Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

chuyện đời đùa như thật

3 trả lời, 1.708 lượt xem — Trang 1 / 1
1.Những ngày học cấp 3

Đôi khi tôi đứng trước gương nhìn lại khuôn mặt mình thấy buồn buồn có lẽ ai cũng vậy chẳng thể níu được tuổi trẻ. Nhìn những thế hệ 9X lớn lên thấy tiếc thật giá như mình có được tuổi trẻ như ngày xưa và có tiền như bây giờ tốt biết bao.

Đi qua bốn năm mài đũng quần ghế giảng đường, vui buồn đều có cả. Đó cũng là khoảng thời gian cực nhọc để bon chen kiếm sống nơi đường đời, làm gia sư cũng có đi làm phụ bàn quán bia, cà phê cũng có. Có lúc nhờ vào những mối quen biết với dân mỹ thuật chúng nhường cho vẽ vài bức tranh phong cảnh cũng kiếm đủ chi tiêu cho việc học và ăn mặc của mình.

Ngày còn là cô nữ sinh đất Hà Thành tôi luôn dẫn đầu tốp ten về các thành tích cá biệt (xinh gái nhất trong bọn con gái, học giỏi nhất lớp nhưng cũng có nhiều tai tiếng nhất trường về đánh nhau). Xinh đẹp luôn đi đôi với những tai họa, nhiều những đứa con gái không ưa tôi cho nên mái tóc dài của tôi luôn phải cắt ngắn đi dần. Không ngày nào là mẹ tôi không dùng kéo cắt những búi tóc bết kẹo cao su con Vẹt. Quyển học bạ của tôi từ năm lớp một đã có chữ nghịch thật sợ ... he he đánh nhau lại còn cầm chân dốc đầu thằng bạn qua lan can hành lang may nó không sao.

Đi đâu cũng vậy bọn con trai bám theo hàng đàn, ngày đó nhớ lại thấy buồn cười về cái gọi là tình yêu học trò. Thú thật trẻ con lắm, ngây thơ lắm nên có bạn làm quen là thích chẳng biết là chúng thả mồi câu mình, sáng ra đi học bạn trai nào đến sớm thì leo lên xe đạp đi thôi chứ chẳng suy nghĩ gì lại còn đạp tăng bo như giặc trên đường Cổ Ngư. Có lần chỉ vì thế mà hai anh bạn học trường Chu Văn An đánh nhau ném nhau xuống hồ Tây cạnh trường tí chết. Tôi bị thầy Năng hiệu trưởng lôi lên sân làm gương cảnh cáo trước trường cho tôi là nguyên nhân của vấn đề đó. Dù gì tôi cũng là mục tiêu bị soi vì có lần đi lao động buổi chiều trong trường, dám lấy điện thoại bàn gọi điện cho phòng cháy chữa cháy của thành phố Hà Nội bảo đang cháy ở đít nồi cơm. Sau đó họ truy ra thủ phạm là lũ chúng tôi. Nếu lúc đó không có cô chủ nhiệm bênh xin cho thì tôi đã phải chuyển đi học bổ túc mất.
Ba năm cấp ba trôi qua thật đẹp lãng mạn như nước hồ Tây ...

 
 
2. Đi thi

Sau khi tốt nghiệp trung học xong tôi đã bỏ ra một đêm suy nghĩ về tương lai của mình. Nghĩ xem mình nên chọn thi trường nào để phù hợp với kinh tế gia đình. Sau ngày bố tôi mất mẹ tôi gần như suy sụp, hơn ba năm nằm viện nhà tôi chẳng còn gì đáng giá .Anh trai tôi thì nhập ngũ còn em trai nhỏ quá ,nếu tôi thi đỗ cũng chả chắc có tiền đi học. Nghĩ lại thấy tiếc công 12 năm mẹ nuôi ăn học thôi cứ kệ đi thi rồi tính sau. Nộp hồ sơ vào ba trường mà tôi yêu thích đó là trường ĐH Mỹ Thuật CN ,ĐH Tổng Hợp và Cao đẳng sư phạm HN.

Ngày thì tôi xin đi làm thêm ở hợp tác xã in mành cửa, tối lại đạp xe đi mượn sách học ôn ,vác bút đi thi mà lòng nhẹ tênh như thi nhân ôm bình rượu say với đất trời mang một tâm lý chỉ thử sức thôi mà.

Đợt một thi trường THợp tôi làm bài khá ổn vì thi khối C. Tôi nhắm mắt cũng làm xong trước thời gian, còn ngồi ngắm thầy giám thị dùng nắp bút làm nhíp nhổ râu, mắt thầy lác xuệc lác xoạc có lẽ bỏ cả đống tài liệu lên quay thì thầy cũng k biết. Mang tập nháp vẽ chơi chân dung thầy về thằng em trai lục cặp xem sợ khóc thét.

Đợt hai tôi thi Trường Mỹ thuật CN đây cũng là ước mơ ngày bố còn sống, bố tôi mong thi vào học theo nghề của bố. Có sẵn một chút hoa tay và học mót kinh ngiệm của anh hàng xóm học năm thứ hai, phần thi năng khiếu tôi chắc k thể dưới tám đó là nhận xét của cô giám thị khi xem bài tôi nộp.

Đợt ba cũng là đợt cuối tôi đi thi Cao đẳng,trong đầu tôi chưa bao giờ nghĩ mình làm cô giáo ...thật đấy.Vì tôi chẳng thấy ai giàu bằng nghề này cả ai cũng gầy gò khắc khổ làm sao ý. Có lẽ tôi bị ảnh hưởng khi đọc và xem phim thầy giáo Thứ của nhà văn Nam Cao mất rồi. Ngành tôi chọn thi là làm giáo viên môn dạy nhạc cho học sinh cấp phổ thông cơ sở. Cũng vui đấy chứ xoa đầu trẻ con và có thể chơi với chúng hàng tiếng tôi k chán có khi còn ăn dỗ được chứ lị. Lại thi năng khiếu hát, mỗi thí sinh phải hát hai bài một nhạc trẻ vả một dân ca quan họ.Tôi đạt điểm khá cao trong 160 thí sinh dự thi ,mà khi đó chỉ lấy 40 người. Chắc cũng nhờ cái miệng hay cười lên thầy giám thị mê.

Sau đợt thi đó tôi cũng chẳng mơ mộng xa xôi, tôi xin đi là một hiệu may trên phố cổ vẽ mẫu áo dài .Công việc đó tôi cũng rất thích, cứ dỗi thời gian lại đi vẽ tranh lung tung. Đó cũng là khoảng thời gian tôi viết khá nhiều thơ về HN. Có lẽ những buổi chiều thu rụng lá bay đầy con phố ,hay những con đường sáng tinh mơ sương phủ trắng lối mưa rơi ướt môi đã làm tôi rung động đến nao lòng.

Hà Nội mà ra đi ... trời Nam còn thương nhớ đất Thăng Long nữa là tôi sinh ra và lớn lên hít mùi đất từ trong bụng mẹ.

3.Đi học, đi cầy

Rồi cuối cùng cũng đến ngày tôi đạp xe đi xem điểm thi chen chân toát mồ hôi mới vượt qua hàng rào giử xe tiếp vòng hai chật vật giữa đám người, tôi rò mãi mới thấy tên mình, muốn hú lên khi thấy điểm cao chất ngất tổng 3 môn 24 điểm khối C, môn văn điểm 9 có thế chứ. Quay về trường cũ nhận giấy báo thi nốt hai trường kia niềm vui sướng không thể tả được trong tôi. Tôi đã chiến thắng vào được cả 3 trường với thành tích đáng nể. Hôm nay về phải bắt mẹ thưởng thôi.

Niềm vui đến với tôi nhanh chóng mà cũng ỉu dần như bóng xì hơi. Trường tôi thích học nhất lại là Trường mỹ Thuật. Nhưng nghe anh hàng xóm nói học đó tốn tiền lắm mà khi ra cũng khó xin việc. Loanh quanh với bao ý nghĩ trong đầu có lẽ với tôi sang học trường Tổng Hợp là hợp lí nhất về sau có thể đi viết báo hoặc đi dậy học thêm. Hất chiếc chân trống xe đạp nửa muốn ở nửa đành lòng phải đi ... ước mơ lăn theo những giọt nước mắt sao mình yếu đuối nhỉ ? Mẹ bảo phải học cơ mà ...

Khi tôi bước chân vào học đại học cũng là lúc mẹ tôi sau khi quay đủ nghề cuối cùng cũng chọn nghề bán quần áo, guốc dép ở một khu tâp thể văn công Mai Dịch. Vào học giai đoạn một tôi được trường xếp vào danh sách sinh viên do khoa Sử quản lý hai năm. Sau đó toàn bộ sinh viên phải thi chuyển giai đoạn hay còn gọi là thi vượt rào vào chuyên ngành mình thích. Hai năm đối với chúng tôi quả là một cực hình. Phải học tất cả các môn tự nhiên. Ai đời sinh viên thi khối C lại nhồi nào Kinh tế học, sinh học, toán học với những sắc xuất, ma trận khó khó là ... Có đứa ngồi trên giảng đường mặt nghệt như ngỗng, còn tôi toàn mang truyện ra đọc trộm. Tôi hãi nhất môn triết học và lịch sử triết học những giáo trình dài lê thê. Nhiều khi buồn ngủ nhìn một ông thầy thành năm ông. Mà sợ nhất nhỡ ngủ gật ông bắt được thì ăn phấn ném vào đầu ngay. Ông bêu cho dơ mặt trước hơn trăm sinh viên khác. Nhiều khi tôi vẫn không xóa nổi hình ảnh ông thầy dậy triết trong giấc mơ đêm về. Chỉ vì khi đi thi tôi không mang thẻ sinh viên đi mà ông nhất quyết không cho tôi vào bắt tôi đi thi lại một mình sao vụ đó tôi sút mất 3 kí lô ... thử hỏi bạn có sợ không khi phải nhét vào đầu 50 câu hỏi và trả lời về loại phạm trù kinh điển đó. Có lẽ tôi không có căn cơ đi làm lãnh đạo.

Sáng đi học trưa về tranh thủ đạp xe nên chợ Đồng Xuân lấy hàng về cho mẹ bán. Một bận đạp xe đi về qua phố Tôn Đức Thắng thấy treo biển tuyển nhân viên nữ bar cho quán Fatasi thời gian từ 7h tối cho đến 11h đêm. Ngắm công việc cũng kiếm được kha khá tiền tôi xin vào làm, khi gặp mặt quản lý thì tôi được nhận luôn. Công việc cũng khá nhàn và đây là quán dành cho khách chịu chơi có tiền của đất Hà Thành ngày bấy giờ. Quán có tiếng nhờ họ tổ chức và mời được những ca sĩ có tên tuổi lúc bấy giờ như Thanh Lam, Hồng nhung,Thu Phương...Từ đó tôi khám phá ra xã hội thứ hai khi màn đêm buông xuống nó khác hẳn cái xã hội đầy nắng và bụi mà mẹ tôi bon chen đi kiếm tiền. Người ta vào đây vung tiền không tiếc tay uống những chai rượu Tây gọi thanh toán toàn tiền đô, bia và đồ uống gọi ê hề đổ đi không hết mà có rẻ đâu ngày đấy những mười nghìn một chai. Còn sinh viên chúng tôi ăn những bữa ăn trưa căng tin trường cũng chỉ hết có hai ngàn rưỡi, uống những cốc nhân trần đá có hai trăm đồng. Có những ngày tôi được khách bo tiền thừa lên đến vài trăm nghìn. Đây là khoản tiền không hề nhỏ với tôi, giúp tôi mua những vật dụng để vẽ tranh, hoặc đưa cho mấy đưa bạn thân trong kí túc khi mà hàng tuần phải ăn mỳ tôm cân đến buồn nôn. Tôi biết khi đi làm thế này nếu mẹ tôi mà biết được có lẽ bà sẽ chết mất vì đau khổ. Mỗi tối dắt xe đi tôi toàn nói là mình xin được đi vẽ tranh thuê cho một cửa hàng trên đó. Mẹ không mảy may nghi ngờ vì biết tôi chưa bao giờ nói dối bà điều gì. Tôi đã khóc và sỉ vả mình bao lần ... mẹ ơi cho con xin lỗi

Làm ở đó được gần 6 tháng thì tôi bỏ việc. Cũng chẳng tránh được những kiểu sàm sỡ của khách khi họ uống rượu say. Lúc thì cái kéo tay khi thì vuốt tóc, tôi chỉ còn cách lảng đi chỗ khác. Hôm đó bàn tôi phục vụ có 3 người khách Trung Quốc và một thanh niên VN đi theo phiên dịch. Là khách Vip lên nhân viên chúng tôi phải phục vụ cẩn thận hơn khách thường, nếu họ gọi đồ uống rượu Tây hoặc bia mà hãng đã đăng kí ưu tiên với nhà hàng thì cuối tháng nhân viên chúng tôi sẽ được thêm một khoản phần trăm tiền thưởng. Đang bê trên tay cái khay đựng mấy chai bia thì thấy một bàn tay thò vào váy mình kéo lên. Phản xạ của tôi là hất tung hết bia đổ xuống giơ khay táng liên tiếp 3 phát vào đầu một thằng TQ mặt nhờn mỡ. Mấy đứa con trai cũng làm bar như tôi thấy vậy cũng chạy ào vào đứa đấm đứa đạp theo kiểu đánh hội đồng, lúc đó quán hỗn loạn ...

 
 
 
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
giọng văn tự sự nhẹ nhàng như đang kể chuyện cho chính mình vậy, đọc rất dễ chịu ^^ chờ bạn viết tiếp truyện này, tò mò không biết nhân vật tôi sẽ ra sao [;)] 
Tôi làm những điều mình muốn
Tôi làm những điều mình tin
Dù cho ai có nghĩ gì
Dù cho là sai hay đúng
Cuộc đời này chỉ hai chữ
"Tự do"
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn đã động viên mình. Bạn viết chuyện cũng hay lắm , mong được kết là bạn thân trên văn đàn. Mình viết vẫn còn nhiều lỗi lắm, được  bạn giúp đỡ  sẽ lớn mạnh nhiều hơn đó.
Thân mến
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
May cho lúc đó gã TQ được bảo vệ quán chạy vào cứu khỏi trận mưa đòn, anh quản lý chạy ra ôm tôi nói em về đi mai anh đến nhà nói chuyện sau.Tôi khoác túi ra về cũng chẳng buồn thay quần áo cứ thế đi lang thang hết phố này đến phố khác cho đến khi chợt nhớ ra là chân mỏi rã rời. Gọi chiếc xích lô đi về nhà,mẹ nhìn tôi ngạc nhiên lắm vì chưa bao giờ thấy tôi mặc váy như thế này. Thôi thì đã đâm lao đành phải theo lao tôi lại nói dối là trường tổ chức dạ hội mẹ ạ...con lên hát cho vui với các bạn. Lần đầu tiên mẹ nói tôi trông hiền và nữ tính hẳn trong bộ váy mầu xanh nước biển...hu hu. Tôi bị trừ mất một tháng lương không công. Bỏ việc cũng chẳng thấy quyến luyến,nhưng bù lại tôi có thêm được mấy người bạn tốt trong đời.

Lên năm thứ hai thì tôi vào các trung tâm môi giới gia sư xin đi dậy thêm gọi là mỗi tối 2 tiếng kèm học sinh cấp một và cấp hai. Tiền không nhiều như trước nhưng cũng đủ cho chi tiêu học hành của mình. Nghề này cũng cơ cực không kém đâu. Gặp phải đứa trẻ dễ bảo thì mình còn đỡ vất, chứ vớ phải đứa con nhà giầu được cưng chiều nó đã dốt lại bướng, bẻ hành bẻ tỏi mình ức muốn khóc. Tôi có thằng em trai lên cũng bắt bài được hết những trò chúng diễn... hì hì...chạy vào mắt.

Hôm nào xông xênh lại đèo cậu em đi ăn quà lung tung, hai chị em đi chơi game hay vào đánh Bi lắc. Đây là trò tôi rất thích, tôi nhớ mãi kỉ niệm ấu thơ mà tôi không thể quên về trò chơi này. Ngày đó trong xóm ti vi còn hiếm trẻ con chúng tôi suốt ngày ra đầu xóm xem có hai cái bàn Bi lắc cứ bỏ năm trăm đồng mua xèng nhét vào lỗ là giật bóng ra chơi thỏa thích. Có hôm hai chị em lấy xe đạp của bố đi rồi mải chơi quên cả xe đạp ở đấy. Khi bố đi làm hỏi xe đâu mới sực tỉnh chạy ù té ra may mà không mất. Chứ bây giờ một mét vuông mấy thằng nghiện có mà nó tha.

Học hết hai năm học đại cương tôi lại muốn ở lại khoa Sử bởi lẽ ngày đó mới có thêm nhóm ngành (Dân Tộc Học) mà tôi lại chỉ thích đi rừng rú mới lạ chứ. Nghe thầy giáo sư Lương kể về những cánh rừng mọc toàn hoa loa kèn trắng và đỏ thơm đến váng vất, đẹp đến sững sờ. Hay những con đường khi mưa về mọc kín nấm hương. Những vùng đất của 54 dân tộc thầy đặt chân qua đều là điều thú vị, tò mò với tôi, cả câu chuyện li kì về cái ăn cái mặc tục thờ ma xó những điều kiêng kị mà người lạ đến phải tránh, tôi cứ mê mẩn đi. Tiếc thật cả lớp chỉ có năm bạn theo ngành đó. Mẹ nghe tin vậy khóc ngất bảo tôi thế cô định lên dân tộc lấy chồng hả, con gái con đứa sao không chọn nghề gì cho nhàn thân lại đi học cái nghề đó. Biết không thể lay chuyển được lòng mẹ lên tôi thôi. Mà tôi sợ nhất nhìn bà khóc nó cứ như dao cứa vào lòng tôi vậy.

Tôi xin chuyển thẳng sang khoa Văn. Cũng nhiều sự lựa chọn lắm nhé như Du lịch, Luật, Báo chí, Triết nữa khi bước chân vào khoa Văn lại thêm những sự lựa chọn cho sinh viên chúng tôi nào là ngành học văn học Việt nam, văn học Trung quốc, Văn học Hàn quốc, Văn học Bắc Mỹ, ngôn ngữ, Hán nôm, tôi vào học luôn lớp văn học Việt Nam thôi thì cho nó đậm đà bản sắc dân tộc. Hai năm đi sâu vào chuyên ngành đó, còn lại là khoảng thời gian quá ít với chúng tôi, giá như ngay năm đầu tiên được học luôn vào chuyên ngành chính thìíinh viên chúng tôi lĩnh hội được khá nhiều kiến thức. Chứ cứ theo kiểu nhồi mỗi thứ một tí thành ra lại chẳng biết rõ điều gì cả. Chỉ tổ ngu thêm.

Ngày vào học khoa văn lớp tôi học chung khá nhiều người nước ngoài như Mỹ, Rumani, Lào, Campuchia. Cứ bảo tây khác ta gớm mấy đứa đấy ăn bún đậu chấm mắm tôm gắp nhanh như chảo chớp, chân gà gặm chả sót tí nào, học nói tiếng lóng nói nhanh hơn cả người việt chúng tôi. Tóm lại chúng nhiều khi cũng chuối lắm.


4_Tình Yêu Tình bạn

Mỗi con người khi sinh ra và đến lúc về với đất đều có những phần khuyết của mình. "Noman is the whole ohimself, his friends are the rest of him " Không ai toàn diện cả, bạn bè là phần mình thiếu (Harry Emrson) ai cũng vậy thôi luôn tự đi tìm cho mình cái thiếu hụt đó. Vậy theo bạn liệu có thể tồn tại một tình bạn vĩnh cửu giữa một người con trai và một người con gái không, khi họ đã hôn nhau mà chưa nói từ yêu??? Cũng hơi trìu tượng nhỉ. Cuộc sống mà đâu chỉ có cơm ngon và áo đẹp...còn nhiều điều thú vị quanh ta mà ta chưa khám phá ra hoặc chưa nhận ra thôi.

Nói đến inh viên mà không nói về tình yêu tình bạn thì chán chết, nó là nguyên nhân của mọi vấn đề nóng hổi cần bàn đến trong đời sống sinh viên hàng ngày.

Năm đầu tiên tôi vào học khá ngoan ngoại trừ kiểu ăn mặc hơi lập dị. Như mặc quần bò hay rách te tua tóc buộc chổng ngược. Vì là con gái thành phố lên bọn con gái ở các tỉnh quê lên học cũng xa lánh không có vẻ thân thiện mấy. Tôi chơi thân với Minh và Hoàng, hai đứa đều dân Sơn Tây bởi lẽ chúng bồ kết tôi có lẽ vì chúng ấn tượng tôi có đôi mắt có thể đánh cắp hồn của bất kỳ ai khi nhìn vào (lời chúng nói). Hôm đó cũng tình cờ vào ăn trong căng tin trường thấy món chả bì lợn thơm quá tôi gọi một đĩa, mà chả bì là món nổi tiếng ngon chỉ duy nhất trường Tổng Hợp tôi mới có thôi nhá, uống với rượu thì tuyệt. Thấy tôi bưng đĩa đó cứ đứng loay hoay tìm chỗ ngồi Minh nháy mắt gọi tôi bảo, ra ăn cho vui đi Cầm. Thấy trên bàn hai đứa đã có một cốc vại tướng rựơu rồi. Minh hỏi uống nước ngọt không? tôi cười lắc đầu cầm cốc làm một phần ba vại rượu nhấm miếng chả bì thấy đã đời quá đang đói. Hai thằng trợn mắt nhìn nói uống vậy chốc vào học sao? Thầy Hoán biết Cầm say là lĩnh đủ đó.

Thầy Hoán có lẽ là nỗi kinh hoàng của sinh viên khoa sử chúng tôi lúc bấy giờ, mặt choắt, răng hô, người gầy khô, ông có một khả năng tuyệt vời về tài quản lí sinh viên .Ví như ông có thể nhớ mặt, tên tuổi, quê quán của hàng trăm sinh viên một lúc mà không cần giở sổ. Đứa nào tụ tập rượu chè, yêu đương là ông rành hết thậm chí ông còn phát hiện ra đứa nào rủ bạn trai qua đêm tại kí túc xá thì chỉ có muối mặt về quê thôi. Cô cậu nào yêu nhau mà góp gạo nấu trong kí túc xá thì sẽ bị phạt không thương tiếc, ông hành cho đi dọn vệ sinh viết kiểm điểm khốn đốn.

Bộ ba chúng tôi từ đó đi đâu cũng có nhau, mỗi bận về quê hai đứa đều vác lên cho tôi nào thì đủ thứ lỉnh kỉnh như ổi, rượu ngô khoai, bánh đa. Thầy Hoán vẫn đi về để rình bắt quả tang ba con sâu thích uống rượu ông cho đó là điều không thể chấp nhận được khi là sinh viên ông quản lý. Khi đó chúng tôi bắt đầu có tên trong sổ đen của thầy Hoán.

Cứ đến cuối học kì là chúng tôi lại phải học môn quân sự như bắn súng, ném lựu đạn, bò lê, vài thế võ vật đối phương, còn cả lý thuyết về quân sự. Nếu như ai không có chứng chỉ quân sự thì coi như không được cấp bằng ra trường. Tôi rất hứng khởi với môn này lắm có lần ném cả quả lựu đạn gỗ vào đầu thầy dậy, may mà thầy cho qua không thì thi lại ốm. Vì hôm đó chúng tôi có buổi phải học cả ngày lên căng tin kín chật chỗ ăn, chúng tôi mua cơm vừa đứng ăn vừa tán chuyện. Long Công tử quay lại cà tôi, tôi vốn dĩ không thích lắm cái vẻ hợm của chơi ngông của nó (đời ghét nhất đàn bà điệu, đàn ông tinh tướng) vài lần nó rủ tối đi đua xe với nó không? tôi từ chối nên nó bảo tôi kiêu và bôn thế. Mọi ngày Cầm uống rượu với hai thằng này thì hôm nay có dám uống với Long không? Quay lại nhìn nó tôi cười tí văng cơm hỏi: Thế uống như thế nào? Thua - được sẽ ra sao chứ nhỉ? mấy khi được Công Tử mời rượu.

Minh và Hoàng kéo tay tôi lôi đi... tôi giật tay lại nhìn, hai ông kệ tôi...về trước đi...

Lúc đó trong căng tin bắt đầu nhốn nháo lên. Bọn con gái vây quanh vỗ tay khoái trí còn bọn con trai hùa theo cổ vũ. Long ra điều kiện hắn uống hai thì tôi một. Ai thua mất tiền khao lớp bữa trưa nay. Tôi nghe vậy biết chắc Ku này thua roài hì hì. Quay lại nói thầm vào tai Hoàng ông đi qua nhà thầy Hoán hộ tôi xem thầy đã ngủ trưa chưa. Vì nhà thầy ở ngay trong khu tập thể kí túc xá mà. Để ông bắt được coi là toi cả lút. Hoàng hớt hải chạy về bảo ông đi rồi thế là yên tâm.

Rượu mang ra kèm theo cái nguýt của bà chủ quán. Chúng mày liệu đấy năm trước con bé Thắm cũng hút thi 10 điếu thuốc lào không say với thằng Sơn mà bị treo bằng một năm đấy. Nhất quỉ nhì chúng mày...thằng Long ghê nhỉ thua thì khổ con ạ. U kệ chúng con vui thôi mà. Gọi là chấp nhưng tôi và Long uống gần như ngang nhau. Nó một tôi một, đến chén thứ 15 mặt nó bắt đầu chuyển sang mầu nghệ. Minh hỏi tôi Cầm ổn chứ, nháy mắt cười, Minh rót tiếp đi muốn nó thua phải đánh liên tiếp mới gục nhanh.

Chén thứ 18 thì Long gục hẳn, không chịu nổi nhiệt. Tôi với chai rượu tu nốt coi như kỷ niệm cho thằng bạn dại dột này, xoa đầu đứng dậy. Cả căng tin như vỡ tung vì tiếng vỗ tay hò hét. Ôi Long Công Tử hết khệnh khạng nhá. Hoàng và Minh nhìn tôi cừơi như mùa xuân nở hoa. Long nó đâu biết rằng quê nội bố tôi là đất làng Vân nổi tiếng với nghề nấu rượu từ bao đời. Ô la la ...[/align]
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0