CÓ BAO GIỜ NHÀM CHÁN
Hỏi anh nghen có bao giờ nhàm chán ?
Câu chuyện buồn ảm đạm của riêng em
Kể anh nghe giọt mềm dâng lảng đảng
Thắm xuống từng con chữ nặng trong em
Những niềm riêng tâm sự kềm trăn trở
Ngôn ngữ buồn lăn vỡ những giọt châu
Thắm từng câu nghe đau lòng xót dạ
Lời não nùng nghẹn thắt cả tâm sâu
Chuyện của em mỗi ngày khâu kết nhặt
Nó thật dài và vất vã buông câu
Mỗi lần viết là lần đau se thắt
Không dễ dàng thả bắt để dỡ dang
Em hỏi anh có bao giờ nhàm chán ?
Câu chuyện buồn lẫn quẫn ở thơ em
Nói thật lòng cho em dừng tay bút
Để trang thơ vơi đi chút muộn phiền
Tịnh Tâm
Hỏi anh nghen có bao giờ nhàm chán ?
Câu chuyện buồn ảm đạm của riêng em
Kể anh nghe giọt mềm dâng lảng đảng
Thắm xuống từng con chữ nặng trong em
Những niềm riêng tâm sự kềm trăn trở
Ngôn ngữ buồn lăn vỡ những giọt châu
Thắm từng câu nghe đau lòng xót dạ
Lời não nùng nghẹn thắt cả tâm sâu
Chuyện của em mỗi ngày khâu kết nhặt
Nó thật dài và vất vã buông câu
Mỗi lần viết là lần đau se thắt
Không dễ dàng thả bắt để dỡ dang
Em hỏi anh có bao giờ nhàm chán ?
Câu chuyện buồn lẫn quẫn ở thơ em
Nói thật lòng cho em dừng tay bút
Để trang thơ vơi đi chút muộn phiền
Tịnh Tâm


