Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

VƯƠNG VẤN

0 trả lời, 1.750 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 14:19:16takarinchan>
VƯƠNG VẤN
Author: Takanamenanami
And: Hiatari
Rating: M
Category: Dark yaoi , Drama
Status: on going

Summary:

Cuộc sống bây giờ đôi lúc khiến tôi phải suy nghĩ , tình yêu có cần không ?

Tôi cũng thắc mắc nữa , không biết sau khi ta chết , ta sẽ đi đến đâu nhỉ ? Rút cuộc thì ta sẽ để lại những gì ? Và sẽ khiến ai phải khóc thương? Và sẽ khiến ai phải nhớ ? Tôi cứ quanh quẩn với câu hỏi ấy mãi , mất một ngày trùm chăn khóc mà vẫn thấy cô đơn khủng khiếp , mùa lạnh , và thế giới rộng lớn quá ...

Lại bà chị , "Mày u ám quá , phải vui vui lên chút chứ , cuộc đời đâu phải toàn màu đen ". Nhưng mà chị ấy nhìn màu hồng quen rồi , cũng như tôi nhìn màu đen quen rồi .

Hôm nay tôi lại đi , vơ vẩn và không mục đích , gió vẫn thổi , xa xăm và không bờ bến , tôi lại chờ ... Khó chịu thật ... Chờ đợi ...không dám kiếm tìm ...

Vương Vấn ...

CHAp 1:

Tôi đứng từ trên cao , rất cao , và nhìn xuống , một nỗi hồi hộp mơ hồ xâm lấn dần tôi ...


Người ấy đẹp , một vẻ đẹp mong manh , một vẻ đẹp yếu đuối và gây cho con người ta cảm giác dễ vỡ. Chắc hẳn khi còn sống người ấy được nâng niu và quí trọng lắm , để đến bây giờ , hai tay chắp khéo léo và êm đềm trên ngực - những ngón tay thon , cong cong và đẹp rất tự nhiên với những cái móng hồng hồng , người ấy được vây bằng hoa hồng trắng và đỏ , màu của máu và màu tượng trưng cho sự thanh khiết của người ấy .


Khuôn mặt hơi dài với làn da trắng mịn hệt như còn sống , hai gò má có lẽ không được đánh phấn , nhưng vẫn ửng hồng , bờ trán thanh cao như đang nghĩ , một điều gì êm ái lắm . Hai mi mắt khép chặt , đôi lông mi cong vút đen nhánh gợi ra một thế giới xa xôi mà người đang mơ tới một vùng đất nào đó bí ẩn . Đôi môi mím nhẹ , đỏ tươi như đang mỉm cười , như không hề chết !

Người nằm giữa một chiếc khung lạnh lẽo hình chữ nhật , mặc một chiếc áo trắng , khắp người phủ đầy hoa hồng rồi trong ánh nến mờ ảo của nhà thờ , trong tiếng đọc kinh thánh của mục sư , trong bài thánh ca gửi tới chúa yên bình , người ta mặc đồ đen , người ta khóc và rồi họ lại lần lượt đặt xung qanh người hoa , hoa hồng như những lời vĩnh biệt , không khí u buồn , bài thánh ca đưa tiễn người ấy vẫn vang lên ... không ngừng....



"Giêruyđalem , ôi những ngày sung sướng ...
Giêruyđalem , ôi tiếng thương yêu
Ôi ! Tiếng khóc , khóc hoài khó mãi ...
Khóc trước lệnh chúa Giêsu
Ôi! Cảnh chia ly , không bao giờ gặp lại
Cảnh tang tóc không muốn thấy bao giờ...
Giêsu ơi , tiếng cầu khẩn khôn nguôi
Hãy tha thứ , hãy đưa con lên thiên đường vĩnh cửu...
Giêruyđalem , ôi những ngày sung sướng...
Giêruyđalem , ôi những người mến yêu...
Giêruyđalem , con đi về với chúa...
Sẽ phục sinh , Giêsu , chúa vĩnh hằng ...
Trái tim con tha thứ hết rồi chăng ..."


Kìa - cha mẹ của người ấy , trái tim vỡ nát hoàn toàn đang đau khổ nức nở trước sự ra đi của con mình , kìa - bạn bè của người ấy , tay run run đặt những cành hoa và trái tim nhắc nhở họ về những kỉ niệm , và kìa - người mà người ấy yêu , đôi mắt u buồn , cái nhìn trống rỗng , nhìn vào người ấy lần cuối cùng , miệng mấp máy gửi lại một cái hôn ...

"Ôi! Đau đớn là những cảnh chia ly
Ôi! Người xa người không gặp lại bao giờ...
Giêsuma , con quỳ trước chân người...
Trước ánh sáng của tình yêu vĩnh cửu...
Chỉ cần tình yêu , chỉ có tình yêu..."


Bài thánh ca vang vọng , rồi chiếc quan tài đóng nắp lại , và rồi người ta ra nghĩa trang.

Đó chính là tôi .
Người ấy chính là tôi .

Thế rồi họ lấp đất lên chiếc hộp tôi nằm bên trong đó , tôi vươn tay cố với , cố chạm vào họ , tôi thét lên ngăn họ lại , đừng làm vậy , đừng lãng quên tôi , nhưng tiếnghét của tôi không ai nghe thấy , và tôi bất lực khóc than , chết đi , có nghĩa là sẽ bị lãng quên.

Mẹ tôi đang dựa vào cha , bờ vai rung rung lên nức nở , cha , nét mặt sắt lại vì đau khổ , vì buồn bã , cha an ủi mẹ :

_Đừng đau đớn quá em , hãy tin rằng Hiatari đang đi đến chốn vĩnh hằng , và con nó sẽ không phải chịu đau khổ vì bệnh tật nữa ...

Không! Chúa ơi! Con muốn sống , dù phải chịu ngàn lần đau khổ vì bệnh tật , con muốn sống ! Chúa ơi ....

Người tôi yêu , cậu đến bên cha mẹ tôi và trang trọng đặt vào tay mẹ tôi một cành hồng , hoa hồng màu vàng ...

_Đây là thứ tưởng nhớ đến Hiatari , cháu rất đau lòng , hai bác...

_Cảm ơn cháu . Cha tôi đỡ lời cho mẹ , _ Bác tin rằng Hiatari rất vui khi Tsuki đến . Cháu cũng đừng buồn lòng quá , Hiatari nhất định không phải đau đớn nữa rồi ...

Tôi sà xuống vai người ấy , vòng tay qua cổ và thầm thì gọi "Tsuki , tớ đây mà ,...tớ chưa chết đâu , Tsuki..." , hai giọt nước mát long lanh chầm chậm rơi xuống từ khóe mắt cậu ấy , buồn bã , cậu bước đi chầm chậm sau khi đã chào cha mẹ tôi .

Tôi hét lên : "Tsuki , tớ chưa chết...Tsuki...Đừng bỏ tớ lại đây ... tớ yêu cậu mà ! Cậu cũng yêu tớ , đừng bỏ tớ , Tsuki!" Nhưng bóng cậu ấy dần xa mãi , và cuối cùng chiếc ô tô màu đen phóng vụt đi , tôi đã mất cậu thật rồi ...

Từng người , từng người một đến chia buồn với mẹ tôi , và rồi họ ra về , cuối cùng , cả cha và mẹ tôi lau mắt lần cuối , ông mục sư gập cuốn kinh thánh lại , và họ đi , họ bỏ tôi lại ở đây ư ? họ rời xa tôi rồi ư ? Không ! Tại sao ?Tại sao? Nơi lạnh lẽo trên thế gian này giờ tôi chỉ một mình , không cha mẹ , không bạn bè , không hơi thở , không sự sống , bây giờ tôi phải làm gì ...????Phải làm gì ?

Một làn gió lạnh lẽo vụt qua , nước mắt tôi lăn , chảy , rơi , chạm vào đất và không để lại chút dấu vết gì . Tôi nhận ra sâu sắc sự biến mất - không tồn tại của mình , trên đời này . Ngực nhói đau , tôi âm thầm chạm vào mắt mình , chỉ còn tôi thấy họ ...

Tiếng vó ngựa ở đâu xa xăm vang vọng lại , rồi tiếng động ấy mạnh hơn , rõ hơn , gần hơn , hòa cùng cảnh tang tóc ảm đạm này nhuốm vào người tôi một nỗi lo sợ mơ hồ ... Ánh sáng vụt chiếu tới , chói lòa , tôi che mắt lại , sau khi đã quen dần , tôi bỏ tay ra . Người kị mã mái tóc bàng bạc ánh kim , khuôn mặt , quần áo , trang phục , và cả con ngựa nữa , đều tỏa ra một thứ ánh sáng trắng kì ảo , nó soi rọi và thanh tẩy mọi thứ quanh tôi . Với giọng trầm mạnh mẽ , người kị mã chìa tay ra :

_Hãy đi thôi , về nơi giờ đây ngươi phải đi , hỡi linh hồn tội nghiệp , ngươi sẽ đến một nơi khác tốt đẹp hơn.

Tôi giật lùi lại và hét lên :

_Không! Tôi không thể ! Làm sao tôi đi được ! Tôi còn cha mẹ tôi , còn bạn bè , còn cả Tsuki nữa !!!

_Ngươi phải đi . Kị mã nói giọng chậm rãi , _Hãy để được phán xét một cách công bằng .

_Không! Tôi không thể , tôi muốn sống , tại sao tôi phải chết???? Tại sao người ta -bạn bè tôi , sẽ quên tôi ? Tại sao tôi phải chết trước họ?Tôi muốn sống , hãy để tôi sống , đừng đưa tôi đi !!!

Con ngựa khó chịu dậm chân xuống đất cồm cộp .

Người kị mã nhanh như chớp thúc con ngựa tiến lên và nắm lấy tay tôi , anh ta quăng tôi lên yên ngựa . Tôi thét lên và quẫy đạp , nhưng thật nhanh ... mọi thứ lao đi ...lao đi...lao đi ... như lao vào một màn sương mờ khủng khiếp . Con đường nào đây dài dằng dặc , xa xôi và đầy nỗi buồn ... Lâu ... thật là lâu ... cuối cùng tôi mở mắt ra , đây là nơi đâu ?

Rất nhiều người , không , rất nhiều kẻ như tôi đang đứng trước một chiếc cổng lớn , giữa cổng là một chiếc cán cân bằng bạc , người kị mã quăng tôi phịch một cái xuống đất , và anh ta như tan ngay ra trong không khí , chợt một tiếng rung âm vang lên ngay bên cạnh tai tôi :

_Hết ngày rồi , bắt đầu cuộc "Thánh Xét".

tôi run rẩy lau nốt giọt nước mắt cuối cùng , và gia nhập vào đoàn người có đủ vẻ mặt ấy , một sự lạ kì hiện lên trước mắt chúng tôi , có lẽ tất cả chúng tôi : người giàu , người nghèo , gầy , béo , cao , thấp , già , trẻ , và cả những đứa bé sơ sinh nữa , sẽ không bao giờ quên được khung cảnh đang hiện ra lúc ấy ... Một cung điện trong phút chốc hiện ra , với tất cả vẻ uy nghiêm ghê gớm của nó , những chiếc cửa bằng bạc lóng lánh , những cột tròn dát vàng , những mái trần bằng đá cẩm thạch , tất cả , tạo nên trong không khí chỉ trong một chớp mắt , chúng tôi quá kinh ngạc và sững sờ đến độ không thể nói được điều gì .

Và rồi , bước ra từ trong ấy là năm người , tất cả đều khoác áo thụng đen , khuôn mặt khắc khổ và đầy ưu tư . Nhanh chóng , hai người ngay lập tức đứng hai bên chiếc cân , một người rảo bước về phái sau chiếc cân đó , còn hai người còn lại , một ngồi xuống chiếc bàn chẳng biết đã hiện ra từ bao giờ , một tiến ra trước mặt chúng tôi , người ấy giơ tay lên ra hiệu cho chúng tôi im lặng , và bắt đầu :

_Hỡi các linh hồn . Trên kia là chiếc cân của sự thật , chiếc cân không dành cho những kẻ dối trá .

Ông ta ngừng lại một lát và nhìn bao quát xung quanh :

_Đây là cửa thánh xét . Ta phải nhắc lại rằng , tất cả các người đã chết , đừng hy vọng gì hơn một sự đầu thai mới . Chúng ta có nhiệm vụ phải phán xét tội lỗi và công lao của từng người , để xem kiếp sau số phận sẽ đưa kẻ ấy tới đâu . Tất cả sẽ được chiếc cân này quyết định . -Ông ta chỉ vào bên trái , nơi một chiếc lông vũ màu đen đang lơ lửng ,_Đây là phía của nỗi buồn thương , sự đau khổ và tội ác , Đây -Ông chỉ vào phía chiếc lông vũ bên phải màu trắng ,_Là phía của niềm vui , điều thiện ,lòng tốt và hạnh phúc . Hãy bước tới đây , và nghe ta gọi tên từng người , để định mệnh kêu gọi các ngươi tới một thời gian mới . Chỉ cần trả lời , "Có" hoặc "Không" .


Tôi biết rằng đó là điều bắt buộc , nên rồi dù hơi do dự một chút , tôi cũng bước tới như mọi người .

Ông ta bắt đầu xướng tên người đầu tiên :

_Takuya Nanami , tự sát , 14 tháng 11 .

Một cậu bé xanh xao đứng cạnh tôi mỉm cười bước lên , tôi chăm chú dõi theo cậu ấy , người đứng bên trái chiếc cân hỏi khi cậu ấy đến cạnh chiếc cân :

_Người đã từng làm cha mình đau khổ , có hay không ?

Khuôn mặt Takuya biến sắc , cậu mím môi , rồi thở dài , cậu trả lời :

_Có ...

Chiếc cân dao động , và rồi nó nghiêng dần về phía chiếc lông vũ màu đen một chút ít .

Người bên phải hỏi :

_Ngươi yêu anh trai mình ?

Một tiếng rì rầm hoảng hốt vang lên trong đám đông , Takuya tái mặt , cậu như sắp khóc đến nơi , mãi sau , cậu mới run run đáp lại :

_C...ó...

Tôi toát mồ hôi , nếu như vậy , thì mọi việc sẽ đều bị nói ra , không còn gì che giấu nữa ... Tôi muốn chuyện giữa tôi và Tsuki mãi mãi là bí mật , không , điều này thật khủng khiếp , tai tôi ù đi , không nghe thấy gì nữa , kể cả những người kế tiếp bước lên và cậu bé Takuya cúi gằm mặt bước xuống , không thấy cả ánh mắt đặc biệt của người ngồi ở chiếc bàn đang chăm chú nhìn tôi .

Người ngồi ở chiếc bàn bỗng quay sang thầm thì điều gì đó với người xướng gọi , khuôn mặt ông ta biến đổi nhanh chóng , ánh mắt toát lên sự lo lắng thực sự , người kia cũng vậy , ông dùng khăn tay chấm mồ hôi trên trán . Rồi ông nhìn vào đúng chỗ tôi , tiếng nối âm vang sắc nhọn ấy vang lên , cào cứa vào tim tôi :

_Hiatari Akira , ngày 12 tháng 12 , bệnh trầm uất .

Tôi run rẩy , và rồi tôi cũng lê được đôi chân của mình bước lên . Đứng trước ông ta , kẻ sắp "khai tử" tôi , bỗng chợt tôi nhớ đến Tsuki , tôi nhớ cậu ấy quá , tại sao nhỉ ... nếu là thường ngày ... bây giờ cậu ấy đang ngồi bên giường bệnh của tôi , và có thể hôn tôi ... nếu mẹ tôi quá mệt mỏi mà đi nghỉ sớm...

_Xin mời , -người bên trái làm tôi ngạc nhiên ,_Hãy nói cho tôi biết , cậu đã yêu và mong muốn được chân thành ??
Ông ta đang hỏi cái quái gì đây? Tôi thắc mắc với bản thân , rồi tự nhủ , mặc kệ , hãy suy nghĩ về câu hỏib ấy ... Tsuki yêu tôi , phải ... Còn tôi đã mong cậu ấy yêu tôi biết bao nhiêu ... còn gì nữa nhỉ ...

_Có . Tôi trả lời , mạnh bạo .

Gió ... nổi lên ....

Mây đen , kéo đến , bầu trời tối sầm lại , hai chiếc lông vũ đột nhiên bay lên , chúng xoáy vào nhau trong một vũ điệu điên cuồng , nhanh ... nhanh ... nhanh hơn nữa , cho đến lúc chỉ còn nhận thấy một luồng ánh sáng bạc chói lọi . Năm người đàn ông kinh hoàng chạy xuống dẹp những người phía dưới ra xa . Tôi không thể kêu lên một tiếng , hai chân như bị dính cứng ở bậc thềm , trong đầu vang lên một mệnh lệnh ... "Bước tới ...bước tới..." .Gió nâng tôi lên , lơ lửng , và dần dần tôi di chuyển đến gần chiếc cân . Một tia chớp lóe lên giữa bầu trời đen đặc . Tôi chỉ còn kịp ngoái lại nhìn những gương mặt thảng thốt và lo sợ của mọi người , rồi sau đó tất cả chìm vào đêm đen . Mù mịt , mênh mông , bao la , rộng lớn và im lặng vô cùng ...



Tôi tỉnh lại ...
trên một chiếc giường ...
Nhỏ ...
Cậu con trai xinh đẹp đang nằm bên cạnh tôi khẽ cựa mình , rồi vươn vai ngáp dài , cậu hé mắt nhìn tôi , và nhanh như chớp cậu ôm choàng lấy cổ tôi , chiếc chăn mỏng rơi xuống đất , để lộ ra một thân hình tuyệt mĩ , tôi đỏ mặt . cậu bé nũng nịu :
_Anh dậy từ bao giờ thế ? Taka kun ?
Tôi nhìn lại thân thể mình ...
Và đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình ...
Ôi không , chuyện gì xảy ra thế này ? Đây không phải là cơ thể của tôi !


End Chap 1 /Takanamenanami/Hiatari.




 [/align]
Đăng nhập để trả lời
0