<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-15 07:40:46Trần Huy Thuận>
Về sự xuống cấp của "trí thức" thời nay: Ý kiến của một người ít học!
Báo Tiền Phong ngày 5/3/2008 có bài “COPY SÁCH ĐƯỢC PHONG GIÁO SƯ”: “Trong đợt xét phong giáo sư tháng 12/2007, GĐ Học viện Hành chính (HVHC-thuộc Học viện Chính trị-Hành chính Quốc gia HCM) Nguyễn Trọng Điều đã không được Hội đồng chức danh giáo sư Nhà nước chấp nhận vì “nộp sách lưu chiểu muộn”. Sau đó hai cuốn sách chuyên khảo mà ông Điều nộp để được xét phong GS bị phát hiện là “cóp” từ công trình tập thể. Cấp dưới của ông Điều, Phó GS TS Đinh Văn Tiến[1], Phó GĐ HVHC thì được phong GS. Tuy nhiên, chúng tôi đã phát hiện ra sai phạm của ông này tương tự như ông Điều!...”.
Không biết khi bị phát hiện như thế, hai ông Giám đốc và Phó giám đốc Học Viện có xấu hổ không, chứ người dân thường, ít học như tôi, chỉ đọc tin đây trên báo, cũng đã thấy ngượng lắm, ngượng đến không còn biết dấu mặt vào đâu! Không chỉ ngượng, mà còn không cả dám cho mấy đứa cháu xem tờ báo đẫ đăng tin đó; vì chúng mà biết, thì làm sao người lớn còn dậy chúng nên người được nữa?!.
Cũng thời gian này, Bộ Giáo dục công bố bản dự thảo liên quan đến học vị “Tiến sỹ”, trong đó có quy định: các nghiên cứu sinh bắt buộc phải có bài báo đăng trên các tạp chí quốc tế có uy tín thì mới được bảo vệ luận án!
Nhân hai sự kiện này, mặc dù là người ít học, tôi cũng xin mạnh dạn phát biểu ba ý kiến sau đây:
Một là, thời xa xưa, thế hệ cha ông[font=.vntime] ta, chưa có học hàm “Giáo sư”, chỉ có học vị “Tiến sỹ” (ông Nghè: “Chưa đỗ ông Nghè, đã đe hàng Tổng!”). Dân gian cũng phân họ ra hai loại: Loại thứ nhất, Tiến sỹ “bằng da bằng thịt”, có tên riêng, tên đó được Vua cho khắc lên bia đá và được trưng bầy ở Quốc tử giám. Loại thứ hai là Tiến sỹ “hàng mã”, do mấy anh thợ dùng giấy và tre nứa làm ra. Loại này không có tên riêng, chỉ có tên chung là “Tiến sỹ giấy”; và đương nhiên không được khắc tên trên bia đá nào cả! (Nguyễn khuyến có thơ: “Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai / Cũng gọi “ông Nghè”, có kém ai?!.”). Loại thứ nhất đại đa số là Tiến sỹ thật, sức học đầy mình và có nhiều đóng góp trí tuệ cho xã hội, được không chỉ Vua mà cả dân chúng tôn trọng, tin yêu, ca tụng cho đến ngày nay – tuy vậy, chả thấy có vị nào công bố công trình của mình trên báo giới quốc tế cả! – chắc là vì thời đó báo chí cũng ít mà nhà nước Phong kiến ta lại chưa mở cửa hội nhập nhiều như bây giờ! Loại thứ hai, dân gian thờ xong là đốt liền. Sau khi cúng và đốt, liệu mấy vị “Tiến sỹ giấy” xuống âm phủ có trở thành Tiến sỹ thực không, thì chưa thấy có công trình khoa học nào được đăng ký ở cấp Nhà nước, hay công bố trên các tạp chí khoa học của Thế giới!
Hai là, Ngày nay tuy “hàng mã” vẫn phát triển, nhưng ít thấy bầy bán ... “Tiến sỹ giấy”. Trái lại, Giáo sư, Tiến sỹ “bằng da bằng thịt” lại rất nhiều! Nói không ngoa: “ra ngõ gặp Giáo sư, Tiến sỹ” (viết tắt: GSTS – dân gian gọi đùa là “Gà Sống Thiến Sót”!) là chuyện thường! Có điều, chưa hề thấy bất cứ một trường đại học công lập hay dân lập nào khắc bia các Giáo sư, Tiến sỹ này cả! Nhưng, “bia miệng” về một số “vị” đó, thì có!
Ba là, dù Bộ có đi đến quyết định vẫn cho áp dụng dự thảo quy chế này, thì xin các vị Tiến sỹ cũng như các vị Giáo sư tương lai chớ có lấy thế làm ... lo cho gầy người đi! Đảm bảo sẽ có ngay “dịch vụ viết và đăng công trình nghiên cứu” trên bất kỳ tờ báo có uy tín nào của Thế giới cho mà xem! Các vị chỉ cần chuẩn bị tiền thôi và phải luôn luôn ghi nhớ câu châm ngôn dân gian này: “cái gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”! Nên rút kinh nghiệm hai vị Giám đốc, Phó giám đốc Học viện Hành chính trên, chớ có dại lợi dụng chức quyền, biến “công trình của tập thể” thành công trình của mình, bởi làm như thế, trước sau gì cũng lộ thôi, mà lộ thì hết đường cứu chữa!
Kẻ ít học này hôm nay đã lạm bàn hơi không đúng chỗ, mong được các vị cao học lượng thứ!
TRẦN HUY THUẬN (Nam Định)
[1] Xem lại báo cũ, thì ông này nguyên là trưởng khoa Sau ĐH, Học viện hành chính quốc gia, là trưởng ban coi thi trong vụ phát hiện thí sinh Đào Ngọc Dung Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh Niên, sử dụng giấy nháp không có chữ ký giám thị (ngày 27-5-2006).
Báo Tiền Phong ngày 5/3/2008 có bài “COPY SÁCH ĐƯỢC PHONG GIÁO SƯ”: “Trong đợt xét phong giáo sư tháng 12/2007, GĐ Học viện Hành chính (HVHC-thuộc Học viện Chính trị-Hành chính Quốc gia HCM) Nguyễn Trọng Điều đã không được Hội đồng chức danh giáo sư Nhà nước chấp nhận vì “nộp sách lưu chiểu muộn”. Sau đó hai cuốn sách chuyên khảo mà ông Điều nộp để được xét phong GS bị phát hiện là “cóp” từ công trình tập thể. Cấp dưới của ông Điều, Phó GS TS Đinh Văn Tiến[1], Phó GĐ HVHC thì được phong GS. Tuy nhiên, chúng tôi đã phát hiện ra sai phạm của ông này tương tự như ông Điều!...”.
Không biết khi bị phát hiện như thế, hai ông Giám đốc và Phó giám đốc Học Viện có xấu hổ không, chứ người dân thường, ít học như tôi, chỉ đọc tin đây trên báo, cũng đã thấy ngượng lắm, ngượng đến không còn biết dấu mặt vào đâu! Không chỉ ngượng, mà còn không cả dám cho mấy đứa cháu xem tờ báo đẫ đăng tin đó; vì chúng mà biết, thì làm sao người lớn còn dậy chúng nên người được nữa?!.
Cũng thời gian này, Bộ Giáo dục công bố bản dự thảo liên quan đến học vị “Tiến sỹ”, trong đó có quy định: các nghiên cứu sinh bắt buộc phải có bài báo đăng trên các tạp chí quốc tế có uy tín thì mới được bảo vệ luận án!
Nhân hai sự kiện này, mặc dù là người ít học, tôi cũng xin mạnh dạn phát biểu ba ý kiến sau đây:
Một là, thời xa xưa, thế hệ cha ông[font=.vntime] ta, chưa có học hàm “Giáo sư”, chỉ có học vị “Tiến sỹ” (ông Nghè: “Chưa đỗ ông Nghè, đã đe hàng Tổng!”). Dân gian cũng phân họ ra hai loại: Loại thứ nhất, Tiến sỹ “bằng da bằng thịt”, có tên riêng, tên đó được Vua cho khắc lên bia đá và được trưng bầy ở Quốc tử giám. Loại thứ hai là Tiến sỹ “hàng mã”, do mấy anh thợ dùng giấy và tre nứa làm ra. Loại này không có tên riêng, chỉ có tên chung là “Tiến sỹ giấy”; và đương nhiên không được khắc tên trên bia đá nào cả! (Nguyễn khuyến có thơ: “Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai / Cũng gọi “ông Nghè”, có kém ai?!.”). Loại thứ nhất đại đa số là Tiến sỹ thật, sức học đầy mình và có nhiều đóng góp trí tuệ cho xã hội, được không chỉ Vua mà cả dân chúng tôn trọng, tin yêu, ca tụng cho đến ngày nay – tuy vậy, chả thấy có vị nào công bố công trình của mình trên báo giới quốc tế cả! – chắc là vì thời đó báo chí cũng ít mà nhà nước Phong kiến ta lại chưa mở cửa hội nhập nhiều như bây giờ! Loại thứ hai, dân gian thờ xong là đốt liền. Sau khi cúng và đốt, liệu mấy vị “Tiến sỹ giấy” xuống âm phủ có trở thành Tiến sỹ thực không, thì chưa thấy có công trình khoa học nào được đăng ký ở cấp Nhà nước, hay công bố trên các tạp chí khoa học của Thế giới!
Hai là, Ngày nay tuy “hàng mã” vẫn phát triển, nhưng ít thấy bầy bán ... “Tiến sỹ giấy”. Trái lại, Giáo sư, Tiến sỹ “bằng da bằng thịt” lại rất nhiều! Nói không ngoa: “ra ngõ gặp Giáo sư, Tiến sỹ” (viết tắt: GSTS – dân gian gọi đùa là “Gà Sống Thiến Sót”!) là chuyện thường! Có điều, chưa hề thấy bất cứ một trường đại học công lập hay dân lập nào khắc bia các Giáo sư, Tiến sỹ này cả! Nhưng, “bia miệng” về một số “vị” đó, thì có!
Ba là, dù Bộ có đi đến quyết định vẫn cho áp dụng dự thảo quy chế này, thì xin các vị Tiến sỹ cũng như các vị Giáo sư tương lai chớ có lấy thế làm ... lo cho gầy người đi! Đảm bảo sẽ có ngay “dịch vụ viết và đăng công trình nghiên cứu” trên bất kỳ tờ báo có uy tín nào của Thế giới cho mà xem! Các vị chỉ cần chuẩn bị tiền thôi và phải luôn luôn ghi nhớ câu châm ngôn dân gian này: “cái gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”! Nên rút kinh nghiệm hai vị Giám đốc, Phó giám đốc Học viện Hành chính trên, chớ có dại lợi dụng chức quyền, biến “công trình của tập thể” thành công trình của mình, bởi làm như thế, trước sau gì cũng lộ thôi, mà lộ thì hết đường cứu chữa!
Kẻ ít học này hôm nay đã lạm bàn hơi không đúng chỗ, mong được các vị cao học lượng thứ!
TRẦN HUY THUẬN (Nam Định)
[1] Xem lại báo cũ, thì ông này nguyên là trưởng khoa Sau ĐH, Học viện hành chính quốc gia, là trưởng ban coi thi trong vụ phát hiện thí sinh Đào Ngọc Dung Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh Niên, sử dụng giấy nháp không có chữ ký giám thị (ngày 27-5-2006).
THT