Vũng lầy của hắn .
Con đường trải càng xa càng nhỏ dần , nắng nhức mắt .
Con người ngày càng kiệt đi , khô sữa .
Thế nhưng họ vẫn buộc phải lê đi trên con đường vạch sẵn cho đời họ . Hay nói đúng hơn tự họ chọn .
Có những quãng đường vui , êm ái _ Có những quãng đường gồ ghề , lởm chởm đá sỏi _ Có quãng đường toàn cát , dưới nắng quái phồng rộp chân , rát buốt _ và cũng có những vũng lầy .
Tất cả … Tất cả là xã hội .
* * *
Mặt trời tròn , đỏ lừ như say rượu từ từ tụt xuống phía cuối trời xa , không gian nhuộm màu sắc vô tả , tổng hợp .
Hắn ngồi im , mặt cúi gằm , tay cố tước sợi dây nilon cho nhỏ thêm dù đã quá mảnh .
Ba mươi sáu , nhỏ kém vợ năm tuổi , bốn đứa con chung . Đó là tất cả gia tài mà hắn có , hắn tạo được .
Ngày xưa hắn “beau” lắm kia . Đó _ hắn thường khoe mẽ mỗi buổi sáng ngay cửa hàng giải khát số 1 của hợp tác xã Thắng Lợi . Không “beau” sao hắn có thể cuỗm được người yêu út của xếp hắn ?
Vợ hắn _ nguyên là bé út ít của ông tá không-quân coi sóc vùng đất đỏ Banmê này , trong một chuyến bay kết hợp hắn được ưu tiên chở “Bà” ra Đà-Nẵng thăm quê ngoại theo lời xếp dặn .
Ra quê ,ngay giữa căn nhà to lớn , đường bệ ở lộ Hùng-Vương , bà làm như vô tình giới thiệu cùng láng giềng : hắn là chồng bà .
ÔI chao ! Nhưng cứ trông cái mã của hắn ,bà nào lại chẳng mê tít thò lò đi : Cao , to , trẻ đẹp và nhất là đương độ xung tuổi hai mươi hai , trên ve áo lại phe phẩy hai đóa mai vàng bay nữa cơ chứ ?
Trông cứ oai oai là … Và dĩ nhiên , bố mẹ bà đời nào để vợ chồng con trẻ phải ngủ riêng .
Chẳng phải bố mẹ vợ hắn không biết , nhưng có điều … cái căn nhà to lớn oai phong ấy ,con gái họ tạo dựng nên cũng nhờ mấy đức ông chồng như thế . Căn phòng dành riêng cho bà xếp hắn dễ có đến chục lần gì đó hóa thành phòng hoa chúc rồi .
Mọi lần trước bà chỉ ra độ một đêm , đủ để nhảy dù cùng các nhà “ quý-phái” hoặc các ông tướng tá trên cấp , qua chỉ thị của chồng hờ . Nhưng lần này , sau cái đêm ấy , chẳng hiểu sao bà cứ bám riết lấy hắn , ở có gần tuần . Và từ đó …
Hắn thở dài , nhìn đống dây vụn vãi dưới chân , rồi ngả người trên mặt ghế nệm dài có đôi chỗ rách bung lòi cả mút , nâu xỉn lại .
Hắn lại nghĩ về cái thời được qua Mỹ tập huấn . Ở bên ấy có biết bao điều khoái cảm . Nước miếng hắn nhiễu ra , se vội điếu bạch phiến , hắn rít lấy rít để những hơi dài . Và vẫn tư thế ấy , hắn lâng lâng .
Ngày xưa … Ôi ! … Hắn run lên nhẹ và lại tiếp thu làn hơi thuốc chết người ấy .
Vợ hắn uể oải ngồi xuống chiếc ghế đối diện , tuổi bốn mươi mốt với những lo âu dạo gần đây khiến dung nhan bà hơi tàn đi , heo héo .
Nhìn chồng nằm nghỉ vẩn vơ bên làn khói đục lờ ma túy , bà thấy hơi ghê ghê .
Đâu rồi vóc dáng oai phong ngày ấy , vóc dáng chàng pilot trẻ chở bà đi buổi đầu tiên . Hết , hết rồi từ phong thái hào hoa đến lời ăn tiếng nói , chẳng còn gì ngoài cái thây ma đang báo hại bà từng ngày từng giờ .
Bà lại thở dài , chồm qua bàn lay lay cái thây ma ấy :
_ Dậy ! Dậy đi ông tướng , chiều rồi .
Hắn mệt mỏi cố nhướng cao đôi lông mi cong , rồi chừng như nhận ra vợ , hắn nhoẻn miệng cười , một nụ cười còn ít nhiều phảng phất khiến lòng bà hơi dịu lại , bà nói chậm chạp :
_ Trời ơi ! Ông chưa chịu dậy nấu cơm nước gì cả ư ? Bếp lạnh nguội , con cái lại sắp sửa đi học về nữa . Ôâng là cái giống gì vậy hở ông ?
Hắn chỉ biết cười , cười . Đứng lên đến phía sau lưng vợ , hắn cúi vuốt hai tay dài từ vai xuống người của vợ , âu yếm :
_ Em dạo này lo nghĩ nhiều quá , ốm trông thấy . Em không nghĩ gì về mình cả . Sao vậy hả em ?
Bà ngước nhìn , bắt gặp đôi môi chồng chờ đợi , bà lại thấy tội tội . Nghe chồng có vẻ lo lắng cho mình , bà cũng xúc động . Tánh bà vậy , cứ mỗi lần nghe người đàn ông nào tỏ ý thương hại âu yếm , bà đều sẵn sàng cho tất cả . Bà nhắm mắt … Hắn cúi hôn lên môi vợ , đôi bờ môi bắt đầu có những vết dọc khiến hắn cảm thấy nổi gai , hắn cố tìm một hình ảnh nào đó để nuốt trôi những nhầy nhụa của bờ môi son nhão nhoẹt , thì ngay lúc đó , hắn lại nghĩ dến tháng ngày bên Mỹ .
Ở bên Mỹ có bao nhiêu chốn trụy lạc hắn không biết , nhưng hắn luôn tự hào đã vào lắm cửa thiên đường , và cũng đã ngủ với nhiều thánh nữ . Đêm cuối cùng trên đất Mỹ hắn gọi một cô thật đẹp , thật kiêu kỳ . Ý hắn chơi cho bõ để mai này về nước . Nhưng sáng hôm sau , khi hắn thanh toán tiền với mụ tú , mụ nhún vai cười không lấy . Thấy hắn ngạc nhiên , mụ bèn dẫn hắn
lên chính căn phòng hắn thường ngủ , chỉ cho hắn coi , hắn mới té ngửa : Thì ra vở dọc vách tường đều có những lỗ bí mật nho nhỏ để … Hắn toan cự nự , mụ đã hôn đánh chóc lên má rồi nép mình vào ngực hắn mân mê :
_ Chính em , em cũng muốn tìm hiểu người Việt-Nam …
Hắn giẫy nẩy đẩy mụ ra :
_ No . I don’t …
Và quày quả bỏ đi .
Hắn chợt phì cười khiến vợ hắn ngạc nhiên , bà choàng tỉnh khỏi cơn đê mê :
_ Anh cười gì vậy ?
Hắn chột dạ nhưng sáng ý , nịnh :
_ Nếu mắt em to hơn một chút thôi , sẽ làm cho thế giới đảo điên .
Vợ hắn cười nũng nịu , Bà không nhận ra cái dối trá trong lời chồng : Lúc hắn cười , bà đang nhắm mắt . Hắn thừa dịp :
_ Em nấu cơm hộ anh đi , anh mệt quá …
_ Ứ ừ …
Thế nhưng bà vẫn đứng dậy , tuy tở mà bà vẫn cứ thấy yêu yêu , kỳ cục . Bà nói bâng quơ , nhưng hắn hiểu ý vợ :
_ Của anh ở trong xắc tay ấy .
_ Thank you .
Hắn cám ơn khách sáo và lần nữa hôn lên mắt vợ .
* * *
Hắn là cái gì và sẽ là cái gì đối với xã hội , điều đó dường như hắn quên nghĩ tới . Hắn quên hắn là cha , là chồng , là người nội trợ thay vợ . Giây phút này hắn quên hết , quên tất .
Hoàng hôn đã xẫm bóng căn nhà đối diện , trời cứ luôn đe dọa cơn mưa . mùa này , mưa nó quỷ quái , vô chừng . Hắn thèm ly cà phê .
Giá có ly cà phê .
Hắn nghĩ vậy nhưng lười xuống bếp , đến bầy muỗi bay vo ve hắn ũng chẳng buồn đuổi nữa nói chi … Hắn ngồi ngả trên chiếc ghế mây , đung đưa , bóng đêm cứ thế nuốt lấy hắn , chỉ chừa lại đôi bàn chân dài đón ánh điện hắt ra cửa nhà từ bên trong , nhòa nhòa .
Hắn đang nghĩ gì ?
Ngày xưa _ hắn lúc nào cũng ngày xưa _ đó là cái vũng lầy mà hắn không tài nào thoát lên được , mỗi lúc mỗi ghì hắn kéo xuống , cố nhận chìm hắn .
_ Long ơi !
_ Dạ ?
_ Mẹ đâu ?
_ Mẹ qua bác Văn rồi ba ạ .
_ Hừm … Lại tứ sắc … Lấy ba chai rượu thuốc , con .
_ Dạ .
Hắn uống ừng ực . Hơi rượu chưa đủ đô để hắn thấy tất cả lăn quay , chỉ đủ để hắn nhìn màu đổ bầm trong chai khinh bỉ . Hồi đó , hắn cần quái gì cái của này ? _ Nhưng bây giờ … Đúng là chó má . Se một điếu ma túy , hắn ém khói và nốc rượu vào .
Trên một vũ đài thân thể , hai tay bốc-xơ kỳ cựu bắt đầu nhập cuộc .
Hắn luôn là người khoái cảm giác mạnh , dường như cái khoái đó xuất hiện cùng lúc khi hắn đặt chân lên đất Mỹ , lên vũng lầy lục địa . Hầu như toàn bộ con người ở đó đều bước chung một con đường , con đường có nhiều vũng lầy , càng bước xa hơn vũng lầy càng sâu xuống , toát nhựa níu chặt đôi bàn chân .
Bởi thế cho nên hắn cũng có một vũng lầy .
Vũng lầy hắn rơi xuống thật tồi tệ , gian xảo lọc lừa , ký sinh , đĩ điếm , hoang phóng và ma túy .
Đột nhiên hắn giật mình , nhìn sững vào màn đêm .
Ngày xưa … ! … Ngày xưa … ! … Ôi !
Hắn bụm mặt . Thì ra trong cái vũng lầy nhơ nhớp của hắn , còn có một người con gái , đúng hơn là một người đàn bà , một ngưòi yêu , một người vợ không bao giờ cưới ngoan hiền , và một đứa con rơi tội nghiệp .
Một người phụ nữ yêu hắn nồng nàn , nhưng bản chất con người hắn đã bị sa lầy bên trời lạ , nên khi quay về hắn đã … và …
_ Đồ quỷ sứ !
Hắn la to làm mấy đứa con đang học bài cũng ngẩng đầu nhìn ra .
_ Eo ôi ! Ba sao dzậy ?
Tiếng con bé út sợ sệt , thằng Long nhìn em nói khẽ :
_ Ba xỉn rồi đó , im đi không thôi ổng “ uýnh” bây giờ .
Hắn nghe hết và tự cảm thấy mắc cỡ với cái lũ kêu hắn băng ba kia , hắn ngửa cổ tu một hơi dài .
* * *
Đặc sệt , dẻo quánh , nhớp nhúa lại lôi kéo hắn , hắn rơi vào tâm trạng bất ổn .
Hai tay bốc-xơ quay qua hội đồng hắn .
Cái thân thể vốn gầy đét thêm run rẩy vì cơn kích thích cùng tột , hắn ngã bật lên lưng ghế , tay cầm chai rượu buông thõng nặng nề .
Hắn phê , phê thật sự , phê chìm theo vũng lầy của hắn ./.
Buônma _ Năm 1985