Gửi lại
Bâng khuâng lưu luyến một chiều thu
Hồ tây liễu rủ gió vi vu
Bóng nước soi hình muôn lá thắm
Lâm thâm mưa nhẹ thoáng sương mù
Lời ai đang gọi vẳng trong thu
Êm đềm như tiếng gió vi vu
Sóng nước dỗi hờn trào bọt trắng
Để hồn mặn đắng kiếp phù du
Một chút tình thu-một chút tình
Vướng trong hư ảo giống sinh linh
Quậy nát hồn mình cho dậy sóng
Đêm đêm vẫn chỉ bóng ôm mình
Từ biệt mùa thu -Thật nặng tình
Bao nhiêu ước hẹn buổi bình minh
Sương mù che lấp nhoà vọng ảo
Ghi dấu hồn ta chút nghẹn ngào
Xa rồi , xa lắm Hà nội ơi
Hình như một nửa trái tim tôi
Gửi lại ươm chồi mong xanh biếc
Cho lần gặp lại sẽ thành …đôi
T.T.K.8.10.2008
Hà Nôi thu về vàng xác lá
Đất Phương nam nghe xa lạ - lá vàng!!!
Đã cuối thu rồi, như chưa có thu sang
Chưa thấy lá vàng rụng khi mùa thu tới
Hà Nội thu về lá vàng rơi ngập lối
Đất Phương Nam xanh ngắt một vườn thu
Trời trong veo không gợn chút mây mù
Người chưa biết - thu về vàng lối cỏ
Gửi về em gái nhỏ
Đất Hà thành văn vật ngàn năm
Chiều thu này có nhớ xa xăm
Một người đi khi lá vàng rơi, chiều thu se lạnh!
Màu cẩm thạch nước hồ Gươm lóng lánh
Tà áo nào còn đẹp buổi hoàng hôn!
Đôi mắt xa xăm thoáng chút u buồn
Thương nhớ, dỗi hờn người xa chưa trở lại
Lòng tê tái!!!
Đất Phương Nam một màu xanh trải
Đất Phương Nam chưa có thu về
Không có mùa thu, không có gió lạnh se
Nhưng vẫn nhớ có thu trời Hà Nội
Gửi về em gái - hãy gửi cho anh em nhé chiếc lá vàng
Đừng để thu sang, rồi đông tới
Chỉ còn lá khô, mà người chờ vời vợi
Một đời, chỉ hơi hướng một mùa thu...
ĐT
Và em đã về đất phương Nam
Có nhặt cho anh chiếc lá vàng
Của những ngày thu trời Hà Nội
Để làm kỷ niệm đó không em?
Hay đã quên rồi nhặt cho anh
Và bỏ luôn ngoài ấy nửa tim mình!!!
Thôi rồi! một chút tình ảo vọng
Lá vàng không; đành nhặt lá xanh
Để một đời chỉ hơi hướng mùa thu
"... Để lòng mặn đắng kiếp phù du
Ai đâu trở lại trời Hà Nội
Nhặt chút luyến lưu....trả tôi nhờ!
ĐT