📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Tạp văn

1 trả lời, 1.855 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-15 07:40:46Trần Huy Thuận>
Về sự xuống cấp của "trí thức" thời nay: Ý kiến của một người ít học!
         
Báo Tiền Phong ngày 5/3/2008 có bài “COPY SÁCH ĐƯỢC PHONG GIÁO SƯ”: “Trong đợt xét phong giáo sư tháng 12/2007, GĐ Học viện Hành chính (HVHC-thuộc Học viện Chính trị-Hành chính Quốc gia HCM) Nguyễn Trọng Điều đã không được Hội đồng chức danh giáo sư Nhà nước chấp nhận vì “nộp sách lưu chiểu muộn”. Sau đó hai cuốn sách chuyên khảo mà ông Điều nộp để được xét phong GS bị phát hiện là “cóp” từ công trình tập thể. Cấp dưới của ông Điều, Phó GS TS Đinh Văn Tiến[1], Phó GĐ HVHC thì được phong GS. Tuy nhiên, chúng tôi đã phát hiện ra sai phạm của ông này tương tự như ông Điều!...”.
     Không biết khi bị phát hiện như thế, hai ông Giám đốc và Phó giám đốc Học Viện có xấu hổ không, chứ người dân thường, ít học như tôi, chỉ đọc tin đây trên báo, cũng đã thấy ngượng lắm, ngượng đến không còn biết dấu mặt vào đâu! Không chỉ ngượng, mà còn không cả dám cho mấy đứa cháu xem tờ báo đẫ đăng tin đó; vì chúng mà biết, thì làm sao người lớn còn dậy chúng nên người được nữa?!.
           Cũng thời gian này, Bộ Giáo dục công bố bản dự thảo liên quan đến học vị “Tiến sỹ”, trong đó có quy định: các nghiên cứu sinh bắt buộc phải có bài báo đăng trên các tạp chí quốc tế có uy tín thì mới được bảo vệ luận án!
Nhân hai sự kiện này, mặc dù là người ít học, tôi cũng xin mạnh dạn phát biểu ba ý kiến sau đây:
           Một là, thời xa xưa, thế hệ cha ông[font=.vntime] ta, chưa có học hàm “Giáo sư”, chỉ có học vị “Tiến sỹ” (ông Nghè: “Chưa đỗ ông Nghè, đã đe hàng Tổng!”). Dân gian cũng phân họ ra hai loại: Loại thứ nhất, Tiến sỹ “bằng da bằng thịt”, có tên riêng, tên đó được Vua cho khắc lên bia đá và được trưng bầy ở Quốc tử giám. Loại thứ hai là Tiến sỹ “hàng mã”, do mấy anh thợ dùng giấy và tre nứa làm ra. Loại này không có tên riêng, chỉ có tên chung là “Tiến sỹ giấy”; và đương nhiên không được khắc tên trên bia đá nào cả! (Nguyễn khuyến có thơ: “Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai / Cũng gọi “ông Nghè”, có kém ai?!.”). Loại thứ nhất đại đa số là Tiến sỹ thật, sức học đầy mình và có nhiều đóng góp trí tuệ cho xã hội, được không chỉ Vua mà cả dân chúng tôn trọng, tin yêu, ca tụng cho đến ngày nay – tuy vậy, chả thấy có vị nào công bố công trình của mình trên báo giới quốc tế cả! – chắc là vì thời đó báo chí cũng ít mà nhà nước Phong kiến ta lại chưa mở cửa hội nhập nhiều như bây giờ! Loại thứ hai, dân gian thờ xong là đốt liền. Sau khi cúng và đốt, liệu mấy vị “Tiến sỹ giấy” xuống âm phủ có trở thành Tiến sỹ thực không, thì chưa thấy có công trình khoa học nào được đăng ký ở cấp Nhà nước, hay công bố trên các tạp chí khoa học của Thế giới!
           Hai là, Ngày nay tuy “hàng mã” vẫn phát triển, nhưng ít thấy bầy bán ... “Tiến sỹ giấy”. Trái lại, Giáo sư, Tiến sỹ “bằng da bằng thịt” lại rất nhiều! Nói không ngoa: “ra ngõ gặp Giáo sư,  Tiến sỹ” (viết tắt: GSTS – dân gian gọi đùa là “Gà Sống Thiến Sót”!) là chuyện thường! Có điều, chưa hề thấy bất cứ một trường đại học công lập hay dân lập nào khắc bia các Giáo sư, Tiến sỹ này cả! Nhưng, “bia miệng” về một số “vị” đó, thì có!
           Ba là, dù Bộ có đi đến quyết định vẫn cho áp dụng dự thảo quy chế này, thì xin các vị Tiến sỹ cũng như các vị Giáo sư tương lai chớ có lấy thế làm ... lo cho gầy người đi! Đảm bảo sẽ có ngay “dịch vụ viết và đăng công trình nghiên cứu” trên bất kỳ tờ báo có uy tín nào của Thế giới cho mà xem! Các vị chỉ cần chuẩn bị tiền thôi và phải luôn luôn ghi nhớ câu châm ngôn dân gian này: “cái gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”! Nên rút kinh nghiệm hai vị Giám đốc, Phó giám đốc Học viện Hành chính trên, chớ có dại lợi dụng chức quyền, biến “công trình của tập thể” thành công trình của mình, bởi làm như thế, trước sau gì cũng lộ thôi, mà lộ thì hết đường cứu chữa!
          Kẻ ít học này hôm nay đã lạm bàn hơi không đúng chỗ, mong được các vị cao học lượng thứ!
 
TRẦN HUY THUẬN (Nam Định)





[1] Xem lại báo cũ, thì ông này nguyên là trưởng khoa Sau ĐH, Học viện hành chính quốc gia, là trưởng ban coi thi trong vụ  phát  hiện thí sinh Đào Ngọc Dung Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh Niên, sử dụng giấy nháp không có chữ ký giám thị (ngày 27-5-2006).
THT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-15 07:42:41Trần Huy Thuận>
MỜ MỜ NHÂN ẢNH
 
                  Khi Ban Thiết kế trực thuộc Ty Công nghiệp được thành lập, anh Dương Đình Khoa, nguyên giám đốc xí nghiệp Dệt Đũi, một nghệ sỹ Hội hoạ, tác giả bức tượng “Sát Thát” trưng bầy ở Đền Trần, được điều về làm Trưởng Ban. Tôi làm Phó trưởng Ban. Phó trưởng Ban thứ hai, dự kiến là Đỗ Hải Dung, đồng môn với tôi – nhưng anh không may mắc bệnh trọng, qua đời ngay trước ngày chào đời của Ban!
                  Là giám đốc một doanh nghiệp có hạng ở Tỉnh, do “thất sủng” sao đó, bị điều về đây làm Trưởng ban; kèm với “máu nghệ sỹ” vốn có trong người từ lâu, nên anh Khoa gặp tôi trong buổi làm việc đầu tiên ở cơ quan mới, đã nói luôn: “Tao giao cho mày làm tuốt. Việc gì cần đến tao, mày đưa tao ký!”. Thế rồi anh cáo ốm, nghỉ ở nhà và mấy tháng sau, anh có thông báo nghỉ hưu! Sau này tôi được biết, khi lãnh đạo có ý đưa anh về phụ trách Ban Thiết kế chúng tôi, anh có đề xuất ý tưởng: đưa thêm chức năng “mỹ thuật công nghiệp” để thiết kế mẫu mã sản phẩm, nhưng không được chấp nhận! Có thể vì lẽ ấy cộng với những bực bội khác trước đó, mà anh chán không muốn làm việc nữa chăng?
                  Thế là buổi đầu thành lập cái Ban Thiết kế này, hầu như chỉ mình tôi với bề bộn công việc của buổi sơ khai, trứng nước! Hơn một tháng sau, trên điều Trần Khả, một kỹ sư cơ khí mới học xong chương trình đại học hàm thụ, về làm Phó trưởng Ban, phụ trách mảng thiết kế cơ - điện.[font=.vntime] Trước khi điều Khả về, anh Trần Như, Quyền Trưởng Ty, nói với tôi: “Tình hình sức khoẻ anh Khoa không được tốt, sau kỳ nghỉ chữa bệnh này, sẽ để anh ấy nghỉ hưu. Cậu chuẩn bị tinh thần thay anh ấy điều hành Ban, lãnh đạo Ty đã bàn thống nhất như thế rồi!”. Tôi nói: “Nếu anh Khoa nghỉ, em nghĩ các anh nên để Trần Khả làm, hợp lý hơn”. Tôi nói thế là xuất phát từ thực lòng, chứ hoàn toàn không có ý đồ gì khác. Vì hai lẽ: một, chức năng thiết kế của Ban chủ yếu là thiết kế cơ - điện, chứ không phải thiết kế kiến trúc – chuyên môn của tôi; hai, Khả đã là Đảng viên chính thức, lại trẻ hơn tôi mấy tuổi, trong khi tôi chỉ vừa mới được kết nạp mấy tháng trước đây thôi!
                  - Không! Không thể giao cho cái thằng “ngựa non háu đá” ấy được! Dù sao cậu cũng đã có kinh nghiệm nhiều năm quản lý bộ phận thiết kế kiến trúc của Ngành (một tổ chức kinh tế hạch toán độc lập, tiền thân của Ban Thiết kế này). Cậu phải lo dần đi là vừa! Quyền Trưởng Ty Trần Như nói thế, và tôi cũng biết vậy, không tranh luận gì thêm! Các lần đi đâu đó làm việc mà nội dung có liên quan đến thiết kế, đồng chí Quyền Trưởng Ty đều gọi tôi đi tháp tùng! Đáng nhớ nhất là lần làm việc với chuyên gia CHDC Đức về việc Đức viện trợ cho Công Nghiệp Tỉnh nhà một số xưởng nhỏ, trong đó có xưởng Mộc và xưởng Mạ. Đồng chí Trần Như được lãnh đạo Tỉnh uỷ quyền tiếp cơm thân mật và trao tặng phẩm kỷ niệm cho các thành viên trong đoàn chuyên gia. Tôi vinh dự có mặt trong buổi tiệc hôm ấy! Đáp  lại, Trưởng đoàn chuyên gia Bạn cũng mở cặp ra, lấy bộ “ê-ke”, thước tính “lô-ga-rít” và hộp “com-pa” tặng cho ta. Thấy tặng phẩm toàn là thứ cần thiết cho cơ quan thiết kế, tôi rất mừng. Thời ấy, “bói” không đâu ra mấy thứ đó, nên bọn thiết kế chúng tôi coi chúng là “của độc”! Trên đường về, tôi chắc mẩm thể nào Quyền Trưởng Ty Trần Như cũng đưa mấy thứ tặng phẩm ấy của chuyên gia bạn, cho tôi. Nhưng tịnh không thấy anh nói gì!
                  Trở về cơ quan, tôi vẫn không quên được món tặng phẩm còn nằm trong cặp thủ trưởng đó. Tôi thầm nghĩ: chắc là thủ trưởng còn đợi bàn với tập thể lãnh đạo, cho đúng nguyên tắc, rồi mới giao cho Ban mình, chứ thủ trưởng giữ để làm gì? Hay có khi thủ trưởng còn phải lên Tỉnh xin ý kiến, bởi quà này do chuyên gia tặng lại, sau khi họ nhận quà của Tỉnh; thì đó phải là quà của Tỉnh, chứ có phải của Ty đâu mà Ty tự quyết được? Thế rồi công việc cuốn đi, chuyện đó cũng dần trôi vào quên lãng.
                  Rồi một ngày nọ, Khả vào phòng tôi, cẩn thận khép cánh cửa lại, ghé tai  thì thào chỉ để mình tôi nghe:
                  - Đây là bộ ê-ke, com-pa, thước tính của thủ trưởng Trần Như. Thủ trưởng có nhã ý tặng Ban ta. Nhưng ý thủ trưởng là... bọn mình hoán chuyển thành bộ “com-lê” cho thủ trưởng!
                  Nhìn thấy món dụng cụ quen thuộc mà Trần Khả đưa ra, tôi nhận ra ngay đó là tặng phẩm hôm nào của đoàn chuyên gia CHDC Đức! Đáng lý phải rất mừng khi được nhận nó, thì tôi lại ngao ngán ê chề cho cái cách “trao đổi” đậm chất con buôn này của thủ trưởng qua câu nói trên của Trần Khả! Tôi không nén nổi, buột miệng nói luôn:
                  - Khả này! Về tuổi đời, anh Trần Như với chúng mình, là bậc đàn anh! Về quá trình công tác và cống hiến cho Cách Mạng, anh ấy cũng là bậc đàn anh! Nhưng về cái hành vi này... xin lỗi, mình chỉ có thể gọi là thằng!
                  Nói vậy, nhưng tôi vẫn bảo Trần Khả viết giấy tờ mua bán để tôi ký phiếu chi. Khả hỏi: “thế ai đứng tên bán bây giờ?”. Tôi hiểu, bắt thủ trưởng viết giấy bán thì không đời nào thủ trưởng viết rồi! Nhưng không có chứng từ thì làm sao có thể lập phiếu chi xuất tiền ra? Bỗng Trần Khả nảy ra “sáng kiến”: hay để tôi bảo cậu con trai thủ trưởng đứng tên bán được không? Tôi bảo: được! Miễn là có người thật việc thật thì mình mới có thể lập phiếu chi!
                  Nhưng cuối cùng, Trần Khả cũng không tiện (hoặc không dám?) yêu cầu cậu con trai thủ trưởng viết giấy bán mấy thứ quà của đoàn chuyên gia Đức, mà chính Trần Khả viết thay và ký thay!
                  Sau này, có lần tôi đi công tác xa mấy tuần, ở nhà Khả còn cho xuất quỹ cơ quan ra trả tiền thuê vận chuyển bộ bàn ghế và tiền “đền” một tấm kính mặt bàn nước nhà người cậu Trần Khả bị vỡ! Tôi và Trần Khả tuy đều là phó ban, nhưng tôi phụ trách tài chính, nên việc ký duyệt chi tôi không thể không biết. Tôi gọi người đứng tên chứng từ lên hỏi, mới vỡ nhẽ, thì ra, có một xí nghiếp muốn biếu thủ trưởng Trần Như một bộ “xa-lông”, nhưng thủ trưởng không “tiện” đến lấy! Thế là thủ trưởng nhờ Trần Khả và Trần Khả đành sai nhân viên của mình “đóng thế”! Nhưng người đóng thế được căn dặn không được chở thẳng về nhà thủ trưởng Trần Như, mà hãy đem tạm gửi nhà người cậu của Trần Khả một thời gian, đợi mọi chuyện thật sự an toàn, mới đưa về! Tại đấy, khi kê xếp, không may làm vỡ tấm kính mặt bàn nước của chủ nhà, thế là phải đền! Đã được biếu không một bộ xa-lông, mà chỉ chút tiền thuê chuyên chở, tiền đền miếng kính, cũng không chịu bỏ ra, thì thực ... chẳng biết điều tý nào! Mà cũng không ai như Trần Khả, đã đứng ra giúp thủ trưởng, thì còn tiếc gì mấy đồng tiền lẻ, để đến nỗi phải mạo chứng từ rút tiền công quỹ? Chuyện này làm tôi bực lắm, nhưng cũng cho qua. Chỉ có trong lòng thì càng thấy khinh hai con người này quá!
                 
                  Câu chuyện tưởng như dừng ở đấy. Nhưng không ngờ sau mấy tháng, lại thành chuyện lớn. Năm ấy, trên có chủ trương xét phát thẻ Đảng viên đợt một. Bí thư chi bộ họp về, gọi tôi ra một chỗ thì thào: “anh bị Đảng uỷ hoãn cấp vì khuyết điểm gì đó đối với lãnh đạo Ty! Anh thử kiểm điểm nhớ lai xem, đó là chuyện gì?”. Tôi nghĩ mãi, chẳng hiểu mình mắc tội gì, mãi sau mới ngờ ngợ, hay là cái tội mình nói với Khả hôm nào? Chả nhẽ chuyện chỉ hai người biết, lại đến tai lãnh đạo? Tôi đi đến quyết định, phải tìm gặp Trần Khả hỏi cho ra nhẽ.  
                  - Trần Khả này! -Tôi gặp Khả tại phòng làm việc của anh ta và vào thẳng vấn đề luôn: Mình vừa được bí thư chi bộ cho biết, mình bị Đảng uỷ hoãn cấp thẻ Đảng đợt này vì có khuyết điểm với lãnh đạo Ty. Mình gặp Khả để nói với Khả điều này: bằng này tuổi đầu, mình không dại gì đi gọi lãnh đạo bằng thằng! Mình chỉ gọi kẻ ăn cắp bằng thằng thôi! Đã ăn cắp thì có già đến mấy, cũng bị gọi bằng thằng; chả ai goi ... “ông ăn cắp” hay “cụ ăn cắp” cả!   Mà tại sao là kẻ cắp, kẻ cắp là ai thì Khả biết hơn ai hết; có đầy dủ chứng cớ mà! Cho nên mình khuyên Khả, cậu nên nói ngay cho lãnh đạo biết, hãy huỷ quyết định hoãn phát thẻ Đảng cho mình đi. Không phải vì mình đâu, mà chính là vì bản thân thủ trưởng đấy. Bởi mình sẵn sàng đi tới bất cứ đâu, để minh chứng cho lời nói của mình là đúng! Trần Khả im lặng nhìn tôi, không nói được điều gì! Hẳn là lúc này cậu ta cũng đủ thông minh để nhận ra, bằng chứng chính là bản viết tay giấy biên nhận bán mấy món quà ... do chính tay Khả viết, chính tay Khả ký mạo?!.
                  Và, cuối cùng tôi đã nhận thẻ Đảng viên đúng ngay đợt phát thẻ đầu tiên, như tất cả mọi đảng viên bình thường! Và... cuối cùng, người ta đã trao quyết định Trưởng Ban cho Trần Khả, “chú  ngựa non háu đá” (như cách goi hồi nào của thủ trưởng), chứ không phải cho tôi!
                  Và, đó cũng chính là bài học đầu tiên khi tôi chập chững bước vào con đường “quan chức”!  
                 
 
THT
Đăng nhập để trả lời
0