Quyển 9 : Quần Hùng Tranh Phong
Chương 6 : Hiểm Phong Tuyệt Bích
Tác giả : Phiêu Ẩn
Dịch giả : Jimmy19
Biên tập : Tepga
Nguồn : QUẦN LONG HỘI - [color=darkgreen]4vn.eu/forum[/color]
Chương 6 : Hiểm Phong Tuyệt Bích
Tác giả : Phiêu Ẩn
Dịch giả : Jimmy19
Biên tập : Tepga
Nguồn : QUẦN LONG HỘI - [color=darkgreen]4vn.eu/forum[/color]
Happy New Year all 4vn members!
[/align]
Trải qua một phen lăn qua lăn lại ở “U Minh Trận”, mọi người đều đã kiệt lực, mà Tí Hình mới vừa gia nhập đội ngũ lúc này lại đang nhắm mắt vận công, toàn lực kiên trì chịu đựng sự “nung nấu” của mặt trời.
Người trước tiên tỉnh dậy trái lại chính là điện chủ Mê Tiên trấn. Dưới sự ấm áp của mặt trời, nàng dần dần đã đẩy lùi được khí âm hàn trong cơ thể. Lúc này nàng vô lực chống đỡ thân thể mềm mại ngồi dậy, quay đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh, lại nhìn thấy kế bên nằm ngổn ngang mấy gã nam nhân, trong số đó một tên gia hỏa lãnh khốc đang ngồi, mình trước giờ lại chưa từng gặp qua, còn thấy Hoa Lân thì lại úp mặt xuống đất, hai mắt nhắm chặt, dường như là bị trọng thương, điều này làm cho nàng nhất thời cả kinh, liền gấp rút bò qua đó, lay động thân thể Hoa Lân, ngọc thủ còn cách một lớp quần áo nhưng cảm giác thân thể Hoa Lân nóng bỏng kinh nhân. Trong lòng nàng kinh hãi, lúc đầu còn nghĩ rằng Hoa Lân bị tà xâm thể, tính giúp hắn vận công, nhưng lại phát hiện chân khí trong cơ thể hắn đang vận chuyển với tốc độ chóng mặt, vậy mới biết rằng hắn trong giấc ngủ vẫn đang vận công, chắc hẳn nhiệt độ nóng bên ngoài thân thể cũng là hiện tượng bình thường.
Lúc quay đầu nhìn lại, mới nhìn thấy hai người Đỗ Bôn Lôi và Trịnh Sĩ Trùng đều nằm dài trên mặt đất. Sắc mặt tái nhợt dần dần đã có chút huyết sắc, nhưng hô hấp tương đối nặng nề, xem tình cảnh ít nhất phải trên nửa thời thần mới có thể tỉnh lại.
Thời này khắc này, cũng chỉ có tên gia hỏa không quen biết kia có thể ngồi trên mặt đất vận công tu luyện.
Điện chủ trong lòng hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ người này toàn thân bao bọc một làn âm khí, trước đó chưa từng gặp mặt, thật là không biết Hoa Lân từ đâu quen được người này.
Nàng thấy mọi người không cách nào trong nhất thời tỉnh lại, chỉ biết dời ánh mắt nhìn xem hoàn cảnh chung quanh.
Phóng mắt nhìn ra, nàng tức thời bị cảnh sắc hào tráng phía trước để lại ấn tượng sâu sắc. Nhưng thấy ở phía xa xa sừng sững vô số ngọn núi dốc đứng, chọc thẳng hướng thiên không, như là những cây đinh sắt chổng ngược đầu, mà vị trí nơi của mình là bên bờ một ngọn huyền nhai (vách núi cao và dốc). Con đường phía trước sớm đã cắt đứt, phía dưới đều là vực sâu vạn trượng.
Điện chủ bước chậm rãi đến sát mép, cúi đầu nhìn xuống dưới, không khỏi hít vào một ngụm lương khí, chỉ thấy dưới huyền nhai cao đến trăm trượng, mà quái thạch mọc lên san sát, chỉ nhìn cũng khiến người ta đầu váng mắt hoa. Mặc dù mình học qua ngự kiếm thuật, nhưng bầu trời “Giải Hồn Trận” này có một loại cương khí vô hình áp chế, không chỉ độ cao phi hành bị giới hạn trong vòng mười trượng, mà ngay cả cự li phi hành cũng chịu sự ảnh hưởng lớn. Nhìn lại đám người của mình, chỉ có chầm chậm leo xuống, trong quần thể núi non từ từ mà đi mới được, không có nửa tháng thời gian, e rằng còn chưa ra khỏi.
Nhìn đỉnh núi phía xa xa, thật muốn hóa thành một con chim nhỏ, từ giữa những dãy núi xuyên mây mà qua. Nàng nhìn tới nhìn lui, hai mắt không khỏi thẩn thờ, trong nhất thời nhìn như si dại….
Nắng gắt như lửa, chiếu trên dãy núi dốc ngược kia, cảnh quan có một nét tráng lệ riêng biệt. Đỗ Bôn Lôi và Trịnh Sĩ Trùng hai người cuối cùng cũng tỉnh lại, chỉ thấy trên người thập phần ấm áp dễ chịu, âm hàn ngày hôm qua sớm đã quét sạch. Bọn hắn vừa tỉnh lại, thì mắt nhìn thấy điện chủ thân hình cô mỹ đứng bên mép huyền nhai, giống như ngọc nữ lâm phong, hai người nhất thời cũng thấy mê đắm.
Không biết đã qua bao nhiêu lâu, Hoa Lân cuối cùng cũng ngủ đầy đủ, vặn người sảng khoái, chống tảng đá chậm rãi ngồi dậy, duỗi tay xoa xoa ngực, cảm thấy vẫn còn hơi khó chịu, nhưng đã không còn là trở ngại quá lớn, ngoảnh đầu nhìn bốn phía, mới phát hiện mọi người đều đã tỉnh lại, bất giác có chút ngại ngùng đứng lên.
Nhưng khi hắn nhận ra Tí Hình vẫn còn đang nhắm mắt vận công, sắc mặt thập phần thống khổ, tâm tình lập tức cảm thấy khoái trá, thầm nói: Ngươi, tên gia hỏa này thì ra cũng đã thụ thương, chẳng trách mới vừa rồi không giúp ta ngăn địch. Vì vậy dời bước đến trước mặt gã, nhỏ giọng cười nói:
-Uy! Ta hỏi nè quỷ đại ca, ngươi đang làm vì vậy? Luyện công đến toàn thân phát run, ngươi cũng xem như là người đầu tiên tự cổ chí kim đó. Ha…. ha…ha…
Tí Hình tuy nói là đang luyện công, nhưng thần trí lại phi thường thanh tỉnh. Nghe Hoa Lân giễu cợt mình, nhưng hắn chỉ có thể câm lặng, như cũ nhắm mắt ngăn cản nóng nực, chỉ là ánh mặt trời đáng chết kia, thực là làm cho người khó mà chịu đựng, hắn lúc này chỉ cảm thấy thân như đang ở trong mười tám tầng địa ngục, nhận hết đau khổ của khảo hình thiêu đốt. Hoa Lân lại đối với mình một mực châm chọc, tức thời cảm thấy trên thế gian này, hoàn toàn không có người nào hiểu được nỗi khổ của mình, không khỏi trong lòng ba động, lại có chút chán nản.
Hoa Lân ngồi xuống ở trước mặt hắn, lại châm chọc nói:
- Sao rồi, ngươi không phải rất giỏi lắm sao? Vậy…. . , ách….
Nhưng thấy sắc mặt hắn có điểm không đúng, đành thôi không nói nữa.
Điện chủ ở mép huyền nhai nghe được tiếng của Hoa Lân, trong lòng mừng rỡ, tức thời quay đầu nhìn lại nói:
- Sao, ngươi tỉnh rồi à?
- Ừm!
Hoa Lân chỉ là đáp lại một tiếng, nhưng lại quay đầu nhìn sắc mặt Hình Tí, chỉ thấy Hình Tí phảng phất như đang chịu đựng sự thống khổ khôn cùng, không khỏi trong lòng mềm nhũn, tức thời cảm thấy tâm tư vạn ngàn, cảm thấy bao nhiêu năm nay mình phiêu bạt tứ phương, chân chính bằng hữu thực sự không có vài người, thì xem như quen biết được một vài người, gặp được một số chuyện, nhưng bọn họ cũng đều là vội vã li biệt, nháy mắt trôi qua, thế là trong lòng thở dài.
Điện chủ thấy Hoa Lân chỉ nhìn người lạ trước mặt, lại đối với mình không lí không đáp. Nàng cảm giác Hoa Lân dường như đối với mình có điểm xa cách, không khỏi cả giận, vì vậy chuyển dến sau lưng Hoa Lân, lạnh lùng hỏi:
- Đây là ai vậy? sao từ trước tới giờ không có gặp qua?
Hoa Lân đứng lên, nhưng vẫn cúi đầu nhìn Tí Hình ở dưới đất, nói:
- Hắn là người của Minh Giới, từ nay về sau muốn đi cùng chúng ta!
Vài câu ngắn ngủi, nhưng lại dọa cho điện chủ, Đỗ Bôn Lôi và Trịnh Sĩ Trùng ba người sợ hãi nhảy dựng, đồng thời kinh hô:
- Ah?. . . . . . Âm hồn quỷ giới, sao lại có thể xuất hiện ở nhân gian?
Hoa Lân lắc đầu nói:
- Không, hắn đã luyện thành nhục thân, đang tu luyện Tu La đạo gì gì đó. Ta cũng là nghe người khác nói lại…
- Ách….
Tí Hình mặc dù nghe được người khác bàn luận về mình, nhưng hắn lại thực sự không có dũng khí mở mắt, thế nên càng cảm thấy một trận bi thương, âm thầm thở dài, lòng nghĩ mình xem ra không cách nào kiên trì tiếp tục nữa rồi! Ai…
Hoa Lân nhìn biểu hiện của hắn có chút ba động, đột nhiên giữa lúc đó hiểu được nỗi lòng của hắn, không khỏi trong lòng mềm nhũn, ôn nhu nói:
- Thật sự xin lỗi, Vừa rồi không biết nỗi khổ của ngươi, ngươi bây giờ cảm thấy sao rồi?
Tí Hình cuối cùng đã quyết định chủ ý, đột nhiên mở mắt, lãnh đạm nói:
- Ta không cần ngươi quản!. . . . Ngươi đi đi, ta về sau muốn đi một mình!
Con mắt của hắn vừa mở thì đã dọa cho điện chủ và Đỗ Bôn Lôi, Trịnh Sĩ Tùng ba người nhảy dựng lên, thất thanh kêu:
- Ah! Hắn đã nhập ma rồi, ngươi xem mắt của hắn!
Hoa Lân sững sờ, chỉ thấy hai mắt của Tí Hình một mảng huyết hồng, lại phóng ra hồng quang, quả nhiên giống như là hiện tượng đã nhập ma. Nhưng ý nghĩ này vừa mới lướt qua, Hoa Lân lại cảm thấy không đúng, vì vậy nói lớn:
-Ngươi nhanh nhắm mắt lại, nếu không sẽ mù đó.
Nói xong thì đến che hai mắt Tí Hình lại.
Phản ứng của Tí Hình vẫn rất nhanh, nhấc tay thì đã gạt tay của Hoa Lân ra, lãnh đạm nói:
- Không liên quan gì đến ngươi!
Hoa Lân khổ não, thấy hắn chết vẫn không sửa đổi, không khỏi thầm tức giận, vì vậy đột nhiên xuất thủ, tay phải giương lên điểm nhanh bảy đại huyệt trên ngực Tí Hình.
Tí Hình mặc dù thân trong nghịch cảnh, nhưng một thân sở học quả thật bất phàm, lập tức hữu chưởng trực kích “Phanh Phanh Phanh” cùng Hoa Lân đối liền ba chưởng, động tác của song phương có thể nói là nhanh như thiểm điện.
Chuyện xảy ra bất ngờ, điện chủ và Đỗ Bôn Lôi, Trịnh Sĩ Tùng ba ngươi đều ngạc nhiên, lập tức ”Tranh” một tiếng rút bảo kiếm ra chuẩn bị vây công. Nhưng lúc này Hoa Lân lại đình thủ, một chưởng đã ấn lên huyệt Thiên Trung của Tí Hình, ”Thủy hệ chân khí” băng lãnh mạnh mẽ phong bế kinh mạch toàn thân của hắn.
Nếu chiếu theo tình huống bình thường, Hoa Lân chớ mơ tưởng trong ba chiêu chế trụ được Tí Hình. Nhưng lúc này mặt trời lên cao, Tí Hình chỉ cảm thấy mắt đầy kim quang, căn bản không cách nào nhìn rõ chiêu thức của Hoa Lân, tới lúc hắn muốn thi triển tuyệt chiêu đã sớm bị Hoa Lân nhất chiêu phong bế.
Động tác Hoa Lân cực kì nhanh, lập tức xé vạt áo trên người mình, xếp thành một dây vải bố, mạnh mẽ bịt hai mắt Tí Hình lại, lạnh lùng nói:
- Đây cũng là vì tốt cho ngươi, không nghĩ rằng tên gia hỏa ngươi lại không biết tốt xấu. Hừm….
Tí Hình ngước lên cao ngạo, lúc này thật sự muốn cùng Hoa Lân đại chiến một trận. Nhưng toàn thân bị chế ngự không thể động đậy, rốt cuộc rơi vào cảnh bị người ta an bài.
Hoa Lân nhìn Tí Hình ở trên mặt đất, thầm nghĩ làm sao có thể giải quyết đây?
Điện chủ ở sau lưng tức khí nói:
- Hừ! Ta còn tưởng rằng ngươi muốn động thủ với tên gia hỏa này nữa, hại ta giật mình kích động một tràng!
Hoa Lân cười nói:
- Ngươi tưởng hắn thật sự bị nhập ma sao?
Điện chủ quay đầu đi, nhưng vẫn nói:
- Hừ!. . . . tại Mê Tiên trấn của chúng ta đã có người từng nhập ma. Chúng ta tốn mất cửu ngưu nhị hổ mới giết được ma đầu đó! (Ý nói bỏ ra nhiều công sức, mất nhiều nhân mạng)
Hoa Lân giật mình hiểu ra, nhưng lại phát hiện điện chủ dường như đang nổi giận, đến nhìn cũng không nhìn mình một lần, trong lòng có chút kì quái, vì vậy gãi gãi sau ót, có chút nghĩ không minh bạch, không biết mình đã đắc tội nàng ở chỗ nào.
Trịnh Sĩ Trùng ở phía sau tiến lên nói:
-Vậy người này tính sao đây?
Nói xong chỉ Tí Hình ở dưới đất, hướng Hoa Lân hỏi:
Hoa Lân suy nghĩ một hồi, đột nhiên trong lòng vừa động, vui mừng nói:
- Có rồi…ha ha ha. . Tí Hình ah Tí Hình, ngươi xem như đã gặp được đúng người.
Nói xong đưa tay lấy ra “Phần Tinh Luân”, từ bên trong lấy ra một bộ quần áo bó sát thân màu đen, tiếp theo lại lấy ra một cái nón rộng vành, cùng với một cái áo khoác ngoài màu đen, cũng không cần biết Tí Hình có nguyện ý hay không, liền cường hành giúp hắn mặc vào.
Xong xuôi, Hoa Lân lại hắc hắc cười nói:
- Lần này ngươi xem như thật sự may mắn! Bổn thiếu gia trên đường đến đây, đều trong lớp hóa trang thành phôi đản Phần Âm Tông , cho nên trang bị của bọn chúng theo đó cũng đã mua hơn mười bộ. Hắc hắc…vì vậy đã tiện nghi cho ngươi.
Nhưng Tí Hình lại một trận khổ não, bị Hoa Lân hí lộng cả nửa ngày, trong lòng thầm hận nghiến răng. Nhưng ý niệm chuyển đổi nghĩ lại, Hoa Lân này xác thực đối với mình có lòng hảo tâm, vì vậy đoán rằng, hay là tên gia hỏa này đối với mình có mục đích?. . . . .
Đúng rồi, hắn khẳng định là tính lợi dụng mình đi phá “Thần Binh Trận”đáng chết kia.
Hoa Lân không biết hắn đang nghĩ gì, lại sợ Tí Hình không mặc quần áo của mình, vì vậy nói;
- Kì thật bổn thiếu gia biết rằng ngươi không muốn tiếp nhận đồ của người khác, nhưng bộ quần áo này đối với ngươi thật sự là thập phần hữu dụng, Ngươi trước tiên thích ứng vài ngày, thời gian về sau đợi ngươi đã quen với mặt trời thì có thể cởi ra. Đương nhiên ta đối với ngươi tốt như vậy cũng là có tư tâm. Chính là muốn để cho ngươi xuất chút lực, giúp ta phá giải Thiên Thần miếu. Ta không có thù lao gì có thể trả cho ngươi, thì một bộ quần áo như vậy ngươi muốn hay không, vậy tùy vào ngươi!
Nói xong, Hoa Lân tay phải giương lên, giải khai cấm chế cơ thể Tí Hình, xem hắn có phản ứng như thế nào.
Lần này, Tí Hình quả nhiên không cự tuyệt. Trong lòng hắn đang nghĩ: Hừm!Ngươi quả nhiên có dụng tâm khác, muốn ta bán mạng cho ngươi mà thôi. Như vậy cũng tốt, lần này thì ta giúp ngươi một lần, sau này mỗi người một ngã. Vì vậy cung tay nói:
- Vậy được, đa tạ!
Hoa Lân thấy hắn nói chuyện vẫn lãnh khốc như trước, trong lòng có chút không hài lòng. Nhưng biết Tí Hình trước giờ là thế, vì vậy chỉ biết làm như không có gì, nói:
- Ngươi hiện giờ có thể tháo khăn bịt mắt rồi, trên nón rộng vành có hắc sa che rồi, hẳn là sẽ không quá chói mắt.
Tí Hình theo lời tháo khăn bịt mắt xuống, phát giác quả nhiên đã tốt hơn rất nhiều. Mặc dù lúc này bên ngoài vẫn đang phi thường chói mắt, nhiệt độ cũng khá cao, nhưng đã có thể chịu được, vì vậy gật đầu:
- Có thể!. . . Chúng ta lên đường!
Nhưng Điện chủ, Đỗ Bôn Lôi và Trịnh Sĩ Tùng ba người lại cảm giác rằng tên gia hỏa hắc y này không giống như ngươi tốt, nhìn thấy hắn là toàn thân không thoải mái. Nhưng nghe Hoa Lân nói qua, muốn dựa vào hắn phá trận, thầm nghĩ sau này chẳng lẽ còn cần nghe mệnh lệnh cuả hắn hành sự? Vậy thật là làm cho người ta buồn bực mà!
Hoa Lân lại không có nghĩ nhiều như vậy, hắn lững thững đi đến mép huyền nhai, cúi đầu nhìn vực sâu bên dưới, nhỏ giọng hô:
- Oa!. . . Nơi này thật là cao quá! Té xuống đó, chỉ sợ là sẽ biến thành một đống thịt vụn, hắc hắc!
Điện chủ nhất thời lại quên mất là đang giận, cũng dời bước đến mép huyền nhai, nói:
- Xem ra chúng ta chỉ có xuống núi mới được! Loạn thạch khắp nơi trên đất, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, không có nửa tháng thời gian, chỉ sợ rất khó xuyên qua.
Hoa Lân gật gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn về phía trước, nhìn đỉnh núi phía xa, dùng mắt ước lượng khoảng cách, trong lòng hơi do dự không quyết, với ngự kiếm thuật của mình có lẽ có thể bay đến ngọn núi đối diện. Nhưng nếu phải mang theo người phi hành, chỉ sợ là có chút khó khăn. Vậy thì làm sao giải quyết đây?
Điện chủ thấy hắn có chủ ý đối với chỗ đỉnh núi phía xa, không khỏi kinh ngạc nói:
- Ngươi muốn làm gì? Đây không phải là chuyện đùa, cương khí trong thiên không lúc nào cũng có thể lấy mạng người đó!
Hoa Lân gật gật đầu, nhưng không có nhiều lời, trong lòng vẫn nghĩ đến chủ ý đó.
Điện chủ thấy vậy, lại giẫm chân nói:
- Ngươi…Ngươi tên này sao lại như vậy? Hừm! Lại nói đạo lí với ngươi, Đỗ Bôn Lôi, Trịnh Sĩ Trùng!Chúng ta đi xuống!
Đỗ Bôn Lôi và Trịnh Sĩ Tùng sững sốt, quay đầu nhìn nhìn Hoa Lân, lại nhìn nhìn điện chủ, cũng không biết nên giải quyết như thế nào, lại thấy Hoa Lân không có thái độ, bọn họ chỉ có thể thở dài (Ai biểu làm chốt làm chi), chuẩn bị làm theo điện chủ.
Mà trong lòng bọn họ cũng cảm thấy chỉ có một đường đi xuống…
[/align][/align]
Quyển 9 : Quần Hùng Tranh Phong
Chương 7 : Địch Tung Tùy Hình
Tác giả : Phiêu Ẩn
Dịch giả : TuLaDaiDe
Biên tập : TuyetLam
Nguồn : QUẦN LONG HỘI - [color=darkgreen]4vn.eu/forum[/color]
Chương 7 : Địch Tung Tùy Hình
Tác giả : Phiêu Ẩn
Dịch giả : TuLaDaiDe
Biên tập : TuyetLam
Nguồn : QUẦN LONG HỘI - [color=darkgreen]4vn.eu/forum[/color]
-Uy!
Hoa Lân định vung tay ngăn ba người bọn họ nhưng bỗng ngẫm lại đến chính bản thân mình cũng chưa chắc đã lo nổi nên đành thôi. Đúng lúc đó, thân ảnh Tí Hình rung lên, xoay người đứng chắn ngang trước mặt các nàng rồi thản nhiên nói:
- Hãy khoan, bản toạ có thể dẫn đường cho các ngươi.
Hoa Lân mừng rỡ khôn xiết nhưng vẫn còn đôi chút hoài nghi nên liền hỏi:
- Ngươi đảm trách được ư?
Tí Hình lặng yên trong giây lát rồi mới cất giọng đáp:
- Uhm, đương nhiên điều đó không thành vấn đề nhưng hôm nay nguyên khí của ta còn chưa hồi phục hẳn, cần phải tĩnh toạ thêm hồi lâu nữa.
Hoa Lân gật gù, thầm nghĩ thân thể Tí Hình vốn là âm hồn, thân pháp mau lẹ kì ảo. Tuy hôm nay đã chuyển hoá thành nhục thân nhưng không hề ảnh hưởng đến khả năng phi hành nên liền chấp thuận:
- Vậy thì tốt rồi, chúng ta đợi ngươi nghỉ ngơi xong xuôi rồi lên đường cũng không muộn. Lát nữa mong ngươi chú ý dẫn đường giúp bọn họ vượt qua, về phần mình, ta có thể tự phi hành thoát được.
Tí Hình chẳng hề nhiều lời thêm nữa, lập tức ngồi toạ thiền, nhắm mắt dưỡng tức.
Nào ngờ, Điện chủ vẫn không ưng thuận mà nói:
- Ta đâu cần phải phiền đến ai đưa đón, ta tình nguyện bộ hành qua trận! Các ngươi cứ nghỉ ngơi đi, ta xuống đây.
Hoa Lân ngạc nhiên quá đỗi nhưng lập tức hiểu rõ nguyên do, thân ảnh hắn hoa lên, chắn ngay trước mặt nàng ta rồi dỗ dành:
- Không cần dẫn ngươi qua ư? Ta biết ngươi vẫn giữ lễ giáo truyền thống “nam nữ thụ thụ bất thân”. Nhưng chúng ta đều là người tu hành, lục căn sớm đã thanh tịnh, dứt bỏ được ái tình nam nữ thường tục, ách…
Hoa Lân đang mải mê giảng giải người ta bỗng nhớ bản thân mình từ trước đến giờ bộ dạng vẫn luôn chẳng chút nghiêm chỉnh, bất giác thoáng đỏ mặt, vội tiếp lời:
- Thế này nhé! Chẳng hạn như, ngươi đã biết, chúng ta đều là người tu chân, nếu thực sự ta muốn nhìn xuyên thấu qua xiêm y của ngươi thì cho dù ngươi có vận nhiều lớp xiêm y thế nào đi nữa, ta vẫn có thể…Ách!
- Ngươi…ngươi dám!
Điện chủ hoảng hốt đến độ vội vàng thối lui từng bước từng bước, ngọc thủ đưa lên che miệng.
Hoa Lân vội khoát tay mà nói:
- Ta…ta đương nhiên nào dám thế! Ngươi cứ an tâm!...Chỉ có điều, khi nãy ngươi còn trong cơn hôn mê, ta đã khiêng ngươi đi ra. Như vậy chẳng cần nói ngươi cũng biết đấy, điều đó…đã sớm…sớm…
Điện chủ dậm chân:
- Ngươi…ngươi vừa rồi đã giở trò gì với ta?
Hoa Lân đột nhiên thấy đầu óc quay cuồng, vội xua tay nói:
- Thôi…không bàn chuyện này nữa! Chúng ta phải lấy đại cục làm trọng, vì tương lai của Mê Tiên Trấn các người, để mau chóng xuất trận, ngươi nhẫn nại một chút được không? Coi như ta cầu xin đấy!
Điện chủ giương đôi bờ mi thanh tú, khăng khăng cự tuyệt:
- Người ta đâu có vội xuất trận mà. Dù sao đi nữa chúng ta cũng đã đợi chờ đằng đẵng mấy ngàn năm rồi, có đợi thêm vài tháng nữa thì có sao đâu?
- Ngươi…ngươi dĩ nhiên không vội nhưng người nóng lòng chính là ta đây này!
Hoa Lân lớn giọng nói:
- …ta vừa mang trọng trách giải thoát cho các ngươi, vừa phải tìm lại Tiểu Bạch. Dù sao ta cũng không thể đợi thêm được nữa.
Đến đây Điện chủ chẳng còn buông được lời nào, chỉ hằm hằm nhìn Hoa Lân. Đỗ Bôn Lôi cùng Trịnh Sĩ Trùng đứng cạnh đấy thấy vậy không nhịn được liếc mắt sang nhau, đều thầm nhủ, hình như điện chủ đã thực sự thay đổi.
Bốn người đều chìm trong yên lặng, chỉ dõi mắt nhìn nhau, chẳng nói chẳng rằng. May thay Tí Hình đã tỉnh lại, bỗng đứng dậy nói:
- Đã nghỉ ngơi được chút ít rồi, chắc không sao nữa. Chúng ta lên đường thôi!
Hoa Lân tựa như vớ được vị cứu tinh, vội cười nói:
- Ai nha! Cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi. Như thế này nhé, ngươi đi hai lượt, đưa bọn họ lên tuyệt nhận phía trên. Còn về phần ta, đến chuyến cuối sẽ cùng ngươi sang bên đó.
Tí Hình lẳng lặng gật đầu.
Hoa Lân hướng sang phía Điện chủ, thấy nàng vẫn tỏ ra không ưng lòng, bất đắc dĩ đành nói:
- Vậy thì thế này, vóc người Điện chủ tương đối nhỏ nhắn, hợp với sức ta. Để chút nữa ta sẽ đưa ngươi sang, được không?
Điện chủ lạnh giọng đáp:
- Ta không cần đến ngươi.
Đoạn nàng liền bước tới trước mặt Tí Hình, ngẩng mặt nói:
- Vị đại ca này đưa ta sang trước nhé?
Tí Hình không khỏi kinh ngạc, nào ngờ “mỹ nhân lại tự đưa thân đến tận cửa”, nhưng hắn bản tính trời sinh vốn lãnh khốc nên sắc mặt chẳng lộ chút biến đổi, đáp:
- Như vậy cũng được.
Dứt lời hắn rút ra phi kiếm, đỡ nàng bước lên rồi phóng trời cao, nhằm hướng ngọn núi đằng xa vọt đi.
Hoa Lân chằm chằm nhìn theo bóng bọn họ ngự kiếm bay đi, nhận thấy quỹ đạo phi hành của Tí Hình thập phần vững vàng bởi vậy rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm nói:
- Ý niệm của người này quả nhiên không tầm thường, hẳn sẽ chẳng gặp điều gì bất trắc.
Trịnh Sĩ Trùng đứng sau lưng nghe vậy bèn thấp giọng hỏi:
- Chẳng hay vị bằng hữu vận hắc y kia của ngươi danh tính thế nào?
Hoa Lân vẫn dõi mắt về hướng xa, nhạt giọng đáp:
- Hắn tên gọi là Tí Hình, tu vi cao thâm khó lường. Ta mới chỉ giao thủ cùng hắn một lần. Lúc ấy nếu chẳng phải chân nguyên ta khắc chế được hắn thì chỉ e đến nửa chiêu của hắn cũng không đỡ nổi. Giờ đây đã có thêm hắn tương trợ, cơ hội xuất trận của chúng ta sẽ lớn hơn rất nhiều.
Trịnh Sĩ Trùng nghe xong, gật đầu nói:
- Uhm, kẻ này hành sự nhanh nhẹn lại gọn gẽ, nói ít làm nhiều, thật đúng là một bậc cao nhân.
Thế nhưng Đỗ Bôn Lôi lại cực kì không có thiện cảm với người này, lắc đầu nói:
- Ta chưa bao giờ gặp qua kẻ nào cao ngạo nhường vậy, Hoa đại ca có ý tốt muốn giúp hắn, vậy mà hắn còn dám hoàn thủ ư? Đâu có gì đặc biệt khác người? Hừ.
Hoa Lân ngạc nhiên, bật cười:
- Ai là Hoa đại ca thế? Ha ha ha…nghe không được thuận tai lắm. Về niên kỉ, ta so với ngươi còn nhỏ tuổi hơn nhiều, chi bằng cứ gọi ta là Hoa thiếu hiệp thì hay hơn.
Ấy vậy Đỗ Bôn Lôi lại cuống quít lắc đầu nói:
- Ngày hôm đó, khi ta rơi xuống hắc động, ngươi đã chẳng chút đắn đo nhảy xuống cứu ta. Từ lúc ấy ta đã tâm niệm rằng: mạng ta là do ngươi cứu về, sau này nhất định lấy ngươi làm gương sáng noi theo. Hơn nữa, chẳng những võ công ngươi trác tuyệt mà còn lấy trượng nghĩa hành hiệp làm đầu, ta đã quyết định rồi, về sau vạn sự nhất nhất đều tuân theo lời ngươi.
- A?
Hoa Lân mồ hôi tuôn ra đầy mặt:
- Ài, ngươi càng nói càng viển vông, ngôn từ lại lạc đề mất rồi. Thật ra gã Tí Hình này đâu phải hạng người xấu xa. Ngày đó cùng ta giao thủ, hắn không hề nhân lúc đối phương nguy nan mà hạ thủ. Có thể nói rằng, võ công quả nhiên hơn người chỉ có điều hơi cao ngạo mà thôi. Ngươi ngàn vạn lần chớ nên để bụng, huống chi về sau chưa biết chừng chúng ta còn cần nhờ đến bản lãnh của hắn để xuất trận đó!
Đỗ Bôn Lôi đành đáp:
- Nếu Hoa đại ca đã nói vậy, ta chỉ còn cách tuân lời.
- “Ách”. Hoa Lân nào nói thêm được gì.
Thoáng chốc, một bóng đen từ ngọn núi đối diện xa xa bay tới. Đó chính là Tí Hình.
Hoa Lân thấp giọng nói:
- Trịnh đại ca, lát nữa ngươi cứ theo hắn sang trước, chúng ta cứ chậm rãi tiến từng bước một.
Trịnh Sĩ Trùng lập tức gật đầu. Bây giờ hắn cùng Đỗ Bôn Lôi có thể nói là rắp rắp nghe theo Hoa Lân. Qua những lần vào sinh ra tử vừa rồi, bọn hắn đã đặt trọn niềm tin nơi Hoa Lân.
Đoàn người cứ thế mà đi, phi hành rồi nghỉ, nghỉ rồi phi hành, trải qua hơn ba canh giờ mới đi được ngoài trăm dặm đường. Mặc dù “Cự Thạch Trận” này cụ thể hung hiểm thế nào chưa rõ nhưng tiến vào từ trên không cũng đủ làm cho người ta rùng mình kinh sợ.
Đặt an toàn lên hàng đầu, đoàn người dừng chân tại một tuyệt nhai cao chót vót, định đợi Tí Hình khôi phục lại ý niệm rồi mới tiếp tục lên đường. Hoa Lân một mình đứng trên vách đá dựng đứng, lơ đãng nhìn về ngọn núi đằng xa trong lòng hoài niệm về “Thiên Sơn kiếm tông”. Còn nhớ ngọn Thiên Nhận Phong nằm trên Thiên Sơn, sao ngọn cô phong đó lại giống mình đến vậy. Nghĩ tới Thiên Nhận Phong rồi bồi hồi nhớ tới Thượng Quan Linh, hôm nay chẳng biết người ấy trôi dạt nơi phương nào, ài…
- Hoa thiếu hiệp!
Giọng Trịnh Sĩ Trùng từ sau lưng truyền lại. Hoa Lân bỗng từ làn suy nghĩ miên man choàng tỉnh, quay đầu lại hỏi:
- Chuyện gì thế?
Trịnh Sĩ Trùng vọt đến bên cạnh, chỉ về hướng đông nam mà nói:
- Ngươi quan sát ngọn núi bên kia đi, bên vách hình như có khắc kí hiệu kì quái. Phải chăng đã từng có người ghé chân nơi này?
Hoa Lân ngạc nhiên thốt:
- A? Thật ư? Mau dẫn ta đi xem.
Hai người tiến sang mặt đông, nhìn sang ngọn núi đối diện. Chỉ thấy, vách đá bên kia quả nhiên có khắc một kí hiệu. Từ đằng xa nhìn lại, dường như đó là ba vệt kẻ ngang đơn thuần, nhưng đến khi nhìn kĩ thì lại như đồ án họa lớp lớp sóng bạc nơi biển khơi. Hoa Lân mày kiếm dựng ngược, giọng thất thanh:
- Không xong rồi, đó chính là kí hiệu của Thánh Thanh Viện!
Trịnh Sĩ Trùng kinh hãi hô lên:
- A? Là Thánh Thanh Viện thực ư? Chúng ta có phải…
Trong lời nói toát lên vẻ hưng phấn, bất quá hắn lập tức tỉnh ngộ lại, nhớ rằng Hoa Lân chẳng ưa gì Thánh Thanh Viện nên liền nín lặng.
Sau thoáng chốc tư lự, Hoa Lân thấp giọng nói:
- Ân oán giữa ta với Thánh Thanh Viện ắt hẳn không liên quan đến việc của các ngươi. Nếu ta đoán chẳng nhầm thì kí hiệu kia mới được khắc gần đây. Hơn nữa rất có thể đó chính là do Nhược Phong - kẻ đang truy sát ta, đích thân lưu lại. Đồ hoạ này dường như chỉ về hướng đông, hẳn đây đúng là ám hiệu liên lạc của bọn chúng. Hắc hắc, xem ra đám người kia cũng bị thất tán rồi. Uhm…Để ta tính toán lại đã, các ngươi nên lần theo dấu vết bọn chúng mà thoát ra ngoài hay nên tiếp tục đi theo ta thì cách nào tốt hơn đây?
Trịnh Sĩ Trùng giật thót mình, cuống cuồng nói:
- Hoa thiếu hiệp, Trịnh mỗ ta kiên quyết đã theo ngươi thì theo tới cùng, bởi vậy đã là kẻ địch của ngươi thì cũng là kẻ địch chung của chúng ta. Xá chi Thánh Thanh Viện?
Hoa Lân vội lắc đầu đáp:
- Không nên nói vậy…Tu vi của gã Thánh Thanh Viện này cao siêu hơn ta rất nhiều, đương nhiên cơ hội vượt trận thành công cũng nhỉnh hơn chút ít so với ta…Hơn thế nữa, nếu giao đấu lúc này, chúng ta thực sự chưa phải là đối thủ của chúng. Thêm vào đó Thánh Thanh Viện đường đường là danh môn chính phái, ắt chẳng bỏ mặc các ngươi đâu!
Trịnh Sĩ Trùng chau mày, nhất thời không nghĩ ra được lý lẽ nào để phản bác. Ngược lại, Đỗ Bôn Lôi đứng đằng sau nghe thấy hai người kia thương nghị, liền bước nhanh tới nói:
-Ta đây căn bản đâu có gì phải quá lo lắng. Ta chỉ cần biết khi vào trận đã có Hoa đại ca làm chỗ dựa vững chắc. Thánh Thanh Viện là cái quái gì cơ chứ, đến quỷ thần còn chẳng dám chắc bọn chúng đủ khả năng thoát khỏi trận không nữa. Chính vì vậy, ta tuyệt đối ủng hộ Hoa đại ca.
Hoa Lân gãi gãi gáy, miệng lắp bắp:
- Ngươi nói vậy cũng có phần đúng, có điều nếu không may đụng đầu bọn chúng, sợ rằng chỉ còn biết khoanh tay chịu trói mà thôi.
Trong khi đang bàn luận, Tí Hình đã nghỉ ngơi xong, thu công đứng dậy. Hắn trút bỏ trường bào, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang nắng chói chang rồi ể oải nói:
- Ta đã ổn rồi, đi thôi!
Đỗ Bôn Lôi ghét nhất bị gã này ra lệnh nhưng thấy Hoa Lân hoàn toàn tuân theo nên chỉ còn biết im lặng. Đoàn người tiếp tục phi hành tiến về phía trước, qua gần hai canh giờ, cuối cùng cũng đến được bên rìa của Cự Thạch Trận.
Vuợt qua kết giới, thoáng chốc không gian chợt lay động liên hồi. Mọi người đều thầm nghĩ: hình thái của tiên trận tiếp theo sẽ như thế nào đây. Nào ngờ, khi đưa mắt quan sát trận đồ, chỉ thấy một màn trắng xoá mù mịt, đưa tay lên còn không thấy rõ năm đầu ngón tay, cảnh vật ngoài ba trượng trở nên mờ ảo.
Hoa Lân kinh ngạc hô lên:
- Oa! Sương mù dày đặc quá!
Hắn nào hay từ cổ chí kim, chính nơi thế giới mịt mù khói sương này đã vùi thây biết bao bậc anh hùng hảo hán.
Đây chính là đại trận kinh thiên: TUYỆT SÁT TRẬN
Hết chương 7
[/align][/align][/align][/align][/align]
