Chúc Anh thêm 01 tuổi ,thêm nhiều niềm vui mới...và thêm cái gì cũng mới luôn hén...









Ngậm ngùi
Lặng câm
Trích đoạn: NganGiang
Trời ơi, bài Lầm lỡ của CTT...tâm trạng quá đi. NG xin phép hoạ đôi vần cho vui nha.
Dại khờ
Em đã yêu anh từ bao lâu
Sao anh chẳng thèm nói một câu?
Mặc em lẻ loi trong đơn chiếc
Lệ tím u buồn, đẫm canh thâu…
Cứ tưởng trái tim anh đã trao
Về em, bao say đắm ngọt ngào
Ngờ đâu hững hờ anh quay gót
Tình hoá ơ thờ, tím hanh hao…
Em lại trách em quá dại khờ
Trao tình say đắm chốn mộng mơ
Để nay hối lại thì em đã
Tan vỡ mộng lòng, tím ngu ngơ…
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)



Tạ ân
Xin cảm ơn những tấm lòng nhân ái
Những đôi tay dang rộng bao dung
Con tim mở giữa nhân tình thế thái
Ấm lòng nhau trong một mái nhà chung.
Cảm ơn người đã cho ta niềm nhớ
Để cho ta biết thương xót thân mình
Những lời chúc ta biết ta tồn tại
Giữa cuộc đời nhập nhoạng u minh.
Những lời chúc từ rất nhiều xứ sở
Bắc, trung, nam thắm thiết, thân tình
Từ Á, Âu, Phi, Mỹ khắp hành tinh
Dẫu lời chúc chẳng bao giờ hiện thực.
Nhưng đêm nay ta một mình thao thức
Chẳng đèn hoa, không rượu, chẳng tri âm
Ta uống cả khung đêm trời đau nhức
Ngắm nàng trăng già cỗi, lặng câm./.

Rượu
Uống rượu thì sao
Không sao
Nhưng rượu mang cho ta nhiều phiền phức
Không uống rượu thì sao
Không sao
Nhưng sẽ mất đi nhiều bạn bè
Ít bạn thì sao
Không sao
Bởi những bạn mất đi cũng chỉ là bạn ở trên bàn nhậu./.
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Ánh Mắt
Ánh ai mắt mông lung
Như buồn, như đang hỏi
Như vui, như đang tủi
Như yêu, như đang nói
Như chơi vơi, như mây trôi.
Ánh mắt đằm thắm
Thẳm sâu như biển Hồ
Chao nghiêng triền khô
Cho ai
Lòng man mác sóng xô bờ
Mây bay cao quá
Sóng xô ghềnh đá
Cố gồng mình tạo thành cơn sóng cả
Chỉ thành mây khói chơi vơi
Làn nước như sương thả giữa trời.

Sao không là hoa nắng
Sao không là hoa nắng
Dịu dàng lướt môi êm
Sao không là mây trắng
Che mát dịu bên thềm
Sao không là bóng đêm
cho hương quỳnh toả ngát
Sao không là lời hát
Ru tình yêu mênh mông
Phương xa người biết không
con tim ai vò xé
Bỗng nhiên đời dâu bể
Tất cả thành hư không
Tất cả thành hư không
người đang tay đập vỡ
Bao kỉ niệm êm đềm
Bỗng trở thành dang dở
Thế là hết, Em thơ
Thế là hết, mộng mơ
Ta về miền xa tắp
em ở lại Thành Đô.
"....Em vội quá đốt cháy tàn kỉ niệm
Giấc mơ hoa ta dệt thuở ban đầu
Hun hút mãi theo tiếng buồn chiền chiện
Em:
bao giờ ngó lại một niềm đau..."./.
Thì Thôi...!!!
Chân Trời Tím
Nếu đã thực sự chia xa
Thì thôi Người hỡi đừng mà luyến lưu
Thuốc đắng bệnh sẽ tiêu trừ
Nếu mà sợ đắng...từ từ thì nguy
Hay còn chọn lựa nghĩ suy..
Chợt đi ,chợt đến...sinh ly lẽ - thường...
Nếu mà còn dạ vấn vương
Thôi thì nhắm mắt...yêu thương đã từng...
(26/708...thân tặng 01 người bạn )
NỖI NIỀM GỬI EM
Ngày về
Người đi xa mãi. Em về đâu.
Lỗi cũ sương sa phủ trắng đầu
Đường vắng chợ chiều hiu hắt bóng
Nặng mù sương giá hoá mưa ngâu.
Người đã về đây. Em còn đâu.
Chỉ xanh ngăn ngắt cả ngàn dâu
Chỉ cánh chim chiều đang về tổ
Xanh um giàn lá ngả ruộng trầu.
Người con gái ấy không chờ nữa
Nay chẳng ai người đi hái dâu.
Hàng cau rủ lá quên mùa cưới
Bờ dậu quên người phơi lụa nâu./.
Cứ ngỡ
Cứ ngỡ một ngày
Ta mất nhau
Biển sâu nổi sóng
Cả bầu trởi tắt nắng
Cho mây đen vây kín cả khung trời
Chỉ thế mà thôi?
Bão tố, băng trôi
Lũ bùn, hồng thuỷ
Trái đất oằn mình trong đêm đen thế kỉ
niềm đau dạn dĩ
Bay đi muôn phương
Bước hành hương kẻ bộ hành mất lối
Đêm trường qua vội
Tiếp nối đêm sâu.
Nếu ta mất nhau.
Nhưng hôm nay chỉ có một niềm đau.
Một núi sầu chất ngất.
Vầng dương chẳng tắt
Mà em về đâu?
R
Lay ơn
Mong manh như nắng, lắng như sương
Ảo mờ như khói, như vấn vương
Lả lơi phe phẩy tà hoa trắng
cho màn đêm tĩnh hoá vô thường
Hết mình hoa nở không e ấp
Mặc lời ong bướm kiếp vô hương
riêng tặng cho đời một màu trắng
Trong như tà áo ai... nhớ thương.
Gửi người em gái tha hương
Mây chiều nhạt nhạt chân trời lặng.
Dồi sóng ngày đêm lòng biển mặn.
Bãi bồi xa vắng bóng ai quên,
Hình hài cô lẻ ơi cánh chim.
Gió về xao xác bên bờ cát
Con sóng nghiêng mình trong dịu êm
Hoang vắng hàng dương lời biển hát
Hay lời than khóc thở trốn tìm.
Cong vắt cánh buồm soi nắng buồn
Hiu hắt mây chiều in xanh dương
Biển quê hạ vắng đìu hiu quá
Hay bởi lòng ta nhịp sóng dồn.
Em! nếu một ngày trong cô đơn
Nhìn đắm bờ xanh chốn tha hương
Có chạnh nhớ miền quê bạc trắng
Ngợp nắng hoe vàng bao nhớ thương./.
EM và THƠ
Anh yêu em và anh yêu thơ
Em cho anh thấy cuộc đời có nghĩa
Thơ cho anh thấy đời thêm ý nghĩa
Dẫu đa mang mà đâu thể tách rời.
Biết yêu thơ là anh khổ mất rồi
Em hay dỗi mà thơ thì đỏng đảnh
Anh lao đao giữa hai miền sóng sánh
Giữ tình chung với cả đôi bờ
Giữa đời thường dòng chảy thờ ơ
Quá êm đềm khiến vị đời nhạt quá
chút thi hứng có chi em xa lạ
Chút men anh thi vị hoá tình đời
Biết rằng anh sẽ chỉ một em thôi
Dĩ vãng ấy anh, em đều phải có
Anh dẫu tặng thơ viếng người thiên cổ
Những ngày qua đâu có thể quay về.
Anh không muốn em phải buồn như thế
Khi đọc thơ anh viết tặng người xưa
Dẫu cháy bỏng nhưng là khúc tiễn đưa
Kỉ niệm cũ về nấm mồ dĩ vãng.
Em yêu anh xin hãy hiểu cho rằng:
Kẻ làm thơ chẳng bao giờ chung thuỷ
Bởi đôi lúc còn ngoại tình dạn dĩ
Một bài thơ anh tặng kẻ qua đường.
Dẫu mai sau giữa cuộc sống đời thường
Không giữ nổi những tháng ngày thương nhớ
Khi áo cơm cứ bắt mình trăn trở
Một bài thơ sẽ nhóm đượm tình xưa.
Anh yêu em và anh cũng yêu thơ
Làm sao khó dung hoà đến thế
Đừng bắt anh chọn một vì không thể.
Anh yêu em và anh rất yêu thơ ./.
R
Xót xa
Đừng khóc em kẻo nhoè mặt phấn
đường ta đi lắm thác nhiều ghềnh
đường ta đi khúc khuỷu, chênh vênh
Nhiều lắm những ngã ba, ngã bảy.
Em rẽ lối ngậm ngùi dạo ấy,
Ta nào đâu dám trách đường xa
Chỉ cầu chúc cho em tìm thấy
Con đường hồng êm trải đầy hoa.
Chỉ trách đời sao lắm phong ba
Không chiều ý kẻ yêu kiều phụ bạc
Tránh chông gai lại xô vào ghềnh thác,
Để xót xa trong ngọc trắng ngần.
Đừng khóc nữa em, xin đừng khóc
Nước mắt rửa sao hết bụi trần./.
Đừng khóc nữa em, xin đừng khóc
Nước mắt rửa sao hết bụi trần./.
Trăng lạnh
Tặng Băng Nguyệt
Ánh sáng kia vốn dĩ đã lạnh lùng
Tường gần đấy nhưng thực xa diệu vợi
Đứng mãi từ khi loài người mông muội
Khắc khoải chờ một thi sỹ là ta?
Để sưởi ấm làm tan chảy băng ra
Bằng hừng hực những vần thơ lửa cháy
Bằng cồn cào bao lời thơ sóng dậy
Để ôm tròn cả vũ trụ trong ta
Để thầm thì trong không gian bao la
Vai kề má diễm hạnh cùng băng nguyệt
Trong tấm chăn muôn vì sao điểm xuyết,
Trên chiếc giường hạnh phúc Thiên hà./.