ta vẫn cố gắng ngoi lên
khỏi nỗi buồn phiền trùng lấp
có lẽ mùa thu đã đến
nên chiếc lá vàng
run rẩy xót xa
trước cơn gió lốc
của cuộc tình rời rã
đắng cay
ta nghe như lời tình tự bên tai
lời ru trầm ấm
chất ngất miệt mài
nỗi nhớ đời đời bất tận
xâm chiếm tim ta
với bao hình ảnh
chợt đến chợt đi trau chuốt dỗ dành
ta thấy bầu trời giờ không còn xanh
như ước mơ xưa
ngày nào ấp ũ
suốt một thời rộn rã đón đưa
đã qua mau như con nước lũ
làm ướt mềm kỷ niệm ngủ yên trong tiềm thức
ta ngỡ thu đi mang theo buồn bực
vào vùng lãng quên
như tình yêu không bao giờ có thực
quá khứ lênh đênh
như tâm hồn nổi chìm với sóng vỗ
thời gian lạnh lùng
mặc những lời cầu khấn đêm ngày, những tàn phai xô đẩy
dày vò tận cùng
ký ức thơ ngây
nhung nhớ ...
khỏi nỗi buồn phiền trùng lấp
có lẽ mùa thu đã đến
nên chiếc lá vàng
run rẩy xót xa
trước cơn gió lốc
của cuộc tình rời rã
đắng cay
ta nghe như lời tình tự bên tai
lời ru trầm ấm
chất ngất miệt mài
nỗi nhớ đời đời bất tận
xâm chiếm tim ta
với bao hình ảnh
chợt đến chợt đi trau chuốt dỗ dành
ta thấy bầu trời giờ không còn xanh
như ước mơ xưa
ngày nào ấp ũ
suốt một thời rộn rã đón đưa
đã qua mau như con nước lũ
làm ướt mềm kỷ niệm ngủ yên trong tiềm thức
ta ngỡ thu đi mang theo buồn bực
vào vùng lãng quên
như tình yêu không bao giờ có thực
quá khứ lênh đênh
như tâm hồn nổi chìm với sóng vỗ
thời gian lạnh lùng
mặc những lời cầu khấn đêm ngày, những tàn phai xô đẩy
dày vò tận cùng
ký ức thơ ngây
nhung nhớ ...
vthl
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)