Một thời
Ngày xưa ta còn bé
Suốt ngày ở gốc xoan
nhặt những cánh hoa xinh
Chất đầy hai túi bé
Chất đầy lòng thơ trẻ
Đêm say ngủ mẹ về
Hôn lên vầng trán bé
Thoang thoảng mùi hoa soan
Năm nay ta lớn lên
Biết tập tành làm dáng
Khi đứng trước bạn nam
Thoáng ngượng ngùng xao xuyến
Năm nay ta đã lớn
Vừa chạm vào yêu thương
Vấn vương viết câu thơ
Gửi về nơi nhung nhớ
Có một anh chàng khờ
Cũng bắt đầu làm thơ
Dúi bên trong trang vở
Thơ cũng đã ngu ngơ
Ôi” đẹp những vần thơ
Ôi “đẹp những mộng mơ…
T.T.K.14.8.2008
THỜI MỘNG MƠ
Thưở ấy anh yêu đến cổng trường
Chờ mình ngoài cửa...thấy thật thương
Khi về anh đèo qua mấy phố
Cứ chọn đường xa... đi vòng vo.!
Chủ nhật đèo mình rong trên phố
Sợ người nhà biết sẽ không cho
Hai đứa cứ Hồ Tây rong ruổi
Chuyện mãi ,đạp hoài...vòng bốn lượt Hồ Tây
Chủ nhật chàng khờ thường đến nhà
Đem đổi của mình chiếc mifa
Lau rửa ,sửa sang cho cẩn thận
Rồi lại mang sang trả tận nhà...
Có lần sinh nhật anh tặng hoa
Lại thêm bánh kem để làm quà
Mẹ ngờ mẹ hỏi quà ai đấy.?
Ngượng ngùng nói dối...lớp đưa qua
Kỷ niệm tình xưa vẫn chưa nhòa
Như mới hôm nào anh tặng hoa
Vẫn đôi mắt ấy sao nồng cháy
Nụ hôn ban đầu...vẫn còn say.!
Thái Anh
_____________________________