📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Hơn cả bố cháu đấy !

1 trả lời, 2.208 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-14 07:08:28Nghiêm Lương Thành>
Nghiêm Lương Thành



HƠN CẢ BỐ CHÁU ĐẤY !
 
 
            Đại hỷ lâm môn !
            Kỳ hỷ lâm môn !
            Tay cầm tờ Quyết định bổ nhiệm phó giám đốc phụ trách tổ chức - hành chính của xí nghiệp, tôi reo lên, vừa đi vừa chạy, người nhẹ bẫng, tưởng chừng chỉ cần nhún nhẹ một cái là có thể bay lên được. Mà hình như tôi đang bay thật: Gió thổi ù ù bên tai, ngực áo phanh ra bay phần phật, hơi mát tràn ngập không gian khiến toàn thân thoải mái, dễ chịu vô cùng. Dưới kia, trong lòng đường các phố, dòng người vẫn không ngừng ngược xuôi tuôn chảy, tất bật mưu cầu. Những bộ mặt ngơ ngác loay hoay tìm kiếm, những cái cười khoái trá, những khuôn mặt đăm chiêu, những bộ mặt hớt hải, những cặp mắt lơ đãng vô hồn, những cặp mắt quặu vọ như xoắy vào đâu đó, những tờ vé số bay tơi tả, những quyển vở học trò lem nhem quăn mép, mấy quả cà muối lăn ra từ một cái cặp lồng ăn trưa của một viên chức nào đó đang nằm sóng xoài ở một ngã tư vì vừa bị đụng xe … Hình như có ai đó đang nắm lấy vai tôi mà lắc. Sao lại thế này, vớ vẩn, người ta đang bay thì … Đang định quát lên thì cảm thấy bả vai đột nhiên đau rát. Mở mắt, thấy bà xã đang ngồi bên, lấy tay phát đen đét vào vai mình: “Dậy, dậy đi !”. Tôi nhận ra mình đang nằm trên giường, phía chân giường là cái quạt Tàu MD đang quay tít thò lò … Giời ạ ! Té ra là một giấc mơ ! Tôi ngẩn người vì tiếc và, rất nhanh, một phản ứng bực dọc liền phát tác; tôi gắt lên như mắm:
- Cái gì thế ? Đang ngon lành bay bổng thì …
            - Ăn gì mà ngon lành ? Mơ thấy con nào mà bay bổng ? - Bà xã kiềm chế, gìm giọng xuống.
            - Là nói thế, chứ có ăn uống bay lượn gì đâu. Mẹ mày … đúng là … cái đồ sư tử nghiệp dư.
            - Nghiệp dư … nghiệp dư thế là còn may đời cho anh đấy. Khiếp đời ! Ngủ gì mà lay hết hơi không được. Nhà Hợi Sửu lại có chuyện đấy. Sang xem thế nào, không nó đánh con bé chết mất !
Tôi vùng dậy như một cái máy, trên người vẫn chỉ có độc cái xà lỏn, mở toang cửa, chạy vội sang. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ vàng cạch, thấy Hợi giơ nắm đấm loạng choạng lao vào vợ. Sửu tránh được và tiện tay vớ lấy con dao chẻ củi dựng ở góc nhà, vung lên. Tôi nhảy vào, đứng chắn ngang giữa cặp gà chọi không chuyên và, lập tức, cảm thấy đau chói ở sống lưng. Sửu vẫn loay hoay phía sau lưng tôi, hổn hển: “Chết, bác có làm sao không ? Bác cứ kệ em, lần này để em tay bo với nó ! Lành làm bát, vỡ cho đi bãi rác Thành Công luôn !”. Thì ra Hợi đi uống rượu ở đâu đó, về nhà lại quậy như mọi khi. Không khó khăn gì lắm, trật tự được lập lại ngay. Tôi ấn Hợi xuống giường, lấy hai tay giữ lấy vai và, chẳng phải chờ lâu, căn phòng tám mét vuông đang lanh tanh bành ấy đã tràn ngập tiếng ngáy hiền lành vui vẻ của gã đàn ông trẻ.
            Có tiếng loẹt quẹt ngoài cửa. Ngoảnh lại, thấy anh Hoàng đã đứng đấy, hai tay chắp sau lưng, giọng ngái ngủ nhưng nghe vẫn sang sảng, đĩnh đạc:
-    Hừ ! Chú Hợi lại rượu chè hả ?
Chị Lan Anh, vợ anh Hoàng, trên đầu đầy những ống nhựa cuốn tóc, lùng bùng trong bộ đồ kimônô hàng chợ, len qua chồng, phả vào nhà mùi nước hoa chợ Đông Hà, dợm bước vào:
- Khiếp quá, rượu chè thì có ngon lành bổ béo hay ho háo hức hoan hỷ gì làm hàng xóm mất cả ngủ nghê nghỉ ngơi ngày mai lấy sức đâu mà làm việc. Cô Sửu không bị sao chứ thời buổi này bọn đàn ông ra dáng đáng mặt một tý rủ nhau vượt biên hết tiệt rồi hay sao ấy còn lại chẳng được mấy anh ra hồn ra mẽ.
 
*
 
            Nhóm tiểu dân cư của chúng tôi có ba gia đình, sống trong ngõ của một con phố cũ. Nói là trong ngõ, nhưng thực ra là nhà trong của một ngôi nhà vốn thời Pháp thuộc là của một chủ. Về sau, không hiểu vì không thích sống chung đụng hay vì lý do nào đấy, con cháu của người chủ đầu tiên bán dần phần được chia thừa kế của ba gian phía trong cho chúng tôi. Thấy bảo mấy gian nhà này trước đây là kho chứa hàng của gia dình.
Gia đình anh Hoàng ở gian trong cùng, chung một bức tường với khu vệ sinh, chất lượng dưỡng khí không được “ISO” lắm. Chị Lan Anh, vợ anh, tốt nghiệp hệ tại chức trường đại học công đoàn, nói năng lưu loát và đanh thép, là hoà giải viên ở phòng tư pháp quận, rất say mê tin tức và đã từng được Hội phụ nữ quận bình chọn là Người phụ nữ mới xã hội chủ nghĩa. Anh là cán bộ tổ chức của Bộ xây dựng, ứng xử theo phong cách xà quyền, có lúc đạo mạo, nhưng cũng có khi hơi bị lễ độ, tuỳ theo hoàn cảnh và đối tác. Anh chị có một thằng con đang học lớp tám, bé tuổi và ít cười, suốt ngày cứ đăm chiêu, vò võ cắm đầu vào đống sách vở; đôi mắt lúc nào cũng lồi ra sau cặp kính trằng khá dày.
Gia đình tôi ở gian tiếp theo. Hai vợ chồng cùng làm trong công ty môi trường đô thị, trình độ tuy là trung cấp phọt phẹt, quanh năm chỉ tiếp xúc với những sổ sách và văn bản về rác thải, nhưng được cái “thượng sỹ lâu năm, mằm trong cấp uỷ” kéo lại. Chúng tôi có một bé gái vừa xinh xắn, vừa nhanh nhảu; đi học về, buông cặp sách là tìm ngay một việc gì đó để làm, không cần phân biệt rằng đấy là việc nhà mình hay việc hàng xóm; tính tình thật chẳng khác gì bà nội.
Ngoài cùng của dãy nhà là gia đình chú Hợi cô Sửu. Chú Hợi làm nghề tài xế, chuyên chở vật liệu cho một công ty xây dựng, đã về nghỉ mất sức vì cơ quan dạo ấy không có việc. Cô Sửu ngồi bán hàng mã ở chợ Đồng xuân. Con Cún, thành quả của một tình yêu ốn ào phớ lớ, năm ấy mới lên năm tuổi, suốt ngày bị giam ở nhà trẻ mẫu giáo lớn; cứ về đến nhà là ca hát luôn mồm và thỉnh thoảng lại vòi vĩnh con gái tôi: “Chị ơi, gấp cho em con chim hoà bình bằng giấy trắng thắt nơ mầu hồng !”. Trong ba nhà, mức sống nhà cô Sửu có lẽ là trội hơn cả, sắm được cả trò chơi điện tử và đầu quay băng video. Nhưng nhà cửa thì chật chội và luộm thuộm cỡ “top”. Và điều làm phiền lòng các hàng xóm nhất là tình hình chính trị gia đình mất ổn định; nội chiến, hoà bình tự do và hạnh phúc đan xen lẫn lộn, tưởng như không bao giờ dứt. Cũng bởi tại cái cô Sửu ngồi lâu ở chợ, những lúc vắng khách còn buôn thêm cả “dưa lê” nên tiêm nhiễm tiến bộ, đột nhiên dở chứng, có ý muốn phá tan cái nền độc trị phụ hệ trong nhà và nhiệt tình cổ vũ cho tinh thần sòng phẳng, chơi đẹp. Dạo này đã đỡ hơn trước vì cô đã nhận ra thế nào là sức mạnh của nền cơ học cổ điển. Quả thụi, hàm chứa khối lượng và gia tốc; tuy là vũ phu, là thô bỉ, có khả năng làm tổn hại đến những cấu trúc hữu cơ chứa gien di truyền và có thể làm đình đốn hoạt động của các phầm mềm điều khiển sự vận hành của các cấu trúc đó, nhưng nó xác lập được lẽ phải và trật tự.
            Mỗi khi tôi có điều gì bực bội, cáu kỉnh hay vì sơ ý mà tỏ ra bất nhã, vợ tôi lại ca bài: “Lại học theo cái thói của chú Hợi, có hay hớm gì !”. Và tiếp theo, bao giờ cũng là một khúc tâm tình đượm màu tư vấn, đậm đà bản sắc cầu thị và tinh thần hướng thượng: “Chả phải đi đâu xa, cứ nhìn bác Hoàng mà học. Chẳng bao giờ thấy bên ấy to tiếng. Người có học thức người ta sống có học thức … lịch sự, nhỏ nhẹ và trật tự. Để ý mà xem, bác ấy vừa tôn trọng vừa thương vợ con; bác Lan Anh chỉ việc đi chợ, còn lại những thứ nấu nướng, giặt rũ, một tay bác ấy thầu tất !”. Thì vẫn biết là như vậy. Thành thử tôi không bao giờ phản đối bà xã vì những lời tư vấn đúng không cựa vào đâu được ấy. Nhưng, trong thâm tâm, tôi và con gái tôi luôn cảm thấy, với gia đình nhà chú Hợi vẫn có cái gì đấy gần gũi, thoải mái hơn. Nói năng, giao thiệp với bên bác Hoàng là phải nghĩ trước nghĩ sau, mỏi lắm; với nhà Hợi thì vô tư đi ! không phải nắn nót tác phong, so đo câu chữ, ý tứ của mình thế nào cứ việc hồn nhiên mà phát tác ra như thế, nên tâm tư thấy thoải mái bình ổn.
Sau lần tôi lãnh trọn cái sống dao chẻ củi vào lưng khoảng mươi hôm, có người bạn dưới Hòn Gai gửi lên cho một ít đồ biển. Nhân trong lòng đang có điều vui vẻ đắc ý ở cơ quan, muốn chia xẻ với hai hàng xóm, mới bảo bà xã: “Tôi muốn uống một chút với bác Hoàng, chú Hùng, mình sang mời giúp tôi nhé”. Bà xã tôi cười: “Thôi, em đàn bà con gái, lại đang dở tay nồi niêu, mình mời cũng được, nhưng khi sang bác Hoàng thì phải đi đứng cho ngay ngắn, hai bàn tay phải xoa xoa vào nhau thì mới khiêm tốn, thành khẩn”. Không chấp chi kiến thức nông cạn của đàn bà, tôi cười rộng rãi và ngó sang thấy bác Hoàng đang lúi húi đảo đảo cái gì đấy nghe xèo xèo trong chiếc chảo đen nhẻm.
- Nhà em hôm nay được thằng bạn gửi cho ít tôm với mực tươi, mời bác sang uống với em chén rượu nhạt cho vui.
Chính tôi ngạc nhiên đến đỏ cả mặt vì trước đấy một phút, đã rất coi thường lời dặn dò của bà xã, thế mà không hiểu sao lại nhận ra hai bàn tay của mình chẳng ai khiến mà cứ xoa xoa vào nhau thật lực. Bác Hoàng, tay cầm đũa, tay đưa lên quệt mặt, vô tình để lại một vệt đen bóng trên má, trình ra một nụ cười đậm đà bản sắc công quyền, hạ cố:
-  Được, chỗ anh em, chờ cơm cạn, tôi sẽ sang !
Sau đó tôi chạy bổ sang nhà Hợi, hí hửng nhắy mắt, tay búng bộp bộp vào cục yết hầu:
- Này, có tí tươi, chú sang tao làm vài choác cho khí thế !
- Thế à ? – Mắt Hợi loé lên vui vẻ – Được của nó đấy ! Mấy giờ thì trọng tài cho các cầu thủ ra sân ?
- Chỉ được thế là giỏi – Cô sửu đang ngồi rửa rau, ngoái lại mỉm cười, liếc xéo chồng, rồi quay sang tôi - Bác cho nhà em uống vừa thôi nhá !
Hợi đưa tay lên gãi đầu, cười hềnh hệch:
- Mẹ mày cứ yên tâm, tao chỉ uống đến năm hào là síttốp tắp lự.
- Dào ôi, còn lạ gì nữa. Thôi, đi rửa mặt, thay quần áo trước đi; lỡ về nhà có say thì lên giường cho đỡ hôi !
- Mẹ mày thiếu niềm tin vào người nhà. Nói cho mà biết: Một khi nhá, tao nhá, đã nói là năm hào nhá … cứ là kiên định luôn !
Cô sửu, đôi má ửng lên màu hồng nhẹ, cúi mặt sát xuống rổ rau:
-  Phải gió ! Có đi xách cho tôi xô nước không thì bảo !
- Ừ, xách chứ !
Hùng quơ một lần cả bốn cái xô, tung tẩy nhún nhẩy đi ra phía cái bể nước đào ngoài  hè phố, miệng véo von một điệu “Tuýt” cũ mèm đã từng thịnh hành một thời:
Ngồi trên chiếc F4H bay tới sông Hồng
Bị phòng không Miền Bắc bắn rơi xuống đây
Chiếc xe trâu đưa tôi về (là) nơi cố hương
Và nụ cười cô du kích (đã) bắn rơi tôi …
Ta rát … chát chát
Ta rát … chát chát …
Khoảng nửa giờ sau, sau khi dọn mâm chỉnh tề, trọng tài (tức là bà xã nhà tôi) mới trịnh trọng “thổi còi”:
-  Mời bác với chú xơi chén rượu với bố cháu cho vui !
Thế là hai đội cùng từ tốn ào vào sân. Riêng đội thứ ba, là anh Hoàng, phải mời thêm mấy câu nữa mới từ từ bỏ dép, ngồi xuống chiếu, mắt vẫn ngoái lại không rời cái màn hình tivi, ừng ực theo dõi cái lễ khai mạc kỳ họp Quốc hội. Thực cũng không uổng cái công của nhà đài.
            Tôi cầm lấy chai rượu Johnnie Walker nhãn đỏ vẫn để dành từ hôm tết, toan vặn nút thì anh Hoàng ngăn lại, bảo tôi đưa cho anh. Anh cầm lấy, đột ngột lật ngược chai rượu xuống và quan sát.
-  Bác làm thế để làm gì ? – Tôi ngạc nhiên.
-  Xem có phải rượu dởm không.
-  Bác chỉ vẽ ! – Hợi thôi cười, thoáng ý bất mãn.
Gắp một miếng mực xào, bác Hoàng gật gù:
-  Cũng tạm được, nhưng cọng hành thái hơi dài.
Đến đấy, Hợi lừ lừ đứng dậy, bảo không biết tại sao bụng lại hơi lâm râm đau, rồi từ từ đi ra ngoài. Mãi sau mới mò vào. Hôm sau, tôi hỏi:
-  Bụng dạ chú vẫn ổn đấy chứ ?
- Có làm sao đâu. Cái lão ấy, rởm bỏ con mẹ. Lúc ý em định bỏ về, nhưng nghĩ làm thế không phải với hai bác quá, nên lại quay sang. Lần sau, nói cho dứt điểm, có lão ấy thì đừng gọi em nữa nhá !
Cái chú Hợi này, tính khí thất thường, lại không có ý thức kiềm chế, nên không thể lường trước được điều gì. Có lẽ vì vậy, cái gia đình của chú mới không giống ai, chẳng nên học theo, nhưng, thực tình có nhiều cái luôn làm tôi ngạc nhiên và bất ngờ. Một lần, buổi chiều có việc xuống cơ sở, xong việc thì đã bốn giờ. Tôi không về cơ quan nữa mà đi thẳng về nhà. Chú Hợi đang nằm trên ghế xem băng video, thấy tôi liền gọi vào:
-  Còn sớm, bác gái chưa về, hôm nay có bộ chưởng Hồng Công mới ra.
Phải rồi, tôi nghĩ, hai mẹ con nhà này đi Bãi Cháy theo công đoàn, sớm thì cũng phải tám chín giờ tối mới về đến nhà. Thế là tôi xà vào thưởng thức nghệ thuật chưởng cùng Hợi.
Hơn bảy giờ, cô Sửu bước thấp bước cao, tay làn tay nón về đến nhà. Không thấy con Cún đâu, hỏi chồng:
- Con chưa về à ?  
            - Bà ngoại vừa sang đón lúc chiều.
            Sửu treo chiếc nón lên tường, rồi tất tả vào bếp. Lúc sau, bưng vào cho Hợi một bát tộ cơm, phía trên để đầy đủ thức ăn và một cái thìa; ý hẳn là để Hợi vừa ăn vừa xem phim cho tiện. Tôi mỉm cười, nghĩ bụng: Cô này chiều chồng thật. Chú này lởm khởm mà xem ra tốt phúc ! Bỗng nghe một tiếng “cộc” khô khốc: Hợi dữ dằn dằn mạnh chiếc bát xuống mặt ghế, mắt quắc lên, đầy phè bất mãn:
- Cho bố mày ăn thế này à ?!
Sửu lừ mắt. Với cái đà này – tôi chột dạ – tình hình sẽ diễn biến phức tạp, có thể sảy ra đàn áp. Nhưng không, nét mặt cô dịu lại:
- Mệt à ? Hay mua cho bát phở nhé ?
Hợi nhìn vợ, nghiên cứu, rồi hơi bối rối, làm một động tác phẩy tay và bắt đầu bưng bát cơm lên, chậm rãi ngoan ngoãn xúc từng thìa. Tôi choáng người vì vừa chứng kiến một “xen” vô lý ngoài sức tưởng tượng của nhân loại mà không sao lý giải nổi. Chỉ tiếc tôi không phải nhà văn để có thể dùng con chữ trình diễn lại, một cách toàn vẹn và gợi cảm, cho mọi người thấy những gì có thể xảy ra trong cái gia đình này.
 
*
 
Mấy tháng sau, đánh đùng một cái, nhà bác Huy mua được đất, làm nhà và chuyển đi. Qua tết nguyên đán năm ấy, cũng đánh đùng một cái, chúng tôi được cơ quan bán hoá giá cho một căn hộ tập thể. Qua hai việc này, lần đầu tiên trong đời, tôi chợt đoán ra thế nào là tình yêu sét đánh. Nhận thấy tình hình diện tích và các “tiện nghi” của căn hộ “sét đánh” so với căn nhà đang ở là ưu nhiều hơn khuyết, chúng tôi bèn hân hoan quyết định dọn đến cái chỗ “cũ người mới ta” ấy. Trước hôm dọn nhà, cô Sửu nghỉ chợ một buổi, làm một bữa liên hoan hai gia đình. Hôm sau, Hợi đích thân khuân vác, chuyển đồ đạc giúp tôi. Xẩm tối, khi Hợi ra về, bà xã tôi còn kéo lại dặn dò: “Vợ chú là phụ nữ. Phụ nữ người ta như bông hoa ấy chứ. Hoa cũ thì vẫn là hoa. Chú mà không nhẹ nhàng hơn, có ngày chết với tôi !”
 
*
 
            Càng ngày, xã hội càng có nhiều rác rưởi. Rác cũng có thứ tử tế, cũng có thứ mất dạy. Rác cổ truyền, rác nhà quê, chóng tự phân huỷ, vẫn còn có cơ trở thành thức ăn cho cây cối, thì ít đi. Rác đời mới, vô cùng sột soạt, óng ánh, nhiều màu sắc, nhưng lại bẩn thỉu, độc hại và bền dai đến lạ lùng; nếu để chúng tự phân huỷ, không biết phải chờ đến bao nhiêu trăm năm. Về vấn đề xử lý rác đời mới, giới kỹ thuật trong công ty của tôi có hai trường phái: Trường phái Tây học cho rằng phải dùng công nghệ khoa học mới để chủ động triệt huỷ trong thời gian ngắn nhất có thể; Trường phái Ta học, ôn hoà hơn, lại chủ trương cứ phủ lên chúng một lượt đất, để cho chúng tự hoại và hoại lẫn nhau, bới lên làm gì, chỉ khổ mũi công dân. Vì vậy, họp hành liên miên, tranh luận gay cấn, công việc lu bù: Hết xây dựng nhà máy rác, lại đến áp dụng công nghệ mới, rồi di dời bãi thải, mua sắm thiết bị vận chuyển … và nỗi lo toan về cái gia đình riêng tư bé nhỏ vẫn cứ dai dẳng như không bao giờ có thể dứt được khiến, bẵng đi mấy năm bù đầu vì công việc, tôi vẫn chưa gặp lại những người hàng xóm cũ như ý định.
Một buổi chiều, hết giờ làm việc, thấy buồn bã quá, lại không muốn về nhà, tôi đạp xe đi lang thang. Tình cờ lại gặp bác Hoàng, cũng đang lững thững đạp xe. Tay bắt mặt mừng, chúng tôi rủ nhau vào một quán cà phê. Bác Hoàng nhìn tôi:
- Hẳn là chú đang có tâm sự !
Tôi ngạc nhiên bởi giọng nói của bác không còn sang trọng như ngày nào, mà lúc này có phần còn nhuốm màu quần chúng, gần gũi quan tâm.
- Sao bác biết ?
- Nhìn bộ mặt và cái cách chú đạp xe thì đoán thế.
- Chán lắm bác ạ. Chúng em chắc bỏ nhau mất thôi. Về đến nhà, nhìn vợ, thấy cái mặt rắn đanh, cái mồm lúc nào cũng như cái loa phóng thanh cũ, buộc xộc xệch ở cây cột gỗ đã mục ở đầu khu tập thể, hết vấn đề tiền bạc lại đến nhèo nhẽo “ný nuận” về giới, em thấy ớn lắm. Chả nhẽ hôm nào cũng đạp xe lang thang thế này rồi chờ đến khuya mới về nhà !
- Đời bây giờ nó thế đấy. Chả giấu gì chú, tôi với cô ấy nhà tôi cũng vừa ra toà. Chắc bố con tôi lại dọn về nhà cũ. Thế chú đã ăn gì chưa ?
Nghe câu hỏi ăn gì chưa, đột nhiên, một ý nghĩ loé lên trong đầu tôi:
- Tại sao không ghé nhà Hợi Sửu một tý nhỉ ?!
- Tuyệt ! – Mắt bác Hoàng sáng lên.
Gặp lại hai ông hàng xóm cũ, Hợi mừng líu lưỡi, chân tay quýnh quáng, hết đứng lại ngồi, loay hoay mãi như không biết phải làm gì. Vừa lúc ấy, hai mẹ con cô Sửu cũng về đến nơi. Hợi reo lên:
- Mẹ mày ơi, hai bác về chơi đây này !
Sửu dựng vội cái xe, hấp tấp đi cả đôi dép bẩn vào nhà:
 - Gớm, hai bác đã đi là cứ biền biệt, chả có tình cảm gì cả … con Cún nhà chúng em, không biết làm sao, thỉnh thoảng cứ nhắc đến hai bác, nghe đến sốt cả tiết !
- Thôi, dài dòng quá, mẹ mày xem có gì để tao uống với hai bác một trận cho đã !
- Chỉ có thức ăn thường thôi. Để tôi chạy ù ra chợ Hôm, lòng lợn của cái nhà cột đèn ngon lắm.
Ra đến cửa, cô nàng còn ngoái lại, xoe xoé:
- Phải giữ hai bác ở lại đấy nhá !
- Cái giống đàn bà nói dài nói dai – Hùng lừ mắt, dậm chân – có đi nhanh hay không thì bảo !
Sửu tong tả dắt xe đi ra, chân cuống lên, vướng vào cái bàn đạp, dúi dụi xuýt ngã.
Con Cún từ nãy vẫn đứng bên cửa. Trông thấy con, Hợi cười ngượng ngịu, vẫy nó lại, bảo: “Cái mày hỏi hôm trước, bố không biết. Tiện có bác Hoàng, để bác giảng cho”.
Bác Hoàng cười, vẫy con Cún lại bên mình :
- Cháu yêu ai nhất ?
- Bố mẹ cháu.
- Tại sao ?
Mặt nó ngây ra. Chắc chưa bao giờ nó nghĩ đến điều này.
- Cháu không biết. Cháu thấy yêu là yêu thôi.
Bác Hoàng cười, xoa đầu nó:
- Thế bé muốn hỏi bác cái gì nào ?
- Bác ơi, con giun có ích không ?
- Có, nó làm cho đất trở nên xốp hơn, mầu mỡ hơn, cây trái tốt tươi hơn.
- Chúng nó, ở lớp cháu ý, bảo đem chặt đôi, giun vẫn không chết. Thật thế hả bác ?
- Thật.
- Hay bác nhỉ ! Nhưng tại sao cơ ?
- Vì nó là giống cấu tạo đơn giản.
- Như thế là ... đơn giản thì không chết ạ ?
- Chứ sao ? Bé thông minh lắm !
Con Cún ngẫm nghĩ một lát, rồi hớn hở khoe:
- Đúng rồi, hôm nọ cháu trông thấy một con kiến bị ngã từ bậu cửa sổ xuống đất mà không bị làm sao, vẫn chạy được luôn như cũ đấy. Bác ơi - Con bé đưa bàn tay xinh xắn lên vén mấy sợi tóc xoà xuống trán, cười thỏ thẻ - sao bác giỏi thế, hơn cả bố cháu đấy !
 
Tháng 11 năm 2006
Đánh máy: Thiện Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Nghiêm Lương Thành



CHUYỆN CON TRẺ
 
"Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng ngăn trở; bởi nước
thiên đàng thuộc về những kẻ giống như trẻ con ấy !" [1]
Lời Jesus
 
Cuộc họp vẫn chưa kết thúc. Nội dung chỉ có sơ kết học kỳ một mà sao lại lê thê thế ! Tôi xem đồng hồ và đã bắt đầu thấy sốt ruột. Không khéo lại muộn giờ ở một lớp dạy thêm "hệ B". Loại lớp được một số đồng nghiệp của tôi vẫn đánh giá là béo bở và không phải bỗng dưng mà có được. Học sinh ở lớp này, tuy là tiếp thu chậm hoặc không muốn tiếp thu những kiến thức tôi truyền đạt nhưng lại rất giỏi trong việc đi xe máy nhanh và có khả năng đánh giá, cũng rất nhanh, chất lượng của các mỹ phẩm, đặc biệt là các loại thuốc xịt làm cho tóc trở nên bóng nhẫy và dựng ngược lên trời xanh (hoặc đen, nếu về ban đêm) và rất "đam mê" những bài hát nói về "tình yêu nhau" mà trong ca từ của chúng luôn toả ra cái lấp lánh của những viên ngọc từ vựng như cuộc tình, mộng mơ, tan lỡ, chia xa, gian dối, dối lừa .... Bố mẹ chúng mời tôi dạy vì tôi là giáo viên đã có "thương hiệu", tuy là không thành văn và không đăng ký bản quyền. Còn tôi nhận lời vì thấy rằng đó là một món hời bởi khoản thù lao hậu hĩnh, được thể hiện bằng những đồng tiền phẳng tang, thơm mùi mực in và giấy mới, chưa hề qua tay thế tục để rồi mang mùi tanh ẩm của các bà hàng rau hàng cá lam lũ hoặc thấm đẫm, cáu bẩn mồ hôi của những người nông dân, những người thợ luôn được sách vở đề cao nhưng đời này có mấy ai thích làm. Tôi nhận tiền mà vẫn thấy yên tâm vì hiểu rất rõ rằng dạy tốt hay không, tâm huyết hay không đều không quan trọng, bởi, chúng chẳng bao giờ quan tâm đến những gì tôi truyền đạt và đằng nào thì cuối cùng, bố mẹ chúng chả "thi" hộ chúng ! Ai chả biết: có cầu thì tất có cung. Mọi cái mà con người ta vẫn mơ tưởng, ông Trời đều cất kỹ trên Thiên đàng. Mà Thiên đàng thì phải chịu khó đợi tới sau khi chết kia ! Chà, đời người té ra cũng không phải là ngắn !
- Còn ai có ý kiến gì không ? - Bà hiệu trưởng cất giọng, đưa mắt nghiêm trang nhìn một lượt các cử toạ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm: rồi cũng phải kết thúc chứ ! Đang xếp tài liệu vào cặp thì ... trời ơi, chị Tâm - một đàn chị trong nghề mà lâu nay tôi vẫn kính nể - lại có ý kiến ! Chị cho rằng phải giữ chữ tín. Nghĩa là khi tuyển sinh, nhà trường đã thông báo là mỗi lớp chuyên chỉ có ba mươi học sinh; Vậy mà khi bố trí lớp học, nhà trường đã ghép hai lớp làm một, khiến sỹ số tăng lên gần gấp đôi, không đảm bảo tiêu chuẩn vệ sinh giáo dục; mà lại là một lớp hệ A với một lớp hệ B, trình độ chênh lệch khiến hiệu suất giảng dạy và tiếp thu không thể cao được. Yêu cầu cần phải có sự bố trí lại ngay !
Một số người, sau khi kín đáo quan sát nét mặt bà hiệu trưởng, đã công tâm, thẳng thắn giải thích là "Do hạ tầng cơ sở của nhà trường còn gặp nhiều khó khăn" hoặc "cần phải có những khoản thu nhập thêm cho cán bộ nhân viên toàn trường để bù đắp vào đồng lương vốn đã ít ỏi cùng những khoản chi tế nhị trong những dịp lễ, tết ...trong khi chúng ta chỉ là một đơn vị sự nghiệp thuần tuý" 
- Thôi, hãy chấm dứt kêu ca về đồng lương của ngành giáo dục đi ! - chị Tâm, chứng nào tật nấy, vẫn khư khư cái lối "lội ngược dòng" của những kẻ ngu dại - Thật xấu hổ ! Vì sao vậy ? Thứ nhất: Lương của chúng ta hiện thời đã cao hơn so với các cán bộ cùng ngạch bậc ở các ngành khác. Thứ hai: Họ còn thiếu thốn hơn chúng ta, nhưng họ không kêu ca mà tự tìm thêm nguồn thu bằng chính mồ hôi của mình trong khi họ không hề có chức năng giảng dạy các bài học đạo đức cho con em người khác !
Trời đất ! - Tôi thầm lo cho chị - không khéo rồi phiền lắm đây. Xin được một chỗ dạy học ở cái đất Hà Nội đâu phải là dễ ở vào cái thời buổi này. Quả nhiên, người ta (những người vừa ôn tồn phân tích cho chị rõ) bắt đầu phân tích thêm, và, cuối cùng, bằng cái lối quy nạp sắc bén quen thuộc, họ đưa ra các kết kuận quen thuộc rằng chị: Không thông cảm với hoàn cảnh khó khăn của đất nước; Không có tinh thần xây dựng; Không có tinh thần tập thể ... Không có ý thức bảo vệ uy tín cho cơ quan nhà nước !
Đa số thì ngồi im, lơ đãng. Họ là những người nghiêm túc và khôn ngoan, có nhiều việc quan trọng và thiết thực hơn phải làm. Cái lối quy nạp và kết luận luôn viện vào các "đại nghĩa", "đại cục" cao cả, tuy đã tồn tại nhiều chục năm, làm người đời chán ngấy và rùng mình như nhìn thấy rắn, đang dần bị người đời quên lãng, nhưng không hẳn đã mất khả năng gây nguy hiểm cho người khác. Còn tôi, tuy thấy bức xúc lắm rồi, muốn nói điều gì đấy đỡ cho chị ... nhưng chợt nghĩ đến cái lớp tôi đang làm chủ nhiệm ... học kỳ này tỷ lệ học sinh giỏi chỉ đạt 74% con số chỉ tiêu của nhà trường đặt ra. Danh hiệu Lớp tiên tiến đang có nguy cơ vuột khỏi tầm tay. Mà điều này, tôi cầm chắc, còn kéo theo nhiều cái khác, vừa phiền toái, vừa nhức đầu. Chẳng hạn: uy tín chuyên môn của tôi sẽ bị suy giảm, lòng tự ái nghề nghiệp sẽ phải trải qua một thời gian thương tổn nặng nề; sẽ phải chứng kiến sự khoái trá kín đáo của một vài đồng nghiệp có ít học sinh đến xin học thêm hơn tôi; Khả năng được tăng lương vào kỳ tới và việc trở thành ứng cử viên cho cái chân hiệu phó sắp khuyết là vô cùng mỏng manh ... và thế là tôi đành phải hạ thấp bộ mặt đỏ dừ cùng cái cảm giác sàn sạn, dằn mình, cắn răng kiềm chế để làm một người nghiêm túc, khôn ngoan và có giáo dục.
 Tan họp. Chị Tâm thừ người, buồn bã và thất vọng. Mọi người, dường như không ai để ý đến chị, rào rào kéo ghế và hối hả rời khỏi phòng họp. Người thì vội đi đón con, kẻ phải tranh thủ đi dạy thêm, người phải đến chỗ hẹn với bạn làm ăn ...  Tôi, tuy bã cả người nhưng vẫn phải lốc thốc xách cặp lao về phía nhà để xe. Đang loay hoay tra chìa vào ổ khoá điện thì có mấy đứa con gái chạy lại; Con Hiền túm chặt lấy cánh tay tôi: "Thưa thầy - nó hào hển, hớt hải chỉ tay về phía cuối dãy khối 10 - các ... bạn ... ấy đang đánh ... nhau ở đằng kia !". Trời, lại thế nữa ! Tôi vội chạy lại, vừa lúc thằng Nghĩa - học sinh lớp 10A của tôi - né người, tránh được hòn gạch từ tay thằng Tuấn Anh - học sinh lớp 11Z9 và cũng là một học sinh lớp học ngoài giờ "hệ B" của tôi - ném lại và xoay người, giáng một quả nghe đánh rắc vào giữa mặt đối thủ, khiến Tuấn Anh phải ôm mặt ngồi thụp xuống và buông ra những câu chửi tục tĩu cùng những lời đe dọa tầm phơ. Thằng Hoàng, một đứa thông minh, bé loắt choắt, tứ thời mặc đồ thải từ những người anh em họ của nó, tiến tới trước mặt kẻ bại trận, đưa ngón tay lên ngoáy ngoáy lỗ mũi, giễu: "Ôi ... Các anh ơi, đỡ em dậy để em cho nó một trận (!)".
- Dừng lại, học trò học choẹt, lớp dưới đánh lớp trên, thế là thế nào ?!
Vừa lúc ấy, mấy giáo viên cuối cùng từ phòng họp đi ra cũng dừng lại. "Thôi ! - tôi thoáng nghĩ - vụ tăng lương và cái chân ứng cử viên thế là đi đứt rồi !"
-  Học sinh lớp anh đấy - tôi trỏ tay vào Tuấn Anh, cau có nói với một đồng nghiệp vừa dừng lại - Còn cậu Nghĩa, vào lớp ngồi làm bản kiểm điểm ! Học sinh thời nào rồi mà có cái thói ứng xử hoang dã như thế ? Thật ... không thể tưởng tượng nổi !
Đọc bản kiểm điểm ngắn tũn của Nghĩa, tôi có cảm giác rằng nó buộc phải làm thì làm cho xong chuyện.
-  Có thế này thôi sao ? ít ra cậu cũng phải nói rõ nguyên nhân, phải phân tích thái độ sai trái của mình ...
- Thưa thầy, đã là đánh nhau, là bạo lực, làm mất điểm thi đua và ảnh hưởng xấu đến lớp thì phải nhận lỗi và chịu hạnh kiểm xấu thôi, còn dài dòng làm gì ... 
Nghĩa nói chậm rãi, không hề hoảng hốt, sợ hãi như các cậu trai khác khi ở cùng hoàn cảnh. Làm một việc tày trời như thế ... biết trước mức kỷ luật như thế và những phiền toái kéo theo mà vẫn bình thản, vẫn lạnh lùng. Học trò thời nay là thế đấy ! Tôi nóng mặt:
- Về xin chữ ký của bố mẹ rồi mai nộp cho tôi !
- Vâng, em chào thầy ! - Tay cầm bản kiểm điểm, Nghĩa từ từ đi ra. Phía ngoài đã có mấy đứa, cả trai lẫn gái đang đứng đợi sẵn, nét mặt đầy lo lắng.
Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm, bởi, một lần nữa, qua ánh mắt của "những cái búp trên cành" này, tôi lại cảm nhận một cái gì đấy, na ná như sự thương hại, khinh bỉ thường trực ẩn sâu bên trong cái vẻ lễ độ cho phải phép, cho đỡ rầy rà, cho xong ... Những ánh  mắt, tuy vẫn trong veo nhưng dường như hàm chứa cả những tia sắc nhọn và biết bao dấu hỏi, dấu than của đám học trò thời nay.
Dắt xe đến khúc ngoặt đầu một dãy lớp học, tôi nhận ra tiếng nói của thằng Tuấn Anh và mấy đứa khác.
-  Chỗ này nữa, có thế mà lau cũng không sạch. Đồ ăn hại !
-  Đại ca yên tâm, em đã làm là đâu ra đấy. Vụ này ... đại ca cứ mách bố đại ca, xử lý cho nó biết thế nào là lễ độ ! Nhưng mà em cũng thấy lo ... Nếu nhà trường kỷ luật thằng kia thì mình cũng khó thoát.
- Thằng này vớ vẩn ! Lễ tết nào mẹ tao chả ... (chỗ này Tuấn Anh hạ giọng, nghe không rõ) ... cái phong bì "nặng chuỳ". Mà đã nhận thì phải bênh người ta chứ, lo đếch gì ! Thôi, hôm nay xù lớp học thêm, đi chơi xả xui đi mày !
Tôi điếng người. Mắt tối xầm lại, tay phải vịn vào tay lái xe cho vững. Một cảm giác tủi mọn, nhục nhã, ê chề, dâng lên ngập ngụa cả cái phần hồn mà trước đây đã từng có lúc có thể gọi là trong sáng của tôi. Đồ mất dạy ! - Tôi muốn thét lên - nhưng mà ... cũng không hẳn là mất dạy ... ! Mà ... cũng có phần là mất dạy thật !
Đã muộn giờ dạy thêm. Mà dù không thế thì hôm nay tôi cũng không thể nào có tâm trạng để đến cái lớp ấy. Tôi dắt xe, bải hoải, chán nản đi dọc theo lề đường. Lại một đợt gió mùa nữa. Trời lạnh giá. Hà Nội đã lên đèn. Tôi rẽ vào một quán cà phê vỉa hè trên một phố vắng, đầu óc lan man, nặng trĩu.
Nhớ lại, một lần, lớp tôi chủ nhiệm có hai đứa đi thi học sinh giỏi cấp thành phố và cùng đoạt được giải cao. Nhà trường đã tổ chức nêu gương trong một buổi lễ chào cờ  đầu tuần. "... được sự quan tâm của nhà trường - Bà hiệu trưởng trịnh trọng nhận xét - được sự dìu dắt tận tình của thầy chủ nhiệm, các em đã trở thành con ngoan, trò giỏi ...". Nói cho công bằng: đã tự thưởng cho mình các đức từ, tuy là đẹp nhưng đã quá quen thuộc, đến nỗi, như một kẻ nhờn thuốc, không gây được cảm xúc gì trong tôi, thì cũng phải nghĩ: cái thằng Tuấn Anh cùng mấy thằng đàn em của nó thuộc về công lao của những ai đây ?! 
Nhớ lại những thầy cô giáo cũ của tôi. Cô Định, một giáo viên cấp một từ thời Pháp thuộc chuyển sang, tóc đã bạc trắng, già yếu thế mà vẫn đi bộ đến từng nhà hỏi han xem học sinh của mình học hành thế nào. Cô Hoà dạy toán, đã cho chúng tôi tình cảm của một người mẹ; Một lần, trong giờ ra chơi, ngồi ở bậc cửa lớp học, cô vẫy tôi lại và hỏi: "Hôm qua trốn học, rủ nhau đi bẻ trộm mía phải không ?". Cái đầu con nít của tôi cho rằng đấy là một hành vi nam nhi táo bạo và đáng tự hào nên hồn nhiên trả lời: " Vâng !". Cô nhìn tôi, cười hiền hậu rồi xoa đầu tôi: "Xấu lắm, người ta bắt được thì khổ, từ rày chớ có dại như thế !".  Chỉ có thế thôi mà làm tôi nghĩ mãi và nhớ mãi nụ cười có hơi ấm người mẹ của cô. Rồi thầy Cừ dạy toán và lý, không bao giờ nói một câu gì về đạo đức, nhưng tấm lòng của một người thầy, người cha luôn khiến chúng tôi cảm thấy ấm áp mỗi khi nhớ về thày. Rồi thầy Thao dạy toán, như một người anh cả, thông minh, hóm hỉnh và nghịch ngợm, đã từng xẻ chia, thông cảm với lũ học sinh nhà nghèo chúng tôi và đã có công đem đến cho đời một nhà văn nữ chuyên viết về những điều trong sáng và nhân hậu ... Các thầy cô ấy, những con người hằng ngưỡng mộ cái chất cao khoát mà nghiêm cẩn của cụ Chu Văn An, cháy bỏng cái lý tưởng giải phóng con người của cụ Carl Marx, đã thực sự toả sáng, mang lại hơi ấm tình người, để lại những dấu ấn tươi thắm không thể phai trong tâm hồn trong vắt của những đứa trẻ - ăn chưa đủ no, mặc chưa đủ ấm - chúng tôi thời bấy giờ.
Vậy mà cái thằng tôi, vẫn làm cái nghề dạy học như các thầy cô tôi thuở ấy, đã làm những gì ?! Đã qua rồi, cái thời ăn chưa đủ no, mặc chưa đủ ấm, vậy mà cái gì đã làm phần hồn tôi trở nên tiều tuỵ đến thế ? Hay chính tôi đã chủ động biến hình trong một cuộc sống có nhiều khẩu hiệu cùng biết bao cám dỗ này ? Đã bao lần tôi tự nhủ, tự vuốt ve mình rằng "Kẻ quân tử" thì luôn "tuỳ thời mà thông biến !", rằng chỉ những kẻ ngu dại, cố chấp mới lội ngược dòng như những con cá hồi thèm khát sự sinh nở, như những con thiêu thân thèm khát ánh lửa, như những chú "Thorn Bird" [2] thèm cất lời ca ! ... rằng cuộc sống là cuộc sống, cơm áo không có thì giờ đùa với những sự lý tưởng !
  Tách cà phê đen của tôi đã nguội ngắt. Tôi nhấp một chút và cảm thấy rùng mình vì giá buốt và vị đắng khê của thứ cà phê rẻ tiền. Đặt tách cà phê xuống bàn, vô tình tôi nhìn sang bên kia đường và trông thấy hai chữ thất đức. Cái gì thế này ... một cái biển hiệu ! Thời buổi bây giờ ... thật không thể hiểu nổi, lấy một cụm chữ như thế mà đặt tên hiệu cho mình: Để chửi đời ? Để giễu đời ? Để chửi mình ? Để giễu chính mình ? ... Kiểu gì thì cũng thật ngông cuồng, thậm ngông cuồng ! Tôi đứng phắt dậy và rảo bước sang đường, tới gần cái biển hiệu đó ... Ôi, thì ra tán lá của hai cây sà cừ hai bên nhà đã xoà ra và che lấp mất hai chữ đầu và cuối của cái biển hiệu đó; Chữ đầy đủ của nó là: NỘI THẤT ĐỨC ANH !  Bất giác, tôi nhớ tới chuyện thầy bói xem voi và cảm thấy mặt mình đỏ nhừ.
Rời quán cà phê, tôi cứ đi lang thang, vô định, không biết trong bao lâu. Và không hiểu như thế nào, cuối cùng, tôi nhận ra mình đang đứng trong bóng tối, trên một vỉa hè rộng rãi phủ đầy lá rụng, trước cổng Văn Miếu; Một biểu tượng của ánh sáng, nỗi khát khao về Trí Đức của những người Việt thiện lương, có lẽ sẽ đi mãi cùng con người trên suốt chặng đường lịch sử tiến hoá của nó. Ở đây không có sự thâm nghiêm mù mờ, xa cách lạnh lùng mà chỉ có sự cao nghiêm minh bạch, gần gũi như hơi thở thế tục mà bất cứ ai cũng có thể tìm được chỗ đặt chân cho mình. Tôi bước qua cổng chính, qua lối đi ven Thiên Tỉnh tĩnh lặng, Khuê Văn Các cổ kính và những hàng bia tiến sỹ trầm mặc như vẫn đang đau đáu sự đời, tìm vào bàn thờ cụ Chu, mong tìm được chút an ủi cho dịu nỗi tái tê tủi mọn trong lòng. Có người đang thắp hương ở bàn thờ cụ Chu ... Tôi dừng lại, đứng trong bóng tối khuất của hàng cột gỗ và nhận ra hai kẻ có tín ngưỡng đó: Con Hiền và thằng Hoàng ! Thế đấy ! - bất giác, tôi buông ra một tiếng thở dài. Trên ban thờ, hương cháy có dễ đã đến phân nửa. Hai đứa vẫn đứng yên, hai tay vòng trước ngực, mắt nhìn chăm chắm lên bức tượng cụ Chu.
 
*
            Hôm sau.
Buổi sáng.
Đầu giờ học. Thằng Nghĩa, mặt mày ủ ê, má còn lằn vết ngón tay người lớn, thản nhiên đưa cho tôi bản kiểm điểm đã có chữ ký của bố nó. Buổi học thật nhạt nhẽo và lạnh lùng. Cả thầy và trò chừng như đều thực hiện việc đó như một thủ tục hành chính bắt buộc phải hoàn thành. Nhớ tới cái biển hiệu tối hôm trước, tôi, bụng bảo dạ, nhất định phải hỏi cho ra nhẽ !
Cuối giờ học. Thầy giám thị thập thò ngoài cửa lớp. Như thường lệ, tôi đi ra xem có việc gì. Thầy đưa cho tôi một mảnh giấy khổ A4 oặt oẽo: "Ban giám hiệu và Hội đồng kỷ luật vừa họp xong, yêu cầu thầy đọc ngay Quyết định này trước lớp và phải xử lý nghiêm khắc ngay lập tức, răn đe học sinh, nhanh chóng chấm dứt cái thói ứng xử man rợ này !". Qua vai thầy giám thị, cách đấy không xa, tôi nhận ra thằng Tuấn Anh, có vẻ như đang theo dõi chúng tôi. Tôi thừa đoán biết chính bố con nó là tác giả của cái Quyết định này. Thật khốn nạn !
" ... Hành vi bạo lực hoang dã của trò Phan Duy Nghĩa hoàn toàn đi ngược với đạo đức của người học sinh dưới mái trường xã hội chủ nghĩa tươi đẹp, ảnh hưởng xấu đến các trò khác và uy tín của nhà trường. Vậy quyết định: Điều một: Cảnh cáo toàn trường và đuổi học trò Phan Duy Nghĩa. Điều hai: Ông chủ nhiệm lớp 10A, ông trưởng phòng giáo vụ có trách nhiệm thi hành quyết định này và báo cáo lại với Ban giám hiệu và Hội đồng kỷ luật nhà trường". Tôi buồn bã đọc nội dung tờ Quyết định, thực hiện cái bổn phận của một viên chức giáo dục. Cả lớp lặng đi. Nhìn những khuôn mặt non nớt, những hình hài bất động, những cặp mắt đen nhánh đang ánh lên những tia sắc nhọn cùng nhiều dấu than, dấu hỏi ấy, tôi nhận ra, có một cái gì đấy, trong sâu thẳm của những quả tim học trò hồng tươi kia, đang vận động, đang trào lên nóng bỏng ...
Bỗng cả lớp cùng quay đầu về phía cửa ra vào. Tôi cũng quay ra và thấy thằng Tuấn Anh, mặt mày nhợt nhạt, đang thểu não, thập thõm bước vào. Nó dừng lại trước bục giảng và xoay người xuống phía học sinh:
- Xin lỗi thầy ... xin lỗi mọi người ... Chuyện này là do thằng Năng (một đàn em của nó) lén em, mách với bố em tối qua. Không ngờ ông ấy đã gọi điện cho nhà trường ...
- Còn dám đến đây à ?! - Thằng Dũng (bố nó hiện đang làm việc dưới quyền bố của Tuấn Anh) đứng phắt dậy, run bắn người.
- Yêu cầu các em trật tự, lắng nghe Tuấn Anh nói xem ...
-  Chuyện hôm qua ... lỗi là do em kéo bè kéo đảng, bắt nạt Hoàng. Nghĩa đánh em là để bênh cho Hoàng, chứ không phải là hư hỏng với lại hoang dã như các thầy bảo. Người phải chịu kỷ luật chính là em. Các thầy không được đuổi học Nghĩa !
Chà, đúng là nghĩa khí và sự minh bạch của kẻ giang hồ ! - Tôi thở phào và bất giác, nhớ mang máng, hình như V.I Lê Nin cũng có một cuốn sách viết về "Chiến tranh và bạo lực cách mạng".
- Nhưng nhà trường đã có quyết định rồi !
Tôi đưa tờ giấy cho Tuấn Anh. Nó đưa mắt đọc rất nhanh và mặt mày, thoắt cái, không còn chút nhợt nhạt nào nữa mà trở nên đanh phẫn khác thường. Nó giơ tờ giấy lên, nhìn một lượt toàn lớp:
- Chúng mày, lên gặp ban giám hiệu !
Bọn trẻ quên phắt, chẳng để ý xem thầy có đồng ý hay không, tất cả ào ra khỏi cửa lớp như nước tháo cống. Trong lớp chỉ còn lại hai đứa. Thằng Nghĩa, ngồi nguyên tại chỗ, hai giọt nước mắt đang từ từ ứa ra nơi khoé mắt. Con Hiền đứng bên cạnh, túm vào cánh tay bạn, thủ thỉ: "Đônkihôtê ơi, cảm ơn bạn !". Còn tôi, vùng dậy, chạy như bay ra khỏi lớp học như một kẻ sợ lỡ chuyến tầu vét, hét với theo đám học trò:
- Các bạn ơi, đợi tôi với !


Tháng 11 năm 2004

Đánh máy: Thiện Văn
[1] Kinh Phúc âm. Tân ước. Mathiơ. Phần: Các con trẻ.
[/align] [2] Tiếng chim hót trong bụi Mận gai.
[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0