<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 14:03:13takarinchan>
Nguyên tác : Câu chuyện của giấc mơ ...
Tác giả : Takanamenanami
And : Terino Kusahi
Rating : PG 12
Category : yaoi / romance
Status : Ongoing
Summary :
Cuộc sống luôn là một thứ gì đó buồn tẻ ,đến vô cùng .... Con người ... không loại trừ cả tôi trong số ấy ,luôn phải diễn một vai diễn của chính mình , ngày này qua ngày khác ... cho đến một ngày ...khi không thể chịu đựng được hơn nữa .... tất cả bùng phát , như một cơn bão , và câu chuyện bắt đầu .....
CẬU BÉ TRONG THẾ GIỚI XA LẠ ......
Câu chuyện không có gì đặc biệt ... chỉ là một phút ngốc nghếch tâm sự thôi ....
CHAP 1 :
Ngày ấy tôi còn là một cậu bé ngốc nghếch...
Đôi khi , tôi không hiểu chính mình , tôi là ai ? tôi là con trai hay con gái ? tôi có lẽ nào chẳng là ai hết cả ?Tôi là một người khác với tất cả mọi người ...
Ngay từ nhỏ...tôi đã loáng thoáng hiểu tại sao mình không hề thích con gái chạm vào người , tôi dã biết con trai thú vị đến thế nào... tôi tò mò về tất cả , không trừ thứ gì về con trai cả ...
Năm 10 tuổi...
Lần đầu tiên , hôn một người bạn nam lòng tôi rung lên vì lạ lẫm Năm 12 tuổi...
Lần đầu tiên làm chuyện ấy , tôi sợ hãi , run rẩy , nhưng khoái cảm...
Năm 14 tuổi....
Chính tôi là người chủ động...
Năm 15...
Đây là năm ấy...một cậu nhóc chuyển đến giữa năm học , và tất cả đã thay đổi...
Sự thay đổi bắt đầu làm em lo sợ......giá như em không khi nào gặp anh ......
_Hey , chào !
_Chào . Tôi mệt mỏi nói.
_Sao vậy ????? cậu ấy hỏi , giọng đầy lo lắng , không hiểu sao tôi ghét cái thứ giọng có vẻ giả dối ấy thế cơ chứ , tôi im lặng không thèm trả lời.
_Cậu sao vậy ??? nói đi ... không khỏe hả ????
Lại thế nữa rồi...tôi nhủ thầm trong lòng...hãy để cho tôi yên ...đừng nói gì cả ...đồ dở hơi...sao lại hay xen vào chuyện người khác thế chứ ...
_Nói đi ... cậu nói giọng trầm trầm ...nhẹ nhàng...
_Thôi đi ... !!!!!!! tôi gào lên , _ cậu im đi , tối qua tôi mệt vì làm uke , thế nào ???? đã thỏa mãn chưa ??? xéo đi và để cho tôi yên !!!!
_Cái...cái gì... cậu nói giọng nhòe nhoẹt nước mắt , _ cậu ... tớ chỉ muốn hỏi thăm cậu thôi mà...sao lại nói thế ... tớ...
tôi cắt ngang :
_ Cậu làm sao hiểu tôi được , tốt nhất đừng đến gần tôi , đồ rỗi hơi...
Và tôi đi thẳng , để lại phía sau lưng tiếng thút thít tội nghiệp của cậu ấy , tôi nhủ thầm " đồ ngốc"...
Cậu ấy chuyển đến vào tháng 9 , khi mà tất cả đã vào học rồi , không nổi bật , không giỏi giang , cậu chỉ đựơc khuôn mặt dễ thương và tính cách hiền lành kéo lại , hay khóc , hay nghịch ngợm những trò ngốc nghếch , tóm lại chẳng có lí do nào để tôi thik cậu ấy được ...hoặc nói đơn giản hơn , tôi ghét cậu ấy , con người ủy mị , sống quá đỗi vô tư , và lí do quan trọng nhất : tốt nhất câu ta không nên dây dưa với tôi kẻo không sớm thì muộn sẽ bị kéo theo tôi ....
Tôi hiểu ...
Tôi hiểu mọi người sau lưng tôi nghĩ gì...họ không nói gì động chạm tới điều đó cả , nhưng cái cách mà họ nhìn tôi nói lên tất cả ... cái cách mà họ xa lánh tôi nói lên tất cả ...họ ghê tởm tôi ....họ thấy tôi như một đống rác cần phải hốt đi ...nhưng họ cần tiền của cha tôi , cha tôi là người có quyền lực , và vì vậy tôi hiểu vị thế của mình , và họ sẵn sàng bỏ qua cho tôi , họ sợ hãi cha tôi . tôi biết ... tôi biết ....tôi nhớ năm 12 tuổi tôi đã bị gọi là "thằng nhỏ bệnh hoạn " , tôi nhớ tháng 3 năm 12 tuổi ấy tôi dã bị cưỡng hiếp... tôi nhớ tháng 4 năm ấy , tôi đã lần đầu tiên bị cha tôi đá ra ngoài đường ... tôi nhớ tháng 5 , 6 ,7 ,8 năm ấy ... tôi đã làm tất cả những gì mà ngườ ta ghê tởm , tôi đã tìm thấy sự giải thoát....khi tôi cưỡng ép một đứa nhỏ khác... như tôi đã từng bị , tôi thỏa mãn vì mình đã trở thành một kẻ khốn nạn ... như những kẻ khốn nạn khác...
Tôi đã không ngừng ...không ngừng ....trở nên xấu xa và ác độc ...
Nhưng tôi đang làm gì thế này ???tôi dang đối xử với cậu ấy như thế nào vậy , không tôi ghét cậu ấy , không ...tôi yêu cậu ấy ... vậy rút cuộc là tôi dang làm gì đây ??? tôi không hiểu nổi tôi .... tôi ... tại sao yêu cậu ấy mà lại căm thù cậu ấy ???? phải chăng vì tôi ...tôi...không thể có cậu ấy ?????
tôi.. là ai ????
Hôm nay...
Một ngày như mọi ngày ... vẫn những ánh mắt ấy , vẫn những con người ấy , vẫn những câu chuyện nhát gừng , những câu hỏi ngớ ngẩn , những thứ chán phèo...Cậu ấy ngồi cạnh tôi , mặt cúi gầm , không nói với tôi một lời...tôi nhủ thầm " đồ dở hơi , tại sao cậu không mắng chửi tôi ...sao không than phiền gì hết " cậu ấy làm tôi cảm thấy mình là kẻ tội đồ , tôi ngựơng ngập không dám xin lỗi cậu ấy... mà làm vậy ..tôi cũng chẳng đủ tư cách...
_ Ê , này.. tôi gọi nhỏ .
_ Ê , nghe không ??tôi bắt đầu mất bình tĩnh...
_Nghe tớ không ?
_ Hey ..._ Này.!!! tôi gào to , làm tất cả lớp giật mình , mặc kệ , tôi thét lên giân dữ : _ cậu khinh tôi lắm à ???tôi đáng khinh lắm phải không ????rút cuộc cậu muốn gì ????tôi đã làm gì để cậu khinh ghét ????tôi đứng bật dậy ... Cậu ....Đã thế thì...
Tôi vụt kéo cậu ấy vào lòng , trong lúc không hiểu mình đang làm gì , tôi đặt một nụ hôn nồng cháy , cuồng nhiêt , bao đam mê lên môi cậu ấy...măc kệ tất cả đang kinh hoàng nhìn tôi ...măc kệ cậu ấy dãy dụa ....tôi cứ tiếp tục .... bằng chíêc lưỡi dày dạn kinh nghiệm , tôi nhẹ nhàng len lỏi vào miệng cậu ấy , không hề phòng bị , tôi bắt đầu cuốn lấy lưỡi cậu ấy , gấp gáp , vội vàng , tôi cảm thấy môi cậu thơm một mùi ngan ngát , và cảm thấy cả những ánh mắt ghê tởm sau lưng tôi . Cậu ấy bắt đầu ngạt thở ... tôi vẫn không rời bỏ con mồi của mình ...nước mắt cậu ấy đã chảy ra ướt đẫm vạt áo sơ mi của tôi , tôi mặc kệ , tôi mạnh mẽ hơn nữa , nhanh hơn nữa , chiếm lấy toàn bộ miệng của cậu ấy ... khoái cảm ... khoái cảm...chảy vào miệng tôi... vào thân thể tôi ...kích thích những dây đàn căng lên , cậu ấy không còn chống cự nữa , cơ thể bắt đầu theo phản xạ nghe theo lời bản năng ... nhịp thở đều đều lại ...nhưng thôi ...tôi dứt cậu ấy ra.
Từ môi cậu ấy một vệt nước miếng chảy ra.. rớt xuống đất... cậu ngã xuống ghế ...tôi đưa mắt nhìn xung quanh , không ai không chết trân nhìn hai đứa , tôi mỉm cười , một nụ cười ghê gớm , rồi xốc cậu lên , tôi đi giữa lớp học mà như không có ai ....lạnh lùng...tôi thì thầm vào tai cậu : "từ nay cậu mãi mãi thuộc về tôi , và lỗi là do cậu " .
"Em đang mất đi lí trí...cho nên em không bao giờ dừng lại ...."
Phải chăng em mãi mãi sai lầm ....Điều gì ... vậy điều gì là đứng đắn .... anh nói đi , anh hãy nói đi , diều gì là đúng đắn ?
Tôi khoác tay cậu ấy đi xuống phòng y tế , thật là yếu , tôi nghĩ thầm , mới có 5 phút đã không chịu nổi , tôi nhếch mép cười điên loạn . Tôi đẩy cửa phòng y tế và bắt gặp hai thầy quản lí phòng y tế đang ...hôn nhau ,
tôi soi mói nhìn họ....họ giật mình , hoảng hốt bỏ nhau ra , cả ba chúng tôi đứng lặng nhìn nhau , cuối cùng một thầy bắt buộc phải mở lời với tôi :
_Tôi...chúng tôi....em đừng hiểu nhầm....chúng tôi...
Tôi lạnh lùng cắt lời :
_Tôi muốn hai thầy đi ra ngoài và không cho ai vào phòng y tế , nếu không tôi sẽ cho toàn trường biết việc tôi vừa nhìn thấy , lúc đó thì....
Không để cho tôi nói hết câu , cả hai người vội vàng và luống cuống đi khỏi phòng , họ đóng cánh cửa đánh sầm lại sau lưng tôi , tôi quay ra đỡ lấy cậu ấy còn đang thiêm thiếp , cậu ấy he hé mắt nhìn tôi yếu ớt... tôi đau lòng muốn chết , nhưng lặng lẽ và kiên quyết , tôi đỡ cậu ấy lên giường bệnh .
_ Xin lỗi ... tôi thì thầm , _ nhưng cậu biết không , tôi đã yêu cậu ngay từ lần gặp đầu tiên , tôi không thể nào kìm chế nổi mình ... trong cơn xúc động , tôi bộc bạch tất cả , _Cậu....cậu...phải thuộc về tôi...tôi...tôi....không thể nào trao cậu cho ai hết cả...dù có là lỗi lầm to lớn nhất của tôi , dù cậu có căm thù tôi .... tôi phải có được cậu ....cậu có nghe thấy không ?????....tôi lay lay vai cậu ấy ...tôi không thể kiềm chế nữa ....Cậu thật đẹp , đôi mi cong vút he hé nhìn tôi , nhưng tôi vẫn thấy ánh mắt màu nâu nhạt êm ái và dịu dàng nhìn tôi ánh lên vẻ van lơn , đôi môi phớt hồng căng mọng , hai má trắng muốt , chiếc cằm nhọn , hai chiếc tai sao mà hấp dẫn , nó ẩn dưới mái tóc cứng đen , nhỏ , tôi khát khao cúi xuống người cậu ấy ...tôi từ từ mở nút áo cậu ấy ra , cậu ấy cựa mình... tôi cúi xuống , hôn nhẹ vào môi cậu , rồi mỗi luc khao khát trong long tôi càng lớn , tôi hôn cậu thắm thiết , tôi không còn chú ý gì đến xung quanh nữa , tôi chỉ còn biết có cậu thôi , tôi háo hức lùa chiếc lưỡi mềm mại vào miêng cậu , sâu hơn nữa , sâu hơn nữa... tôi thấy người mình nóng rực lên những dục vọng thiêu đốt tâm can , cậu như thể đang ngủ say , đẹp quá , quyến rũ quá , tôi những muốn nuốt trọn lưỡi cậu , khi mà nó trong vô thức đang dần dần đáp lại tôi ngày càng nhanh hơn , thuần thục hơn nữa... tôi gấp gáp ..gấp gáp toàn thân dần mất tự chủ... tôi áp sát mình vào thân hình nóng hổi của cậu ấy...cậu thât thơm ...thật êm ái... tuy chỉ đáp trả trong vô thức thôi mà đã làm tôi rạo rực ....câu rõ ràng kích thích tôi ... tôi mỉm cười thầm nghĩ "thật xấu xa " cậu đã đánh thức con người tội lỗi trong tôi ... càng lúc tôi càng ép sát vào ngưòi cậu ấy...tôi từ từ liếm một vệt dài trên má cậu ấy , tiến dần đến tai , tôi nhẹ nhàng liếm dịu dàng lên tai cậu ấy , dần dần , tôi ngậm lấy vành tai cậu và mút , cậu khẽ cựa mình và rên rỉ , cái đó lại càng kích thích tôi hơn nữa... tôi cắn nhẹ vào tai cậu , cậu khẽ kêu lên , một cảm giác khác hẳn với những lần khác trào dâng trong tôi .... đúng lúc ấy thì cậu tỉnh dậy ...
_ Trời ơi ... bỏ tớ ra... cậu la lớn _ bỏ tớ ra... cậu bỏ tớ ra... không ...đừng làm vậy... cậu rên rỉ khi tôi cởi cái cúc cuối cùng của áo cậu một cách vội vã , tôi mặc kệ cậu , tôi hôn mạnh mẽ lên cổ cậu , để lại những vết đỏ , cậu rên rỉ ngày càng lớn , vừa rên rỉ vừa cố đẩy tôi ra , cái đó là vô ích , tôi giữ chặt hai tay cậu ấy , bắ đầu thỏa mãn miệng mình với ngực cậu , khuôn ngực thơm tho , ngọt ngào như làm bằng kẹo me , khuôn ngực hơi gầy , nhưng hấp dẫn chẳng kém những kẻ trước đây tôi đã từng làm thế này , " phù...phù...ah...ah....."tiếng rên ngày càng lớn dần , sự chống đối cũng không còn nữa , tôi thỏa sức làm những gì tôi muốn...tôi không còn làm theo lí trí được nữa , tôi tiến tới bụng , cái eo thon thả , rắn chắc của cậu ấy , tôi liếm lấy nó , khiến nó co thắt bởi những cái hôn , tôi nhanh nhẹn cởi thắt lưng của cậu ấy , sau đó chiếc áo của tôi nhanh chóng bị vứt xuống sàn nhà , rồi đến quần của cậu ấy , và sau nữa thì không còn gì cả....cậu ấy thở gấp ... thở mạnh... hổn hển ... tôi đã đánh thức mọi thứ bị kìm nén lâu nay trong cậu....hai cơ thể trần trụi cuốn vào nhau...cậu ấy bắt đầu đáp trả lại tôi một cách mạnh mẽ...đến nỗi tôi phải ngạc nhiên...tôi ôm chặt lấy cậu ấy ...Trong rạo rực và mơ mộng , tôi hỏi cậu ấy :
_ Cậu có yêu tớ không ?
_ Tất nhiên rồi...t..tớ...y...yêu cậu lắm...t..tớ...yêu cậu từ lúc...th..thấy cậu ở trong...trong lớp...
Tôi thì thào say đắm :
_ Tớ cũng vậy ...tớ yêu cậu ...
"Tất cả mọi thứ ...rồi sẽ biến mất .... sẽ biến mất .... "
Mànđêm bao phủ lấy em ... những chiếc hôn từ nơi nào xa lắm , kỉ niệm vang lên thánh thót như pha lê rơi ,
anh ơi , ở nơi nào em sẽ chạy trốn đượv chính mình ? phải chăng tất cả đều dối trá ... "
Cánh cửa kẹt mở.....
_ Dừng lại đi , cậu Midori . Một giọng nói lạnh lùng vang lên .
Đó là ai ? Tôi giật mình ngẩng đầu lên , không , không thể nào , chỉ có kẻ ấy mới gọi tôi là Midori , tôi không tin !!!! tôi không tin là người ấy đã quay trở lại , bàng hoàng , tôi buông tay cậu ấy ra , cậu ấy thở dốc , tôi lấy chiếc áo quá cỡ đối với chủ nhân của nó trùm lên người cậu ấy , lạnh lùng không kém , tôi mặc lại quần áo và cất tiếng hỏi người đàn ông đứng trước mặt tôi :
_ Anh đến đây có việc gì ?? Tôi không nhớ là có gọi anh đến , vả lại anh không có quyền sai khiến tôi , Kẻ phản bội !
Anh ta , người đàn ông dáng thanh mảnh , đôi mắt sắc và cái nhìn soi mói như thể biết hết về tâm can con người ấy nhìn tôi , sức quyến rũ mơ màng tỏa ra từ con người anh ta , tôi chớp mắt , trong phút chốc , tất cả những điều tồi tệ trong quá khứ quay về , những kí ức đẹp tươi , những chuỗi ngày trong sáng . nhưng tất cả đã kết thúc bằng một cơn đau buốt , chính là anh ta , tôi thét lên và lao tới , nhanh như một cơn lốc , tôi túm lấy cổ áo anh ta và thì thào đầy cuồng nộ , lời nói đầy căm hận :
_Anh .... anh.... còn quay về đây làm gì ????? anh thấy thế còn chưa đủ hay sao ???? anh đã làm tôi trở thành thế này đây , ngày xưa , khi anh là người tôi tin tưởng nhất ... anh đã làm gì tôi ??? anh đã biến tôi thành một kẻ bị mọi người khinh ghét , anh đáng ra không nên đến bên đời tôi , không nên đến bên đời tôi , tôi hét lên đầy uất ức , _ Tại sao anh còn quay về ????
Trong một thoáng thôi , đầu tôi ngập đầy kí ức .....
Khi đó ,tôi 12 tuổi .... anh ta 18 tuổi .... tất cả xảy ra thật đột ngột , một ngày nọ , khi mẹ tôi đưa anh ta về nhà tôi , và giao cho anh ta chăm sóc cho tôi .... tôi hoàn toàn không biết trước anh ta sẽ là người thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi ...
Tôi đã vô cùng , vô cùng tin tưởng anh ta .... vì không còn ai khác có thể nói chuyện một cách bình thường với tôi , không tỏ ra nịnh bợ , ghê sợ hay thứ gì đó đại loại như vậy ,tôi không thể nói hết cảm giác của tôi đối với anh ta , kính phục , tin yêu , lúc nào cũng lẵng nhẵng bám theo ở bất kì đâu ....
Cho tới khi ....
Anh ta cưỡng ép tôi ....
Cuộc sống không hề đẹp như tôi tưởng , tất cả vỡ tung ra , như một mảnh kính long lanh , nay bị đập tan , từng mảnh găm vào người tôi , tất cả , con người đều xấu xa , tội lỗi , ghê tởm ...
Tôi chuồi mình khỏi hồi ức .
Không gỡ tay tôi khỏi cổ áo , bình tĩnh một cách đáng sợ , thản nhiên anh ta nói :
_ Tôi quay về theo lệnh bà chủ , thưa cậu Midori , tôi ....
Tôi gầm gừ ngắt lời anh ta :
_ Tôi cấm anh , tôi cấm anh không được nhắc tới cái tên Midori nữa , rõ chưa ...
_ Vâng , thưa cậu chủ ,nhưng tôi vẫn phải báo cho cậu biết tin mà bà chủ muốn nói .
Mẹ tôi ư ???? Sao bà lại muốn nói gì cơ nhỉ ???? Tôi không nhớ là đến năm bao nhiêu tuổi thì không bị bà đánh chửi , mắng mỏ và nguyền rủa nữa ,tất cả chỉ vì tôi là con của cha tôi , bà ta hối hận vì đã sinh ra tôi , kẻ mà như mọi người gọi : Đứa trẻ đáng bị nguyền rủa .
Tôi cười lớn và nói :
_ Anh nói đi , sau đó thì hãy cút khỏi đây ngay .
_ Vâng . Bà chủ nhắn với cậu tin này : đừng làm gì đứa bé tên là Kocha ấy , tốt nhất là cậu nên rời xa cậu ấy ra , bởi cậu ấy chính là em trai cậu , em _trai _cùng _cha _khác _mẹ .
Tôi buông cổ áo anh ta ra ...
Trong thoáng chốc ,tôi bàng hoàng ,ngã phịch xuống giường , tôi run run ngước mắt nhìn anh ta , rồi lại cúi xuống nhìn xoáy vào cậu ấy , Kocha , người mà từ nay tôi phải gọi là em trai.
" Tình yêu là gì ... khi dối trá đang len lỏi vào trái tim .... Tất cả đều vô nghĩa ......... Tất cả , không trừ một thứ gì ....."
" Em xin lỗi ... chỉ là lỗi của em ... chỉ là lỗi của em ..... "
" Tình yêu là dối trá ... tôi không tin ... tôi không tin .,.. tôi không tin ....."
CHAP 2:
Tôi vốn dĩ vẫn nghĩ rằng cuộc đời là một thứ gì đó đẹp đẽ , nhưng phải chăng tôi đã lầm ? và sự sai lầm ấy lúc này đây như đang đẩy tôi xuống địa ngục , thật đáng sợ làm sao , tôi tự thấy tội nghiệp cho mình ... Và thấy tội nghiệp cho cả thế giới này nữa ... Tất cả đều đáng khinh , tất cả đều đáng chết , tất cả đều đáng bị tàn phá .. Ôi ! Tôi những muốn chết đi cho rồi , nhưng không ! một ý ngix điên cuồng thoáng qua đầu tôi , Kocha là em trai tôi ! Có sao đâu ! Nếu đó là em gái thì không còn gì để nói nữa . Nhưng đó là con trai ... và như vậy tôi dễ dàng an ủi mình , không cần phải tỏ ra yếu ớt hay tội nghiệp nữa ... Tất cả những ý nghĩ ghê gớm đó nảy ra trong đầu óc tôi chỉ trong có vài giây , tôi đứng vụt dậy và lạnh lùng nhìn "con chó " của mẹ tôi :
_Bây giờ anh có thể về được rồi !
Anh ta lạng lẽ đứng dậy và buồn bã nhìn tôi ... Ánh mắt ấy trong phút chốc làm tôi yếu đuối , nhưng tôi sập mạnh cánh cửa lại sau khi anh ta bước ra , cúi xuống nhìn Kocha , tôi cứng cỏi nói :
_Cậu nghe thấy hết rồi chứ ?
Kocha yếu ớt gật đầu đáp lại , cậu khổ sở nhìn tôi , nhưng tôi là một người khác với cậu , tôi không chú ý tới những thứ gọi là "loạn luân " mà tôi biết cậu đang nghĩ tới , hoặc cậu đang sợ hãi , hoặc cậu đang bàng hoàng .... tóm lại , tôi không quan tâm đến những thứ ấy ... Thứ tôi quan tâm hiện giờ là cơ thể cậu , cái khuôn ngực đang lồ lộ dưới làn áo mỏng manh không gài cúc cẩn thận kia , mỉm cười một cách ghê tởm , tôi nhanh chóng lại chiếm hữu lấy nó , cậu hoảng hốt và cố gắng đẩy tôi ra , run rẩy , cậu nói gần như là van lơn :
_Đừng...đừng....Mình là anh em mà , Sakiya , đừng....
_Không ! Tôi đáp _Anh yêu em , nhóc ...
Trái tim tôi không biết đã đập mạnh đến như thế nào ... và tôi cũng không cảm nhận được thời gian trôi qua như thế nào nữa ... Tôi chỉ thấy tiếng thở gấp gáp của Kocha , nghe thấy tiếng áo quần rơi những tiếng vô vị , nghe thấy tiếng rên rỉ của chính tôi , tiếng động của da thịt , mùi vị ngòn ngọt ... Và một tiếng thét .
Tôi rời Kocha ra , thở nặng nhọc và cảm thấy rã rời sau cuộc hoan lạc , ngọn lửa dục vọng đã tắt , tôi hôn nhẹ lên má cậu ấy rồi mặc lại quần áo lần thứ hai.
Cúi xuống cạnh tai cậu , tôi thì thầm :
_ Anh sẽ không dừng lại đâu , nhất định anh sẽ hoàn toàn có em , nhất định ...
Có lẽ đó là một lời nguyền , tôi đã buông ra , và thực sự còn rất nhiều chuyện xảy ra sau này , cuối cùng có lẽ tôi sẽ có được hạnh phúc ...
Có những ngày khi đã chìm vào quá khứ mà người ta mãi mãi không quên được , có những thứ mà con người ta muốn vứt bỏ cũng không xong ... Và có những thứ , như tình yêu chẳng hạn , luôn làm người ta phải đau khổ , không chỉ vậy , mà còn căm hận , còn chán chường , còn day dứt , còn hối hận .... Có những điều trái tim không hiểu nổi , có những điều lí trí cũng chẳng muốn phân bua ... Có những điều một tâm hồn quá rắc rối luôn tìm kiếm ... và cứ tìm kiếm ..... mãi ... mãi .....
Tình yêu luôn là một thứ mà tôi không hiểu nổi , và tôi đang kiếm tìm ...
Kocha lẩn tránh tôi .
Đó là một hệ quả tất yếu , sau cái việc mà tôi đã làm với cậu , và với những lời người ta nói nữa , lẽ dĩ nhiên , họ đã biết việc gì xảy ra giữa tôi và Kocha , và họ ghê tởm , và họ xa lánh cậu ... chỉ có tôii vẫn ngạo nghễ đến lớp sau ngần ấy chuyện xảy ra . vẫn ngạo mạn cười khinh khỉnh , vẫn lạnh lùng nghe những lời chào của họ , vẫn bỏ qua mọi lời xì xào , cả những nỗi sợ nữa ....tôi bắt đầu thấy lo , Kocha , tôi không muốn mất ... mất đi cậu ấy ....Tình cảm dành cho một ai đó không phải ai cũng hiểu được , và tôithì đã mất hết dũng khí còn lại sau khi biết chắc mình đã làm tổn thương người mình yêu ... Thật khó nói ....Tôi ngỡ mình lầm , và sai lầm một cách tai hại ...Tôi đang đứng tại một bờ vực và cô độc một cách thảm hại ... Tôi phải làm gì đây ? Lòng tôi nhói lên .... Tôi còn quá nhiều điều chưa hiểu ...
Hai ngày rồi ... Kocha vẫn chưa đến lớp ...Tôi tỏ ra không quan tâm , và cũng chẳng đủ can đảm tìm đến nhà Kocha , ngôi nhà chỉ có hai mẹ con .... và tôi biết chắc nó là do ba tôi xây cho mẹ Kocha .
Vậy thì sao không tìm đến ? Có đủ lí do cơ mà ...
Không ... sau ngần ấy đau khổ mày đã gây ra ư ?
Nhưng vẫn có thể cứu vãn mà ... Làm cho em trai - người cậu yêu được hạnh phúc ... và yêu cậu .
_Nhưng...làm sao mà dám ......
Biết mà , hèn nhát , và ngốc nghếch nữa ... Cậu không dám đối diện với bản thân mình rồi ...
Trong đầu tôi vang lên một loạt những lời trách cứ như vậy , và ngực tôi buốt lạnh , làm gì đây? tôi phải làm gì đây ? không rõ nữa ... tất cả thật đáng sợ ...
Nhưng cuối cùng tôi vẫn đến nhà Kocha , vượt qua tất cả sợ hãi là một trái tim cháy bỏng tình yêu , và một nỗi nhớ nhung khao khát đến lạ kì , tôi không biết Kocha sẽ đón tiếp mình với thái độ nào ... nhưng tôi vẫn hy vọng ...
Ngôi nhà hiện ra thân thương và ấm cúng , điều mà tôi không bao giờ tìm thấy ở nhà mình , sau một hồi bấm chuông , một bà cụ già vẻ mặt phúc hậu bước ra mở cổng , chiếc cổng sắt rít lên một tiếng dài , chỉ có chiếc cổng sắt này là giống ở nhà tôi ... Tôi thầm nghĩ vậy , bà vú già chào tôi , và tôi sau khi cúi chào một cách cẩn thận vội vã giới thiệu mình là bạn của Kocha ,bà vú già dẫn tôi đi lên tầng hai , sau một hồi đi lắt léo , cuối cùng cũng tới nơi , bỏ lại tôi hồi hộp đứng trước cánh cửa phòng Kocha , bà vú mỉm cưới hứa hẹn sẽ đem lên một khay trà .
Tôi gõ nhè nhẹ lên cánh cửa :
_Kocha?
_Ai vậy ? một tiếng trả lời khẽ vang lên , và làm tôi run rẩy ... Kocha đang ở kia , đang ở rất gần tôi ... rất gần tôi ....
Tôi đẩy cửa vào , đôi mắt tôi chạm vào mắt Kocha ... và trong một giây , Kocha và tôi cả hai im lặng , tôi nghe tiếng tim mình đập mạnh , tiếng gió ... tiếng ... đôi mắt sững sờ của ocha nhìn tôi ... Không chớp ...
_Anh ... Không nói dứt câu , Kocha khóc òa lên ... tôi bối rối , ôi chúa ơi , tôi hoảng hốt , chẳng lẽ Kocha ghét tôi đến mức ấy sao ? Chẳng lẽ ...tôi đã gây ra một vết thương khó lành đến vậy ư ? Tôi lúng túng ngượng ngập đóng cánh cửa lại , và rồi quả quyết , tôi tiến đến cạnh Kocha , mặc cho trái tim luôn hồi phản đối , tôi nhẹ nhàng ngồi xuống , và bất chợt , tôi ôm choàng lấy Kocha ...
tôi không nhớ rõ lắm ... Có lẽ là Kocha đã ngừng khóc ... Và có lẽ chúng tôi đã xoay trong một điệu vũ mê hồn của nụ hôn tội lỗi , và rồi tôi lại thấy mình bắt đàu luồn tay ra sau lưng cậu , và trong khi hai chiếc kưỡi vẫn không ngừng đưa đảy trong cơn loạn vũ , tôi vội vã , thậm chí cuồng nhiệt , cởi những chiếc cúc áo của cậu ra , và dưới chiếc lưỡi đang dò dẫm trên cơ thể cậu , tôi nghe hơi thở gấp gáp , khổ sở của cậu vì bị bưng bít quá lâu . và rồi , chiếc áo đầu tiên đã rời khỏi thân thể của chủ nhân nó , và rồi nhanh hơn lần trước ... ngay lập tức ... chiếc quần ... và quần lót , và ... hai thân thể trần trụi áp sát vào nhau , và trái tim tôi ... lần này đập mạnh hơn , nhanh hơn , gấp hơn , toàn bộ cơ thể bị căng ra trước một sức đè nén khủng khiếp , tiếng rên ban đầu là nho nhỏ sau cứ lớn đần lên , và rồi với âm điệu to hơn , nó vang lên , vang lên ... Tôi mê đi , không rõ mình đang làm gì nũa , những khoái cảm rần giật chảy trong khắp các mạch máu tôi ... và tôi cảm nhận sự thích thú của Kocha một cách rất tự nhiên , cậu đáp lại tôi cuồng nhiệt không kém , đôi môi mềm mại lướt trên cổ tôi ... rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào ????Tôi lại bị cuốn theo cơn lốc của khoái cảm , rạo rực ... đê mê ... những ngón tay của Kocha ôm chặt lấy eo tôi ... Lên xuống ... lên xuống .... sự ma sát tăng thêm khoái cảm , hơn nữa , hơn nữa , hơn nữa ...làn ngực dịu mát của Kocha , Thân thể của Kocha , vòng eo ... bờ hông ...và tôi như điên lên .... Không biết gì nữa ... Sau cùng , với một tiếng hét , Kocha phóng ra một lượng lớn tinh dịch .
Tôi thở mệt nhọc , và lại cuồng lên , tôi ôm Kocha lật sấp cậu ấy xuống , Kocha run rẩy ngoái lại nhìn tôi , mỉm cười , tôi tiến tới ...
Đầu tiên là những tiếng rên rỉ vì đau đớn ...
Sau đó nó càng ngày càng to hơn ...
Và to hơn nữa ....
Một tiếng hét vang lên , cơn khoái cảm trong người tôi phóng ra , kiệt quệ , tôi rút ra khỏi người Kocha , vòng tay ôm lấy cổ cậu ấy , tôi thì thào :
_Em có yêu anh không ?
_C..Có ... Kocha trả lời tôi .
Một niềm sung sướng lan tỏa trong thân thể tôi . Trái tim đập thật mạnh , thật mạnh , Kocha vòng tay ra phía sau cổ tôi , và khẽ khàng , cậu đặt một nụ hôn lên môi tôi , toàn bộ người tôi căng cứng lên , và tưởng chừng tôi muốn chìm trong niềm hạnh phúc này mãi mãi , không bao giờ rời ra ...
"Cộc , cộc" hai tiếng gõ vang lên trên cánh cửa phòng , và một giọng nói bất ngờ vang lên làm hai chúng tôi sững sờ vì sợ hãi :
_Kocha , vú đem trà lên cho con đây .
_Nhanh lên . Tôi hối Kocha , cười khúc khích , chúng tôi tròng quần áo vào thật nhanh , và rồi sửa lại nếp ga giường bị xộ xệch , tôi ngồi vào chiếc ghế cạnh bàn học của cậu .
Bước theo sau Kocha là một người có trong mơ tôi cũng không bao giờ ngờ tới ... Mẹ của Kocha .
_Cháu .. cháu chào cô ...
_A ! Chào cháu ... Bà hơi tái mặt nhưng rồi lại mỉm cười , rất nhanh , bà quan sát khắp người tôi , cả cái trải giường thực ra chưa ngăn nắp lắm ... cả khuôn mặt còn đỏ mọng dấu hôn của Kocha , cả chiếc dép văng tứ tung tôi chưa xỏ kịp , cả khuôn mặt lo lắng của tôi , của Kocha ... Bất chợt , bà ra lệnh cho vú già :
_ Vú xuống dưới nhà trước đi .
Tôi cảm nhận được một cơn bão sắp đến , và quả thực dự cảm ấy không nhầm ...
_Hai đứa đã làm gì , hả ?
Câu hỏi được bật ra , và được đón nhận một cách không hề ngạc nhiên , với tôi . Còn Kocha , mặt cậu tái mét , như thể sắp khóc .
_Chúng con không làm gì cả. Tôi mạnh mẽ đỡ lời .
_Không làm gì ? Bà gay gắt hỏi , khóe miệng nở ra một nụ cười , _ Midori , cháu đừng gạt bác , bác đã biết cháu quá mà ,, kể từ khi mẹ cháu ... mà thôi , hãy mặc cho quá khứ ngủ yên ... Bác đã từng cho cháu bú , bác biết mà ... Hãy thành thật đi .
Tâm trí tôi rối loạn , phải làm gì đây? Chúa ơi , mẹ Kocha ... người năm xưa từng là mẹ , thay thế cho mẹ tôi ... Kocha ... tôi ... buồn bã , tôi ngước nhìn bác :
_Cháu yêu Kocha . Tôi nói .
_ Midori! Kocha kêu lên , mặt đỏ như gấc , tay bụm miệng , cậu hoảng hốt nhìn mẹ mình .
_Tôi biết ...
Tôi , không thể tin vào tai mình ... Không ... Sự thực đây ư? Không thể nào tin nổi ... Mẹ Kocha vẫn nói , giọng chậm rãi , đều đều :
_ Bác hiểu con trai mình nhất , Midori à , con cũng như con trai bác , và Kocha , con phải sửa tật nói mơ đi , bác mỉm cười , - ta mong cho cả hai con hạnh phúc , ta đã mong như thế , từ khi hai con được sinh ra ... và hai con yêu nhau , đó cũng là điều ta mong muốn ... Dù sao , ta đã hẹn ước với mẹ của con , Midori ...
_Nhưng...tất cả mọi chuyện là sao ạ ? Con ... Con không hiểu ... Tôi lắp bắp ...
_ Ta yêu cả hai con , và điều quan trọng nhất trên thế giới này là tình yêu , và có điều gì ngăn cản nổi tình yêu ? Hai con yêu nhau , vậy là đủ , không còn gì hạnh phúc hơn nữa ...
Tất cả lời người nói làm tôi không thể tin vào tai mình nữa , và tôi cũng như Kocha , ngây người ra nhìn bác , vẫn mỉm cười , một nụ cười mà ngay cho cả đến sau này tôi cũng không thể hiểu nổi , nụ cười ấy lúc nào cũng ở trên môi bác , cho dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa ...
Vậy là sau những sự kiện bất ngờ và kì lạ đó , tôi và Kocha đã trở thành một đôi , theo đúng nghĩa của hai từ đó , song chính tôi _chính tôi đã ngây thơ mà tin tưởng rằng , hạnh phúc sẽ đến với chúng tôi , mà định mệnh thì thật là khắc nghiệt ... Thật là khắc nghiệt ....
Hai tháng sau ...
Mọi chuyện đã trở lại quỹ đạo bình thường của nó , tôi và Kocha xin chuyển sang một trường trung học khác , bởi tôi không thích giáp mặt những kẻ không còn chào nổi Kocha một câu , và để cho hai chúng tôi ảo tưởng rằng mình vẫn yên ổn . Tôi thì lặng lẽ , tôi có một dự cảm không bình yên ... Kocha thì hạnh phúc , em cười nói , và nụ cười trong sáng , tự nhiên khiến tôi đôi khi không cầm lòng được mà bắt Kocha ở nhà mình qua đêm ... thật là tội lỗi ... lạy chúa , tôi khó mà để yên cho lương tâm được . và thực tình mà nói , Kocha quá phù hợp với vai trò của một Uke .
Những ngày tháng êm đềm cứ trôi qua ...
Ngày và lại ngày ....
Khi con người ta sống trong hạnh phúc , và khi con người ta tin tưởng hạnh phúc đó sẽ không bao giờ bị mất đi , là lúc con người ta yếu đuối nhất , và bất kì một sự kiện nào dù nhỏ nhoi thôi ... cũng đủ để gợi ra hàng vạn mối nghi ngờ ... dù là vô lí nhất , và cũng bởi con người ta sợ hạnh phúc đó sẽ vụt khỏi tay mình ... cho nên lại càng sợ hãi , càng sợ hãi thì càng cố bảo vệ hạnh phúc nho nhỏ của mình ... càng cố bảo vệ , càng thấy nghi ngờ , ngay cả bản thân ... và cũng tại tương lai không hề có một sự bảo đảm nào cả ...
To be cotinue ...
--------------------
Cậu òa khóc . Cậu ấy cũng òa khóc. Nước mắt rơi nhỏ xuống khuôn mặt anh. Ngoài cửa sổ . Nắng đã lên. Mặt trời chói lọi. Và gió ca lên một khúc ca buồn bã. Hai đứa trẻ ôm lấy nhau . Trong tiếng nức nở của đau khổ . Khuôn mặt anh bừng sáng. Nắng nhảy nhót hôn lên bờ môi như đang mỉm cười .
Anh đã thành ánh sáng.
Tác giả : Takanamenanami
And : Terino Kusahi
Rating : PG 12
Category : yaoi / romance
Status : Ongoing
Summary :
Cuộc sống luôn là một thứ gì đó buồn tẻ ,đến vô cùng .... Con người ... không loại trừ cả tôi trong số ấy ,luôn phải diễn một vai diễn của chính mình , ngày này qua ngày khác ... cho đến một ngày ...khi không thể chịu đựng được hơn nữa .... tất cả bùng phát , như một cơn bão , và câu chuyện bắt đầu .....
CẬU BÉ TRONG THẾ GIỚI XA LẠ ......
Câu chuyện không có gì đặc biệt ... chỉ là một phút ngốc nghếch tâm sự thôi ....
CHAP 1 :
Ngày ấy tôi còn là một cậu bé ngốc nghếch...
Đôi khi , tôi không hiểu chính mình , tôi là ai ? tôi là con trai hay con gái ? tôi có lẽ nào chẳng là ai hết cả ?Tôi là một người khác với tất cả mọi người ...
Ngay từ nhỏ...tôi đã loáng thoáng hiểu tại sao mình không hề thích con gái chạm vào người , tôi dã biết con trai thú vị đến thế nào... tôi tò mò về tất cả , không trừ thứ gì về con trai cả ...
Năm 10 tuổi...
Lần đầu tiên , hôn một người bạn nam lòng tôi rung lên vì lạ lẫm Năm 12 tuổi...
Lần đầu tiên làm chuyện ấy , tôi sợ hãi , run rẩy , nhưng khoái cảm...
Năm 14 tuổi....
Chính tôi là người chủ động...
Năm 15...
Đây là năm ấy...một cậu nhóc chuyển đến giữa năm học , và tất cả đã thay đổi...
Sự thay đổi bắt đầu làm em lo sợ......giá như em không khi nào gặp anh ......
_Hey , chào !
_Chào . Tôi mệt mỏi nói.
_Sao vậy ????? cậu ấy hỏi , giọng đầy lo lắng , không hiểu sao tôi ghét cái thứ giọng có vẻ giả dối ấy thế cơ chứ , tôi im lặng không thèm trả lời.
_Cậu sao vậy ??? nói đi ... không khỏe hả ????
Lại thế nữa rồi...tôi nhủ thầm trong lòng...hãy để cho tôi yên ...đừng nói gì cả ...đồ dở hơi...sao lại hay xen vào chuyện người khác thế chứ ...
_Nói đi ... cậu nói giọng trầm trầm ...nhẹ nhàng...
_Thôi đi ... !!!!!!! tôi gào lên , _ cậu im đi , tối qua tôi mệt vì làm uke , thế nào ???? đã thỏa mãn chưa ??? xéo đi và để cho tôi yên !!!!
_Cái...cái gì... cậu nói giọng nhòe nhoẹt nước mắt , _ cậu ... tớ chỉ muốn hỏi thăm cậu thôi mà...sao lại nói thế ... tớ...
tôi cắt ngang :
_ Cậu làm sao hiểu tôi được , tốt nhất đừng đến gần tôi , đồ rỗi hơi...
Và tôi đi thẳng , để lại phía sau lưng tiếng thút thít tội nghiệp của cậu ấy , tôi nhủ thầm " đồ ngốc"...
Cậu ấy chuyển đến vào tháng 9 , khi mà tất cả đã vào học rồi , không nổi bật , không giỏi giang , cậu chỉ đựơc khuôn mặt dễ thương và tính cách hiền lành kéo lại , hay khóc , hay nghịch ngợm những trò ngốc nghếch , tóm lại chẳng có lí do nào để tôi thik cậu ấy được ...hoặc nói đơn giản hơn , tôi ghét cậu ấy , con người ủy mị , sống quá đỗi vô tư , và lí do quan trọng nhất : tốt nhất câu ta không nên dây dưa với tôi kẻo không sớm thì muộn sẽ bị kéo theo tôi ....
Tôi hiểu ...
Tôi hiểu mọi người sau lưng tôi nghĩ gì...họ không nói gì động chạm tới điều đó cả , nhưng cái cách mà họ nhìn tôi nói lên tất cả ... cái cách mà họ xa lánh tôi nói lên tất cả ...họ ghê tởm tôi ....họ thấy tôi như một đống rác cần phải hốt đi ...nhưng họ cần tiền của cha tôi , cha tôi là người có quyền lực , và vì vậy tôi hiểu vị thế của mình , và họ sẵn sàng bỏ qua cho tôi , họ sợ hãi cha tôi . tôi biết ... tôi biết ....tôi nhớ năm 12 tuổi tôi đã bị gọi là "thằng nhỏ bệnh hoạn " , tôi nhớ tháng 3 năm 12 tuổi ấy tôi dã bị cưỡng hiếp... tôi nhớ tháng 4 năm ấy , tôi đã lần đầu tiên bị cha tôi đá ra ngoài đường ... tôi nhớ tháng 5 , 6 ,7 ,8 năm ấy ... tôi đã làm tất cả những gì mà ngườ ta ghê tởm , tôi đã tìm thấy sự giải thoát....khi tôi cưỡng ép một đứa nhỏ khác... như tôi đã từng bị , tôi thỏa mãn vì mình đã trở thành một kẻ khốn nạn ... như những kẻ khốn nạn khác...
Tôi đã không ngừng ...không ngừng ....trở nên xấu xa và ác độc ...
Nhưng tôi đang làm gì thế này ???tôi dang đối xử với cậu ấy như thế nào vậy , không tôi ghét cậu ấy , không ...tôi yêu cậu ấy ... vậy rút cuộc là tôi dang làm gì đây ??? tôi không hiểu nổi tôi .... tôi ... tại sao yêu cậu ấy mà lại căm thù cậu ấy ???? phải chăng vì tôi ...tôi...không thể có cậu ấy ?????
tôi.. là ai ????
Hôm nay...
Một ngày như mọi ngày ... vẫn những ánh mắt ấy , vẫn những con người ấy , vẫn những câu chuyện nhát gừng , những câu hỏi ngớ ngẩn , những thứ chán phèo...Cậu ấy ngồi cạnh tôi , mặt cúi gầm , không nói với tôi một lời...tôi nhủ thầm " đồ dở hơi , tại sao cậu không mắng chửi tôi ...sao không than phiền gì hết " cậu ấy làm tôi cảm thấy mình là kẻ tội đồ , tôi ngựơng ngập không dám xin lỗi cậu ấy... mà làm vậy ..tôi cũng chẳng đủ tư cách...
_ Ê , này.. tôi gọi nhỏ .
_ Ê , nghe không ??tôi bắt đầu mất bình tĩnh...
_Nghe tớ không ?
_ Hey ..._ Này.!!! tôi gào to , làm tất cả lớp giật mình , mặc kệ , tôi thét lên giân dữ : _ cậu khinh tôi lắm à ???tôi đáng khinh lắm phải không ????rút cuộc cậu muốn gì ????tôi đã làm gì để cậu khinh ghét ????tôi đứng bật dậy ... Cậu ....Đã thế thì...
Tôi vụt kéo cậu ấy vào lòng , trong lúc không hiểu mình đang làm gì , tôi đặt một nụ hôn nồng cháy , cuồng nhiêt , bao đam mê lên môi cậu ấy...măc kệ tất cả đang kinh hoàng nhìn tôi ...măc kệ cậu ấy dãy dụa ....tôi cứ tiếp tục .... bằng chíêc lưỡi dày dạn kinh nghiệm , tôi nhẹ nhàng len lỏi vào miệng cậu ấy , không hề phòng bị , tôi bắt đầu cuốn lấy lưỡi cậu ấy , gấp gáp , vội vàng , tôi cảm thấy môi cậu thơm một mùi ngan ngát , và cảm thấy cả những ánh mắt ghê tởm sau lưng tôi . Cậu ấy bắt đầu ngạt thở ... tôi vẫn không rời bỏ con mồi của mình ...nước mắt cậu ấy đã chảy ra ướt đẫm vạt áo sơ mi của tôi , tôi mặc kệ , tôi mạnh mẽ hơn nữa , nhanh hơn nữa , chiếm lấy toàn bộ miệng của cậu ấy ... khoái cảm ... khoái cảm...chảy vào miệng tôi... vào thân thể tôi ...kích thích những dây đàn căng lên , cậu ấy không còn chống cự nữa , cơ thể bắt đầu theo phản xạ nghe theo lời bản năng ... nhịp thở đều đều lại ...nhưng thôi ...tôi dứt cậu ấy ra.
Từ môi cậu ấy một vệt nước miếng chảy ra.. rớt xuống đất... cậu ngã xuống ghế ...tôi đưa mắt nhìn xung quanh , không ai không chết trân nhìn hai đứa , tôi mỉm cười , một nụ cười ghê gớm , rồi xốc cậu lên , tôi đi giữa lớp học mà như không có ai ....lạnh lùng...tôi thì thầm vào tai cậu : "từ nay cậu mãi mãi thuộc về tôi , và lỗi là do cậu " .
"Em đang mất đi lí trí...cho nên em không bao giờ dừng lại ...."
Phải chăng em mãi mãi sai lầm ....Điều gì ... vậy điều gì là đứng đắn .... anh nói đi , anh hãy nói đi , diều gì là đúng đắn ?
Tôi khoác tay cậu ấy đi xuống phòng y tế , thật là yếu , tôi nghĩ thầm , mới có 5 phút đã không chịu nổi , tôi nhếch mép cười điên loạn . Tôi đẩy cửa phòng y tế và bắt gặp hai thầy quản lí phòng y tế đang ...hôn nhau ,
tôi soi mói nhìn họ....họ giật mình , hoảng hốt bỏ nhau ra , cả ba chúng tôi đứng lặng nhìn nhau , cuối cùng một thầy bắt buộc phải mở lời với tôi :
_Tôi...chúng tôi....em đừng hiểu nhầm....chúng tôi...
Tôi lạnh lùng cắt lời :
_Tôi muốn hai thầy đi ra ngoài và không cho ai vào phòng y tế , nếu không tôi sẽ cho toàn trường biết việc tôi vừa nhìn thấy , lúc đó thì....
Không để cho tôi nói hết câu , cả hai người vội vàng và luống cuống đi khỏi phòng , họ đóng cánh cửa đánh sầm lại sau lưng tôi , tôi quay ra đỡ lấy cậu ấy còn đang thiêm thiếp , cậu ấy he hé mắt nhìn tôi yếu ớt... tôi đau lòng muốn chết , nhưng lặng lẽ và kiên quyết , tôi đỡ cậu ấy lên giường bệnh .
_ Xin lỗi ... tôi thì thầm , _ nhưng cậu biết không , tôi đã yêu cậu ngay từ lần gặp đầu tiên , tôi không thể nào kìm chế nổi mình ... trong cơn xúc động , tôi bộc bạch tất cả , _Cậu....cậu...phải thuộc về tôi...tôi...tôi....không thể nào trao cậu cho ai hết cả...dù có là lỗi lầm to lớn nhất của tôi , dù cậu có căm thù tôi .... tôi phải có được cậu ....cậu có nghe thấy không ?????....tôi lay lay vai cậu ấy ...tôi không thể kiềm chế nữa ....Cậu thật đẹp , đôi mi cong vút he hé nhìn tôi , nhưng tôi vẫn thấy ánh mắt màu nâu nhạt êm ái và dịu dàng nhìn tôi ánh lên vẻ van lơn , đôi môi phớt hồng căng mọng , hai má trắng muốt , chiếc cằm nhọn , hai chiếc tai sao mà hấp dẫn , nó ẩn dưới mái tóc cứng đen , nhỏ , tôi khát khao cúi xuống người cậu ấy ...tôi từ từ mở nút áo cậu ấy ra , cậu ấy cựa mình... tôi cúi xuống , hôn nhẹ vào môi cậu , rồi mỗi luc khao khát trong long tôi càng lớn , tôi hôn cậu thắm thiết , tôi không còn chú ý gì đến xung quanh nữa , tôi chỉ còn biết có cậu thôi , tôi háo hức lùa chiếc lưỡi mềm mại vào miêng cậu , sâu hơn nữa , sâu hơn nữa... tôi thấy người mình nóng rực lên những dục vọng thiêu đốt tâm can , cậu như thể đang ngủ say , đẹp quá , quyến rũ quá , tôi những muốn nuốt trọn lưỡi cậu , khi mà nó trong vô thức đang dần dần đáp lại tôi ngày càng nhanh hơn , thuần thục hơn nữa... tôi gấp gáp ..gấp gáp toàn thân dần mất tự chủ... tôi áp sát mình vào thân hình nóng hổi của cậu ấy...cậu thât thơm ...thật êm ái... tuy chỉ đáp trả trong vô thức thôi mà đã làm tôi rạo rực ....câu rõ ràng kích thích tôi ... tôi mỉm cười thầm nghĩ "thật xấu xa " cậu đã đánh thức con người tội lỗi trong tôi ... càng lúc tôi càng ép sát vào ngưòi cậu ấy...tôi từ từ liếm một vệt dài trên má cậu ấy , tiến dần đến tai , tôi nhẹ nhàng liếm dịu dàng lên tai cậu ấy , dần dần , tôi ngậm lấy vành tai cậu và mút , cậu khẽ cựa mình và rên rỉ , cái đó lại càng kích thích tôi hơn nữa... tôi cắn nhẹ vào tai cậu , cậu khẽ kêu lên , một cảm giác khác hẳn với những lần khác trào dâng trong tôi .... đúng lúc ấy thì cậu tỉnh dậy ...
_ Trời ơi ... bỏ tớ ra... cậu la lớn _ bỏ tớ ra... cậu bỏ tớ ra... không ...đừng làm vậy... cậu rên rỉ khi tôi cởi cái cúc cuối cùng của áo cậu một cách vội vã , tôi mặc kệ cậu , tôi hôn mạnh mẽ lên cổ cậu , để lại những vết đỏ , cậu rên rỉ ngày càng lớn , vừa rên rỉ vừa cố đẩy tôi ra , cái đó là vô ích , tôi giữ chặt hai tay cậu ấy , bắ đầu thỏa mãn miệng mình với ngực cậu , khuôn ngực thơm tho , ngọt ngào như làm bằng kẹo me , khuôn ngực hơi gầy , nhưng hấp dẫn chẳng kém những kẻ trước đây tôi đã từng làm thế này , " phù...phù...ah...ah....."tiếng rên ngày càng lớn dần , sự chống đối cũng không còn nữa , tôi thỏa sức làm những gì tôi muốn...tôi không còn làm theo lí trí được nữa , tôi tiến tới bụng , cái eo thon thả , rắn chắc của cậu ấy , tôi liếm lấy nó , khiến nó co thắt bởi những cái hôn , tôi nhanh nhẹn cởi thắt lưng của cậu ấy , sau đó chiếc áo của tôi nhanh chóng bị vứt xuống sàn nhà , rồi đến quần của cậu ấy , và sau nữa thì không còn gì cả....cậu ấy thở gấp ... thở mạnh... hổn hển ... tôi đã đánh thức mọi thứ bị kìm nén lâu nay trong cậu....hai cơ thể trần trụi cuốn vào nhau...cậu ấy bắt đầu đáp trả lại tôi một cách mạnh mẽ...đến nỗi tôi phải ngạc nhiên...tôi ôm chặt lấy cậu ấy ...Trong rạo rực và mơ mộng , tôi hỏi cậu ấy :
_ Cậu có yêu tớ không ?
_ Tất nhiên rồi...t..tớ...y...yêu cậu lắm...t..tớ...yêu cậu từ lúc...th..thấy cậu ở trong...trong lớp...
Tôi thì thào say đắm :
_ Tớ cũng vậy ...tớ yêu cậu ...
"Tất cả mọi thứ ...rồi sẽ biến mất .... sẽ biến mất .... "
Mànđêm bao phủ lấy em ... những chiếc hôn từ nơi nào xa lắm , kỉ niệm vang lên thánh thót như pha lê rơi ,
anh ơi , ở nơi nào em sẽ chạy trốn đượv chính mình ? phải chăng tất cả đều dối trá ... "
Cánh cửa kẹt mở.....
_ Dừng lại đi , cậu Midori . Một giọng nói lạnh lùng vang lên .
Đó là ai ? Tôi giật mình ngẩng đầu lên , không , không thể nào , chỉ có kẻ ấy mới gọi tôi là Midori , tôi không tin !!!! tôi không tin là người ấy đã quay trở lại , bàng hoàng , tôi buông tay cậu ấy ra , cậu ấy thở dốc , tôi lấy chiếc áo quá cỡ đối với chủ nhân của nó trùm lên người cậu ấy , lạnh lùng không kém , tôi mặc lại quần áo và cất tiếng hỏi người đàn ông đứng trước mặt tôi :
_ Anh đến đây có việc gì ?? Tôi không nhớ là có gọi anh đến , vả lại anh không có quyền sai khiến tôi , Kẻ phản bội !
Anh ta , người đàn ông dáng thanh mảnh , đôi mắt sắc và cái nhìn soi mói như thể biết hết về tâm can con người ấy nhìn tôi , sức quyến rũ mơ màng tỏa ra từ con người anh ta , tôi chớp mắt , trong phút chốc , tất cả những điều tồi tệ trong quá khứ quay về , những kí ức đẹp tươi , những chuỗi ngày trong sáng . nhưng tất cả đã kết thúc bằng một cơn đau buốt , chính là anh ta , tôi thét lên và lao tới , nhanh như một cơn lốc , tôi túm lấy cổ áo anh ta và thì thào đầy cuồng nộ , lời nói đầy căm hận :
_Anh .... anh.... còn quay về đây làm gì ????? anh thấy thế còn chưa đủ hay sao ???? anh đã làm tôi trở thành thế này đây , ngày xưa , khi anh là người tôi tin tưởng nhất ... anh đã làm gì tôi ??? anh đã biến tôi thành một kẻ bị mọi người khinh ghét , anh đáng ra không nên đến bên đời tôi , không nên đến bên đời tôi , tôi hét lên đầy uất ức , _ Tại sao anh còn quay về ????
Trong một thoáng thôi , đầu tôi ngập đầy kí ức .....
Khi đó ,tôi 12 tuổi .... anh ta 18 tuổi .... tất cả xảy ra thật đột ngột , một ngày nọ , khi mẹ tôi đưa anh ta về nhà tôi , và giao cho anh ta chăm sóc cho tôi .... tôi hoàn toàn không biết trước anh ta sẽ là người thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi ...
Tôi đã vô cùng , vô cùng tin tưởng anh ta .... vì không còn ai khác có thể nói chuyện một cách bình thường với tôi , không tỏ ra nịnh bợ , ghê sợ hay thứ gì đó đại loại như vậy ,tôi không thể nói hết cảm giác của tôi đối với anh ta , kính phục , tin yêu , lúc nào cũng lẵng nhẵng bám theo ở bất kì đâu ....
Cho tới khi ....
Anh ta cưỡng ép tôi ....
Cuộc sống không hề đẹp như tôi tưởng , tất cả vỡ tung ra , như một mảnh kính long lanh , nay bị đập tan , từng mảnh găm vào người tôi , tất cả , con người đều xấu xa , tội lỗi , ghê tởm ...
Tôi chuồi mình khỏi hồi ức .
Không gỡ tay tôi khỏi cổ áo , bình tĩnh một cách đáng sợ , thản nhiên anh ta nói :
_ Tôi quay về theo lệnh bà chủ , thưa cậu Midori , tôi ....
Tôi gầm gừ ngắt lời anh ta :
_ Tôi cấm anh , tôi cấm anh không được nhắc tới cái tên Midori nữa , rõ chưa ...
_ Vâng , thưa cậu chủ ,nhưng tôi vẫn phải báo cho cậu biết tin mà bà chủ muốn nói .
Mẹ tôi ư ???? Sao bà lại muốn nói gì cơ nhỉ ???? Tôi không nhớ là đến năm bao nhiêu tuổi thì không bị bà đánh chửi , mắng mỏ và nguyền rủa nữa ,tất cả chỉ vì tôi là con của cha tôi , bà ta hối hận vì đã sinh ra tôi , kẻ mà như mọi người gọi : Đứa trẻ đáng bị nguyền rủa .
Tôi cười lớn và nói :
_ Anh nói đi , sau đó thì hãy cút khỏi đây ngay .
_ Vâng . Bà chủ nhắn với cậu tin này : đừng làm gì đứa bé tên là Kocha ấy , tốt nhất là cậu nên rời xa cậu ấy ra , bởi cậu ấy chính là em trai cậu , em _trai _cùng _cha _khác _mẹ .
Tôi buông cổ áo anh ta ra ...
Trong thoáng chốc ,tôi bàng hoàng ,ngã phịch xuống giường , tôi run run ngước mắt nhìn anh ta , rồi lại cúi xuống nhìn xoáy vào cậu ấy , Kocha , người mà từ nay tôi phải gọi là em trai.
" Tình yêu là gì ... khi dối trá đang len lỏi vào trái tim .... Tất cả đều vô nghĩa ......... Tất cả , không trừ một thứ gì ....."
" Em xin lỗi ... chỉ là lỗi của em ... chỉ là lỗi của em ..... "
" Tình yêu là dối trá ... tôi không tin ... tôi không tin .,.. tôi không tin ....."
CHAP 2:
Tôi vốn dĩ vẫn nghĩ rằng cuộc đời là một thứ gì đó đẹp đẽ , nhưng phải chăng tôi đã lầm ? và sự sai lầm ấy lúc này đây như đang đẩy tôi xuống địa ngục , thật đáng sợ làm sao , tôi tự thấy tội nghiệp cho mình ... Và thấy tội nghiệp cho cả thế giới này nữa ... Tất cả đều đáng khinh , tất cả đều đáng chết , tất cả đều đáng bị tàn phá .. Ôi ! Tôi những muốn chết đi cho rồi , nhưng không ! một ý ngix điên cuồng thoáng qua đầu tôi , Kocha là em trai tôi ! Có sao đâu ! Nếu đó là em gái thì không còn gì để nói nữa . Nhưng đó là con trai ... và như vậy tôi dễ dàng an ủi mình , không cần phải tỏ ra yếu ớt hay tội nghiệp nữa ... Tất cả những ý nghĩ ghê gớm đó nảy ra trong đầu óc tôi chỉ trong có vài giây , tôi đứng vụt dậy và lạnh lùng nhìn "con chó " của mẹ tôi :
_Bây giờ anh có thể về được rồi !
Anh ta lạng lẽ đứng dậy và buồn bã nhìn tôi ... Ánh mắt ấy trong phút chốc làm tôi yếu đuối , nhưng tôi sập mạnh cánh cửa lại sau khi anh ta bước ra , cúi xuống nhìn Kocha , tôi cứng cỏi nói :
_Cậu nghe thấy hết rồi chứ ?
Kocha yếu ớt gật đầu đáp lại , cậu khổ sở nhìn tôi , nhưng tôi là một người khác với cậu , tôi không chú ý tới những thứ gọi là "loạn luân " mà tôi biết cậu đang nghĩ tới , hoặc cậu đang sợ hãi , hoặc cậu đang bàng hoàng .... tóm lại , tôi không quan tâm đến những thứ ấy ... Thứ tôi quan tâm hiện giờ là cơ thể cậu , cái khuôn ngực đang lồ lộ dưới làn áo mỏng manh không gài cúc cẩn thận kia , mỉm cười một cách ghê tởm , tôi nhanh chóng lại chiếm hữu lấy nó , cậu hoảng hốt và cố gắng đẩy tôi ra , run rẩy , cậu nói gần như là van lơn :
_Đừng...đừng....Mình là anh em mà , Sakiya , đừng....
_Không ! Tôi đáp _Anh yêu em , nhóc ...
Trái tim tôi không biết đã đập mạnh đến như thế nào ... và tôi cũng không cảm nhận được thời gian trôi qua như thế nào nữa ... Tôi chỉ thấy tiếng thở gấp gáp của Kocha , nghe thấy tiếng áo quần rơi những tiếng vô vị , nghe thấy tiếng rên rỉ của chính tôi , tiếng động của da thịt , mùi vị ngòn ngọt ... Và một tiếng thét .
Tôi rời Kocha ra , thở nặng nhọc và cảm thấy rã rời sau cuộc hoan lạc , ngọn lửa dục vọng đã tắt , tôi hôn nhẹ lên má cậu ấy rồi mặc lại quần áo lần thứ hai.
Cúi xuống cạnh tai cậu , tôi thì thầm :
_ Anh sẽ không dừng lại đâu , nhất định anh sẽ hoàn toàn có em , nhất định ...
Có lẽ đó là một lời nguyền , tôi đã buông ra , và thực sự còn rất nhiều chuyện xảy ra sau này , cuối cùng có lẽ tôi sẽ có được hạnh phúc ...
Có những ngày khi đã chìm vào quá khứ mà người ta mãi mãi không quên được , có những thứ mà con người ta muốn vứt bỏ cũng không xong ... Và có những thứ , như tình yêu chẳng hạn , luôn làm người ta phải đau khổ , không chỉ vậy , mà còn căm hận , còn chán chường , còn day dứt , còn hối hận .... Có những điều trái tim không hiểu nổi , có những điều lí trí cũng chẳng muốn phân bua ... Có những điều một tâm hồn quá rắc rối luôn tìm kiếm ... và cứ tìm kiếm ..... mãi ... mãi .....
Tình yêu luôn là một thứ mà tôi không hiểu nổi , và tôi đang kiếm tìm ...
Kocha lẩn tránh tôi .
Đó là một hệ quả tất yếu , sau cái việc mà tôi đã làm với cậu , và với những lời người ta nói nữa , lẽ dĩ nhiên , họ đã biết việc gì xảy ra giữa tôi và Kocha , và họ ghê tởm , và họ xa lánh cậu ... chỉ có tôii vẫn ngạo nghễ đến lớp sau ngần ấy chuyện xảy ra . vẫn ngạo mạn cười khinh khỉnh , vẫn lạnh lùng nghe những lời chào của họ , vẫn bỏ qua mọi lời xì xào , cả những nỗi sợ nữa ....tôi bắt đầu thấy lo , Kocha , tôi không muốn mất ... mất đi cậu ấy ....Tình cảm dành cho một ai đó không phải ai cũng hiểu được , và tôithì đã mất hết dũng khí còn lại sau khi biết chắc mình đã làm tổn thương người mình yêu ... Thật khó nói ....Tôi ngỡ mình lầm , và sai lầm một cách tai hại ...Tôi đang đứng tại một bờ vực và cô độc một cách thảm hại ... Tôi phải làm gì đây ? Lòng tôi nhói lên .... Tôi còn quá nhiều điều chưa hiểu ...
Hai ngày rồi ... Kocha vẫn chưa đến lớp ...Tôi tỏ ra không quan tâm , và cũng chẳng đủ can đảm tìm đến nhà Kocha , ngôi nhà chỉ có hai mẹ con .... và tôi biết chắc nó là do ba tôi xây cho mẹ Kocha .
Vậy thì sao không tìm đến ? Có đủ lí do cơ mà ...
Không ... sau ngần ấy đau khổ mày đã gây ra ư ?
Nhưng vẫn có thể cứu vãn mà ... Làm cho em trai - người cậu yêu được hạnh phúc ... và yêu cậu .
_Nhưng...làm sao mà dám ......
Biết mà , hèn nhát , và ngốc nghếch nữa ... Cậu không dám đối diện với bản thân mình rồi ...
Trong đầu tôi vang lên một loạt những lời trách cứ như vậy , và ngực tôi buốt lạnh , làm gì đây? tôi phải làm gì đây ? không rõ nữa ... tất cả thật đáng sợ ...
Nhưng cuối cùng tôi vẫn đến nhà Kocha , vượt qua tất cả sợ hãi là một trái tim cháy bỏng tình yêu , và một nỗi nhớ nhung khao khát đến lạ kì , tôi không biết Kocha sẽ đón tiếp mình với thái độ nào ... nhưng tôi vẫn hy vọng ...
Ngôi nhà hiện ra thân thương và ấm cúng , điều mà tôi không bao giờ tìm thấy ở nhà mình , sau một hồi bấm chuông , một bà cụ già vẻ mặt phúc hậu bước ra mở cổng , chiếc cổng sắt rít lên một tiếng dài , chỉ có chiếc cổng sắt này là giống ở nhà tôi ... Tôi thầm nghĩ vậy , bà vú già chào tôi , và tôi sau khi cúi chào một cách cẩn thận vội vã giới thiệu mình là bạn của Kocha ,bà vú già dẫn tôi đi lên tầng hai , sau một hồi đi lắt léo , cuối cùng cũng tới nơi , bỏ lại tôi hồi hộp đứng trước cánh cửa phòng Kocha , bà vú mỉm cưới hứa hẹn sẽ đem lên một khay trà .
Tôi gõ nhè nhẹ lên cánh cửa :
_Kocha?
_Ai vậy ? một tiếng trả lời khẽ vang lên , và làm tôi run rẩy ... Kocha đang ở kia , đang ở rất gần tôi ... rất gần tôi ....
Tôi đẩy cửa vào , đôi mắt tôi chạm vào mắt Kocha ... và trong một giây , Kocha và tôi cả hai im lặng , tôi nghe tiếng tim mình đập mạnh , tiếng gió ... tiếng ... đôi mắt sững sờ của ocha nhìn tôi ... Không chớp ...
_Anh ... Không nói dứt câu , Kocha khóc òa lên ... tôi bối rối , ôi chúa ơi , tôi hoảng hốt , chẳng lẽ Kocha ghét tôi đến mức ấy sao ? Chẳng lẽ ...tôi đã gây ra một vết thương khó lành đến vậy ư ? Tôi lúng túng ngượng ngập đóng cánh cửa lại , và rồi quả quyết , tôi tiến đến cạnh Kocha , mặc cho trái tim luôn hồi phản đối , tôi nhẹ nhàng ngồi xuống , và bất chợt , tôi ôm choàng lấy Kocha ...
tôi không nhớ rõ lắm ... Có lẽ là Kocha đã ngừng khóc ... Và có lẽ chúng tôi đã xoay trong một điệu vũ mê hồn của nụ hôn tội lỗi , và rồi tôi lại thấy mình bắt đàu luồn tay ra sau lưng cậu , và trong khi hai chiếc kưỡi vẫn không ngừng đưa đảy trong cơn loạn vũ , tôi vội vã , thậm chí cuồng nhiệt , cởi những chiếc cúc áo của cậu ra , và dưới chiếc lưỡi đang dò dẫm trên cơ thể cậu , tôi nghe hơi thở gấp gáp , khổ sở của cậu vì bị bưng bít quá lâu . và rồi , chiếc áo đầu tiên đã rời khỏi thân thể của chủ nhân nó , và rồi nhanh hơn lần trước ... ngay lập tức ... chiếc quần ... và quần lót , và ... hai thân thể trần trụi áp sát vào nhau , và trái tim tôi ... lần này đập mạnh hơn , nhanh hơn , gấp hơn , toàn bộ cơ thể bị căng ra trước một sức đè nén khủng khiếp , tiếng rên ban đầu là nho nhỏ sau cứ lớn đần lên , và rồi với âm điệu to hơn , nó vang lên , vang lên ... Tôi mê đi , không rõ mình đang làm gì nũa , những khoái cảm rần giật chảy trong khắp các mạch máu tôi ... và tôi cảm nhận sự thích thú của Kocha một cách rất tự nhiên , cậu đáp lại tôi cuồng nhiệt không kém , đôi môi mềm mại lướt trên cổ tôi ... rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào ????Tôi lại bị cuốn theo cơn lốc của khoái cảm , rạo rực ... đê mê ... những ngón tay của Kocha ôm chặt lấy eo tôi ... Lên xuống ... lên xuống .... sự ma sát tăng thêm khoái cảm , hơn nữa , hơn nữa , hơn nữa ...làn ngực dịu mát của Kocha , Thân thể của Kocha , vòng eo ... bờ hông ...và tôi như điên lên .... Không biết gì nữa ... Sau cùng , với một tiếng hét , Kocha phóng ra một lượng lớn tinh dịch .
Tôi thở mệt nhọc , và lại cuồng lên , tôi ôm Kocha lật sấp cậu ấy xuống , Kocha run rẩy ngoái lại nhìn tôi , mỉm cười , tôi tiến tới ...
Đầu tiên là những tiếng rên rỉ vì đau đớn ...
Sau đó nó càng ngày càng to hơn ...
Và to hơn nữa ....
Một tiếng hét vang lên , cơn khoái cảm trong người tôi phóng ra , kiệt quệ , tôi rút ra khỏi người Kocha , vòng tay ôm lấy cổ cậu ấy , tôi thì thào :
_Em có yêu anh không ?
_C..Có ... Kocha trả lời tôi .
Một niềm sung sướng lan tỏa trong thân thể tôi . Trái tim đập thật mạnh , thật mạnh , Kocha vòng tay ra phía sau cổ tôi , và khẽ khàng , cậu đặt một nụ hôn lên môi tôi , toàn bộ người tôi căng cứng lên , và tưởng chừng tôi muốn chìm trong niềm hạnh phúc này mãi mãi , không bao giờ rời ra ...
"Cộc , cộc" hai tiếng gõ vang lên trên cánh cửa phòng , và một giọng nói bất ngờ vang lên làm hai chúng tôi sững sờ vì sợ hãi :
_Kocha , vú đem trà lên cho con đây .
_Nhanh lên . Tôi hối Kocha , cười khúc khích , chúng tôi tròng quần áo vào thật nhanh , và rồi sửa lại nếp ga giường bị xộ xệch , tôi ngồi vào chiếc ghế cạnh bàn học của cậu .
Bước theo sau Kocha là một người có trong mơ tôi cũng không bao giờ ngờ tới ... Mẹ của Kocha .
_Cháu .. cháu chào cô ...
_A ! Chào cháu ... Bà hơi tái mặt nhưng rồi lại mỉm cười , rất nhanh , bà quan sát khắp người tôi , cả cái trải giường thực ra chưa ngăn nắp lắm ... cả khuôn mặt còn đỏ mọng dấu hôn của Kocha , cả chiếc dép văng tứ tung tôi chưa xỏ kịp , cả khuôn mặt lo lắng của tôi , của Kocha ... Bất chợt , bà ra lệnh cho vú già :
_ Vú xuống dưới nhà trước đi .
Tôi cảm nhận được một cơn bão sắp đến , và quả thực dự cảm ấy không nhầm ...
_Hai đứa đã làm gì , hả ?
Câu hỏi được bật ra , và được đón nhận một cách không hề ngạc nhiên , với tôi . Còn Kocha , mặt cậu tái mét , như thể sắp khóc .
_Chúng con không làm gì cả. Tôi mạnh mẽ đỡ lời .
_Không làm gì ? Bà gay gắt hỏi , khóe miệng nở ra một nụ cười , _ Midori , cháu đừng gạt bác , bác đã biết cháu quá mà ,, kể từ khi mẹ cháu ... mà thôi , hãy mặc cho quá khứ ngủ yên ... Bác đã từng cho cháu bú , bác biết mà ... Hãy thành thật đi .
Tâm trí tôi rối loạn , phải làm gì đây? Chúa ơi , mẹ Kocha ... người năm xưa từng là mẹ , thay thế cho mẹ tôi ... Kocha ... tôi ... buồn bã , tôi ngước nhìn bác :
_Cháu yêu Kocha . Tôi nói .
_ Midori! Kocha kêu lên , mặt đỏ như gấc , tay bụm miệng , cậu hoảng hốt nhìn mẹ mình .
_Tôi biết ...
Tôi , không thể tin vào tai mình ... Không ... Sự thực đây ư? Không thể nào tin nổi ... Mẹ Kocha vẫn nói , giọng chậm rãi , đều đều :
_ Bác hiểu con trai mình nhất , Midori à , con cũng như con trai bác , và Kocha , con phải sửa tật nói mơ đi , bác mỉm cười , - ta mong cho cả hai con hạnh phúc , ta đã mong như thế , từ khi hai con được sinh ra ... và hai con yêu nhau , đó cũng là điều ta mong muốn ... Dù sao , ta đã hẹn ước với mẹ của con , Midori ...
_Nhưng...tất cả mọi chuyện là sao ạ ? Con ... Con không hiểu ... Tôi lắp bắp ...
_ Ta yêu cả hai con , và điều quan trọng nhất trên thế giới này là tình yêu , và có điều gì ngăn cản nổi tình yêu ? Hai con yêu nhau , vậy là đủ , không còn gì hạnh phúc hơn nữa ...
Tất cả lời người nói làm tôi không thể tin vào tai mình nữa , và tôi cũng như Kocha , ngây người ra nhìn bác , vẫn mỉm cười , một nụ cười mà ngay cho cả đến sau này tôi cũng không thể hiểu nổi , nụ cười ấy lúc nào cũng ở trên môi bác , cho dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa ...
Vậy là sau những sự kiện bất ngờ và kì lạ đó , tôi và Kocha đã trở thành một đôi , theo đúng nghĩa của hai từ đó , song chính tôi _chính tôi đã ngây thơ mà tin tưởng rằng , hạnh phúc sẽ đến với chúng tôi , mà định mệnh thì thật là khắc nghiệt ... Thật là khắc nghiệt ....
Hai tháng sau ...
Mọi chuyện đã trở lại quỹ đạo bình thường của nó , tôi và Kocha xin chuyển sang một trường trung học khác , bởi tôi không thích giáp mặt những kẻ không còn chào nổi Kocha một câu , và để cho hai chúng tôi ảo tưởng rằng mình vẫn yên ổn . Tôi thì lặng lẽ , tôi có một dự cảm không bình yên ... Kocha thì hạnh phúc , em cười nói , và nụ cười trong sáng , tự nhiên khiến tôi đôi khi không cầm lòng được mà bắt Kocha ở nhà mình qua đêm ... thật là tội lỗi ... lạy chúa , tôi khó mà để yên cho lương tâm được . và thực tình mà nói , Kocha quá phù hợp với vai trò của một Uke .
Những ngày tháng êm đềm cứ trôi qua ...
Ngày và lại ngày ....
Khi con người ta sống trong hạnh phúc , và khi con người ta tin tưởng hạnh phúc đó sẽ không bao giờ bị mất đi , là lúc con người ta yếu đuối nhất , và bất kì một sự kiện nào dù nhỏ nhoi thôi ... cũng đủ để gợi ra hàng vạn mối nghi ngờ ... dù là vô lí nhất , và cũng bởi con người ta sợ hạnh phúc đó sẽ vụt khỏi tay mình ... cho nên lại càng sợ hãi , càng sợ hãi thì càng cố bảo vệ hạnh phúc nho nhỏ của mình ... càng cố bảo vệ , càng thấy nghi ngờ , ngay cả bản thân ... và cũng tại tương lai không hề có một sự bảo đảm nào cả ...
To be cotinue ...
--------------------
Cậu òa khóc . Cậu ấy cũng òa khóc. Nước mắt rơi nhỏ xuống khuôn mặt anh. Ngoài cửa sổ . Nắng đã lên. Mặt trời chói lọi. Và gió ca lên một khúc ca buồn bã. Hai đứa trẻ ôm lấy nhau . Trong tiếng nức nở của đau khổ . Khuôn mặt anh bừng sáng. Nắng nhảy nhót hôn lên bờ môi như đang mỉm cười .
Anh đã thành ánh sáng.