Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn: Sự trả thù của một con chó cái .

0 trả lời, 5.620 lượt xem — Trang 1 / 1
Sự trả thù của một con chó cái .  
 
 
    Kẻ bàn thế này , người nói thế kia ,thế nọ , chung rốt lại chẳng một ai biết được rõ ràng về nguyên nhân cái chết của một cô gái .
    Hay nói đúng hơn họ đang bàn tán  về cái chết của một người phụ nữ , còn trẻ vì nhìn cái thân thể ấy không ai bảo là già cả . Cái thân xác đã lạnh tanh cứng ngắc vì chết từ đêm qua , một đêm mưa lớn nhất từ lúc bắt đầu mùa mưa . Một thân xác trần truồng , tròn trịa , không gợi cho ai cái cảm giác khó chịu khi phải nhìn một xác chết nếu như … ( chắc có lẽ lúc sống , cô ta phải là một người phụ nữ đẹp toàn diện , còn bây giờ … ) … Nếu như cái thân thể trần truồng kia khơi gợi lên lòng thương cảm của mọi người , thì khuôn mặt xác chết lại tạo nên một cảm giác trái ngược , khiến ai ai cũng phải nhổ nước bọt , buồn nôn khi trông thấy nó .
    Đôi con mắt sâu hoắm , mái tóc rã rượi phủ lòa xòa dính bệt vào trán , cái lỗ mũi biến đâu mất chỉ còn để lại một lỗ hổng đựng đầy nước mưa , chiếc miệng mở toang hoác nhe đôi hàm răng trắng nhởn , đôi gò má lỗ chỗ như tổ ong kéo dài xuống cần cổ thon thon cũng lỗ chỗ .
    Acid ! Đúng ! Một khuôn mặt đã bị phá hủy hoàn toàn bởi acid .
    Nhưng để dẫn đến cái chết ấy , là cái chai thủy tinh chứa thuốc sâu nằm long lóc cách xác chết không xa , hay bình acid trống rỗng kề bên ?
    Cô ta tự tử hay ai đó đã đầu độc rồi dựng ra cảnh này , vì nếu thật sự cô ta tự tử , việc gì phải cởi bỏ quần áo , phô bày thể xác mình ra ? Còn nếu như không tự tử thì tại sao lại có chai thuốc sâu kia ?
        _ Thật là đồ chó đẻ .
        _ Bà bảo sao ?
        _ Tôi bảo cái kẻ đã tạt acid cô ta kia .
        _ Ừ ! Thật là đồ chó đẻ .
    Ông gật đầu công nhận. Không hiểu sao ông cảm thấy thương hại cho cô gái ấy, với lòng xót xa , ông quay vào nhà và trở ra với một chiếc mền , ông phủ trùm lên xác chết .
    Năm nay ông vừa tròn sáu mươi tuổi , còn tráng kiện và khỏe mạnh lắm. Bà bỏ ông đi về bên kia đã được hai năm . Ông được hai con : một gái , một trai . Thằng con trai hiện đang làm viên chức nhà nước và ở luôn với vợ con ngoài thị xã . Còn con chị nó … Mỗi lần nhắc tới con gái là vợ ông khi sinh thời hay chép miệng :
        _ Tội nghiệp con tôi , nó đẹp như tiên mà nào ngờ nó lại …
    Ông thường gạt phắt , phũ phàng :
        _ Đừng nhắc đến nó nữa , tôi chẳng buồn nghe . Bà có biết nó đã bêu riếu tôi với bà khắp cả xóm giềng vì cái tội chửa hoang của nó chưa ? Nó là đồ chó đẻ bà có biết hay không ?
    Con gái ông năm ấy mới mười chín tuổi . Nhà có của ăn của để bởi nhờ ông có chức có quyền , nên trong nhà không thiếu thứ gì , từ chiếc xe cub cho mỗi đứa con ; đến tivi ; tủ lạnh ; đầu máy video … có đủ . Cho nên cô con gái rượu được cưng chiều hết biết mới đổ đốn , sinh hư , đua đòi chạy theo thời đại .
    Mười bảy tuổi , cô đã đến với ông thầy trẻ tuổi dạy kèm đêm , Và nếm đủ mùi đời với biết bao gã đàn ông chợt biết .
        _ Phải chơi như Mỹ mới thật sự biết chơi . Chúng mày ngu quá , tội gì cứ bo bo giữ của trời cho cơ chứ ? Phí …
    Những tay chơi quen biết đều đồng ý cho cô là thế : Một cái thùng chứa buloon đủ kích cỡ .
    Cho đến khi ăn sinh nhật lần thứ mười chín xong , ông bà về quê thăm họ hàng . Con chị bắt gặp thằng em trai đang mải mê xem phim nhà nghèo trong phòng riêng .
        _ Một cuốn phim tuyệt vời .
    Thằng em mười bảy tuổi , vạm vỡ to con , thốt lên thích thú nhích chỗ cho con chị ghé ngồi .
        _ Của nước nào ?
        _ Hồng-Công .
        _ Ừ ! Tao cũng thích xem Hồng-Công . Nhẹ nhàng , không thô bạo như thằng Mỹ . Mày kiếm ở đâu ra vậy ?
    Thằng em cười :
        _ Của ông bà bô chứ đâu . Còn khối cuốn ở phòng ổng .
        _ Thế cơ á !?
    Được nửa cuốn , chúng nó chẳng cần biết trên màn ảnh chiếu gì nữa …
    …
        _ Mày là đồ chó đẻ .
        _ Bà cũng vậy thôi .
    Thằng em khiến con chị cong cả người lên .
    …
    Một tháng sau ông bà trở về nhà , đâu lại vào đấy , vẫn là một bên ngoài gia phong nề nếp , lễ giáo rất mực , cha mẹ gọi con cái dạ , cha mẹ bảo con cái vâng . Vẫn đêm đêm bố mẹ nằm quấn nhau coi video , vẫn đêm đêm hai đứa con phạm luân lý . Đến lúc bụng con chị có cái gì đó khó tiêu chúng mới phát hoảng , dang nhau ra .
    Đã muộn rồi .
        _ Tao muốn phá quá .
        _ Tôi không biết .
        _ Ơ ! Cái thằng này . Của mày chứ ai vào đây ?
    Thằng em quơ tay :
        _ Bà nói xàm . Chẳng lẽ chỉ có mình tôi ?
    Con chị giận dữ :
        _ Thời gian mấy tháng nay chỉ có mỗi mày thôi .
        _ Xin bà . Đừng bắt con đổ vỏ .
        _ Đồ chó đẻ mất dạy .
        _ Như nhau thôi .
    Thằng em trơ tráo .
        _ Đồ đểu . Tao … tao sẽ mách bố mẹ .
    Thằng em cười đểu cáng :
        _ Thách bà đấy . Có thánh mới tin mồm bà .
    Con chị gào lên :
        _ nhưng … mày … mày phải nhận …
        _ Ở đây ? Trong nhà này ? Nhận ngủ với chị , làm chị có bầu ? Rồi nhận làm cha của một cái hoang thai trong bụng chị ? Ha … Ha… Bà làm tôi buồn cười nôn cả ruột .
        _ Được rồi ! Mày sẽ biết tay tao .
        _ Còn tới cái gì nữa cơ chứ ? Hả !
        _ Tao sẽ … để rồi mày phải mở mắt ra coi .
        _ Ready .
    Và vì gia phong , vì thể diện , ông đã đuổi cổ đứa con gái cưng ra khỏi nhà :
        _ Cút xéo . Mày làm nhơ nhuốc danh dự gia đình . Tao không thể chấp nhận một đứa con chó đẻ như mày . Đồ chó đẻ .
        _ Ông làm như ông đạo đức lắm , có cả khối phim con heo trong tủ ông kia .
        _ A ! Con này láo . Cút !
    Ông nổi nóng vì bị lật tẩy , cầm chiếc đôn của salon phóng trúng đầu làm ocn chị ngã ngất . Thấy con gái xỉu bà cũng ngã chết giấc theo .
        _ Thằng kia , lôi nó vất ra đường .
        _ Con xin bố …
        _ Có nghe không ?
        _ Bố thương chị em con …
        _ Mau !
    Thằng em nào dám cãi lời bố , một đứa con ngoan .
    Đến ngày thứ bảy , nghĩa là một tuần sau khi có cái xác chết của người phụ nữ nằm trước nhà ông . Buổi sáng , ông nhận được một phong bì dày , để tên người nhận là ông , không có tên người gửi . Thư chuyển bằng tay được nhét vào dưới khung cửa nhà ông .
    Đó là một phong bì chứa bảy tấm hình màu , chụp cảnh ông làm tình với đĩ , đằng sau một tấm hình có dòng chữ :
Sài-Gòn . Đêm 25 tháng 04 năm 1990 . Tai khách sạn … Nhớ chứ ? …
    Làm sao ông quên được những ngày đi công tác xa của cái thuở còn phong lưu tại chức , chỉ có điều lúc đó ông đã quá say ,vả lại ông còn sài thêm thuốc kích dục nữa , ông chỉ quên có một điều là không biết mình đã ngủ với bao nhiêu cô , và điều làm ông nhớ nhất là hình như ông rất hài lòng với những cô gái ăn sương ấy .
    Có một tấm hình phía sau ghi bằng mực đỏ :
Sài-Gòn đêm 27/4/90
Ông chửi tôi là đồ chó đẻ thế mà ông lại thích làm tình theo kiểu đó . Cả ông và thằng con trai ông , đều thích chơi theo kiểu chó đẻ . Thật đã đời .
    Ông bàng hoàng lật phía trước tấm hình , chụp chính diện , đứa con gái ông quỳ bò nhìn thẳng vào ống kính , đằng sau … trên lưng nó là ông _ chính là ông _ đang chồm lên trong một tư thế rất là … với khuôn mặt đờ ra vì say , và vì thuốc …
    Ông ngã ngồi xuống ghế , dựa ngửa kinh hoàng nhìn lên bàn thờ vợ .
    Tấm hình cuối cùng chụp ba người . Con gái ông , một thằng bé giống hệt con trai ông , và một đứa bé gái được ẵm trên tay, phía sau ghi :
Con chó đẻ đẻ ra thằng chó đẻ , vừa kêu ông là ngoại và cũng vừa kêu ông là nội .Với một con chó nhỏ vừa gọi ông bằng ngoại và cũng vừa gọi ông bằng bố .
    Ông chợt hiểu ra rồi ngồi chết lặng trên ghế .
    Ở bên ngoài có tiếng ồn ào , rối tiếng chạy đuổi nhau , tiếng khóc trẻ con , tiếng gào người lớn , đàn ông , đàn bà , huyên náo . Ông vẫn lặng câm.
    Ông vẫn lặng câm ngồi bất động .
    Đứa con dâu chạy vào thấy bố chồng ngồi chết trân , đôi mắt mở to , vội đến giật lấy xấp hình . Theo sau nó là thằng con trai ông đứng sững nhìn bố trân trân . Cuối cùng là ba đứa trẻ . Thằng bé lớn , thưàng bé nhỏ giống nhau như đúc , và một đứa bé gái được thằng lớn ẵm trên tay : Em gái nó hay là cô của nó ?
    Đứa con dâu nhìn xấp hình , nhìn ông bố , nhìn chồng , nhìn lũ nhỏ rồi gào rú lên , vất cả xấp hình vào mặt chồng :
        _ A ! Đồ chó đẻ ! … Lũ các ngươi mới đúng là đồ chó đẻ . Á …!
    Cô ta vùng bỏ chạy như ngưòi điên , làm rơi trong người ra một phong bì khác cũng văng tung một vài tấm hình , có tấm chụp hình chị chồng cô ẵm thằng bé lớn lúc còn nhỏ , đằng sau ghi :
Đây là hình chị chồng cô , cũng là vợ lớn ẵm con trai của chồng cô .
    Thằng con trai như mất hồn , ngồi xuống lượm những tấm hình xếp lại trước mặt . Từng tấm … từng tấm … , cuối cùng lôi trong túi ra một tấm hình chị nó đang tắm cho con trai nó , cả hai mẹ con đều trần truồng :
Đây là hình em đang tắm cho con trai chúng mình . Anh thấy con thế nào ? Tao có còn đẹp , còn hấp dẫn như xưa không hở thằng em chó đẻ ?
    Thằng con trai đến bên bố , bố nó đã chết vì xung huyết . Nó nhìn sang lũ nhỏ rồi đưa tay vẫy , lũ trẻ rụt rè đến vây quanh nó .
    Phía ngoài kia , ở ngoài đường , có tiếng xe tải thắng gấp kêu rợn người kèm theo tiếng la :
        _ Chết rồi ! Xe cán chết người rồi !
    Về cái chết của người đàn bà trẻ , chỉ có một người biết , đó là một con đĩ , người đãđưa tận tay những lá thư và những đứa bé đến cho người thân ruột thịt của bạn mình . Lúc này đang ngồi gẫm lại sự việc đã qua trong căn nhà nhỏ .
    Đêm mưa ấy con bạn nó khóc rất lâu , khóc nhiều . Dường như trước khi chết , con người ta cũng còn nuối tiếc một chút gì thì phải ?
    Bạn nó vào phòng tắm . Để rồi từ đó , từ chốn sạch sẽ đó theo ước nguyện để lại trong mảnh giấy kẹp vào kẽ hở manh ván nứt , nó đã đưa xác bạn nó về lại cổng nhà xưa.
     Nó chợt rùng mình lầm thầm khấn :
        _ Mày có linh thiêng phù hộ cho tao , tao đã làm đầy đủ trách nhiệm mày giao phó . Mày nói đúng ! Đã là một con chó đẻ thì khi chết phải hủy khuôn mặt chó đẻ ấy đi , rồi chết mới thanh thản linh hồn , không thiếu nợ gì đời cả .
    Hôm mở cửa mả cha và vợ , thằng con trai thấy gần đó có một nấm mộ mới , thấp lè tè vì bị mưa nén đất xuống , không có bia mộ . Nó hỏi thăm , được biết đó là mộ của một phụ nữ trẻ chết oan , không thân thích , chẳng hiểu vì sao đó chết rất thảm thương , trần truồng , khuôn mặt bị phá hủy do acid không thể nhận diện được . Nó thắp mấy cây nhang cắm lên ngôi mộ ấy , vái ba vái như thể mộ người thân . Một giọng đàn bà nào đó tiếp lời :
        _ Hình như công an họ nói ở bắp đùi non bên trái của cô ta có một bớt son màu đỏ , to cỡ đồng bạc cắc vậy .
    Thằng con trai nghe thế đột nhiên gào rú lên , rồi nằm ngã vật ra đất ,người ta cho rằng nó quá thương cha nhớ vợ nên mới vậy . Có người chép miệng :
        _ Tội nghiệp ! Thiệt là chí hiếu chí tình . Con người có lễ nghĩa gia phong nề nếp . Thiệt khác xa mấy cái đồ chó đẻ , thấy vợ chết còn mừng nữa là khác ./.
                                                             
Buônmathuột 02/ 09/ 1992
Đăng nhập để trả lời
0