<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 14:34:31takarinchan>
God forsaken and effeminate...
Tác giả : Takanamenanami
And:Terino Kusahi
Rating: M
Category : Dark yaoi / Romance
Status: On going
Summary :
Khi bóng tối phủ lên mọi vật ....
Bằng chiếc màn nhung huyền bí xa xôi ...
Khi ánh trăng đầu tháng dát bạc lên tất cả ....
Cậu bé đứng trước đêm đen ...
Những giọt máu vương rơi từ đôi môi nhỏ xinh ...
Những cái nhìn trống rỗng ....
Khi trước ta không có gì cả ....
Mà bây giờ khi đã có tất cả sao như vẫn chẳng có gì trong tay .....
Tình yêu ư? Không ! Là dối trá ... là dối trá ....Đừng bắt ta đau thêm một lần nào ....Không ! Ta đang tìm
kiếm , tìm rất lâu , tìm rất lâu , tìm rất lâu .... vẫn chưa thấy ...
Nhưng kìa , mặt trời ...
[p/s]: Tặng cho chị hai iu dấu nghen.
Chap 1 :
Cuộc sống trôi qua không bình lặng một chút nào . Khả dĩ tôi còn tồn tại trên cuộc sống này là bởi tôi đang
tìm kiếm ... tôi tự nhủ với chính tôi như vậy . Ánh nắng sau cùng đã tắt , trên bầu trời nhàn nhạt êm êm
bóng tối vụt qua đôi mắt tôi . Những đám mây xa xăm lững lờ trôi ,về cuối chân trời , ngày tàn dần , đêm
buông dần ....buồn bã khủng khiếp . Khoảnh khắc ranh giới mong manh giữa đêm và ngày thật tồi tệ , nó
buông chùng xuống tâm hồn tôi một tấm voan mỏng mảnh , không rõ là điều gì ....như thể những cơn gió
nhè nhẹ đang hôn vào má tôi , như thể những giọt sương long lanh lạnh giá chầm chậm rơi , rơi .....lặng lẽ
như thể một chiếc lá bay , trong khi tất cả lặng im .... hoặc có thể là một lầm tưởng thú vị nho nhỏ , đêm ,
đêm ... và xa xăm .... thế giới cô đọng lại , thời gian ngưng lại , không khí lặng lại , một hơi thở chùng cũng
có thể phá nát cái khoảng bí mật diệu kì ấy . Tất cả màu sắc rực rỡ phải ngừng lại trước đêm đen , và phải
thần phục đêm đen . Sự sống dường như câm nín , mọi hoạt động lặng lẽ chìm vào đêm , chỉ còn những ánh
đèn bày tỏ rằng nơi ấy còn sự sống ... Ánh trăng dát bạc lên vùng trời , đêm nay là đêm trăng non ....
Tôi bước ra khỏi ngôi nhà cả nhóm đang trú ngụ , ánh trăng phủ lên mái tóc mềm có những lọn vàng kim
che kín cả tai , ánh trăng êm đềm còn tràn lên khuôn mặt của tôi , đôi mắt màu hổ phách trong không gợn
lên một chút gì cảm xúc . Môi tôi khẽ mấp máy , đêm nay là đêm trăng non ...
_ Kaoru ! Sakiya khẽ gọi , tôi ngập ngừng quay lại , _ Cậu đang làm gì vậy ? Anh ta hỏi , và lại bất giác đưa
mắt nhìn lên trăng như một phản xạ có điều kiện . Yuki lục đục từ chiếc xe cũ bước ra , tay cố xỏ vừa đôi
găng trắng :
_ Sắp xong cả rồi , cậu ta thông báo , _ Kaori , Akira , Midori , chúng ta chuẩn bị đi được rồi đấy , Yuki thở
dài , _Anh Sakiya này , mai chúng ta sẽ vào thành phố chứ ? Ở cái khu nhà bỏ hoang này chán ngắt à . Cậu
ta rên rỉ .
_ Ừ ...Sakiya mỉm cười , nụ cười thực là bí ẩn , tôi vẫn lạnh lùng đứng ngắm trăng , Yuki rút cục đã xỏ được
đôi găng và choàng chiếc áo màu dạ lên vai , cậu ta phóng một tia nhìn mai mỉa về phía tôi , phải , ai cũng
biết cậu ta yêu Sakiya , mà Sakiya hình như có cảm tình với tôi ....
Tôi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bám đầy bụi . Chắc đã lâu , thật lâu rồi chưa có ai đặt chân đến đây ... Nơi
này lặng ngắt , , nó cũng gần thành phố và có nhiều kẻ lang thang tới đây hòng tìm ra một điều gì đó ... Sự
bình yên chẳng hạn . Nhưng cũng chẳng bình yên lắm đâu , bở nó sát một con đường , và ban ngày thì xe cộ
thật ầm ĩ . Nhưng đối với tôi thì cũng là bình yên rồi , sau một chuỗi những ngày dài dằng dặc trong quá khứ
đầy đau khổ , con người ta không nên đòi hỏi thứ gì quá đáng hơn nữa . Tôi đã biết trân trọng những ngày
bình yên hơn , dặc biệt khi tôi đã đứng ngoài lề của cuộc sống , và nhìn ngắm mọi thứ bằng đôi mắt lãnh
đạm , . Thời gian thì cứ chảy trôi , có lẽ người ta đã quên cậu bé bị căm ghét xưa rồi , vòng xoay của vũ trụ
không bao giờ dừng lại , tôi cũng đã đi , phiêu du như một hồn ma , điên cuồng như một tên sát nhân , buồn
bã ... bây giờ khi quen thật sự , tôi đã xa rời tất cả những cảm xúc của con người ... tôi đã có thể làm tất cả
những gì ....tôi muốn . Cuộc sống thật lạ kì , khi cuộc sống đã là vĩnh cửu , sự kì lạ ấy biến mất ...
Nhưng cho dù nó đã là vĩnh cửu ... cho dù tôi đã có được nhũng thứ trước đây tôi từng mơ ước . Tôi vẫn tìm
kiếm ... tôi vẫn tìm , vẫn cố gắng tìm kiếm ...Điều gì ?Khi tôi lạc giữa cuộc đời này , và luôn luôn chuẩn bị
một khẩu súng có những viên đạn bằng bạc , tôi vẫn mơ hồ tìm kiếm , trên những con đường tôi qua , một ai
đó tôi yêu , và yêu tôi ... Điều đó thực là khó phải không ? Những cậu con trai tôi gặp trên con đường tôi đi ,
họ không hiểu tôi ...và chỉ là để thỏa mãn xác thịt , tôi không rõ ...nhưng tình yêu thì khó nhiểu hơn phải
không ? Không đơn thuần là những cái hôn , là những làn da trần áp vào nhau , hay là những khoái cảm rạo
rực vô cùng , yêu , chắc là khác hơn , tôi luôn nghĩ vậy .... Với Aki , với Kori , với Sekyo , với Satoru , với ...
rất nhiều cậu bé xinh đẹp , đáng yêu và dễ mến đã từng quan hệ với tôi , tôi yêu các cậu ấy , nhưng không
phải thứ tình yêu tôi tìm kiếm ....
Đêm nay , đêm dầu tiên của tháng , tôi lại phải đi thực hiện định mệnh của mình ... Tất cả chúng tôi , phải
thực hiện định mệnh của mình ... Tìm ...tìm ra con mồi phù hợp , để sống ... để tồn tại ....
Akira , Midori và Kaori xuất hiện , cố lôi ra những chiếc ba lô căng , nặng , ba cậu bé cùng tuổi ngước lên nhìn
tôi và mỉm cười , tôi cười lại với chúng . Cả ba mới mười bốn tuổi , vậy mà chúng đã phải chịu đựng những thứ
vô cùng kinh khủng trong ký ức ...và đã vội vã thay đổi , đó là lòng căm hận ...đó là sự tuyệt vọng ... về tất
cả , thế giới này thật tồi tệ phải không ? con người ta đôi khi tàn nhẫn hơn những điều họ đã tưởng tượng ...Vô
tình hay cố ý ? Thì trái tim đã bị thương không bao giờ lành lại nữa .
Midori nhìn tôi tha thiết . Khi mới gia nhập vào đoàn chúng tôi , cậu đã từng ngủ với tôi . Tôi vẫn còn nhớ vẻ
mặt ngượng ngùng và vẻ lúng túng khi diễn ra mọi chuyện của cậu bé , và tôi cũng biết Midori yêu tôi , nhưng
rồi Midori với Akira đã thành một cặp , điều đó cũng thật may mắn . Bởi tôi cũng biết tôi không yêu Midori .
Tôi chỉ coi cậu như một đứa em trai dễ mến .
Akira , Kaori và Yuki , cả Sakiya nữa , tất cả chúng tôi đến từ những nơi khác nhau . Mỗi người lại có một câu
truyện khác nhau , và một kí ức chắc chắn không đẹp đẽ gì cho cam , tôi thì cứ nghĩ ...khi con người không
còn gì để mất , khi trái tim đã không còn đủ rộng lớn để tha thứ cho tất cả , khi bị phản bội , khi bị ruồng bỏ ,
khi bị hành hạ ... nỗi đau tạo ra nỗi đau , sự thương tổn của chúng tôi tạo thành thù hận . Và đơn giản chúng
tôi đã để chìm sự thù hận ấy bằng máu , khi bước vào thế giới này ... Song thực sự làm sao mà lãng quên ?
Không thể giấu nổi sự khao khát và sự tìm kiếm , ngay cả sự hồ nghi bản thân nữa , lúc ban đầu , tôi vẫn về
thăm cha và mẹ tôi , đứng giữa đêm nhìn họ từ xa ... và lắng nghe họ . Lúc lướt qua những ngôi nhà khác ,
khi ra đi hoặc trở về , âm thanh của hạnh phúc vang vọng vào tai tôi , đó là những tiếng cười vô tư và ngây
thơ của đứa trẻ đang vòi vĩnh mẹ , đó là tiếng bà mẹ nạt yêu đứa con , tiếng người bố hiền từ và âu yếm .
Hoặc có chăng chỉ là một buổi chiều có đứa bé nô rỡn với con chó như tôi ngày xưa hoặc cũng chỉ là một cánh
cửa được mở ra , và một người nào đó vui vẻ bước vào nhà ... vô vàn những hạnh phúc nho nhỏ đập vào mắt
tôi , tôi không thấy đau , tôi không thấy buồn ... tôi chỉ thấy một sự nhớ nhung tha thiết ... Bây giờ tôi không
còn cánh cửa nào để bước vào nữa , bây giờ tôi không còn một buổi chiều ấm áp nào nữa , bây giờ tôi không
còn một ai yêu thương tôi nữa ... không còn ai cả ... không còn gì cả ....
Nhưng một khi tôi đã bước vào cuộc sống này , tôi chỉ còn cách nhớ thương một cách tha thiết , và không bao
giờ nuối tiếc ... thế giới có thay đổi một chút xíu , và tôi đã mạnh mẽ lên ... Hay đó chỉ là sự mạnh mẽ về
những quyền năng thôi , , mà trái tim , đôi lúc tôi nhận rõ chúng khổ sở thổn thức đập những nhịp yếu đuối ...
tôi đang sống , mà như đã chết . Mà dù có thành một linh hồn bơ vơ , lang thang đi nữa , tôi vẫn vương vấn ,
với cái gì ? Cái níu tôi lại là sự khao khát , sự tìm kiếm , sự mơ ước ... Khi đã không cần tất cả những thứ tôi
đã ruồng bỏ : bạn bè , gia đình , sự yên bình , chính cả hạnh phúc nữa . Tôi chỉ đi tìm thứ càn cho tôi nhất ,
thứ tôi vẫn gặp trong những giấc mơ ... là tình yêu . Tôi cần tìm một người đồng hành , một người mà tự trái
tim đã yêu tôi , không một chút dối trá .. chân thành yêu thương , bao giờ tôi mới tìm được , và làm được ?....
Tất cả như bị bao phủ bằng một màn sương huyền bí , xa xăm , có những điều không rõ ràng ,tương lai vẫn
thế , mờ mờ và gây cho tôi một lo lắng mơ hồ ... Lẽ ra tôi cũng chẳng cần phải lo cho tương lai làm gì , tôi
chỉ thấy buồn ... mọi chuyện ...cho dù là vui vẻ hoặc tuyệt vọng , đoi mắt trong của tôi vẫn vô cảm ... Cho
đến lúc nào tôi mới tìm được cậu ta ?
Đêm thật sự rồi , bóng tối rộng lớn và bao la biết bao , đêm nay lại tiếp tục ... như những ngày trước , và như
những ngày sau này ... lại tiếp tục .... không bao giờ dừng lại ....
_Kaoru , đi thôi . Yuki khó chịu nhìn tôi khi anh Sakiya lại gọi tôi một lần nữa , rồi nhanh như chớp , cậu ta
mỉm cười với Sakiya . Giơ tay lên hướng vào chiếc xe , Yuki lẩm nhẩm những câu dài , ở những ngón tay cậu
ta những vòng tròn đỏ xuất hiện , và sau đó là những hoa văn hình lá , , cuối cùng , một tiếng nổ "uỳnh" vang
lên , chúng tôi vẫn bình thản nhìn . Chiếc xe từ từ lún xuống đất , bị phủ lên bằng một đống dây leo dày dặc ,
rồi chiếc xe ngừng lại , hoàn toàn bị nghiền nát .
_Anh Yuki , Kaori níu tay cậu ta , _Khoan đã , em quên con gấu bông của em trong ấy rồi , tìm lại cho em đi .
Kaori mếu máo .
_Cái gì ? yuki hét lên , _Em là đồ ngốc ! Đi thôi , đừng có trẻ con như vậy , kẻo hôm nay chúng ta sẽ không
tìm được người thích hợp đâu !
Kaori dường như sắp phát khóc , cậu bé mím môi lại ghìm những cái nấc đang muốn thoát ra khỏi chiếc cổ
họng xinh xinh âý , Akira vội vàng nói :
- Anh Yuki , anh Sakiya đang sốt ruột kìa . Anh cứ đi trước cùng anh ấy đi , tụi em ở lại đây một chút .
Yuki gật đầu , cậu ta bước đi không một chút lo lắng , cũng chẳng cần lo lắng cho bất kì ai trong số chúng
tôi , dù đó có thể là một đứa trẻ , mỗi chúng tôi đều không thể chết , trừ khi ....
Tôi cũng ở lại cùng hai đứa trẻ , biết đâu vì vậy mà Yuki chẳng bớt ghét tôi hơn? , Kaori bắt đầu nức lên , nước
mắt bắt đầu lăn ra , hôm nay nó trúng ngải độc , không thể dùng quyền năng được , cậu bé thổn thức :
_Con gấu của tớ ...hức...con gấu của tớ...hức....
_Thôi nào . Akira mỉm cười . Cậu bé vẽ một vòng tròn trong không khí bằng ngón tay trỏ , những luồng sáng
xanh ngọc hiện ra , Kaori ngừng khóc và vừa chùi nước mắt vừa hồi hộp nhìn , Akira khắc lên xung quanh
vòng tròn ấy những kí tự cổ xưa bí ẩn , năng lực của cậu nhóc cho phép nó biết tất cả các ngôn ngữ và chữ
viết trên thế giới , và rồi ... tiếng gió nhẹ nhàng nổi lên , thế nhưng không khí không hề xao động , không
thấy một làn gió nào mơn man da thịt của chúng tôi , nghe như nó vẳng tới từ nơi nào xa lắm vậy ... rồi một
chút nữa , Akira hoàn thành vòng tròn xanh ấy , cuối cùng Akira khẽ hô lên :
_Triệu hồi gấu bông !
Một tiếng nổ nhỏ vang lên , chiếc xe hơi rún động một chút rồi một vật gì đó tách ra khỏi chiếc cửa kính ,
chiếc dầu con gấu lộ ra ..... " poc' " , một tiếng động nữa , và rồi con gấu bay về tay chủ cũ , kèm theo một
luồng thổi như một tiếng thở nhẹ ...
Kaori mừng rỡ ôm lấy con gấu bông và đồng thời ôm chặt cứng lấy Akira mà cảm ơn , Akira đỏ mặt , tôi mỉm
cười , bất ngờ đằng sau tôi có tiếng sột soạt , linh cảm không lành , tôi quay ngoắt lại và thét lên :
_Ai đấy ?
Một bóng đen bất thần đứng lên và vụt bỏ chạy , nguy , trong đầu tôi lóe lên ý nghĩ ấy , chắc chắn có kẻ đã
trông thấy Akira thực hiện pháp thuật rồi , phải rời khỏi đây ngay , trước khi chúng kéo Pháp Sư đến , những
kẻ tiêu diệt chúng tôi không cần tìm hiểu lí do ... Quay lại phía hai cậu nhóc , tôi nói gấp gáp :
_ Chúng ta rời ngay khỏi đây , đi tìm anh Sakiya , chắc chắn sẽ không thể quay lại đây một lần nữa ... Đi ngay !
Akira và Kaori líu ríu chạy theo sau tôi , may mà mấy cái ba lô Sakiya đã đem đi rồi , thở mạnh , tôi quyết
định không chậm trễ ...
_ Akira , em đứng vào đây , tôi hét lên , _ Kaori , đây !, tôi chỉ vào bên phải tôi , rồi nhắm mắt lại , tôi bắt đầu pháp thuật của mình ...
" Hỡi các tinh linh mang sầu oán khi chết đi ....
Hỡi các u linh mang hận thù không sang được cánh cửa của địa ngục ...
Hỡi gió , ngươi nghe lời ta ...
Hỡi nước , hãy nghe mệnh lệnh .....
Hỡi đất và cỏ cây , hỡi không khí và lửa ...
Hỡi những kẻ lầm lạc trong đêm tối ...
Và hỡi ánh trăng linh thiêng ... Ta ra lệnh ... "
ĐI! Tôi hét lên , và xoáy vào trong bão lốc , một cơn khủng khiếp kéo tới , nhanh ... nhanh ... thật nhanh ....
Cả ba chúng tôi bị lôi đi , lôi đi ... chừng tưởng như không bao giờ dừng lại thì " bịch " , tôi ngã lăn quay trên
một thứ có vẻ như một nền đường , một con hẻm tối tăm , Akira và Kaori rơi xuống sau tôi , chớp mắt mấy
cái để định thần , tôi nhận thấy ba bóng người chạy về phía chúng tôi vô cùng vội vã , tôi nhận ra một trong
số ấy là Hikari , người nắm quyền năng đất , kẻ mà trước đây tôi đã từng đụng độ , tôi chặn họ lại :
_Có việc gì vậy ?
_ Mau! Cậu ta hét lớn , _ Pháp Sư không hiểu sao lại biết hôm nay là " Ngày Định Mệnh " , họ đang truy sát chúng ta , khắp ... nơi nào cũng có mặt chúng ... Chạy đi ...!
Rồi xô tôi sang một bên , cậu ta cùng hai người kia hối hả bỏ chạy , Akira tái mặt , cậu nói , run run :
_ Midori ... cậu ấy ở đâu ?
Bất ngờ , Kaori gục xuống đường , cậu bé ngã xoải ra và không thể đứng nổi dậy , tôi hốt hoảng cùng Akira
nhảy đến bên , Kaori hé mắt , và cố gượng cười , cậu thì thào :
_ Em cần máu ... máu ..... em cần máu ....
Tôi sững sờ và gần như choáng váng , tại sao ? Thằng nhóc chưa thể đến cực hạn được , nếu hết đêm nay
không uống máu mới có thể ... kiệt sức như vậy chứ ? Điên cuồng và rối loạn , tôi đấm tay xuống mặt
đường ... Đêm nay là một đêm tồi tệ , với ... những con ma cà rồng như chúng tôi .
CHAP 2:
Tôi đứng dậy , bối rối vặn các khớp tay vào nhau , trí óc tôi chợt vụt sáng lên , tôi vội vã ra lệnh cho Akira :
_Akira , em dìu Kaori vào đây ! Tôi xốc Kaori lên và cùng Akira dìu nó vào một ngõ cụt nhỏ , . Nhìn vào mắt Akira , đặt tay lên vai cậu bé , tôi nói hết sức nghiêm nghị :
_Akira , anh giao Kaori cho em , bảo vệ em ấy , nghe không ?
Akira bần thần gật đầu , tôi xoay gót định bước đi , bỗng Akira nắm lấy gấu áo tôi , cậu bé nghẹn ngào :
_Anh ...Kaoru , tìm Midori hộ em .
Tôi cố gắng gật đầu kèm theo một nụ cười méo mó . Akira bắt đầu vẽ một hình tam giác màu xanh và khắc những cổ ngữ lên đó . Không kịp ngoái lại dằng sau một lần nào , tôi chạy như bay không mục đích . Trong đầu tôi chỉ còn một ý định : Tìm ...tìm cho ra tất cả ...
Thế rồi ...
Họ hiện ra ...
Năm người mang áo chùng đen , trên mũ trùn có biểu tượng vầng trăng khuyết đan với cây thánh giá màu bạc ánh lên trong tia chớp , tôi đứng sững lại .
Một tiếng cười trẻ con vang lên , bóng áo chùng đen thấp nhất hất chiếc áo chùng ra , một cậu bé chừng 14 tuổi với mái tóc màu vàng kim rực rỡ ... Tôi ghét màu vàng kim , ánh mắt màu xanh dương , vẻ mặt phấn khích , cậu hét lên với những người còn lại :
_Mọi người xem này ! Một con ma cà rồng xinh đẹp , em muốn bắt được nó !!!
_Thôi nào Takuya . Một giọng trầm trầm cất lên . Bốn người còn lại lật mũ trùm ra , những cặp mắt lạnh lùng chiếu vào tôi . Một tên tôi nhận ra ngay lập tức , vết sẹo kéo dài từ trán vắt qua mắt phải kia tôi chẳng bao giờ quên được . Tự nhiên tim tôi đập thình thịch , mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay . Dấu vết trên cánh tay trái bỏng rát , rồi lại lạnh cứng , nhói buốt , như một cuộc tra tấn khủng khiếp . Không hẹn mà gặp , cả năm người đồng loạt rút ra từ thắ lưng năm khẩu súng bạc . Không! Tôi không thể chết ở đây được , ít ra , không phải lúc này ...nếu tôi chết , cũng không phải chết bởi lũ người này ...
Trăng lên cao , thời hạn chỉ còn một nửa ...tôi thoáng nhìn lên vầng trăng hờ hững đang vô tình leo cao lên bầu trời . Không còn có thể sợ hãi điều gì nữa . Trong tôi lúc ấy chỉ còn sự điên cuồng khó hiểu của quá khứ . Im lặng mất một lát , tôi nhắm mắt lại và mở mắt ra , đồng tử biến thành một rãnh đen trong con ngươi , ánh vàng chói lọi tỏa ra từ đôi mắt tôi , thật là khó chịu ...
Nhanh như chớp , cả năm người vây xung quanh tôi , năm họng súng chĩa thẳng vào mặt , cũng nhanh không kém , tôi lạnh lùng nhún nhẹ chân và nhảy phắt qua đầu một tên có mái tóc màu hạt dẻ , móng tay bật lên sắc nhọn , một giây tĩnh lặng ...
Tiếng thét bật ra như tiếng rú của ma sói trong đêm trăng tròn , bàn tay của gã pháp sư đứt lìa hẳn một nửa , máu tung tóe , cánh tay đứt giật giật trên vũng máu lấp lánh . Tiếng nổ chát chúa , bốn viên đạn bay réo qua người tôi , vận hết sức lực , tôi uốn người tránh né , một bóng đen bay vụt qua đầu tôii với màu vàng kim chói lọi của mái tóc , đúng lúc ấy ba người kia áp sát lại , tôi ngoắt người tung một cước đá tung khẩu súng khỏi tay tên pháp sư có bộ mặt vàng vọt non choẹt . Một khẩu súng khác lạnh lẽo chĩa vào mang tai tôi , là anh ta ! "pặc" , tôi gạt khẩu súng chệch khỏi cái đích ngon lành , tiện tay tôi thúc chân mình đá bay gã có khuôn mặt vàng vọt ấy . Hắn "hự" một tiếng , đúng lúc ấy cánh tay tôi buốt nhói :
_Phập !!!!!
Một dòng chất lỏng dinh dính, đỏ tươi , và ấm nóng rỉ ra từ cánh tay tôi , vết thương không lành lại ! Bởi thủ phạm là một con dao bằng bạc . Là Takuya ! Tôi đã quên mất không chú ý đến cậu ta . Loạng choạng , tôi dùng nốt chút sức lực cuối cùng bật văng người tránh khỏi viên đạn bằng bạc bay ra từ nòng súng vô tình của quá khứ . Lưng tôi đập một cái đau điếng vào bờ tường . Miệng ộc ra một thứ mặn lờ lợ , con dao bằng bạc lấp lánh ...
Ba kẻ chiến thắng tụ lại trước mặt tôi , ánh trăng soi rõ những khuôn mặt mướt mồ hôi , tôi cười khẩy và nói khinh khỉnh :
_Vất vả quá nhỉ ? Năm pháp sư dồn đánh một con ma cà rồng vào đêm "Định Mệnh" . Hài hước thật đấy !
_Hừ ...Takuya thở mạnh , _Con ma cà rồng này mạnh thật đấy , thậm chí hắn còn chưa sử dụngquyền năng nữa , trong đêm trăng non như thế này ... sao hắn lại mạnh như vậy anh Alex ? Cậu quay sang thắc mắc với tên mặt sẹo .
_Ta già rồi phải không ? Alex hướng tôi hỏi , giọngtrầm trầm .
_phải ! Tôi ngạo nghễ trả lời , _hoặc do ta mạnh hơn năm ta 13 tuổi . ĐÃ nhiều năm trôi qua đấy nhỉ ? Ta vẫn cứ ở tuổi 16 này nếu ta muốn .. còn ngươi ... tôi bật cười .
Những kẻ còn lại đưa mắt nhìn nhau tỏ ý không hiểu , Alex thở dài , chầm chậm , hắn đưa khẩu súng bạc lên chĩa vào ngực tôi , Takuya níu tay hắn :
_Đừng , anh Alex , em muốn hắn cơ !!!
_Takuya ! Alex gằn giọng ,_Em không biết con ma cà rồng này nguy hiểm đến mức nào đâu , vết sẹo trên mặt anh là do hắn gây ra đấy , năm đó hắn chỉ mới 13 tuổi thôi , nghe rõ chưa ???!!!
_Vô tình thôi ,tôi mai mỉa , nhưng chắc cũng có phần đúng ...
khuôn mặt của Takuya và hai tên pháp sư còn lại ánh lên vẻ bối rối , họ nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn . Alex lại đưa nòng súng lên sát ngực tôi , mỉm cười buồn bã , tôi nói :
_Ta cũng hơi tiếc , nhưng anh biết đấy Alex , suốt những năm qua ta không hề chạy trốn anh , mà chỉ chạy trốn quá khứ thôi ...
_câm miệng !!! Alex gầm lên , mắt tôi tối sầm vì một cái tát như trời giáng , tôi vẫn mỉm cười , thè ưỡi liếm dòng máu tươi rỉ ra từ khóe miệng . Chỉ còn một chút nữa thôi , một chút nữa thôi ... bàn tay tôi giấu phía sau lưng sắp hoàn thành công việc của nó , một hình trăng khuyết với những kí tự theo một sắp xếp đặc biệt sắp hoàn thành , một chút nữa thôi...
Alex lên đạn , tiếng kim khí lạnh lùng , anh ta nói , như một kẻ đang hấp hối :
_Hiatari , hôm nay là ngày kết thúc của mi rồi !
Tôi bật cười điên cuồng , Alex và tất cả lũ pháp sư đã hồi tỉnh nhìn tôi ngạc nhiên .Hoàn thành ! Kí tự cuối cùng khớp lại , ánh sáng màu vàng bùng lên , cùng lúc với thời điểm viên đạn bạc bay ra , cắm phập vào tường , nơi phút trước tôi còn ở đó .
Tôi vịn vào bờ tường một con đường đông đúc , người ta nhìn ngó tôi với một đôi mắt tò mò . Khỉ thật ! Họ đang tìm đoàn quay phim hay cái gì đại loại như thế chắc ??? Họ còn không biết có cả một hiệp hội pháp sư sát tai họ và một binh đoàn ma cà rồng cứ đêm trăng non là tìm tới họ ?! Tôi nghiến răng nguyền rủa , cứ để nguyên con dao bạc trên tay , tôi lết đi mệt nhọc ,máu rỉ ra ướt cả ngực ,nhưng nếu rút con dao ra thì còn tệ hơn . Ngực tôi như bị chèn ép bởi cả một tấn đá nặng nề , đau đớn đến chết ngất đi được . Lại lầm bầm nguyền rủa , tôi tựa lưng vào một góc tường , ngay sát một con đường heo hút tối om chạy sâu vào giữa những dãy nhà lạnh lùng vô cảm . Tôi mím môi chịu đau rút phăng con dao bạc ra khỏi cánh tay , máu tuôn ra như suối . Xé roet tay áo đã đẫm máu , tôi cuốn lại tạm thời . Xui xẻo thật , chưa bao giờ tôi đánh một trận kịch liệt như thế này , mặc dù có lần tôi đã đối đầu với hai mươi ba tên pháp sư .
Quá mệt mỏi và kiệt sức vì mất máu .Vết thương do vũ khí bằng bạc sẽ khiến máu tôi một thời gian không thể tự làm liền vết thương lại được . đầu óc mờ mịt dần đi , tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết .
Một giấc ngủ không yên bình ...
Giấc mơ như một cuộc tra tấn và hành hạ , tôi co rúm người lại , rồi thét lên , những kỉ niệm như ánh chớp lóe lên rồi vụt tắt . Tại sao họ không để tôi chết đi ????? Mồ hôi túa ra ở trán lạnh toát . . Mở bừng mắt , tôi lảo đảo đứng dậy , thở dốc , bải hoải , tôi lết vào con đường nhỏ bé tối tăm .
Mùi ! Có mùi ...
Mùi của một con ma cà rồng đang trong cơn điên loạn .
Mùi của cả một con mồi .
Đang run rẩy .
Mùi sát khí ...
Ma cà rồng không thể giết người , tại sao lại có mùi tử khí đậm đặc như vậy ? Tôi gắng gượng đi nhanh hơn . Càng đi sâu vào mùi khí đó càng khó chịu , càng nồng nặc và muốn ói mửa , đến mức làm tôi choáng váng . Lác đác một vài ngọ đèn đường soi rọi dưới những bước chân tôi một nền đất nhớp nháp , nước đọng khiến mùi hôi thối xông lên ngai ngái , muỗi bay dạt ra và tìm cách lẩn trốn lúc tôi tới gần , chúng cảm nhận được dòng máu đang chảy trong cơ thể tôi .
Một ... Hai bóng hình hiện ra .
Con ma cà rồng đã mất hết kiểm soát lí trí , nó chỉ còn phần bản năng của máu ma cà rồng trong người . Nó đã biến hình ! Đôi mắt vàng khè với cái rãnh màu than nhìn con mồi với cái nhìn ghê rợn nhất : Cậu bé xinh đẹp nằm dưới chân hắn , cơ thể run lên từng chập và đôi mắt chỉ còn cái nhìn tuyệt vọng . Dường như đã biết cái chết đang đổ ập bóng đen của nó lên nền đất bẩn thỉu này , đang lướt cái nhìn thèm khát vào chiếc cổ trắng xanh phập phồng , đang chảy những giọt sự sống ngọt ngào .
Con ma cà rồng nhận ra sự xuất hiện của tôi .
Nó ngoắt lại , đôi mắt trừng lên đe dọa , một tiếng nói vỡ vụn tách ra từ cái miệng có hai chiếc răng nanh nhọn hoắt trong cơn đói :
_Ngươi...Cũng là ma cà rồng ?
_phì !!! Tôi bật cười , _Ừ , ngươi cứ cho là như vậy đi . Đứa bé là kẻ phù hợp với ngươi hả ?
Tôi chế diễu , _Thế sao hình dạng lại dến nông nỗi này ?
Ma cà rồng chỉ hút máu kẻ thích hợp với nó trong đêm trăng non hàng tháng , nếu hút máu hoặc định hút máu người không phải dành cho mình để thỏa mãn cơn đói , thì nó sẽ biến hình ... một lời nguyền của thượng đế ...
_Ngươi! Con ma cà rồng rít lên , rồi nhanh như cắt nó bổ vào tôi , bàn tay sắc nhọn nhằm ngực tôi cắm một cú chí tử , chút sức tàn trong người vực tôi dậy , nhẹ nhàng tránh khỏi lưỡi hái của thần chết . Hắn điên cuồng khạc ra một tia lửa , tay áo của tôi cháy xém , vết cháy như bị tạt axit , lan rộng dần ra xung quanh . Tên này nắm quyền năng lửa .
Hắn vẫn điên cuồng tới tấp tung đòn về phía tôi , tốc độ của nó thật đáng phục , tôi thầm cười mỉm như thế , cố xoa dịu vết thương trên cánh tay đang gào thét hành hạ tôi . Chợt nhìn thấy cậu bé đang gượng dậy sợ hãi nhìn chúng tôi , tôi thét lên :
_Chạy đi ! Đồ ngốc !
Bàn tay con ma cà rồng lia sát qua ngực tôi , một dòng ấm nóng lại chảy , một cơn đau rần rật chạy lên tới tận đỉnh đầu , ngã phịch xuống đất , tôi đau đớn dịt tay lên vết thương . Con ma cà rồng nhảy phắt tới sát tôi , đôi mắt gí sát vào mặt tôi , tay chẹn họng , và hắn gầm ghè :
_Ngươi! Ngươi phải chết !
-Thế à ? Tôii cười khùng khục trong cổ họng đang bị chẹt đến ngạt thở . Có một chút đau khổ cùng sợ hãi thoáng qua trong tâm trí tôi , nhưng không thể để hắn biết được , hắn sẽ giết tôi ngay lập tức . khẩu súng bạc lành lạnh chạm vào người , miệng lại mỉm cười . Nhanh như cắt tôi luồn tay chạm xuống nền đất ẩm ướt làm điểm tựa , bật chân đá một cú thật mạnh vào bụng nó , nhanh không kém , tôi nhảy phắt lộn lại trước con ma cà rồng đang ôm bụng đau đớn . Nó căm hờn nhìn tôi , cái nhìn tôi đã từng nhìn trong quá khứ , khẩu súng bạc chĩa thẳng vào đầu nó .
_Ngươi là pháp sư !!!!!!!!!????? Nó gầm lên làm rung động những mái nhà xung quanh , tôi nhìn vào cánh tay mà lúc trước tôi đã xé mảnh áo để chịt vào vết thương cánh tay bên kia , hình ảnh một cây thập giá hiện lên , và một vầng trăng khuyết , treo lơ lửng trên cây thập giá đầy máu , vầng trăng màu đen ...
_Ừ . Cứ cho là vậy đi . Tôi phì cười và nhấn cò .
Tiếng đạn khô khốc vang lên , trong ánh trăng của đêm khuya , đêm dần tàn , trăng dần tàn ...ánh trăng in lên vết máu đang loang dần ra của con ma cà rồng tội nghiệp , một vỏ đạn bật ra lăn lóc , cánh tay rời rã , và cả cơ thể đau nhức , và vết thương ở ngực , thét lên hòa cùng với vết thương ở cánh tay . Không gian nhuộm đỏ một màu máu . tiếng rên siết lại vang lên , quá khứ ùa về ... Tôi như thấy mình nhỏ lại , nhỏ lại ... như năm tôi mới 13 tuổi ... Tôi không muốn quên , nhưng ... nhưng ... tôi cũng không đủ can đảm để nhớ ! Cậu bây giờ ở đâu ? Tôi đã tìm một người thay thế cậu , nhưng mãi ... vẫn chẳng thấy ... vẫn chẳng thấy ... tôi bật khóc ...
End chap 2 /Takanamenanami/Hiatari.
CHAP 3 :
Nước mắt ấm nóng lăn trên má tôi chợt được ai đó dùng khăn ướt chầm chậm lau hết , tôi he hé mắt ra , và vùng dậy , tay chạm vào người tìm khẩu súng , cánh tay đau nhói và vùng ngực bỏng rát làm tôi nhăn mặt khẽ kêu lên . Lập tức một cánh tay nhỏ nhắn và một khuôn mặt xinh đẹp hiện ra :
_Anh tìm khẩu súng ? Đúng không ? Cậu bé mỉm cười .
Tôi nhíu mày chịu cơn đau rồi gật đầu , cậu lấy một bọc vải trên bàn và đưa cho tôi , tôi mở ra kiểm tra ổ đạn , vậy là viên đạn cuối cùng dành cho tôi đã không còn nữa rồi ... kể từ cái ngày ấy ... kể từ cái ngày ấy tôi đã dành cho mình một viên đạn , viên đạn cuối cùng sau khi tay tôi đã đẫm máu của cậu ... mắt tôi hoa lên , và bàn tay nhớp nháp cái cảm giác năm 13 tuổi ..., máu ... vị máu ngòn ngọt .. tại sao họ không giết tôi đi ??? để tôi sống làm gì ???
Cậu bé nhìn tôi , và chúng tôi chìm trong im lặng . Đêm đã qua rồi , tất cả không còn ý nghĩa gì nữa . Một tháng tới tôi sẽ phải chạy trốn , trong sự lo lắng và sợ hãi , trong mệt mỏi và buồn khổ , một tháng tới tôi sẽ không thể dùng quyền năng của mình . Quyền năng của cậu ấy ...
_Tôi phải đi . Tôi nói , ánh mắt xa xăm thoát khỏi ràng buộc của quá khứ , quay lại nhìn thẳng vào cậu bé , tôi quả quyết :_Tôi phải đi .
_ Anh ở lại đi . Cậu bé lờ câu nói của tôi .
Tôi khẽ nhổm người dậy , cố gắng tròng tay áo vào người , vết thương đau đớn kinh khủng , tôi nhăn mặt , cánh tay gần như hoàn toàn tê liệt . Cơ thể gào thét không nghe lệnh tôi , bắt ép tôi phải ngồi xuống , hãy nghỉ! hãy nghỉ ngơi! nếu không ngươi sẽ chết !
Nhưng còn họ thì sao ? Còn Akira , còn Midori , còn SAkiya ... tôi không biết họ đã ra sao rồi , tôi phải đi tìm họ , tìm bằng được , với tôi , họ đã là một cái bến đõ an toàn và ấm áp từ lâu rồi .
Nhưng linh hồn của tôi bị ràng buộc trong thể xác , và thể xác tôi đang phải chịu đựng những vết thương nặng nề , tôi không còn đủ sức nữa ...
Và ngày trăng non đã qua rồi ...
_Này ,tôi gọi cậu bé , khe khẽ , _Cậu tên là gì ?
_Tsuki , cậu mỉm cười , Tsuki có nghĩa là mặt trăng .
_Cậu ... Cậu không sợ tôi à ? Tôi là ma cà rồng , nếu ... tôi biến thành như con ma cà rồng đêm trước thì sao ?
_không , cậu mỉm cười , _Tôi tin anh .
Hình như ... đã rất lâu rồi tôi không được nghe lời này ... Chỉ một câu nói thôi , chỉ một câu thôi ...Chỉ ba từ đơn giản , mà ttooi đã nghe lần cuối cùng năm tôi 13 tuổi ... Sao lại giống đến thế ? Tại sao lại giống đến thế ? Tại cậu tin tôi , tại cậu tin tôi , nên rồi cậu đã chết ...
Dòng nước mắt ấm sực lăn chầm chậm xuống má tôi , đôi mắt trong hổ phách chưa bao giờ vô cảm , thật đau đớn , rút cuộc , tôi vẫn chưa bao giờ quên ! Hóa ra tôi mới là người yếu đuối . Hóa ra tôi mới là người hèn nhát . Hóa ra , tôi đã không bao giờ đủ dũng khí nhìn lại quá khứ để chấp nhận sự thật . Tôi chưa bao giờ dám tìm lại , để biết , cậu đã vĩnh viễn tiêu tan bởi tôi , hay còn do một lí do mơ hồ nào đó , cậu còn sống , tôi sợ điều đó , nếu cậu còn sống , tôi có dám đối mặt không ?
Tsuki vẫn đứng đó , yên lặng để cho tôi khóc , đôi mắt của cậu dường như thấu hiểu tất cả . Đó là một đôi mắt màu nâu , đôi mắt của một phương đông huyền bí , đôi mắt của một linh hồn già giặn và đầy bí mật , đôi mắt ấy che giấu quá nhiều thứ , như tôi ...
Cuộc sống có phải là một thứ gì đáng giá để níu kéo tôi không ? Không ! cuộc sống chỉ là một thứ vô vị , chẳng có nghĩa gì hết cả ! Cuộc sống đối với tôi là một màn đêm đen , màn đêm bủa vây khắp chốn , mịt mùng và dày đặc , gần gũi mà xa xôi , như thể có thể chạm vào được , mà lại như mãi mãi không nắm bắt nổi , tôi bước đi , dò dẫm trong đêm đen . Đôi lúc ngạc nhiên thấy mình đã đi quá xa , và không còn con đường cũ để quay lại được nữa .
Tôi biết tôi chẳng còn gì khác ngoài bóng đêm , chính vì vậy tôi khao khát sự ấm áp , chính vì vậy tôi khao khát ánh sáng mặt trời . Làm sao mà người ta biết ? Làm sao mà người ta hiểu ? Tôi như chìm vào một màn sương mù lãng đãng , người ta chỉ nhìn thấy bóng hình mờ ảo của tôi , như nhìn thấy một ảo ảnh trên sa mạc . Tôi khao khát và tôi sợ hãi . Tôi sợ hãi sự ấm áp sẽ làm tôi không còn quen với giá lạnh . Tôi sợ ánh mặt trời sẽ làm tôi lóa mắt . VÀ rồi lúc quay lại với bóng đêm ... tôi sẽ chết vì đau khổ và nhung nhớ ... Tôi sợ người ta sẽ phản bội tôi , như tôi đã phản bội người ta , họ sẽ giết tôi bằng sự lật lọng tàn nhẫn vô tình của họ . Như tôi đã tàn nhẫn , như tôi đã lật lọng ...
Tsuki đã mang đến cho tôi nắng , và hoa , trong nhũng ngày tôi phải nằm liệt giường . Gần như lúc nào cậu cũng ở bên tôi và lúc nào miệng cũng mỉm cười , như một mặt trời nhỏ ...cậu chăm sóc tôi , dường như chẳng phải để trả ơn , mà vì một mối dây vô hình đã gắn kết cả hai chúng tôi lại . Một điều gì đó chân thành .
Có một bình hoa ở trong phòng . Trên chiếc bàn . Trước cửa sổ . Mỗi khi nắng lên .Nó lại rực rỡ.
Hoa màu vàng .
Giống y hệt cậu ấy ...
Vết thương cũng dần đã lành , Vết rạch trên ngực nhanh liền hơn tôi tưởng , còn vết thương trên cánh tay cứ nhức nhối , phỏng rát , nhưng cũng liền lại dần dần , dẫu sao máu tôi cũng là máu ma cà rồng . bây giờ thì ngay cả chú thuật tôi cũng không thể sử dụng , đừng nói gì đến ma thuật . Thế thì lúc pháp sư phát hiện ra chỗ này chắc tôi chỉ còn cách nằm im chờ chết . Nhưng ngày lại trôi qua , không có một tin tức gì từ ngày ấy , chỉ trừ một bài báo về cái chết bí ẩn của một người đàn ông giữ một chức vụ quan trọng ở thành phố , trong một ngõ nhỏ , bên cạnh là một vỏ đạn bằng bạc và một thứ máu lạ ở bàn tay ông ta , tôi biết đó là con ma cà rồng tôi đã giết , Tsuki không muốn nhắc lại một chút gì về đêm đó . Đúng là một đêm kinh hoàng . Tôi hỏi Tsuki tại sao lại bị bắt ? Cậu bé ấp úng mãi , rồi lẩn tránh câu trả lời , nhưng mãi sau cậu cũng nói , và điều đó khiến tôi phải ân hận vì đã lại vô tình làm tổn thương người khác .
_Em...em...làm Call boy . Tsuki chực khóc .
_Hả ??? Tôi không tin vào tai mình nữa . Tsuki chảy nước mắt , cậu bé lau vội , miệng lại mỉm cười , nụ cười chua chát và đắng ngắt ...
Tôi cảm thấy thế giới này thật buồn bã , và cuộc sống như một cơn bão điên cuồng , đầy những bất trắc , khổ đau và hối hận . Tôi và Tsuki đã bị cuốn vào vòng xoáy của cơn bão ấy , chúng tôi đã bị vùi dập không thương tiếc . Nước mắt đã chảy , máu đã rơi , và chúng tôi không thấy một bến bờ hạnh phúc nào cả . Tsuki , tội nghiệp cậu bé , cuộc sống của tôi tuy chỉ toàn lo sợ , trốn chạy và gần kề với cái chết , nhưng phải chăng nó còn dễ chịu hơn cuộc sống của Tsuki ? Hơn là nhúng mình vào một vũng bùn đen tối , tanh tưởi và đáng ghê tởm ? Tsuki đã phải chịu đựng những gì , tôi không dám hỏi , tôi không có quyền động đến nỗi đau của người khác ...
Nhưng rồi cũng thôi , cậu bé ấy không buồn lâu ... Cho dù cuộc sống có tàn nhẫn đến thế nào đi nữa , tôi chắc rằng Tsuki vẫn sẽ cười , nụ cười của một thiên thần , không biết hờn giận , không biết căm hận mà chỉ biết khóc một mình mà thôi...Điều ấy làm tôi ngấm ngầm không bằng lòng . Nếu cuộc sống điên cuồng này đã xô ngã cậu xuống vực tối như thế , thì phải trả thù ! Tôi không thích cậu nín nhịn , tôi không thích cậu chịu đựng , làm thế để làm gì ? Ít ra cũng phải được cười hả hê trước sự đau đớn của kẻ khác chứ ...nhưng mà , đôi lúc tôi vẫn hoài nghi bản thân tôi đấy thôi ? Chao ôi ! thế này cũng không được , thế kia cũng không được , tại sao cuộc sống đáng nguyền rủa này lại rắc rối đến thế ? Tại sao lại phải đau khổ ? Mà hạnh phúc là gì ? Có khi ngay những thứ ta tưởng là hạnh phúc lại chẳng phải là hạnh phúc . Thế thì phải làm gì đây ? Câu hỏi bỏ ngỏ biết bao lâu rồi , nhưng có lẽ không bao giờ có câu trả lời ...
Nụ cười buồn bã ...
Ánh nhìn trống rỗng ...
Giọng nói của cậu bé non thơ 14 tuổi 11 tháng 2 ngày , tất cả giống tôi đến mức đáng ngạc nhiên ... chúa ơi ! Tôi đã cố quên đi kí ức tuổi 13 , và vô tình tôi cố khép chặt cả kí ức tuổi thơ , một tuổi thơ nhầy nhụa ...
_Năm em 5 tuổi , bố mẹ em bán em cho một tổ chức buôn người , ừm... là gán nợ . Nhưng cũng không sao , em không giận bố em . Rồi từ tổ chức ấy em bị bán sang một quán Bar trá hình , chuyên phục vụ bọn trẻ con choai choai 16 , 17 tuổi , công tử giàu có , tiểu thư sang trọng . Ô nhục lắm anh ạ , năm 9 tuổi em đã phải tiếp khách rồi , nhiều lần bị nhục mạ , khủng khiếp lắm ... thà đánh đập em còn hơn . Nhưng mà "hàng" thì phải giữ gìn . Cùng ở với em ngày xưa là một đứa bạn nữa , nhưng mà đến năm 9 tuổi nó bị chuyển đi đâu em cũng không biết ... Em nhớ nó lắm ...
Tôi run người . Tất cả lại tràn về , ồ ạt . Năm tôi 7 tuổi ... nhanh thế ... đã gần 10 năm trôi qua ...tôi cứ ở mãi tuổi 16 này , tôi chưa muốn lớn lên , đã lâu lắm rồi , sao mà vẫn chỉ như vùa mới hôm qua thôi . Như vẫn còn khoảnh khắc tôi lắng nghe cậu bé Tsuki nhỏ bé kể về cha và mẹ mình ...Khi tôi còn chưa là một pháp sư , khi tôi còn chưa dâng máu của mình cho bóng đêm , để trở thành một ma cà rồng hạng S , bị truy đuổi , bị giết chóc , và làm công việc giết chóc.
Tôi nắm lấy bàn tay của Tsuki , bàn tay nhỏ trắng xanh với những ngón thon cong cong , bàn tay ấm áp . Tsuki dường như ngượng , nhưng lại không muốn rút khỏi tay tôi . Tôi nhìn vào mắt cậu , Tsuki bối rối , và môi tôi chạm và môi Tsuki ...
Cậu vẫn vậy Tsuki ạ , cậu vẫn là Tsuki của những năm về trước , vẫn là một cậu bé trong trắng và ngây thơ . Nhưng còn tôi , tôi đã thay đổi rồi . Lạnh lùng hơn , ác độc hơn , và cũng khổ sở yếu đuối hơn ngày xua . Ngày xưa ... ngày xưa , là ngày xưa nào vậy ? Tất cả rối tinh lên , đan xen trong tim tôi là Tsuki , và ... cậu ấy ...
Tôi không biết được ... Trái tim tôi không nhận ra sự thực nào cả ...
Môi cậu ấm ...
Và vòng tay cậu nhỏ , đủ để ôm choàng qua vai tôi , đủ để tôi ngạt thở ...
Làn da mịn màng ...
Ánh mắt ướt ...
Mùi ...mùi thơm nào đó thật dịu ...thật êm....
Cầu xin cho tôi không còn phải gặp đau khổ nữa ... Cầu xin...
End Chap 3 /Takanamenanami/Hiatari.