm khó khăn.

    Quí vị và các bạn vừa nghe câu chuyện của chị Nguyễn Thị Thanh Nga, một phụ nữ kiên cường, can trường,
    quyết tâm theo đuổi lý tưởng của đời mình, đã hy sinh cả cuộc đời, chấp nhận tù tội và mọi nghiệt ngã. Thực là một phụ nữ hiếm có, phải không thưa quí vị và các bạn! Phương Anh xin ngừng nơi đây. Hẹn gặp lại qúi vị và các bạn vào kỳ sau.



    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2008/03/03/NguyenThiThanhNga_PAnh/
    Đăng nhập để trả lời
    0