📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Cậu bé đứng trước đêm đen ...

0 trả lời, 1.698 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 14:09:21takarinchan>
Cậu bé trước đêm đen ...
Tác giả : Takanamenanami
And : Terino Kusahi
Rating : PG 13
Category : yaoi / romance
Status : On going
Summary :

Cuộc sống chẳng là gì cả , với một lòng thù hận sâu sắc , tôi _ cậu bé ấy đã nói như vậy , nhưng như để hất một cốc nước lạnh vào mặt tôi , cuộc sống đã cho cậu ấy đến , và rồi lại tước bỏ cậu ấy của tôi , tuyệt vọng , tôi đã làm một việc như nhiều kẻ sẽ làm như vậy , đó là tìm đến cái chết , thế nhưng , không đủ can đảm . Tôi biết , mình là kẻ ngu ngốc và hèn nhát , cái đó tự tôi cũng đã hiểu rồi , tuy vậy , mãi mãi , một điều mãi mãi tôi không thể quên , đó là lời nhắn nhủ cuối cùng của cậu ấy .... Đừng Lo Lắng ....
CẬU BÉ GIỮA MÀN ĐÊM ĐEN

CHAP 1 :

Ngái ngủ , tôi bước ra khỏi nhà , mọi ngày vẫn sẽ bắt đầu , một cách tẻ nhạt , trống rỗng , lặp lại ngày này qua ngày khác , không có gì là đáng để quan tâm cả . Dòng người đông đúc vẫn đi qua , không để lại một kí ức gì , một dấu ấn gì . Cuộc sống vẫn luôn là vậy , đầy chán nản , và hôm nay _ là một ngày vô vị .
Tôi khẽ leo lên chiếc xe bus , lấy hết can đảm , tôi len vào giữa đám người chật chội , một ngày bắt đầu thế này đây , tôi thở dài và cáu bẳn quắc mắt nhìn một thằng nhóc vừa xô vào tôi .

Một ngày chán nản , xin nhắc lại , hôm nay là một ngày chán nản ....

Muộn mất rồi , tôi vừa nghĩ vừa chạy hối hả đến trường , Ôi không !!!!! , hôm nay là ngày đầu tiên đến trường , không thể lại đi muộn được , rẽ vào con ngõ nhỏ , đường này có thể rút ngắn quãng đường xuống một nửa , nhanh lên , nhanh nữa lên , tôi tự giục mình gấp gáp , vội vã , tôi không chú ý tới tất cả mọi thứ xung quanh và.......

RẦM !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một tiếng động lớn vang lên , một cơn đau buốt nhói lên phía đầu tôi , thấy ươn ướt ở khuỷu tay , tôi ngó xuống và hoa mắt khi thấy một dòng máu nho nhỏ khẽ rỉ ra thấm vào cái áo trắng tôi mặc , tệ thật , tôi bỗng nghe một giọng nỏi run run vì lo lắng trên đầu mình :
_ Xin Lỗi ... xin lỗi cậu ... cậu có sao không ????? Tôi thật vô ý quá ... cậu chảy máu rồi kìa , ôi...
Một khuôn mặt ghé sát vào mặt tôi , một mái tóc màu vàng rơm cúi xuống , một đôi mắt màu nâu nhạt , và cái miệng mềm , thật hấp dẫn ,làn da sao mà mịn như thế chứ , định đỡ tôi dậy ư ??? hừ , tôi gạt tay cậu ta ra rồi cố gắng đứng dậy , khó chịu thật , một ngày tồi tệ lại sắp sửa giáng xuống , đi học muộn , một học sinh mẫu mực lại đi học muộn , cô giáo chắc chắn sẽ tiếp tục cái bài ca bất tận ấy .... Thật tệ quá đi ... tránh ra , tôi đâu cần cậu giúp , sau nỗ lực cố gắng đứng dậy , tôi cuối cùng cũng loạng choạng ngồi dậy được , với một giọng không lấy gì êm tai , tôi nói :
_Làm ơn tránh ra , tôi muộn học rồi .
_ Sao ??? Không , cậu đang bị thương mà , đi với tôi đến bệnh viện , nhiễm trùng thì nguy hiểm lắm đấy ...
Khỉ thật , cái giọng điệu y như là con gái , tôi không cần cậu lo , nghĩ thầm trong đầu như vậy tôi lườm cậu ta một cái sắc lẻm rồi không thèm liếc lại một cái , tôi quay lưng bước đi , thật xui xẻo .

Và có thể nói ...

Đó mới chỉ là bắt đầu , lúc đó , tôi không hề biết rằng cuộc đời tôi sau này sẽ đau khổ biết bao nhiêu ...
_Chào các em . Cô giáo bước vào , vẫn một câu thường lệ như vậy , chẳng lẽ cô không thấy chán hay sao , tôi lẩm bẩm .
_Sakiya , tôi ngẩng đầu lên , _ hôm nay em di muộn phải không ?
_Vâng , thưa cô . tôi bình thản trả lời , _ Như vậy thì sao ạ ?
_ Em vốn là một học sinh gương mẫu cơ mà , tại sao ngày đầu tiên đi học mà lại làm tôi thất vọng như thế này ??? lại bắt đầu đấy , tôi cúi đầu nghe , lòng chán nản vô cùng , _ Em đã làm lớp bị trừ rất nhiều điểm , tôi phải phạt em thế nào đây , em biết đấy , không thể tha thứ cho một ai , dù đó có là cậu học sinh giỏi nhất lớp đi chăng nữa .....Tôi mong em tự kiểm điểm lại bản thân đi , năm trước em đã làm tất cả chúng tôi hài lòng ... vậy mà ....

Tôi cụp mắt xuống , những lời sáo rỗng , mới có lần đầu tôi mắc lỗi cơ mà , chẳng lẽ cô không nhìn thấy khuỷu tay áo tôi ướt máu ư ? Tôi chẳng buồn thanh minh , tôi chán lắm rồi , lúc nào cô cũng vậy , không để tôi yên lấy một giờ , lúc nào cũng đè lên vai tôi gánh nặng của học hành , cô có phải là mẹ kế của tôi không ? Chẳng lẽ tôi là người dưng nước lã với cô ? như thế thì tôi đã có thể thoải mái , sống không gò bó , đè nén như thế này ...
_Thôi ! Cô thở phù một cái sau giờ thuyết giảng mất tới nửa giờ học , nhìn lũ học trò im lặng nghe cái điệp khúc mà ngày nào một đứa trong lớp cũng phải nghe , cô hắng giọng : _ Hôm nay tôi giới thiệu tới các em một em học sinh mới , do hoàn cảnh gia đình bạn ấy phải chuyển tới đây , rất mong các em giúp đỡ bạn ấy thích nghi với môi trường mới , bạn bè mới , trường lớp mới , tôi....

Cả lớp xôn xao hẳn lên , những tiếng rì rầm nói chuyện át cả lơì cô nói , tôi ngồi xuống , không quan tâm , kẻ chuyển tới là ai cũng được , miễn là hắn không làm tôi khó chịu và làm cuộc sống của tôi xáo trộn là được , tôi gục đầu xuống và không thèm nghe bất kì thứ gì nữa , cả câu hỏi của đứa bạn ngồi sautôi : " bạn nghĩ người mới đến là con trai hay con gái ???? ", Mặc kệ tất cả , tôi suy nghĩ mông lung , ngay cả khi giọng nói của cậu ta vang lên , vâng, cậu ta , là con trai , tôi mặc kệ , đằng nào tôi cũng chẳng muốn liên can tới kẻ mới đến làm gì , nhưng chờ đã , giọng cậu ta quen lắm , hình như tôi nghe ở đâu rồi thì phải ; " chào các bạn , mình là Chidori Mikata " hả , cùng họ với tôi à ??? " rất hân hạnh được làm quen với các bạn.... " Cái màn chào hỏi này lại ngốn thêm một phần tư thời gian nữa , cuối cùng , sau một loạt giới thiệu , cô nói :
_Bạn Chidori sẽ ngồi cạnh bạn Sakiya , hai bạn hãy giúp đỡ nhau trong học tập , tôi mong mọi người sẽ mau chóng hòa nhập với bạn mới .
Tôi chẳng thèm ngẩng đầu lên lấy một lần , cô giáo nói to lên , giọng giận dữ :
_Em Sakiya !!!
Tôi bất cần :
_ Vâng .
Vẫn không thèm ngẩng đầu lên
_ Thôi , bà ta chịu thua , _ Chidori , em vào chỗ ngồi đi .
_ Vâng ạ .
Tôi nghe thấy tiếng kéo ghế ngồi , tiếng cặp được đặt vào ngăn bàn , uể oải , tôi rúc đầu sâu hơn vào cánh tay vẫn nhói lên đau buốt , và tôi chỉ có thể giật mình và ngẩng đầu nhìn người bạn mới ấy khi nghe một giọng trầm trầm mà lúc này tôi đã nhận ra , đúng , tôi đã nhận ra :
_ Tớ xin lỗi ....vì cái tay , tha lỗi cho tớ chứ ....???

Và đó _ là cậu ấy , người đã có cuộc va chạm với tôi ở ngõ chật , tôi trân trân nhìn cậu ấy , tình cờ làm sao , thật bất ngờ , đáng ngạc nhiên .... Nhưng sau này tôi hiểu .... Đó chắc chắn là sự sắp đặt của số mệnh .... Để thực hiện một cuộc trả thù , và cái đích là tôi , vâng... chính là tôi ...Chắc chắn là như vậy....

Là vậy đấy...


Xin em hãy yêu đi,khi môi em vẫn còn mọng ,xin em hãy yêu đi ,khi má em còn hồng ,

và xin em hãy yêu nếu như em tin , rằng mình không hối hận....

Em sẽ không hối hận....bây giờ và sau này ....vẫn thế ..."
Tôi không biết mình nhìn cậu ấy bao nhiêu lâu rồi , nhưng cuối cùng , tôi cũng dứt mắt ra được khỏi cậu ấy
, than ôi , cuôc đời rất nhiều khi kì lạ một cách đáng buồn , tôi không biết vì sao lúc ấy trong đầu mình lại nảy ra ý nghĩ ấy . Nhưng điều tôi biết là khi cuộc đời đã sắp xếp chúng tôi vào một nơi như thế này thì hãy chấp nhận đi...
Tôi rã rời cả ngừơi và lại tiế tục gục xuống bàn , giọng mệt mỏi , tôi nói :
_ Tôi tha lỗi cho cậu , từ nay xin để cho tôi yên , cảm phiền ....

Tất cả rồi cũng sẽ qua....

Sau này tôi sẽ nhớ ....



"Tình yêu là gì anh ? em hỏi anh khi hai ta trong vòng tay say đắm ....điều gì là vững bền ????em luôn lo

lắng ... mãi mãi em sợ hãi rằng anh sẽ bỏ rơi em mất thôi .... tình yêu là gì hả anh ? "

Tôi bứơc vào nhà , ngôi nhà một thời tôi đã hạnh phúc
Ngôi nhà tôi sẽ ra đi vĩnh viễn từ nay....
Tôi đã quyết định rồi , tôi không thể ở lại đây nữa , ở lại với bà mẹ kế lúc nào cũng ra rả cái điệp khúc thương con giả tạo ư ? Với người cha đi công tác biền biệt ư ? Với đứa em trai nghịch ngợm ư ? không , tôi không muốn nữa , tất cả.... cuộc sống này..không còn lưu lại ở tôi một điều gì nữa cả ... tôi sẽ bỏ đi , đến đâu thì đến ....Đến một nơi nào đó có thể người ta không hề biết đến việc thương xót tôi ... Tôi sẽ đi....
Nghĩ vậy và làm vậy , tôi khoác chiếc ba lô lên vai nhẹ nhàng và chậm chạp . tôi nhìn lai ngôi nhà khi xưa vui vẻ và hạnh phúc biết bao khi tôi còn mẹ , giã từ ngươi , tôi xoay mình và bước đi ....

Tôi bước vào màn đêm đen....
Và đó là ca nước lạnh đầu tiên của cuộc sống dành cho tôi ....sau rất nhiều day dứt....

Tôi bắt đầu sống cuộc sống của một người lang thang , thế nhưng , dù sao tôi vẫn cố gắng đi đến trường , những ngày đầu , tôi bị bà mẹ kế chửi rủa , khuyên nhủ , cầu xin , rồi gặp cha tôi ....ông ấy lại khuyên nhủ , cầu xin , ...tôi mặc kệ , tôi không thiết , mặc họ ...

Vậy là sau 3 tháng họ đã chịu thua ....

Nhưng bố tôi đã yêu cầu tôi , một yêu cầu mà tôi dễ dàng chấp nhận , đó là hãy về sống ở một ngôi nhà mà ông đã mua sẵn , tuy không lớn lắm nhưng cũng rất tiện nghi , đằng nào lúc này tôi cũng không thể duy trì cuộc sống đi làm thêm tối ngày và trả tiền trọ này nữa , tôi đồng ý ... Và sau đây ....Là cốc nước lạnh thứ hai.... .Cốc nước lạnh thứ hai .
Tôi đã làm một việc tội lỗi ở đó .... nhưng là sau này cơ , còn lúc này , tôi vẫn không hiểu rằng , mình đang đi vào một con đường tối tăm .... Tôi và cậu ấy cả hai , sẽ cùng bước vào đêm đen ...



"Anh ơi .... anh ở đâu , nhiều đêm em bàng hoàng tỉnh dậy bên anh và thảng thốt gọi tên anh , em lo sợ

rằng bên em anh chẳng còn ở đó ...

Anh sẽ không bao giờ xa em , giao kèo nào mãi mãi .... đừng trách em hồ nghi vô cớ nhé anh ..."



Nhiều lúc tôi không thể nào hiểu nổi mình nữa , cuộc sống phải chăng tự nó mang một ý nghĩa và nhiệm vụ đặc biệt ???? Đó là trừng phạt những kẻ giống như tôi vì tội đã sinh ra trên đời ... hoặc tự nó ngay từ đầu chẳng có lí do nào cả ,thế nhưng tóm lại , tôi có đủ căn nguyên để căm ghét nó .
cuộc sống ở ngôi nhà mới hóa ra lại khá yên ổn ,ngày ngày tôi đi học rồi trở về đó , không ai quấy nhiễu , cha tôi đi làm xa , bà mẹ kế ( cô giáo của tôi ) cũng không còn phàn nàn tỏ vẻ bực bội vì sự ra đi của tôi nữa ( như khi cha tôi ở nhà ) ,tóm lại , tôi hài lòng với nó và chẳng cần biết tới mọi người xung quanh nữa .
Khá là êm đềm ... đi học về , nấu ăn ,tắm giặt ... và thoải mái với ý nghĩ tự do vô cùng của mình .

Nhưng đôi khi , vẫn có những kẻ làm xáo trộn cuộc sống của tôi , và sáng nay , một trong số những kẻ ấy đã đợi tôi ngay cửa nhà :
_ Chào . Chidoro cười hớn hở như một chú cún (hic) và chào thật to , tôi khó chịu lừ mắt nhìn cậu ta
_Hôm nay cậu đến đây có việc gì ? tôi xẵng giọng hỏi với một chất giọng khô khan và không lịch sự cho lắm .
Cậu ta vẫn hí hửng :
_Đương nhiên là đợi cậu đi học cùng rồi , à , tay cậu có thành sẹo không ????
_Không liên quan đến cậu , tôi giật giọng và bắt đầu bước thật nhanh trên đường ra bến xe buyt , không chú ý cậu ta đang vất vả chạy theo , _Lần thứ 15 tôi nói với cậu rằng đừng có theo tôi , và cái vết thương cỏn con ấy khỏi lâu rồi . Tôi dừng lại và quay phắt lại hét vào mặt cậu ta . Bất ngờ , cậu ấy vấp và dúi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực tôi , bất giác , tôi đưa tay ra ôm lấy lưng cậu bạn tầm vóc chỉ bằng 2/3 tôi , một cảm giác ấm nóng lan tỏa trên khuôn mặt tôi ,và cả ở ngực tôi nữa , Chidori vùng ra và đỏ mặt tía tai , cậu khẽ dụi mắt và bướng bỉnh nhìn tôi , mặt vẫn chưa hết đỏ . May mắn thay , tôi là một kẻ nói dối siêu hạng , lạnh lùng nói với chidori , rất thản nhiên :
_Mau lên , ngu ngốc , tôi sắp muộn giờ học rồi .
_ À , Ừ ... cậu ta lại tất tả chạy theo tôi , khuôn mặt nở một nụ cười hết sức ngây thơ .

Thực ra trong lòng tôi lúc ấy đang rất bối rối ...

Không hiểu sao tôi lại có cảm giác này nữa ,từ bốn năm trước đây tôi đã không còn cảm thấy xao xuyến như vậy rồi,từ bốn năm trước đây .....?????Chẳng lẽ lại là ....Không , chắc là không phải , tôi thầm nghĩ khi chen chúc trên chiếc xe đông đúc .
Trong lúc ấy tôi không để ý rằng cậu ấy đang nhìn tôi với một ánh mắt kì lạ .
Tôi chẳng bao giờ biết người khác nghĩ gì .... Vì tôi là một kẻ ngốc mà . . .




"Đôi lúc ... khi đứng trước đêm đen .... em tự khóc một mình và sau cùng mệt mỏi ,

em gục xuống bên bức thư của anh ... Em chìm vào một giấc mơ mãi mãi không có thực ... anh có trở về không ???? Em

vẫn hỏi và chờ một câu trả lời em biết tự lâu rồi ... Em là ai .... là người chỉ sống vì anh thôi ...nhưng anh ơi, em đã sai

lầm, khi chỉ muốn anh thuộc về em , điều ấy đáng buồn làm sao ...



Vậy là ... từ đó chẳng biết vì sao tôi rất hay chú ý tới cậu ta , những lần đi học cùng cậu ta đã không còn quá khó chịu nữa , mặc dù tôi vẫn cáu cẳn với Chidori , nhưng không còn khó chịu xua duổi cậu ta như hồi trứoc , giật mình tôi nhận ra , hình như như vậy nghĩa là tôi đã chấp nhận cậu ta bước vào cái cuộc sống tĩnh lặng tôi mơ ước bao lâu , dường như tôi lại thay đổi lần thứ ba mất rồi . Tôi chẳng thể phớt lờ cậu ta , tôi không thể không nhìn cậu ta , cho dù ở bất kì nơi đâu , tôi bắt đầu chú ý tới cậu ấy một cách thật sâu sắc , sự quan tâm này thật đáng nguyền rủa , thậm chí tôi thắc mắc tại sao cả khi đi ngủ tôi cũng nghĩ tới cậu ta ....Quả thực , chỉ trong một thời gian ngắn , cậu ấy đã chiếm hữu toàn bộ suy nghĩ của tôi về cậu ấy , tôi chợt thấy mình thật lạ lùng....

Một tối tôi say mèm .
Không , đây là lần đầu tôi uống nhiều như thế , mà cũng chẳng biết tại sao tôi về được đến nhà nữa , thần kì là tôi không chết khi uống quá nhiều rượu như vậy ,tôi lết vào nhà được ( tóm lại là ổn ) , đầu nhức như búa bổ , chân tay rã rời , hoàn toàn kiệt sức , tôi nhớ mang máng chắc do hôm nay cãi nhau với ai đó , và nó lỡ nhắc đến mẹ tôi với vẻ miệt thị , rồi sao nữa nhỉ , à , nó gọi mẹ tôi là con đĩ quyến rũ cha tôi , ừ , rồi tôi cho nó một đấm và máu ... ừm ...tôi chỉ lèm bem` được vài lời cuối như vậy rồi thiếp đi , mê man , ngã gục hoàn toàn , chẳng còn thấy được gì ngoài màn đêm đên mù mịt trước mắt ....
" Mẹ ...tôi thốt lên ... mẹ đấy ư ???? một bóng hình mờ ảo đi trước mặt tôi , mẹ ơi , tôi kêu lên ,giọng nhòe nhoẹt nước mắt , mẹ đừng bỏ con đi , con ở đây khổ lắm , mẹ ơi......Nhưng bóng hình ấy cứ đi xa mãi ...tôi tuyệt vọng với lấy ...với lấy ....bất chợt tôi chỉ còn nhìn thấy nụ cười cuối cùng của mẹ ......Mẹ à , tại sao mẹ sinh con ra , chẳng lẽ mẹ muốn con được sống sung sướng ư ?? nhưng mẹ ạ , mẹ bị khinh bỉ đấy , mẹ sai rồi , mẹ ơi .... Tôi gào lên .... Đừng bỏ con ...mẹ ơi ... tôi gục xuống ....mẹ bỏ con thật rồi ....
Trước mắt tôi màn đêm đen lại bao phủ , ngay cả bóng hình của mẹ tôi cũng mờ đi , mờ đi , mờ đi mãi ...
Tôi cúi đầu xuống hai tay và khóc òa lên , rưng rức , thổn thức ...
...Nhưng ở nơi nào đó .....vang lên ...
Sakiya ... sakiya ....cậu sao thế này ... sakiya....ĐỪNG LO LẮNG , để tớ đi ..."
_Không !
_Đừng đi
Tôi nấc lên , nắm lấy gấu áo của Chidori , _ Cậu đừng đi , Chidori , tớ ....tớ....muốn cậu ở bên , đừng đi ...hức....
Ngạc nhiên ,run run vì xúc động , tôi tự hỏi vì sao cậu ấy ở đây , và ngạc nhiên hơn , tôi nhắm mắt lại và tự hỏi vì sao cậu ấy ôm tôi vào lòng ... như ...điều ấy trước đây thì tôi đã gạt phăng ra rồi ... nhưng tôi ,tôi còn muốn ở trong lòng cậu ấy lâu , lâu hơn nữa .... Ôi cảm giác này có nghĩa lí gì ...????....
Nhẹ , thật nhẹ , tôi vẫn trong cơn thổn thức , nhắm chặt mắt lại , tôi nói :
_ Tớ thích cậu ...
_Tớ biết , Sakiya , Chidori trả lời tôi , còn tớ thì yêu cậu .
Một ánh nắng chăm chỉ sớm chiếu qua tấm rèm cửa và len lỏi vào nhà tôi , nó chiếu lên mái tóc hung hung của Chidori , chiếu lên mi mắt tôi , đó là sự ràng buộc bởi một nụ hôn ...

Sự báo thù đã bắt đầu , giá như tôi mạnh mẽ hơn , hoặc tôi giả tạo mạnh mẽ cũng được ... thì sau này cả tôi và cậu ấy , sẽ không có sự đau khổ đến xé lòng như vậy .

Tương lai thật mơ hồ ... thật mơ hồ .... thật mờ mịt , và nó là ảo ảnh , hạnh phúc là ảo ảnh ...

End chap 1 / Syaoranchan / Takanamenanami


 
Đăng nhập để trả lời
0