<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-22 12:24:59phuongmai>
Thư viết cho con
Nhật ái, con thương yêu! Hôm nay là ngày sinh lần thứ 25 của con, cái ngày mà mẹ con đã rời xa chúng ta mãi mãi.Đã bao năm rồi ba vẫn canh canh bên lòng câu chuyện thương tâm sâu kín trong lòng ba. Phải chi cái ngày hôm đó ba có điều kiện tiếp máu cho mẹ khi sinh con...
Cái ngày hôm đó thật kinh khủng , khi ba nhận được tin mẹ con khi sinh con do mất nhiều máu, cần tiếp ngay để duy trì sự sống cho con và cả mẹ... Nhưng... , điều gì đã xãy ra khi xét nghiệm máu của ba dương tính...Trời đất như rung chuyển, khi ba không thể tiếp sức mẹ trong giât phút sau cùng. Người ta vẫn thường nói :"Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình". Và mẹ con đã ra đi một mình, để lại ba với cái tin nửa ngờ, nửa thãt... Ba muốn chết đi một phần vì mặc cảm, một phần vì tự hối với lương tâm, trước cô bạn học ngày nào, để rồi hạnh phúc gia đình vượt khỏi tầm tay trong muôn ngàn ân hận. Nhìn con một nhân sinh bé nhỏ, một nguồn hạnh phúc vô biên mà mẹ cha đã mong đợi bao ngày, nay cần đôi bàn tay chăm sóc bên bầu sửa mẹ. Nhưng nay còn đâu người mẹ thân yêu... chỉ còn lại một người cha mang đầy mặc cảm,
Biết tâm sự cùng ai? Với ông bà con, thì tuổi già sức yếu cha không thể trao gánh nặng thêm... Với bạn bè thân thuộc ba lại càng không dám tỏ bày vì mặc cảm xấu xa... Nhưng con là niềm sống của ba, là kỹ niệm tình yêu của ba mẹ ngày nào.
...Đã bao năm rồi ba sống trong thầm lặng, dùng nét bút, lời văn trao cho đời sống xã hội có cuộc sống văn minh tươi đẹp hơn, chắt chiu nuôi con khôn lớn.
Nay con đã trưởng thành, sức khỏe ba ngày một sa sút, "căn bệnh phổi mà con luôn quan tâm thuốc thang cho ba, con có biết đâu những viên thuốc kia chỉ làm dịu cơn ho, chứ làm sao chữa được "cơ hội của Aids" đang dần dần cướp đi mạng sống của ba.
Con thân yêu ! Hai mươi lăm năm mọi người ví ba như gà trống nuôi con, chứ có ai hiểu ba đang trốn chạy một dĩ vãng thương tâm. Hai ngày nữa con sẽ vinh dự nhận bằng tốt nghiệp đã thành nhân chi mỹ. Tâm sự nay ba sẽ chôn sâu tận đáy lòng và vui vẽ mong một ngày sum họp cùng mẹ con ở một thế giới khác...