Mọi người đọc rồi cho em xin ý kiến nhé.
Căn phòng đang tối om đột nhiên sáng trưng. Nó về rồi, mà nó về là y như rằng thêm một lần cái cặp thân yêu bị quăng vào xó, và chiếc giường quý mến phải chịu một cú ngã từ trên không giáng xuống. Nó không nói gì cả, căn phòng yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng quạt quay hay thậm chí là chuyển động của thằn lằn. Thẫn thờ, nó ngó đăm đăm cái trần nhà không chớp mắt, nghĩ ngợi mông lung:
" Không ai quan tâm đến mình cả! Ba mẹ thì đi làm suốt ngày, có những phút hiếm hoi ở nhà cũng chỉ là những lời trách mắng. Bạn bè đến với mình chắc chỉ vì tiền mà thôi. Học giỏi,đệp trai, nhà giàu chẳng nghĩa lí chi đối với Khánh Duy này cả."
Cũng thật là may vì nó chán đời thế mà không nghĩ đến các việc làm tiêu cực-con nhà có họ có khác. Nằm một hồi, nó quyết định ngồi dậy, bước xuống những bậc cầu thang lạnh lẽo vắng hơi người trong một khoảng không tối đen như mực. Nó đi hết bậc cuối cùng rồi mà vẫn cứ bước tiếp xuống, rồi cảm thấy mình thật ngốc. Có thực mới vự được đạo- nó nghĩ thế rồi sải bước về phía nhà bếp, rời xa cái chỗ mà cách đây vài phút nó vẫn không biết đi về đâu. Cuối cũng nó đã đến được với nhà bếp. Cũng tương tự như chiếc cầu thang, mọi thứ trong phòng ăn như tỏa ra khí lạnh, làm đóng băng tâm hồn chàng trai trẻ 15 tuổi này. Nó bước tới gần cái tủ lạnh, mở ra một cách chán nản. Nhưng trong tủ có rất nhiều món,lại toàn là món nó thích nữa. điều này,có lẽ rằng,đã làm cho tâm trạng Khánh Duy khá hơn một chút. Nó lấy ra một ổ bánh kem loại nhỏ,món khoái khẩu của nó,cùng với chai cô ca, rồi lần theo ánh sáng từ tủ lạnh mà ngồi vào bàn. Đèn vẫn chưa được bật,vì nó thích thế này hơn. Dù sao thì việc phải ở quá nhiều lần trong bóng tối đã làm cho nó trở nên chai sạn rồi.
Ăn xong, nó lại trở về căn phòng, nơi có ánh sáng duy nhất của ngôi nhà. Chán nản, nó rút sách vở ra coi lại bài. Một lát sau,nó nhìn lên đồng hồ, nghĩ:
" 11h. Chắc giờ này ba mẹ đi làm về rồi nhỉ?"
Vừa dứt dòng suy tưởng, tiếng chuông cửa vang dội khắp mọi ngóc ngách của căn phòng yên tĩnh. Nó chạy xuống, mở cửa cho ba mẹ nó, chào giờỏi vài câu sơ sịa rồi lại chày lên phòng. Có vẻ như nó đã rất mong mỏi cái giây phút nó được gặp ba mẹ, để kể cho giờ họ nghe những chuyện đã xảy ra ở trường, ở nhà hay những ý nghĩ, tâm tư của tuổi mới lớn. Nhưng trông thấy vẻ mặt mệt mỏi của ba mẹ, nó thừa biết rằng giờ họ sẽ rất dễ nổi nóng nếu bị bắt nghe quá nhiều nguyện. Trở về căn phòng- lãnh địa riêng của nó, nó bật ngay máy tính lên và bắt đầu truy cập mạng. Nó có rất nhiều bạn, hầu hết là bạn trong lớp, nhưng nó không thân với ai cả. Nó, dù lên mạng, đều rất ít nói, vì nó nghĩ " Các bạn đều muốn lợi dụng mình mà thôi", nên nó cũng chẳng muốn thân với ai. Nhưng nó ngồi lì trước cái máy tính, chờ đợi một cái gì đó. Nó tắt mọi cuộc nói chuyện của người khác gửi đến hay từ chối mọi lời mời, nhưng nó lại không tắt đi hộp thoại của một người mà nó quen trên mạng, có vẻ như nó đang chờ người này dữ lắm. Đó là Dea- biệt danh trên mạng của người bạn đó, còn lại các thông tin khác, Khánh Duy đều không khai thác được ngoài trừ biết người đó bằng tuổi mình. Mặc dù thế, nó và người ta nói chuyện khá hợp, lại có vẻ như đồng cảnh ngộ nên nó không ngại ngùng gì mà bộc lộ mọi thức cho Dea. Nó chỉ thực sự sống đúng với chính mình khi nói chuyện với anh chàng, có thể nói như vậy.
"Chào" – nó gõ những phím đầu tiên, âm thanh như được khuếch đại lên gấp ngàn lần phá vỡ sự im lặng đó.
"Chào,đang làm gì đó?”- người kia trả lời
" không làm gì cả, chỉ đang ngồi chơi thế thôi.”
"Sao, hôm nay có chuyện gì không vui thế?"
"Sao biết mình không vui vậy? Bồ quả là hiểu mình đấy.”
"Thì có chuyện buồn mới gọi tôi chứ,phải không? Tôi là cái thùng rác của cậu mà!"
" Hì hì"- nó gõ thế, và cũng phì cười- "Nào dám thế chứ, mình đâu bao giờ coi bồ là thùng rác của mình đâu. À, mọi thứ vẫn thế,như mọi ngày thôi. Bạn bè cứ xúm xít vây quanh bắt chuyện, kể lể đủ thứ, còn lôi mình vào mấy vụ phim ảnh vô bổ chán ngắt. Mình biết là họ cố tình làm thân với mình cốt chỉ để moi tìên mình thôi."
" Chắc chắn là vậy chứ còn gì nữa. Sau khi đã thân với bồ và thành công trong việc rủ bồ đi chơi, họ sẽ giao hết việc tiền bạc cho bồ chi trả, viện cớ như: ‘Mình để quên tiền ở nhà rồi’ hay ‘ Con trai phải ga- lăng chứ,nhà cậu giàu mà!’. Bồ sẽ không bao giờ được yên thân đâu.”
" mình còn may mắn là gặp ddc bồ đó!”
"vì sao?"
" Nếu không có bồ, chắc giờ này mình đã viêm màng túi từ lâu rồi."
" Chứ sao nữa….."
Cuộc nói chuyện cứ thế tiếp tục, Khánh Duy cảm thấy rất vui vì được nói chuyện với anh chàng này, mà không hay biết chính người này đã dẫn dắt Duy ra khỏi một thế giới riêng, tách biệt với mọi người, qua những lời nói mà nó cho là "khuyên nhủ" đó. Họ nói rất nhiều và cũng rất thú vị. cho đến một lúc sau.
" Duy này" – người đó hỏi
" Có chuyện gì vậy?"
" bồ có thích đọc sách không?”
" Mình rất kén chọn. Chỉ có sách nào thật sự hay và lạ mới hấp dẫn được mình mà thôi. Mà để chi vậy?”
" tôi sẽ gửi cho bạn một cuốn sách. Đây là cuốn sách khá đặc biệt, tôi nghĩ bồ sẽ thích nó.”
" Ừ, nếu đó là của bồ….."
Câu cuối vừa hiện lên, người đó cũng thoát khỏi mạng mất. và cũng xin nói luôn, rằng người đó không xuất hiện trên mạng nữa, kể từ lần noí chuyện trên mạng này.
*-*-*-*-*--**-*-*-*-*-*
Sáng hôm sau, một buổi sáng chú nhật khá đẹp trời, Khánh Duy rất ngạc nhiên với gói bưu phẩm không rõ nguồn gốc nằm trước cửa nhà. Tên người nhận là nó, nên nó nghĩ đây là cuốn sách hôm qua Dea đã đề cập tới. nhưng nó lại nghĩ, sao có thể đến nhanh như vậy chứ. Nó quyết định mở gói bưu phẩm ra, sau khi đã lên đến cửa phòng. Đúng là cuốn sách của Dea! – nó mừng rỡ reo thầm trong lòng. Cuốn sách khá lớn và dày, trông cỡ một cuốn tự điển cũ to với lớp bìa cứng, dày màu nâu đậm, trên mặt bìa trông như gỗ ấy có khắc mấy chữ màu vàng chóe: CUỘC PHIÊU LƯU KHÔNG…. Nó không hiểu được ý của dòng chữ này, nhưng với cách bày trí và trang trí dòng chữ, nó đoán đây là tựa cuốn sách. Ngoài ra, trên tấm bìa còn có khắc những hoa văn lạ, đơn giản như hình con mắt, tam giác, chữ nhật, mà rất đẹp mắt. Nhưng dù có kiếm lòi con mắt thì nó cũng không kiếm ra được tên tác giả và nhà xuất bản của cuốn sách nặng trịch đó. Quá tò mò khám phá cuốn sách, nó bỏ qua, không quan tâm lắm đến chi tiết lạ lùng đó. Không nén nổi ham muốn mở sách, nó mở ra trang sách đầu tiên. Trên tờ giấy hiện lên dòng chữ " Cuộc phiêu lưu đã bắt đầu, hỡi kẻ ngốc đang trở thành nạn nhân của cuốn sách! ". Nhưng nó không để ý chi cả, vì lúc này, một bàn tay vô hình mà lực lưỡng kéo nó vào sách,ánh sáng tim tím kì là tỏa khắp căn phòng.
CHAPTER I: CON NGƯỜI BÍ ẨN
Căn phòng đang tối om đột nhiên sáng trưng. Nó về rồi, mà nó về là y như rằng thêm một lần cái cặp thân yêu bị quăng vào xó, và chiếc giường quý mến phải chịu một cú ngã từ trên không giáng xuống. Nó không nói gì cả, căn phòng yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng quạt quay hay thậm chí là chuyển động của thằn lằn. Thẫn thờ, nó ngó đăm đăm cái trần nhà không chớp mắt, nghĩ ngợi mông lung:
" Không ai quan tâm đến mình cả! Ba mẹ thì đi làm suốt ngày, có những phút hiếm hoi ở nhà cũng chỉ là những lời trách mắng. Bạn bè đến với mình chắc chỉ vì tiền mà thôi. Học giỏi,đệp trai, nhà giàu chẳng nghĩa lí chi đối với Khánh Duy này cả."
Cũng thật là may vì nó chán đời thế mà không nghĩ đến các việc làm tiêu cực-con nhà có họ có khác. Nằm một hồi, nó quyết định ngồi dậy, bước xuống những bậc cầu thang lạnh lẽo vắng hơi người trong một khoảng không tối đen như mực. Nó đi hết bậc cuối cùng rồi mà vẫn cứ bước tiếp xuống, rồi cảm thấy mình thật ngốc. Có thực mới vự được đạo- nó nghĩ thế rồi sải bước về phía nhà bếp, rời xa cái chỗ mà cách đây vài phút nó vẫn không biết đi về đâu. Cuối cũng nó đã đến được với nhà bếp. Cũng tương tự như chiếc cầu thang, mọi thứ trong phòng ăn như tỏa ra khí lạnh, làm đóng băng tâm hồn chàng trai trẻ 15 tuổi này. Nó bước tới gần cái tủ lạnh, mở ra một cách chán nản. Nhưng trong tủ có rất nhiều món,lại toàn là món nó thích nữa. điều này,có lẽ rằng,đã làm cho tâm trạng Khánh Duy khá hơn một chút. Nó lấy ra một ổ bánh kem loại nhỏ,món khoái khẩu của nó,cùng với chai cô ca, rồi lần theo ánh sáng từ tủ lạnh mà ngồi vào bàn. Đèn vẫn chưa được bật,vì nó thích thế này hơn. Dù sao thì việc phải ở quá nhiều lần trong bóng tối đã làm cho nó trở nên chai sạn rồi.
Ăn xong, nó lại trở về căn phòng, nơi có ánh sáng duy nhất của ngôi nhà. Chán nản, nó rút sách vở ra coi lại bài. Một lát sau,nó nhìn lên đồng hồ, nghĩ:
" 11h. Chắc giờ này ba mẹ đi làm về rồi nhỉ?"
Vừa dứt dòng suy tưởng, tiếng chuông cửa vang dội khắp mọi ngóc ngách của căn phòng yên tĩnh. Nó chạy xuống, mở cửa cho ba mẹ nó, chào giờỏi vài câu sơ sịa rồi lại chày lên phòng. Có vẻ như nó đã rất mong mỏi cái giây phút nó được gặp ba mẹ, để kể cho giờ họ nghe những chuyện đã xảy ra ở trường, ở nhà hay những ý nghĩ, tâm tư của tuổi mới lớn. Nhưng trông thấy vẻ mặt mệt mỏi của ba mẹ, nó thừa biết rằng giờ họ sẽ rất dễ nổi nóng nếu bị bắt nghe quá nhiều nguyện. Trở về căn phòng- lãnh địa riêng của nó, nó bật ngay máy tính lên và bắt đầu truy cập mạng. Nó có rất nhiều bạn, hầu hết là bạn trong lớp, nhưng nó không thân với ai cả. Nó, dù lên mạng, đều rất ít nói, vì nó nghĩ " Các bạn đều muốn lợi dụng mình mà thôi", nên nó cũng chẳng muốn thân với ai. Nhưng nó ngồi lì trước cái máy tính, chờ đợi một cái gì đó. Nó tắt mọi cuộc nói chuyện của người khác gửi đến hay từ chối mọi lời mời, nhưng nó lại không tắt đi hộp thoại của một người mà nó quen trên mạng, có vẻ như nó đang chờ người này dữ lắm. Đó là Dea- biệt danh trên mạng của người bạn đó, còn lại các thông tin khác, Khánh Duy đều không khai thác được ngoài trừ biết người đó bằng tuổi mình. Mặc dù thế, nó và người ta nói chuyện khá hợp, lại có vẻ như đồng cảnh ngộ nên nó không ngại ngùng gì mà bộc lộ mọi thức cho Dea. Nó chỉ thực sự sống đúng với chính mình khi nói chuyện với anh chàng, có thể nói như vậy.
"Chào" – nó gõ những phím đầu tiên, âm thanh như được khuếch đại lên gấp ngàn lần phá vỡ sự im lặng đó.
"Chào,đang làm gì đó?”- người kia trả lời
" không làm gì cả, chỉ đang ngồi chơi thế thôi.”
"Sao, hôm nay có chuyện gì không vui thế?"
"Sao biết mình không vui vậy? Bồ quả là hiểu mình đấy.”
"Thì có chuyện buồn mới gọi tôi chứ,phải không? Tôi là cái thùng rác của cậu mà!"
" Hì hì"- nó gõ thế, và cũng phì cười- "Nào dám thế chứ, mình đâu bao giờ coi bồ là thùng rác của mình đâu. À, mọi thứ vẫn thế,như mọi ngày thôi. Bạn bè cứ xúm xít vây quanh bắt chuyện, kể lể đủ thứ, còn lôi mình vào mấy vụ phim ảnh vô bổ chán ngắt. Mình biết là họ cố tình làm thân với mình cốt chỉ để moi tìên mình thôi."
" Chắc chắn là vậy chứ còn gì nữa. Sau khi đã thân với bồ và thành công trong việc rủ bồ đi chơi, họ sẽ giao hết việc tiền bạc cho bồ chi trả, viện cớ như: ‘Mình để quên tiền ở nhà rồi’ hay ‘ Con trai phải ga- lăng chứ,nhà cậu giàu mà!’. Bồ sẽ không bao giờ được yên thân đâu.”
" mình còn may mắn là gặp ddc bồ đó!”
"vì sao?"
" Nếu không có bồ, chắc giờ này mình đã viêm màng túi từ lâu rồi."
" Chứ sao nữa….."
Cuộc nói chuyện cứ thế tiếp tục, Khánh Duy cảm thấy rất vui vì được nói chuyện với anh chàng này, mà không hay biết chính người này đã dẫn dắt Duy ra khỏi một thế giới riêng, tách biệt với mọi người, qua những lời nói mà nó cho là "khuyên nhủ" đó. Họ nói rất nhiều và cũng rất thú vị. cho đến một lúc sau.
" Duy này" – người đó hỏi
" Có chuyện gì vậy?"
" bồ có thích đọc sách không?”
" Mình rất kén chọn. Chỉ có sách nào thật sự hay và lạ mới hấp dẫn được mình mà thôi. Mà để chi vậy?”
" tôi sẽ gửi cho bạn một cuốn sách. Đây là cuốn sách khá đặc biệt, tôi nghĩ bồ sẽ thích nó.”
" Ừ, nếu đó là của bồ….."
Câu cuối vừa hiện lên, người đó cũng thoát khỏi mạng mất. và cũng xin nói luôn, rằng người đó không xuất hiện trên mạng nữa, kể từ lần noí chuyện trên mạng này.
*-*-*-*-*--**-*-*-*-*-*
Sáng hôm sau, một buổi sáng chú nhật khá đẹp trời, Khánh Duy rất ngạc nhiên với gói bưu phẩm không rõ nguồn gốc nằm trước cửa nhà. Tên người nhận là nó, nên nó nghĩ đây là cuốn sách hôm qua Dea đã đề cập tới. nhưng nó lại nghĩ, sao có thể đến nhanh như vậy chứ. Nó quyết định mở gói bưu phẩm ra, sau khi đã lên đến cửa phòng. Đúng là cuốn sách của Dea! – nó mừng rỡ reo thầm trong lòng. Cuốn sách khá lớn và dày, trông cỡ một cuốn tự điển cũ to với lớp bìa cứng, dày màu nâu đậm, trên mặt bìa trông như gỗ ấy có khắc mấy chữ màu vàng chóe: CUỘC PHIÊU LƯU KHÔNG…. Nó không hiểu được ý của dòng chữ này, nhưng với cách bày trí và trang trí dòng chữ, nó đoán đây là tựa cuốn sách. Ngoài ra, trên tấm bìa còn có khắc những hoa văn lạ, đơn giản như hình con mắt, tam giác, chữ nhật, mà rất đẹp mắt. Nhưng dù có kiếm lòi con mắt thì nó cũng không kiếm ra được tên tác giả và nhà xuất bản của cuốn sách nặng trịch đó. Quá tò mò khám phá cuốn sách, nó bỏ qua, không quan tâm lắm đến chi tiết lạ lùng đó. Không nén nổi ham muốn mở sách, nó mở ra trang sách đầu tiên. Trên tờ giấy hiện lên dòng chữ " Cuộc phiêu lưu đã bắt đầu, hỡi kẻ ngốc đang trở thành nạn nhân của cuốn sách! ". Nhưng nó không để ý chi cả, vì lúc này, một bàn tay vô hình mà lực lưỡng kéo nó vào sách,ánh sáng tim tím kì là tỏa khắp căn phòng.