📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tìm mãi bóng thời gian

461 trả lời, 46.164 lượt xem — Trang 7 / 16
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-25 09:13:13Minh Đông>
Trích đoạn: Chu Ha

 
 
Bác Mình Đồng nè, quân trường đã dạy vũ khí bất ly thân....[:D] bác càng ngày càng hư ...  đã không giấu kĩ còn đem khoe tùm lum... đáng phạt.... đáng phạt [:D] nè  ghé mắt nhìn nhé tớ chỉ hở một tị thôi AK-47 của tớ nè [:D]
 
 
Thấy chưa
 
 
A  K  bốn bảy món đồ chơi
Nối bước cùng em vượt núi đồi
Cắt bụp ì xèo nòng vẫn cứng
Liên phanh pháo nổ đạn chưa vơi
Rừng già, suối cạn, chân quen lối
Men thấm, rượu nồng, tửu mến bôi
Mắc võng trường sơn nằm thú vị
Oai thay... dáng đứng lẫn khi ngồi  [:D]
 
Chu Hà
 
 
 



Nhà bác có của tốt  chỉ hé như thế nên không rõ mấy... [8D][8D][8D] ( mượn những chữ của bác, nhờ nó mà thấy như thế này đây )
 
Thì Ra Thế
 
À ra của bác để vui chơi
Đùi nối làm sao vượt núi đồi
Vững cấn nên thường khoe vẫn cứng
Chơi vừa chẳng được bảo chưa vơi
Tuột càng tự nhủ thôi tàn cuộc
Trôi bét  nàng chê chỉ trét bôi
Cũng bảy cũng ba la tới chốn
Thì thôi gác súng để mình ngồi
 [:D][:D][:D]
AAaaKK
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
Thì Ra Thế
 
À ra của bác để vui chơi
Đùi nối làm sao vượt núi đồi
Vững cấn nên thường khoe vẫn cứng
Chơi vừa chẳng được bảo chưa vơi
Tuột càng tự nhủ thôi tàn cuộc
Trôi bét  nàng chê chỉ trét bôi
Cũng bảy cũng ba la tới chốn
Thì thôi gác súng để mình ngồi
 [:D][:D][:D]
AAaaKK  Minh Đông

 
Thả rắn cù tui chi dzậy nà
Bị còn thủ sẵn trái cà na
Lưỡng đầu nghịch thiệt ôi kinh quạ
Thả rắn hù tui chi dzậy cà [:D]
 
Đời chua như giấm
 
Đời chua như giấm cũng đùa chơi
Bàn, đối đôi câu gạ bán đồi
Nuốt rạc ân tình nghe... nát ruột
Vong lời nhậu mãi thấy... lòng vơi
Chéo chồng lớp lớp chờ... chèo chống
Trôi bét hàng hàng đợi... trét bôi
Chính phủ mần răng toàn chú phỉnh
Ngài!... ôi... kinh quạ... chỗ ai ngồi
 
Chu Hà
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-28 15:37:21Minh Đông>
Trích đoạn: Chu Ha

 
 
 
 
Thì Ra Thế
 
À ra của bác để vui chơi
Đùi nối làm sao vượt núi đồi
Vững cấn nên thường khoe vẫn cứng
Chơi vừa chẳng được bảo chưa vơi
Tuột càng tự nhủ thôi tàn cuộc
Trôi bét  nàng chê chỉ trét bôi
Cũng bảy cũng ba la tới chốn
Thì thôi gác súng để mình ngồi
 [:D][:D][:D]
AAaaKK 
 

 
Thả rắn cù tui chi dzậy nà
Bị còn thủ sẵn trái cà na
Lưỡng đầu nghịch thiệt ôi kinh quạ
Thả rắn hù tui chi dzậy cà [:D]
 
Đời chua như giấm
 
Đời chua như giấm cũng đùa chơi
Bàn, đối đôi câu gạ bán đồi
Nuốt rạc ân tình nghe... nát ruột
Vong lời nhậu mãi thấy... lòng vơi
Chéo chồng lớp lớp chờ... chèo chống
Trôi bét hàng hàng đợi... trét bôi
Chính phủ mần răng toàn chú phỉnh
Ngài!... ôi... kinh quạ... chỗ ai ngồi
 
Chu Hà
 
 



Nhà chủ sảng khoái quá đi thôi,
thôi thì "đấm ổi, ôi xăng" cho "trăng lời, lất đở" đi bạn đường  nhá !!!![8D][8D]
(***khi nào "quote" của người ta chớ có táy máy thêm bớt chữ nghĩa nhá)


Cần câu vật vờ
 
Vật vờ vất vưởng, gác cần chơi
Đáo để đong đưa, tới vũng đồi
Ngất ngưỡng ngênh ngang, mình cứ ngóng
Mơ màng mấp máy, mắt chưa vơi
Bôn ba bận bịu, chờ thời vén
Hối hả hô hào, đợi lúc bôi
Lấp lửng lơ là,chem chép muốn
Thì thò thậm thụt cả nằm ngồi
 aaaaaaaaaaaaa
Minh Đông
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-28 18:19:51Chu Ha>
 
 
 
Cảm ơn huynh Mình Đồng và QH đã họa thơ .... tiếp bài này nhá [:D]
 
 
Câu thơ cuộc rượu
 
 
Quế lộ thơm râu, ấm giọng:   ngon
Cạn ly thấm nghĩa, đệ huynh:   tròn
Thi nhân ấy khách tài hoa:   quý
Hào kiệt vốn người nghĩa khí:   tôn
Danh lợi mặc đời, ai hỏi:   bán
Thảnh thơi, tôi bác dốc bầu:   tuôn
Rượu thơ rủng rỉnh, tình chan:   chứa
Xướng họa đôi câu, thiếu bạn:   buồn
 
Chu Hà
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Xướng
Hán Mãng Mông gì cũng cút đi
 

Ngọn đuốc tự do đã tức thì
Hai lần ngủm tỏi ở Ba Ri
Mừng thay chú Chệt giương công lý
Tiếc bấy chàng Ngô ngượng bí sì
Bản Giốc suối rừng mau trả lại
Hoàng Sa hải đảo hãy hoàn y
Đất Nam trời định dân Nam ở
Hán, Mãng, Mông gì cũng cút đi
                 Chu Hà 


Bài hoạ

 
  C ọc g ỗ c òn kia
 
Sử kể rằng xưa có một thì
Quân ngô quân ngọng khóc như ri
Lửa vây Ải Bắc quân tan tác  
Sóng cuộn Đằng Giang xác khắm s ì

Nghi Đống chưa kịp rời chiến m ã
Thoát Hoan bỏ chạy quẳng hoàng  y
Lăm le c òn muốn xơi lòng biển
C ọc gỗ kia  kìa sớm xéo đi
                       20-4-2008

                     H ồ V ăn Thi ện
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hothien

Bài Xướng
Hán Mãng Mông gì cũng cút đi
 

Ngọn đuốc tự do đã tức thì
Hai lần ngủm tỏi ở Ba Ri
Mừng thay chú Chệt giương công lý
Tiếc bấy chàng Ngô ngượng bí sì
Bản Giốc suối rừng mau trả lại
Hoàng Sa hải đảo hãy hoàn y
Đất Nam trời định dân Nam ở
Hán, Mãng, Mông gì cũng cút đi
                 Chu Hà 


Bài hoạ

 
  C ọc g ỗ c òn kia
 
Sử kể rằng xưa có một thì
Quân ngô quân ngọng khóc như ri
Lửa vây Ải Bắc quân tan tác  
Sóng cuộn Đằng Giang xác khắm s ì

Nghi Đống chưa kịp rời chiến m ã
Thoát Hoan bỏ chạy quẳng hoàng  y
Lăm le c òn muốn xơi lòng biển
C ọc gỗ kia  kìa sớm xéo đi
                       20-4-2008

                     H ồ V ăn Thi ện
 
Kính chào bác Hồ Văn Thiện, cháu rất vui và rất hân hạnh  được Bác ghé thăm, họa thơ và tỏ lòng đồng cảm, chia xẻ tâm tình ... Rất mong được Bác ghé thường xuyên để bác cháu mình chia xẻ những buồn vui trong cuộc sống.
Kính Bác
 
 
 
Trưng Nữ Vương
 
 
Vẹn nghĩa non sông trọn chữ đồng
Ngàn xưa tiết liệt gái phương đông
Thét voi xông trận huơ gươm bạc
Giục ngựa ra quân rạng má hồng
Khiếp vía tan hồn quân Bắc ải
Lừng danh đẹp mặt gái Nam tông
Cung vàng, điện ngọc, đâu màng tưởng
Giúp nước, an đân, rửa hận chồng
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Cho mình nhớ thương


Nỗi buồn ai thả trong mưa
Chiều qua phố vắng ướt vừa đủ run
Thấm mưa sao lạnh vào hồn
Mối sầu cắt chỉ bỗng tuôn máu đào

Mưa trên đường phố qua mau
Sầu sao âm ỉ thấm vào tận tim
Quấn chăn nín thở nằm im
Nỗi buồn ai thả đang tìm gặm tôi

Gió mưa đã lạnh lắm rồi
Giá băng còn nép bên ngoài ghẹo chi
Nẻo đời từng bước xuân đi
Núi còn đầu bạc huống gì tóc xanh

Quê hương sương khói xây thành
Biển trời che khuất cho mình nhớ thương
Nỗi buồn ai thả tôi vương
Đoái trông nhà cũ khóc vườn cỏ hoang...



Chu
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-01 05:41:22Đuyên Hồng>
Trưng Nữ Vương
 
 
Vẹn nghĩa non sông trọn chữ đồng
Ngàn xưa tiết liệt gái phương đông
Thét voi xông trận huơ gươm bạc
Giục ngựa ra quân rạng má hồng
Khiếp vía tan hồn quân Bắc ải
Lừng danh đẹp mặt gái Nam tông
Cung vàng, điện ngọc, đâu màng tưởng
Giúp nước, an đân, rửa hận chồng
 
Chu Hà

Trưng Nữ Vương
Sấm dậy non sông giục trống đồng
Vẻ vang liệt nữ rạng trời đông
Đòi vùng Vĩnh Phúc* xây Nam Quốc
Giữ đất Phong Châu phục Lạc Hồng
Ngựa thét bay hồn quân Bắc Hán
Voi gầm lạc phách lũ Tàu tông
Ngàn năm sách sử nêu tên tuổi
Dựng nước danh thơm, trả nợ chồng
May 1, 2008
*Khởi nghĩa Hai Bà Trưng nổ ra năm 40 – 43 chống ách đô hộ của nhà Hán.

Trưng Trắc, Trưng Nhị là hai con gái của Lạc tướng ở huyện Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phúc ngày nay, thuộc dòng dõi Hùng Vương. Tháng 3 năm 40 sau Công nguyên, Trưng Trắc cùng Trưng Nhị phát động khởi nghĩa ở cửa sông Hát trên sông Hồng, thuộc huyện Phúc Thọ, Hà Tây ngày nay. Dưới sự lãnh đạo của hai Bà, nhiều cuộc khởi nghĩa địa phương được thống nhất thành một phong trào rộng lớn, từ miền xuôi đến miền núi, bao gồm người Việt và các dân tộc khác trong nước Âu Lạc cũ. Trong hàng ngũ tướng lĩnh của nghĩa quân có rất nhiều phụ nữ.

Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng giành được thắng lợi, nền độc lập dân tộc được phục hồi. Trưng Trắc được suy tôn làn vua (Trưng Vương) đóng đô ở Mê Linh, giữ được quyền tự chủ trong 3 năm.

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-01 19:23:47Chu Ha>


Cảm ơn bạn Đuyên Hồng đã ghé thăm, họa thơ và kể lại công đức của hai Bà Trưng... mong được gặp bạn đều đều [:D]

 
Đặng Dung
(Rừng thiêng lửa cháy bập bùng
Cọp gầm voi thét hãi hùng đêm thâu
Trăng mờ đã khuất tự lâu
Tiếng ai còn vọng bên cầu mài gươm)
 
 
Quốc biến hiên ngang lướt dặm đường
Nắng mưa chẳng quản giữ biên cương
Chí trai chưa phỉ đầu đà bạc
Nợ nước mài gươm dưới nguyệt vàng
Máu nhuộm sa trường ghi quốc sử
Thây phơi chiến địa bón quê hương
Anh hùng vạn thuở lưu danh mãi
Hậu thế ngàn thu luyến, tiếc, thương
 
Chu Hà 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-01 16:57:03Chu Ha>
 
 
 
Chiều quan ải
(hận Nguyên Trãi)
 
Quan ải chiều buông cánh nhạn sa
Hắt hiu gió lạnh khóc tình nhà
Trời Ngô dõi mắt đau lòng trẻ
Đất Việt dời chân nát dạ cha
Lệ nén lưng tròng, thù quyết trả
Gan căm dằn bụng, hận khôn tha
Núi cao trùng điệp, thân cô lẻ
Nỗi nước, tình riêng, ruột xót xa
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều quan ải
(hận Nguyên Trãi)
 
Quan ải chiều buông cánh nhạn sa
Hắt hiu gió lạnh khóc tình nhà
Trời Ngô dõi mắt đau lòng trẻ
Đất Việt dời chân nát dạ cha
Lệ nén lưng tròng, thù quyết trả
Gan căm dằn bụng, hận khôn tha
Núi cao trùng điệp, thân cô lẻ
Nỗi nước, tình riêng, ruột xót xa
 
Chu Hà


NGUYỄN TRÃI
Quan ải đôi hàng giọt lệ sa
Tình riêng nghĩa nước nỗi lo nhà
Trời Nam ngẫm lại đau lòng trẻ
Đất Bắc quay nhìn quặn ruột cha
Chặt trúc Nam Sơn thù phải trả
Tát dòng Đông Hải hận nào tha
Mười năm nếm mật xây Lê nghiệp
Thác Lệ chi vườn thật xót xa!


May 2, 2008
Đuyên Hồng






 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-02 16:09:00Chu Ha>
 

Chặt trúc Nam Sơn thù phải trả
Tát dòng Đông Hải hận nào tha
Đuyên Hồng
Hay quá bạn Đuyên Hồng ơi ... nghe đã thật [:D] 
 
 
 
Tăng Bạt Hổ
 
 
Lướt sóng tìm vua vượt bể Đông
Đường xa vời vợi biển mênh mông
Gan bền sông núi thường bươn chải
Chí cả sơn hà gánh nhẹ không?
Mấy bận gian lao tầm vết Chúa
Bao lần cực khổ dõi chân Rồng
Chẳng hay Nghĩa Sĩ từ đâu lại?
Ta ở An Thường lạc bước rong !

 
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Tăng Bạt Hổ
 
Lướt sóng tìm vua vượt bể Đông
Đường xa vời vợi biển mênh mông
Gan bền sông núi thường bươn chải
Chí cả sơn hà gánh nhẹ không?
Mấy bận gian lao tầm vết Chúa
Bao lần cực khổ dõi chân Rồng
Chẳng hay Nghĩa Sĩ từ đâu lại?
Ta ở An Thường lạc bước rong !

 
Chu Hà

TĂNG BẠT HỔ
Nghĩa khí vượt ngoài cả biển Đông
Nước giàu dân gỏi những trông mong
Tay không đuổi hổ bền gan hử
Sức gắng phò vua mỏi chí không?
Mấy trận Kim Sơn hơn giặc Pháp
Một lần Lữ Thuận xứng con Rồng
Đông du ai hỡi đời xin hiến
Thân gởi Trường An thoả chí rong!
May 2, 2008
Đuyên Hồng



Tăng Bạt Hổ, nhà yêu nước canh tân
Tăng Bạt Hổ, tên của ông gắn liền với một giai thoại lý thú, nói lên bản lĩnh của ông, lúc chưa đầy 30 tuổi.
Tháng Giêng năm Đinh Hợi - 1897, sau ngày chiến đấu chống bọn thực dân Pháp và bọn tay sai phản động không thành, ông tìm đường sang Thailand, cầu viện, cứu nước. Khi đi đến đèo Dốc Đót, giáp giới cao nguyên An Khê - Bình Định, ông gặp một con cọp chặn giữa đường, mấy người theo ông ai cũng lo, có người run như cầy sấy. Tăng không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào con cọp. Cọp phải tránh sang một bên cho ông và các người cùng đi qua đèo.
Từ đó, các người cùng đi tôn ông là Tăng Bạt Hổ.
Câu chuyện "bạt hổ" của Tăng được truyền tụng trong dân gian, nơi làng quê Bình Định, vốn giàu truyền thống yêu nước, bất khuất.
Con đường cứu nước của ông, với hành trang ngót 30 năm trên chiều dài đất nước, từ miền Trung Trung Bộ ra Hà Nội, lên Sơn Tây, Cao Bằng và đến tận Thailand, Trung Quốc, Nga, Nhật Bản xa xôi, để lại biết bao kỷ niệm và nghĩa tình sâu lắng trong nhân dân trên mọi miền đất nước và bầu bạn xa gần từ cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20 đến nay.
Tăng Bạt Hổ tên thật là Tăng Doãn Văn, Sư Triệu, hiệu là Điền Bát, sinh năm Mậu Ngọ - 1858, tại xã An Thường, thuộc huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định.
Ngay từ năm ất Hợi - 1876, lúc Tăng 18 tuổi đã thay anh đi đầu quân gia nhập quân đội triều đình, dưới thời Tự Đức (1848-1883).
Với bản tính can trường và giỏi võ, Tăng sớm lên chức chỉ huy từ Xuất đội (trước năm 1883) lên Cai cơ (1884) và đồn trú tại cửa An Dũ, thuộc huyện Hoài Nhơn, canh phòng bờ biển đối phó tàu Tây quấy rối biển trời Tổ quốc.
Ngày 23 tháng 5 năm ất Dậu - 1885, kinh thành Huế thất thủ, bị giặc Pháp chiếm đóng. Vua Hàm Nghi (1884-1888) phải chạy ra Quảng Trị ban chiếu Cần Vương, kêu gọi người hiền tài ra giúp nước.
Nghe tin này, Tăng cùng đồng đội bỏ hết súng đạn rời An Dũ kéo lên vùng Kim Sơn, thuộc huyện Hoài Ân, chiêu mộ Nghĩa binh và lập chiến khu chống Pháp.
Chỉ trong một thời gian ngắn ông được mọi người kính trọng, tôn vinh làm Đề đốc, chỉ huy nghĩa quân kháng chiến. Ông đặt bản doanh tại một ngọn núi trong dãy Kim Sơn, với tên gọi Tổng Dinh - tiền đồn án ngữ phía tây nam đất nước. Trong thời gian này, ông vừa xây dựng lực lượng kháng chiến chống Pháp, vừa bắt liên lạc với Bùi Điền, Thống trấn trong vùng đang lập chiến khu trong núi Chớp Chài, thuộc huyện Phù Mỹ để phối hợp lực lượng Cần Vương chống Pháp xâm lược.
Tại chiến khu Kim Sơn, lực lượng kháng chiến của ông ngày càng phát triển và ảnh hưởng của nó không ngừng lan rộng. Thực dân Pháp và bọn Việt gian bán nước lồng lộn trước khí thế của phong trào Cần Vương và vai trò lãnh đạo lực lượng kháng chiến của Tăng ở Bình Định đã tìm cách đánh phá ác liệt căn cứ kháng chiến của ông.
Tháng 8 năm Bính Tuất - 1886, thực dân Pháp và bọn Việt gian phản động, kéo quân vào Bình Định, trú đóng tại đồn Lạng Giang - Bồng Sơn, Hoài Nhơn, tiến đánh Tổng Dinh và tiêu diệt lực lượng của Tăng ở Kim Sơn.
Nhìn rõ âm mưu kẻ thù, nắm được ý đồ của giặc, Tăng không ngồi yên đợi giặc tới, đã mật ước với Thống trấn Bùi Điền, đem quân tấn công vào đồn Lại Giang ngay trong đêm tối. Nhưng rất tiếc, rất đỗi xót xa, tướng Bùi Điền lầm tưởng Lại Giang ra Lộc Giang thuộc xã An Tường - Hoài Ân, nên đem quân đánh đồn Lộc Giang vào đêm hôm ấy. Lực lượng phân tán, hai cánh quân của Tăng và Điền không hợp đồng chiến đấu tại đồn Lại Giang, nên bị thất bại nặng nề.
Bọn Việt gian phản động cho tay sai dụ Tăng ra hàng giặc Pháp. Tăng vẫn giữ vững ý chí chiến đấu, biểu lộ khí khái bất khuất của mình: "Dẫu rằng không thành công, nhưng các chiến hữu và học trò của tôi vẫn còn nhiều, họ tiếp tục chiến đấu. Tôi có thể nhìn người Pháp mà không hổ thẹn, khuất phục giặc!".
Vì vết thương của ông quá nặng, máu ra nhiều, đuối sức. Các chiến hữu đưa ông về nhà săn sóc, định sáng hôm sau võng ông về chiến khu Kim Sơn.
Bọn giặc thâm độc, mưu toan bắt sống ông, mới rạng sáng bọn Việt gian phản động đã thúc quân tiến đánh chiến khu Tổng Dinh và san bằng căn cứ kháng chiến ở Kim Sơn. Bọn giặc bắt gia đình ông cùng thân quyến nghĩa binh khảo tra, đánh đập dã man, nhưng ai cũng thương xót và mến phục ông, không ai điềm chỉ cho giặc về tung tích của ông. Ông thoát nạn trong tình cảnh khó khăn, ác liệt ấy.
Vào thời điểm này, con đường cứu nước đang đặt ra với ông, phải rời quê hương đi sang các nước láng giềng, nhằm cứu dân cứu nước. Ông đã vượt biên giới sang Lào, qua Thái-lan vào mùa xuân năm 1887.
Sau đó, Tăng Bạt Hổ quay về Hải Phòng tạm lánh để chờ thời cơ thuận tiện. Nhưng rồi, ông thấy chỉ còn có Nhật Bản có thể giúp ông hoàn thành tâm nguyện. Ông quyết định sang Nhật tìm hiểu bằng cách xin đi làm thủy thủ cho một chiếc tàu buôn để đươc đi Nhật mà khỏi tốn tiền.
Tại Nhật ông đã học được cách sử dụng vũ khí, chiến lược, chiến thuật của Âu Mỹ cùng tinh hoa binh pháp của một dân tộc sống trên sóng nước từng quen về thủy chiến.
Với tấm lòng yêu nước, quyết tâm học cái hay cái giỏi của xứ người để có thể đuổi kịp người, nên ông sớm thành tài. Ông nổi tiếng là một chiến sĩ thiện chiến và can trường được người Nhật mến phục. Ông đã chứng tỏ tài năng của mình trong các trận thủy chiến ở Đài Liên và Lữ Thuận trong cuộc Nga - Nhật chiến tranh xảy ra từ tháng 2-1904. Ngày chiến thắng Lữ Thuận, do Minh Trị Thiên Hoàng thết đãi, ông được Nhật Hoàng tự tay ban cho một chung ngự tửu. Cảm kích sự tưởng thưởng đó, ông bày tỏ nỗi lòng của mình: "Tôi không phải là người Nhật mà là người Việt Nam vong quốc". Chính từ đó ông nghiễm nhiên trở thành một chính khách Việt Nam hoạt động bên cạnh chính phủ Nhật Bản. Các danh nhân và chính khách ở Nhật Bản đều cảm kích tấm lòng cao thượng của ông và ngỏ ý giúp đỡ ông về đào tạo nhân tài cho đất nước.
Tháng 10-1904, ông từ Nhật trở về nước để tìm gặp nhà ái quốc Phan Bội Châu phát động Phong trào Đông Du.
Tháng Chạp năm 1905, ông từ Nhật về nước mang theo thư của cụ Phan Bội Châu "Khuyên thanh niên du học", phổ biến trong nhân dân, quần chúng khắp nơi. Ông còn liên lạc với cụ Nguyễn Quyền xúc tiến thành lập Đông Kinh Nghĩa Thục (mở trường dạy tân học và miễn phí cho con nhà nghèo hiếu học).
Mùa đông năm Đinh Mùi - 1908, ông từ Bắc trở vào Trung, dừng lại Huế để cổ động phong trào Đông Du, thì lâm bệnh nặng. Ông qua đời bên bờ sông Hương gợn sóng (1908).
Với 50 tuổi đời, đầy nhiệt huyết, bôn ba tìm phương cứu dân cứu nước của Tăng Bạt Hổ đã đi vào lịch sử đến nay đã hơn 90 năm, nhưng tinh thần yêu nước và đức tính cao quý của ông vẫn còn ngời sáng cùng với lịch sử dân tộc.





Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-04 02:07:23quehuongal>
Tăng Bạt Hổ
 
Lướt sóng tìm vua vượt bể Đông
Đường xa vời vợi biển mênh mông
Gan bền sông núi thường bươn chải
Chí cả sơn hà gánh nhẹ không?
Mấy bận gian lao tầm vết Chúa
Bao lần cực khổ dõi chân Rồng
Chẳng hay Nghĩa Sĩ từ đâu lại?
Ta ở An Thường lạc bước rong !

 
Chu Hà

TĂNG BẠT HỔ
Nghĩa khí vượt ngoài cả biển Đông
Nước giàu dân gỏi những trông mong
Tay không đuổi hổ bền gan hử
Sức gắng phò vua mỏi chí không?
Mấy trận Kim Sơn hơn giặc Pháp
Một lần Lữ Thuận xứng con Rồng
Đông du ai hỡi đời xin hiến
Thân gởi Trường An thoả chí rong!
May 2, 2008
Đuyên Hồng

* Hổng dám đâu, hít Hà... gụng mũi sao..., đành mượn lại chữ mênh mông của Chu Hà để họa vậy , bài thơ ... đọc lên sao giống đang múa quạt quá hà , Tăng Tổ mà giận là QH bắt đền Chu Hà ấy nha 

Tăng Bạt Hổ

Nặng gánh sơn hà một cõi Đông
Tâm hùng chí cả trải mênh mông
Nhìn trăng vẽ kiếm trui thành bại
Nhặt đá mài đao nhẩm có không
Giận ách thực dân quàng cổ Việt
Hận xiềng thuộc địa quấn thân Rồng
Năm mươi chưa phỉ lòng yêu nước
Đã vội xa lìa bặt kiếp rong


QHal
04052008

Đăng nhập để trả lời
0
 
Mến chào bạn Đuyên Hồng va QHal,
Bạn Đuyên Hồng họa thơ nhanh và hay quá bái phục bái phục... CH thích các tiểu sử bạn đã đính kèm theo bài, nhờ vậy sau này CH khỏi tốn nhiều công tim tòi... cảm ơn bạn rất nhiều. Thân mến chúc bạn Đuyên Hồng và QHal vui, khoẻ.
 
 
Vịnh cá chép
 
Sông hồ vùng vẫy thú nhàn rong
Vượt suối bao phen chực hóa rồng
Mắt đỏ vì chưng con nước đục
Đuôi dài bởi lẽ vói tầng không
Thay thuyền rước Phật vươn đầu sóng
Cảm đức con hiền hiến thịt hông
Đăng, đó lũ người giăng tứ hướng
Sá gì một nhảy lướt trời Đông. 
 
Chu Hà
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Cõi luân hồi
 
 
Dư hương còn đọng dài lâu
Dòng đời... con nước qua cầu cứ trôi...
Tóc xanh... thoảng chốc bạc rồi
Phím tơ còn lướt ngậm ngùi khẽ ngâm
Biết ai tri kỷ thì thầm
Chuyện ngàn năm, chuyện trăm năm...bây giờ
Nỗi niềm một gánh bơ vơ
Đâu người san sẻ, đâu bờ bến xưa
Quê người sớm nắng, chiều mưa
kẻ cho hoan lạc, người thưa vực sầu
Chong đèn chiết ảnh đêm thâu
Tưởng người kiếp trước cùng nhau tương phùng
Bỡi xưa cháo lú không dùng
Cõi trần nay mới nhớ nhung thế này...

Lá còn một chiếc trên cây
Gió thu khéo ghẹo thổi bay vào phòng...
 
A Lô! .... Anh ơi!.... Em mong!.... 
 
Chu Hà
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi luân hồi


Dư hương còn đọng dài lâu
Dòng đời... con nước qua cầu cứ trôi...
Tóc xanh... thoảng chốc bạc rồi
Phím tơ còn lướt ngậm ngùi khẽ ngâm
Biết ai tri kỷ thì thầm
Chuyện ngàn năm, chuyện trăm năm...bây giờ
Nỗi niềm một gánh bơ vơ
Đâu người san sẻ, đâu bờ bến xưa
Quê người sớm nắng, chiều mưa
kẻ cho hoan lạc, người thưa vực sầu
Chong đèn chiết ảnh đêm thâu
Tưởng người kiếp trước cùng nhau tương phùng
Bỡi xưa cháo lú không dùng
Cõi trần nay mới nhớ nhung thế này...

Lá còn một chiếc trên cây
Gió thu khéo ghẹo thổi bay vào phòng...
 
A Lô! .... Anh ơi!.... Em mong!.... 
 
Chu Hà
 
Ái chà, nhớ chi kiếp trước để...

!!!

Từ đâu chở nhớ vào lòng
Cho kẻ loan phòng buồn kiếp tơ giăng
Khóc cười một gánh trăm năm
Giấc mơ chẳng trọn cạn dần túi thơ
Đêm nghe gió lại ru bờ
Ngỡ như tiền kiếp đang chờ bến xưa
Ngọn đèn hiu hắt song thưa
Vài ba chiếc lá nô đùa dưới sân
Ai mang nỗi nhớ lại gần
Để tôi cứ phải thêm lần nhớ nhung

Ngày xưa...
đã đóng vào khung

QHal
07/05/2008

* QH ghé vu vơ tí nhen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-09 00:58:31Chu Ha>
  Ái chà, nhớ chi kiếp trước để...
QHal




Cháo lú

Ta nấu tô cháo lú
Chờ bên cầu Nại Hà
Người chối từ bước qua
Nên suốt đời tình lụy
Nên suốt đời chung thủy
Yêu, yêu lắm, yêu nhiều
Như phù du suốt kiếp
Nào biết mình tự thiêu...
Trăm ngàn năm mãi nhớ
Trăm ngàn năm mãi đợi
Trăm ngàn năm mãi chờ
Con nước ròng ra khơi
Hỡi loài người kia ơi
Chuốc chi nhiều đau khổ
Hỡi loài người đáng thương
Ôm chi nhiều tơ vương
Đây này đây cháo lú
Xa rời bao đau buồn....
.............

Từ thuở ấy...lâu rồi 
Lời ru còn văng vẳng
Lang thang theo núi đồi
Tìm em hoài mấy kiếp
Em!... em ơi ... Em ơi ...!
 
Chu Hà



Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Cõi Ta Cõi Người

Cõi ta, hay cõi của người ta
Nhà ở phương mô, mãi bảo nhà
Mộng vói cung Hằng trêu bóng nguyệt
Mơ trèo phủ Quế bỡn hồn hoa
Phù vân vạn kiếp trôi tầng lớp
Lầu các xương khô lợp mấy tòa
Ai đãi tro tàn, tra cát bụi
Ta thèm hóa bướm, rượu ta pha
 
Chu Ha
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Ta Cõi Người

Cõi ta, hay cõi của người ta
Nhà ở phương mô, mãi bảo nhà
Mộng vói cung Hằng trêu bóng nguyệt
Mơ trèo phủ Quế bỡn hồn hoa
Phù vân vạn kiếp trôi tầng lớp
Lầu các xương khô lợp mấy tòa
Ai đãi tro tàn, tra cát bụi
Ta thèm hóa bướm, rượu ta pha
 
Chu Ha

TA
Trước sau sau trước vẫn là ta
Nhà ở muôn phương vạn xứ nhà
Những lúc say tình leo ghẹo Nguyệt
Nhiều khi chán ngãi bỡn đùa Hoa
Trời cao còn kén vài tay bợm
Đất thấp chưa lo mấy chục toà
Ngang ngửa non già rồi núi thẳm
Đầu xanh chẳng bợn tóc sương pha!
Friday, May 09, 2008

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bạn Đuyên Hồng đã ghé thăm và họa thơ mến chúc bạn cuối tuần vui, khoẻ [:D]
 
 
Thương Người Ngẫm Lại Thương Thân
(Thương về các nạn nhân sóng thần ở Indonesia và bão lụt ở Myanmar)

Nhà trôi
Vách nát ngổn ngang
Trẻ thơ vô tội
Bãi hoang xác đầy
Chết còn nằm vắt trên cây
Sống, ngơ ngơ ngác
Lạc bầy
Hãi kinh
Vói tay…cố bới thâm tình
Biển sâu lồng lộn
Bóng hình biệt tăm
Phải chăng trong giấc mơ lầm
Véo xem, sao nhói tận tâm thế này
Thế gian lắm cảnh đọa đày
Bom người,
động đất
Bão giông, sóng thần
Thương người…
Ngẫm lại thương thân

Quê tôi tang tóc
…Cũng ngần ấy thôi!



Chu Hà

 
Đăng nhập để trả lời
0
 


Cuộc hí trường

 
Đã biết trăm năm cuộc hí trường
Đời người mỏng tựa lớp hơi sương
Cỏ khâu vùi lấp, đâu vầng nguyệt
Xương trắng còn trơ dưới ánh dương
Khanh tướng, công hầu xây biển máu
Lê dân, trăm họ gánh tang thương
Nồi kê đã chín sao còn ngủ
Xáo thịt, nhồi da để đoạn trường
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0



Thương Người Ngẫm Lại Thương Thân
(Thương về các nạn nhân sóng thần ở Indonesia và bão lụt ở Myanmar)

Nhà trôi
Vách nát ngổn ngang
Trẻ thơ vô tội
Bãi hoang xác đầy
Chết còn nằm vắt trên cây
Sống, ngơ ngơ ngác
Lạc bầy
Hãi kinh
Vói tay…cố bới thâm tình
Biển sâu lồng lộn
Bóng hình biệt tăm
Phải chăng trong giấc mơ lầm
Véo xem, sao nhói tận tâm thế này
Thế gian lắm cảnh đọa đày
Bom người,
động đất
Bão giông, sóng thần
Thương người…
Ngẫm lại thương thân

Quê tôi tang tóc
…Cũng ngần ấy thôi!

Chu Hà

*  Cảnh tang tóc ở Birmanie mới đây, thật quá thương tâm, cho QH ké than thở với Chu Hà tí

Than

Rừng xanh
khóc ngất bên đồi
Thương mình giờ đã
tan rồi mộng mơ
Hôm qua
còn hát vu vơ
Mà nay ngả gục
trên bờ tang thương
Phố làng
như bãi chiến trường
Xác theo ngọn gió lạc đường
về đâu
Thiên tai gieo rắc
cơn sầu
Người còn ở lại
ươm mầu
nhớ thương

Qhal 100508
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-10 02:47:00quehuongal>
Quanh Tôi

Em tôi đứng hát bên ghềnh
Lời ca theo nhịp sóng rền ngoài khơi
Mẹ tôi khấn nguyện cho đời
Xin bình yên mãi lạy Trời xót thương
Cha tôi cày dưới ruộng nương
Lưng trần phơi nắng cùng hương ruộng đồng
 
Chị tôi mai sẽ theo chồng
Nghe con bìm bịp nao lòng xuân xanh
Anh tôi vai áo mỏng manh
Theo rừng sông núi đấu tranh kiên cường
Giữ gìn đất nước quê hương
Mơ giòng lịch sử ngàn chương giống nòi
 
Bỗng đâu... sấm giật liên hồi
Kìa cơn bão tố cuốn trôi cửa nhà
Giặc tràn biên ải từ xa
Ruộng đồng phút chốc hóa là bể dâu
Mẹ tôi thức trắng canh thâu
Thương cha tần tảo bạc đầu chẳng hay
 
Chị tôi duyên chẳng tròn đầy
Nên đôi gò má lại gầy thêm hơn
Em tôi còn tuổi trăng non
Tự dưng mất tiếng cười giòn trẻ thơ
Anh tôi giả mặt dại khờ
Học nghề vẽ máu lên cờ để yêu !
......
Hoa lòng vụt nở ban chiều
Trăm năm hỏi có bấy nhiêu tuổi buồn !?
 
QHal
10/05/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chu Ha
 

Cõi Ta Cõi Người

Cõi ta, hay cõi của người ta
Nhà ở phương mô, mãi bảo nhà
Mộng vói cung Hằng trêu bóng nguyệt
Mơ trèo phủ Quế bỡn hồn hoa
Phù vân vạn kiếp trôi tầng lớp
Lầu các xương khô lợp mấy tòa
Ai đãi tro tàn, tra cát bụi
Ta thèm hóa bướm, rượu ta pha
 
Chu Ha
 


 
Nghe Bích Ngọc diễn ngâm nè bậu ui :
 
 
:):):)

 
Hàn Sĩ Nguyên
Ngày tháng đong đưa đời gió bụi
Mặc ai xa mã chốn gian trần.
www.youtube.com/user/hsn2k3 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Bỗng đâu... sấm giật liên hồi
Kìa cơn bão tố cuốn trôi cửa nhà
Giặc tràn biên ải từ xa
Ruộng đồng phút chốc hóa là bể dâu
QHal
 
Mấy năm gần đây thiên tai xảy ra trên thế giới liên tục, lại còn nạn khủng bố,... mới có trận bão kinh hoàng ở Myanmar giờ thêm động đất ở Trung Quốc, rồi nạn khủng hoảng lương thực .... đời là những cuộc bể dâu... Người lành mắc nạn... người ác làm giàu QH ơi... [sm=102.gif]  CH
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HanSiNguyen

Trích đoạn: Chu Ha


Cõi Ta Cõi Người

Cõi ta, hay cõi của người ta
Nhà ở phương mô, mãi bảo nhà
Mộng vói cung Hằng trêu bóng nguyệt
Mơ trèo phủ Quế bỡn hồn hoa
Phù vân vạn kiếp trôi tầng lớp
Lầu các xương khô lợp mấy tòa
Ai đãi tro tàn, tra cát bụi
Ta thèm hóa bướm, rượu ta pha
 
Chu Ha
 



Nghe Bích Ngọc diễn ngâm nè bậu ui :
 
 
:):):)



 
Tiếp đi chớ Bậu [:D]... chỉ cho đệ cách đăng thi ngâm đi hihihihi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-13 21:49:30Chu Ha>
 


Vịnh bầy gà
 
 
 
Một mẹ chung bầy hỏi cớ chi
Ngày đêm cắn xé chẳng ra gì
Mồi ngon lựa miếng đòn thâm đá
Chỗ tốt ghìm nhau  nhượng mấy khi
Bả lợi khéo che phường mắt tục
Công danh dễ khiến kẻ vô nghì
Việc đời đã thấy thêm ngao ngán
Huynh đệ tương tàn chẳng thiếu chi!

 
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chu Ha

Tiếp đi chớ Bậu [:D]... chỉ cho đệ cách đăng thi ngâm đi hihihihi

 
Làm giùm thì âm thanh nó kêu... Chỉ thì âm thanh nó... điếc ngắc đó... Hehe...
Tiếp thì tiếp... Nghe thơ đây......
 
GIĂNG CÂU TỨC CẢNH
 
Thơ Chu Hà
Diễn ngâm Bích Ngọc
 
  
 

 
Hàn Sĩ Nguyên
Ngày tháng đong đưa đời gió bụi
Mặc ai xa mã chốn gian trần.
www.youtube.com/user/hsn2k3 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-15 20:28:52Chu Ha>

Làm giùm thì âm thanh nó kêu... Chỉ thì âm thanh nó... điếc ngắc đó... Hehe...
Tiếp thì tiếp... Nghe thơ đây......

GIĂNG CÂU TỨC CẢNH

Thơ Chu Hà
Diễn ngâm Bích Ngọc



Hì hì [:D] dzị thì tiếp tục đi sư huynh ... đã thiệt đã thiệt [:D]


Một cần, một sáo, một thuyền, ta
Gió bãi, chài giăng, chớ hỏi nhà
Trăng lộn đầu non soi bóng nguyệt
Hoa lèn đáy vực tỏa hương hoa
Lá vàng nước đội đưa vàng lá
Toà tháp đá xây dựng tháp tòa
Tri kỷ tri âm vò rượu quý
Bèo, mây, gợn sóng, bóng thuyền, ta

 
Chu Hà


 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»