621 trả lời, 84.873 lượt xem —
Trang 1 / 21
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
#1 —
25.03.2008 20:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-26 00:13:48Viet duong nhan>
Tiếng Việt mến yêu
Cảm tác theo bài No, never của Nguyễn Tấn Bi
Em đừng nói không bao giờ em nhé
Vì chúng mình cùng chung một màu da,
Cùng tâm tư cùng dòng máu chan hòa
Dòng giống Việt đã bao đời xây đắp
Em nhìn xem mũi Cà Mau thẳng tấp
Bao năm dài tràn ngập đất phù sa
Nơi rừng tràm, rừng mắm của ông cha
Đã gian khổ vun bồi bao thế hệ
Em ngập ngừng chưa nói rành tiếng Mẹ
Đừng bao giờ tránh né nữa nhe em,
Lỗi tại ai, không phải lưỡi cong mềm
Cũng không phải tại bóng đêm phủ kín
Cữu Long giang trong một chiều yên tỉnh
Tưới nhịp nhàng đồng lúa chín phì nhiêu
Chín đứa con cùng dòng máu thân yêu
Đem no ấm đến hoa đồng cỏ nội
Em nhìn xem dãy Trường Sơn vang dội
Nơi Tây Sơn thống lãnh chống quân Tàu
Dòng sông Danh, dòng Thạch Hãn thương đau
Nơi chia cắt, nơi nồi da xáo thịt
Nhìn Thăng Long, nơi vẫn còn ghi vết
Một mùa Xuân Kỹ Dậu rất oai hùng
Đất nước mình vẫn còn những Quang Trung
Những Nguyễn Trãi rất vang lừng tên tuổi
Anh xin em đừng bao giờ hận tủi
Đừng bao giờ lầm lũi trốn quê hương
Cố gắng lên gìn giữ chút tình thương
Em sẽ thấy đời vấn vương huyền ảo
Em sẽ nhớ những thâm tình hiếu thảo
Những hy sinh hoài bảo của ông cha
Khi tách rời em sẽ thấy xót xa
Rằng tiếng Việt sao mặn mà âu yếm
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 19-10-2000
:: Bài thơ đưa vào TV ::
★
★
★
★
★
1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Lời nói đầu
Con người, đến một lúc nào đó, sẽ để hồn quay về dĩ vãng, cùng mong mỏi trở lại với nơi chôn nhao cắt rún của mình, với ruộng lúa bờ tre, với những kỷ niệm xa xưa. Theo với tuổi đời, những hình ảnh mới mẻ có thể chìm dần trong quên lãng nhưng những bóng dáng, những khúc nhạc, lời ca, giọng hát hay nói một cách tổng quát hơn, những kỷ niệm hay những ký ức của thời niên thiếu hoặc của thời đang yêu vẫn còn tồn tại với thời gian, khó mà phai mờ trong trí óc.
Với khúc Đàn Xưa, khác hơn hai tập thơ đầu : Tiếng Lòng và Dấu Chân Kỷ Niệm, tôi gởi đến quý vị và các bạn những tình cảm nhẹ nhàng của thời đang yêu, những phập phòng lo âu của những lúc đợi chờ, những đau khổ triền miên của mối tình ngang trái và còn nhiều thứ nữa…Mặc dầu biết rằng :
Vần thơ bất hủ tuyệt vời
Những dòng nức nở trọn đời không nguôi.
(dịch từ hai câu thơ Pháp của Alfred de Musset :
Les plus désespérés sont les chants les plus beaux
Et j’en sais d’immortels qui sont de purs sanglots)
Nhà thơ lãng mạn Alfred de Musset ở thế kỷ thứ 19 đã từng ca tụng, tiếng khóc than ở đây không phải là những lời than mây khóc gió, mà là những khúc đoạn trường khi mất một người thân :
Mẹ ơi Con đã về đây
Sao không còn thấy mẹ gầy ngày xưa !
Mẹ từng dầu dãi nắng mưa
Đến khi con lớn vẫn chưa hưởng gì
Đời con giờ biết lấy chi
Để đền đáp lại những gì Mẹ cho
Hoặc những lới nuối tiếc một cảnh đời đã mất :
Rạp hát ngày xưa đã dep rồi
Đêm buồn giá lạnh đến đơn côi
Còn đâu tiếng trống kèn inh ỏi
Trai gái trao nhau một nụ cười
Và gần với chúng ta hơn nữa, nhà thơ tiền chiến Hồ Dzếnh đã tìm thấy cái hay cái đẹp của những mối tình tan vỡ hay cái thích thú mang ít nhiều tính chất bệnh hoạn trong đau khổ :
Tình chỉ đẹp khi hãy còn dang dở
Đời mất vui khi lỡ hẹn câu thề…
Cái buồn tan vỡ của văn sĩ kiêm thi sĩ Nguyễn Tấn Bi nhẹ nhàng hơn nhưng ray rứt lâu dài hơn với :
Cứ tưởng cùng đi một hướng đời
Hai bàn tay nắm một niềm vui
Giờ đây tất cả là hư ảo
Tôi- chiếc đò không- lạc bến rồi
Nhưng anh Tấn Bi cũng không quên hình ảnh của quê nhà và vẫn muốn gởi :
Xin gởi về quê một tấm lòng
Của người dầu dãi kiếp tha hương
Mai nầy con sẽ về quê cũ
Chung góp bàn tay dựng xóm làng.
Làm thơ không phải chỉ biết có than thở mà thôi mà còn phải biết ca tụng một hình ảnh đẹp, một lời nói hay, một hành động cao cả, có nghĩa là biết hòa mình vào cuộc sống, biết thích nghi với hoàn cảnh. Cái ý thức này không phải chỉ áp dụng vào thơ mà còn tìm thấy trong những chu kỳ tiến hóa của xã hội, nếu đi ngược với trào lưu là chỉ đi đến con đường bị đào thải mà thôi.
Mong mỏi quý vị sẽ tìm được những giây phút để cùng thả hồn về những kỷ niệm xa xưa và nếu có thể cùng nhau trao đổi những tâm tư của những người sống xa đất nước.
Thành kính
Bordeaux, ngày 14-09-2001
Nguyễn Gia Linh
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
#3 —
27.03.2008 14:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-31 21:26:00Viet duong nhan>
Quê thanh bình
Xa xa một cánh đồng xanh
Lắt lẻo trên cành, vui thú tiêu dao
Cây trâm oằn trái ngọt ngào
Gió hiu hiu thổi, xạc xào lá reo
Tiếng ca hòa với tiếng chèo
Của người thôn nữ gởi theo hồn mình
Dòng sông uốn khúc xinh xinh
Cành bần soi bóng, lục bình nổi trôi
Thuyền nang nhẹ lướt êm xuôi
Như làn tóc mịn vuốt đôi môi mềm
Giọng hò tiếng hát êm êm
Đưa hồn ta đến bên thềm thiên thai
Trần gian với những tháng ngày
Không màng danh lợi, không mài miệt lo
Không đi trên nẻo quanh co
Không tìm lối thoát, không co ro sầu
Hỡi người qua cảnh bể dâu
Hỡi ai hết muốn qua cầu lợi danh
Về quê sống chuỗi ngày lành
Với dòng suối bạc, cây xanh, hoa vàng
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 28-6-96
R
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
#4 —
29.03.2008 15:18
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-31 21:32:45Viet duong nhan>
Vợ Tôi
Họa bài Mẹ tôi và bài họa của H.N.D.
Mến tặng thiếm Diêu
Quê em qua cánh đồng xanh
Ở trong thành phố lượn quanh Biên Hòa
Xuân Trường suối chảy bao xa
Miền đông An Phú, trầm kha bao lần
Thương em dầu dãi phong trần
Vì anh chung thủy, tảo tần vì con
Dù cho nước chảy đá mòn
Em nguyền giữ lấy lời son dặn dò
Anh đi du học, đừng lo
Tình em, em gởi chuyến đò chờ mong
Ra đi anh cứ vững lòng
Đắng cay em chịu, lạnh lùng em cam
Dạy con từ bỏ lòng tham
Trui rèn nhân nghĩa, nên làm điều hay
Thương nhau như thể chân tay
Cùng nhau đùm bọc, đợi ngày anh mong
Chiều chiều ra ngắm dòng sông
Mơ về xứ lạ, cho lòng lặng yên
Thương ai đáng mặt vợ hiền
Ngày nay sum hợp lời khuyên vẫn còn
Vì anh giữ vẹn lòng son
Thương anh nuôi nấng đàn con nên người
Tuổi đời dù đã mấy mươi
Mà em vẫn giữ như thời mới yêu
Đường đời chung bước đã nhiều
Đắng cay đã chịu, hưởng chiều vinh quang
Ngày anh áo gấm về làng
Là ngày Cha Mẹ suối vàng yên vui.
Nguyễn Gia Linh
Bel Air, Bordeaux, 14 / 08 / 1995
R
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.703
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.08.2005
Trạng thái: offline
ND ghé thăm anh Nguyễn Gia Linh, gởi bài này trong trời thương nhớ Bordeaux, xứ rượu nha, cho say say tí xíu!
Mỗi Lần Đến
Mỗi lần đến em cũng đang hong tóc
Vừa tắm xong, trước cửa kiếng soi hình
Áo chưa cài, hở cổ, thật là xinh
Cho xao xuyến tràn dâng ngập lòng ngực
Mỗi lần hẹn hồn một lần rạo rực
Chắc là em vừa phòng tắm đi ra
Chắc là em nụ cười thắm hiền hoà
Áo khoác ngoài chắc chưa cài hết nút
Mỗi lần đến gió thơ về vi vút
Bên cửa song dù xuân đến hay đông
Mùa thu vàng lá rụng hoặc hạ nồng
Hoa tình nở bốn mùa không phân biệt
Một lần trễ, hồn buồn ngây, da diết
Máy cầm tay, bấm gọi cũng không mong
Khi người ta lặng lẽ khép cửa lòng
Cửa đã khóa thiên đường xưa đã đóng
Nguyên Đỗ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Hương đời
Ngập ngừng anh nhẹ bước vô
Sao nghe sóng vỗ bên bờ biển xa
Lăn tăn bóng nước chiều tà
Mây trôi thấp thoáng, ánh ngà dần lên
Trúc gầy thèn thẹn vén phên
Sương khuya thấm ướt qua nền phong lan
Giữa không khí lặng nghiêm trang
Bỗng nghe tiếng nấc bên ngàn thông xưa
Phải chăng mưa gió dật dờ
Thương giây tiễn biệt, nhớ giờ chia ly
Thả hồn theo mộng lưu ly
Đắm say như muốn giữ ghì lấy thân
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 04-11-2000
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
#8 —
02.04.2008 12:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-05 15:20:47Viet duong nhan>
Thương chồng
Anh có nghe trời trở lạnh không ?
Nhớ khêu bếp lửa, đốt than hồng
Lãy thêm áo ấm, đan từng sợi
Của chính người xưa, tiễn biệt chồng !
Anh ở xứ người có lạnh không ?
Em nghe trong gió thoảng hơi đồng
Sợ người cô lữ thương lo quá
Chưa nghĩ tiết trời đã trở đông
Anh nhớ khi nhìn xác lá rơi
Là mùa thu biếc đã qua rồi
Những gì tươi mát không còn nữa
Chỉ có tình yêu ở cuối trời
Một mình đơn lẻ có buồn không ?
Đừng để rèm mi thấm lệ hồng
Anh nhớ, bên trời em ngóng đợi
Thêm đàn con nhỏ, vẫn chờ mong
Nhìn áng mây chiều lãng đãng trôi
Sao như hình bóng kẻ xa xôi
Trông về quê cũ tìm hương lửa
Như kẻ tha hương lạc mất rồi
Giữa đêm, em viết lá thư xanh
Mong mỏi chồng em dệt mộng lành
Đừng để đau buồn gây tủi hận
Cho đàn con trẻ của riêng anh !
Nguyễn Gia Linh
Lisbonne, ngày 09-11-02
R
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
#9 —
03.04.2008 15:44
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-05 15:24:31Viet duong nhan>
Thu
Đã qua năm mùa thu
Trong sương khói mịt mù
Lắng hồn về quê Mẹ
Nghe trĩu nặng tâm tư
Một mùa thu sắp sang
Rồi lá thu trỗ vàng
Liễu buồn buông tóc rũ
Như phủ một màu tang
Sương thu rơi lành lạnh
Trời thu xám đượm buồn
Trăng thu mờ ảo ảnh
Lá thu sầu tơ vương
Thu đến rồi thu đi
Còn lưu lại những gì
Có chăng là Kỷ niệm
Của những ngày biệt ly
Năm năm tròi xa cách
Le loi nơi đất khách
Vẫn mong một ngày về
Sau khi xong đèn sách
Ước vọng tuy đơn sơ
Nhưng chưa thấy bến bờ
Nhìn sông sâu cuộn chảy
Mà dạ luống ngẩn ngơ
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 30-08-1979
R
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
#10 —
05.04.2008 13:26
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-05 15:26:15Viet duong nhan>
Những đoạn đường (của Kỳ Nữ)
I
Hôm nay ngày giỗ mẹ cha
Cầu xin cha mẹ về nhà dùng cơm
Không nhiều canh thịt cá tôm
Nhưng đây là cả tâm hồn của con
"Người đi" khi tuổi còn son
Vì chưng đất nước đạn bom tơi bời
Mình con ở lại mồ côi
Sống đời lưu lạc, cơm nồi cháo khoai
Lớn lên theo trẻ lạc loài
Sáng mưu tìm sống, tối ngoài hiên tây
Con nào biết tuổi thơ ngây
Biết con đường sáng, biết thầy dạy khôn
Đời con chỉ biết tủi hờn
Như cây thiếu nước, như đờn thiếu dây
Khấn hồn cha mẹ về đây
Thứ tha con trẻ đi ngoài vòng luân
II
Con đã sống, khi vầng dương vừa tắt
Dưới ánh đèn huyền hoặc của đam mê
Với muôn sao che mất những lối về
Và âm điệu làm tái tê hồn trẻ
Không còn biết những đường ngang lối rẽ
Chỉ quay cuồng theo tiếng nhạc lung linh
Chỉ say mê theo ánh mắt đa tình
Và đắm đuối với tia nhìn si dại
Không phân biệt những lời ân tiếng ái
Cũng không còn biết lẽ phải đường ngay
Con đã dùng khóe mắt với đôi tay
Để đưa đẩy đời con vào bể khổ
Con nào biết người từng gây bảo tố
Đã đem tiền để mua nụ cười tươi
Đã đem uy để cướp lấy con người
Rồi hất hủi món đồ chơi giữa chợ
Con vẫn biết đời con còn nặng nợ
Vì vẫn còn tưởng nhớ đến ân tình
Con biết rằng dầu con phải hy sinh
Cũng tìm kiếm một chân tình muôn thuở
Muốn được thế con phải tìm lối gỡ
Ở chốn nầy con chẳng thấy được ai
Chỉ đưa con mau sớm xuống tuyền đài.
III
Hương hồn cha mẹ trở về đây
Chứng dám cho con ước nguyện nầy
Con quyết trở về nơi bến cũ
Xây mồ cha mẹ ở hiên tây
Con cần lam lũ với nghề nông
Để rửa cho xong lớp bụi hồng
Để đám mây mờ thành nước lũ
Để lòng sống lại với dòng sông
Cầu mong đất nước hết điêu linh
Và hãy cùng nhau kết chặc tình
Đừng để chiến tranh dày xéo nữa
Hãy lo xây đấp nước non mình
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 06-05-97
R
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Hẩm hiu
Họa bài ‘Côi Cút ‘của Võ Mộc Tuyên,
Viết theo tâm tình của người Mẹ đơn chiếc nuôi con
Nhớ nhiều những chuỗi ngày qua
Đau buồn khi trẻ gọi ba lần đầu
Tháng năm mang nặng nỗi sầu
Thương con trẻ dại ra vào thiếu cha
Đầu xanh mà đã thiết tha
Đến tình mẹ yếu, đến nhà tranh yêu
Những khi sớm hẩm chiều hiu
Nghe con than thở những điều xác xơ
Chạnh lòng cho lớp tuổi mơ
Mới bao nhiêu tuổi chơ vơ giữa đời
Thương con nói chẳng nên lời
Chỉ mong con được yên nơi học hành
Bao giờ mới được công thành
Để không hổ thẹn đến danh con người
Mẹ quỳ lạy giữa đất trời
Khấn cho con khỏi rã rời tâm can
Ngày nào qua cảnh lầm than
Mong con viết lại ‘ Kho tàng khổ đau’
Cho người hiểu được lòng nhau
Ẩn tình ngày cũ khắc sâu vào lòng
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 14-11-99
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Tình quê
Cảm tác theo bài :’Hiu quạnh’ của Võ Công Ánh trong Thi tập : Tiếng thơ
Tôi vẫn không quên ước mộng đầu
Trở về tìm lại mối tình sâu
Trong gian nhà nhỏ, bên thôn vắng
Dưới ánh đèn khuya, giải nỗi sầu
*
Đã bước đi qua mấy nhịp cầu
Viếng thăm núi thảm, tắm sông sầu
Vượt ngàn bến lạnh, xuyên sương sớm
Vẫn muốn quay về với bãi dâu
*
Nhảy múa trên sông, bóng nắng chiều
Nhịp nhàng theo sóng, nước non yêu
Gởi hồn về chốn phương trời ấy
Rào rạt ngân xa tiếng sáo diều
*
Một mảnh tình quê, một ánh trăng
Một con thuyền nhỏ, sóng lăn tăn
Cành đào trong gió hương thoang thoảng
Đưa đẩy hồn ta đến đỉnh trầm
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 14-12-99
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Phượng hồng
Họa bài ‘’Mây hồng’’ của Hồ Văn Mẫn trong Thi Tập : Hoa rụng miền xa
Xa cách phương trời thấy nhớ em
Những khi trăng khuyết khuất bên thềm
Đường xưa mấy nẻo em đang đợi
Anh sống một mình nghĩ tới em
*
Anh vẫn không quên cánh phượng hồng
Hỏi người năm cũ có buồn không ?
Vững lòng chờ đợi bao năm tháng
Mình sẽ dìu nhau dưới rặng thông
*
Mưa bão bao nhiêu thế đủ rồi
Gió lên cho sớm đuổi mây trời
Cho anh nhìn thấy người em nhỏ
Cùng bước theo anh suốt cuộc đời
*
Nhớ nhau không thể nói lên lời
Không thể dùng mây gởi đến trời
Không thể lững lờ theo gió thoảng
Không như dòng nước lạnh lùng trôi
*
Anh giữ bên anh cánh phượng hồng
Như đôi má đẹp giữa trời trong
Từng trang kỷ niệm còn đâu đó
Tựa chất men say cốc rượu nồng
*
Xa cách nhưng mà chẳng lở duyên
Không gian chia xẻ được hai miền
Nhưng không phân tách tình ta được
Khi sóng ân tình đã nổi lên
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 14-05-2000
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Tiễn Mẹ
Cảm tác theo bài ‘Khóc Mẹ’ của Nguyên Trần đăng trong Việt Nam Thời báo, 11(8), 75 (1999)
Thôi thế từ nay mất Mẹ rồi
Lệ buồn chảy mãi chẳng sao vơi
Nghìn thu đem đến sầu ly biệt
Một phút mang theo mối hận đời
Mẹ đã đi về nơi cát bụi
Con còn ở lại chốn đơn côi
Gió sương lạnh buốt hồn con trẻ
Đưa tiễn Người xa tận cuối trời
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 18-12-99
Khóc Mẹ
Một tiếng kêu than, quá rụng rời
Nghìn thu vĩnh biệt Mẹ hiền ơi
Gió sương dầu dãi bao năm tháng
Mưa nắng xông pha suốt cuộc đời
Tiên cảnh Mẹ yên câu tụng niệm
Dương trần con nếm chén ly bôi
Từ nay con chẳng làm sao trả
Nghĩa Mẹ bao la tựa biển trời
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 18-12-99
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Dấu chân
Cảm tác theo bài ‘Thủy chung’ của
Võ công Ánh trong thi tập : Tiếng thơ
Lý tưởng sống là mong tròn nguyện ước
Dầu chông gai vẫn giữ chặt tấm lòng
Đem củi khô tạo ánh lửa bập bùng
Đem hơi ấm để kết vòng tay bạn
*
Trong hiểm nguy không để hồn bấn loạn
Vẫn bền gan dù vật đổi sao dời
Tình quê hương vẫn mãi mãi không rời
Dầu xa cách ở phương trời vô định
*
Gió mây chuyển vẫn giữ lòng an tịnh
Cùng vươn buồm kình chống với phong ba
Cùng nắm tay ta quyết vượt đường xa
Trong đau khổ sẽ tìm ra lẽ sống
*
Đem kết quả để xét suy hành động
Đem yêu thương để kết giống gieo nòi
Đem niềm tin khi nhìn ánh trăng soi
Để tìm lại một phương trời xưa cũ
*
Rồi sẽ qua những ngày dài ủ rũ
Trở về quê tìm lại dấu chân Người
Để trên môi vẫn còn giữ nụ cười
Và ánh mắt vẫn sáng ngời tin tưởng
*
Trong gió sương mà lòng luôn định hướng
Thì đau thương đâu cưởng bậc anh tài
Con đường đi dầu đã lắm chông gai
Vẫn tiến bước không sai đường lệch lối
*
Có như thế mới thoát vùng tăm tối
Mới tìm ra ai để lại cho đời ?
Một tấm gương vẫn muôn thuở sáng ngời
Mà màu sắc không dời trong ý niệm
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux ngày 26-12-99
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Dấu chân
Cảm tác theo bài ‘Thủy chung’ của
Võ công Ánh trong thi tập : Tiếng thơ
Lý tưởng sống là mong tròn nguyện ước
Dầu chông gai vẫn giữ chặt tấm lòng
Đem củi khô tạo ánh lửa bập bùng
Đem hơi ấm để kết vòng tay bạn
*
Trong hiểm nguy không để hồn bấn loạn
Vẫn bền gan dù vật đổi sao dời
Tình quê hương vẫn mãi mãi không rời
Dầu xa cách ở phương trời vô định
*
Gió mây chuyển vẫn giữ lòng an tịnh
Cùng vươn buồm kình chống với phong ba
Cùng nắm tay ta quyết vượt đường xa
Trong đau khổ sẽ tìm ra lẽ sống
*
Đem kết quả để xét suy hành động
Đem yêu thương để kết giống gieo nòi
Đem niềm tin khi nhìn ánh trăng soi
Để tìm lại một phương trời xưa cũ
*
Rồi sẽ qua những ngày dài ủ rũ
Trở về quê tìm lại dấu chân Người
Để trên môi vẫn còn giữ nụ cười
Và ánh mắt vẫn sáng ngời tin tưởng
*
Trong gió sương mà lòng luôn định hướng
Thì đau thương đâu cưởng bậc anh tài
Con đường đi dầu đã lắm chông gai
Vẫn tiến bước không sai đường lệch lối
*
Có như thế mới thoát vùng tăm tối
Mới tìm ra ai để lại cho đời ?
Một tấm gương vẫn muôn thuở sáng ngời
Mà màu sắc không dời trong ý niệm
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux ngày 26-12-99
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 31
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.04.2008
Trạng thái: offline
#19 —
14.04.2008 12:42
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-15 03:01:30Viet duong nhan>
Cảm ơn những bài thơ về Mẹ của Gia Linh, đã mang đến cho tôi rất nhiều cảm xúc.
Xin gửi vào Topic này một chút nỗi niềm riêng..
Lòng Mẹ
Tôi đã lớn lên..
Trong tình thương của mẹ
Đã trưởng thành nhờ ơn mẹ dưỡng nuôi
Mẹ oằn vai lam lũ cả một đời
Mong con trẻ nên người là mãn nguyện
Nhà nghèo lắm, nên mẹ luôn hà tiện
Để dành tiền lo chuyện học cho con
Áo mẹ mang, vai đã rách sờn
Mà mẹ cũng vẫn cứ còn mặc mãi
Có đôi lúc dư tiền mua được vải
Cũng chỉ là để may áo cho con
Mẹ mong sao khi con bước đến trường
Cho lũ bạn đừng khinh thường con trẻ
Nhà túng thiếu nhưng vẫn hằng vui vẻ
Chén mẹ vơi còn sẻ bớt cho con
Chưa kịp về mẹ luôn để phần hơn
Lòng mẹ nghĩ cho con luôn mạnh khỏe
Ơn mẹ dưỡng, giờ con được như thế
Biết lấy gì đền ơn mẹ được đây
Dù sông sâu, núi cả sánh không tày
Lòng mẹ bao la.. một đời vất vả..
Hoàng Đăng
:: Bài thơ đưa vào TV ::
Tim chai đá đã vùi trong rượu
Mãi đi tìm thi tửu.. quên em..
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Hương yêu
Họa bài :’Giữa dòng đời’ của Võ Mộc Tuyên trong Thi tập Sớng như lòng
Tôi còn nhớ bóng người xưa đứng đợi
Trong mưa giông cùng gió dội tơi bời
Sầu chia ly là chuyện của đất trời
Như muốn tiễn bước chân người lữ thứ
*
Kể từ nay ôm nỗi buồn xa xứ
Giữ trong lòng hình dáng của riêng ai
Chỉ cầu mong cho đến kịp tháng ngày
May trở lại tà áo dài e ấp
*
Thương người em dùng mền ngăn gối nấp
Để đợi chờ nắng ấm ngập đường bay
Để thời gian mừng rở chẳng thèm quay
Để ánh sáng soi về miền thôn dã
*
Thôi hết rồi những chuỗi ngày nghiệt ngã,
Sống yên lành bên mồ mả tổ tông
Trở về đây nới rộng lại dòng sông
Để tôm cá tràn ngập đồng lúa ấm
*
Để hoa tươi nở đầy vườn xuân thắm
Khoe sắc màu giữa trời đậm hương mơ
Ảnh hình kia anh vẫn mãi tôn thờ
Ân tình ấy dù vật dời sao đổi
*
Có sống qua những ngày dài trôi nổi
Mới cảm thông cho nước chảy xuôi dòng
Mới mang ơn những kẻ giữ một lòng
Cùng son sắt đợi người về cố quận
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux ngày 29-12-99
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Cháu Hoangau thân mến,
Đọc bài thơ của cháu nói về Tình Mẹ, nói về một thứ tình cao cả, cháu cứ đọc cho Má cháu nghe, không có gì phải ngại.Những mối tình cao cả đầy lòng vị tha, cần phải được trau dồi.
Hôm nay chú chỉ trả lời vắn tắt cho cháu rõ, ngày mai chú sẽ họa bài thơ của cháu. À, chú có tìm mà không thấy topic của cháu.
Chúc cháu vui nhiều.
NGL
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Đợi chờ
Ngắm nhìn mấy cành hoa
Lại nhớ bóng chiều xa
Ửng hồng trên ngọn cỏ
Sưởi ấm cõi lòng ta
*
Gió phơn phớt thoáng qua
Gợi thêm nhiều thiết tha
Những năm dài xa cách
Hình ảnh của quê nhà
*
Anh đi chiều lộng gió
Em một mình cô đơn
Nửa vành trăng không tỏ
Còn che mảnh tình con
*
Em ơi cố đợi chờ
Anh về dệt bài thơ
Tháng năm dài mòn mỏi
Khải lại khúc đàn tơ
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 28-12-99
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.892
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.10.2007
Trạng thái: offline
Chú ơi, trong "tứ linh" của chú thì chú là Linh "long", hay Linh "ly", hay Linh "quy", hay Linh "phượng" vậy chú?
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.895
Điểm thưởng : 0
Từ: 25.03.2008
Trạng thái: offline
Tàu đêm
Họa bài : Cánh buồm của Võ Mộc Tuyêntrong Thi tập : Sống như lòng
Tiễn em ra tận bến tàu
Anh đem kỷ niệm gói vào hư không
Cánh buồm sáng đợi chiều trông
Vẽ cầu Ô thước, đồi thông sương mờ
Chập chờn trăng nước ngẩn ngơ
Vi vu gió khải khúc tơ trăm chiều
Trăng kia dù có diễm kiều
Một mình cũng vẫn đìu hiu suốt đời
Nhờ mây ta gởi mấy lời
Về người phương ấy chớ lơi tay chèo
Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 29-12-99
★
★
★
★
★
0