DƯ ÂM
Bao mùa lá rụng trôi qua
Bấy nhiêu nỗi nhớ nhạt nhoà mắt cay
Trách trời thả gió heo may
Để cho sương lạnh héo gầy trăng thanh
Cũng còn đây chút mong manh
Buồn vui luôn mãi song hành kề bên
Dễ gì xoá được màu quên ?
Sáng trăng vằng vặc càng bền lòng đau !
Nhớ ngày xưa tựa gốc cau
Mắt cười nhìn chiếc lá trầu bói xem
Nói rằng duyên phận của em
Đẹp như cánh phượng vừa têm vôi nồng
Ngây thơ em dậy má hồng
Trăng thu bối rối cây lồng bóng em
Ánh vàng buông trải lụa đêm
Vòng tay anh ngả thân mềm chơi vơi
Thế rồi ngày tháng êm trôi !
Duyên tan mộng lạc xa xôi ngút ngàn
Hạ tàn mở lối thu sang
Người đi có nhớ trăng vàng thu xưa
Bao mùa lá rụng trôi qua
Bấy nhiêu nỗi nhớ nhạt nhoà mắt cay
Trách trời thả gió heo may
Để cho sương lạnh héo gầy trăng thanh
Cũng còn đây chút mong manh
Buồn vui luôn mãi song hành kề bên
Dễ gì xoá được màu quên ?
Sáng trăng vằng vặc càng bền lòng đau !
Nhớ ngày xưa tựa gốc cau
Mắt cười nhìn chiếc lá trầu bói xem
Nói rằng duyên phận của em
Đẹp như cánh phượng vừa têm vôi nồng
Ngây thơ em dậy má hồng
Trăng thu bối rối cây lồng bóng em
Ánh vàng buông trải lụa đêm
Vòng tay anh ngả thân mềm chơi vơi
Thế rồi ngày tháng êm trôi !
Duyên tan mộng lạc xa xôi ngút ngàn
Hạ tàn mở lối thu sang
Người đi có nhớ trăng vàng thu xưa
Thanh Thanh Khiết
26.1.2010