Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Xin trả cho em ...
Xin trả cho em nết dại khờ
Bao ngày nâng bút viết dòng thơ
Thanh thản vô ưu trao nguyệt sáng
Nghê thường vọng lại khúc trăng mơ
Xin trả cho em nết dại khờ
Niềm vui náo nức buổi ban sơ
Đức tin thần thánh còn nguyên vẹn
Nắng đến mưa đi chẳng nghi ngờ
Xin trả cho em nết dại khờ
Khi lòng êm ngủ giấc ngu ngơ
Sao nhốt hồn em vào Vệ Nữ
Để rồi khắc khoải với giây tơ
Xin trả cho em nết dại khờ
……………..
Thanh Thanh Khiết
2.10.2010
Lâu rồi bận quá nay thăm nhà ttkh đây
TRỌN TÌNH
Thu đã về trên khắp quê hương .
Mây trắng tuần qua vạn nẻo đường .
Bóng chiều thương lối cũ
Người xưa nhớ cột đường .
Còn ta một kiếp phong sương .
Thân bèo bọt quên đường ra biển hạ .
Còn đâu nữa , nay cánh đồng xa lạ .
Cả đàn trâu , con sóng cũng u buồn .
Người đi từ dạo ấy đã quên luôn .
Quên kỷ niệm vàng son .
Quên một thời thuở còn chim sáo đậu .
Qua đường phố con tàu xanh nỗi nhớ.
Một chiều xuân ta cứ ngỡ thiên đàng .
Đâu còn gì khi ai đã sang ngang .
Nay trở lại xóm làng xưa đã mới .
Những cánh đồng xanh , thiếu người cày xới .
Những tối chung đường
, chung hẹn chuyện mai sau .
Ấy vậy mà người xưa đã quên mau .
Quên tất cả , quên tình đầu ,
Quên buồn vui ta đã cho nhau .
Dẫu thời gian nay đã được thay màu .
Ta vẫn nhớ , buổi ban đầu gặp nhau bỡ ngỡ .
Chuyện tình yêu , là chuyện tình muôn thuở .
Ta trở về tìm lại dấu chân xưa.
1/10/2010