Giai cấp .
Nó khoái nhất là chốn này yên ả , không ồn ào như những lề đường gần các khu phố chính .
Dạo trước , nó cũng ngụ ở một trong những chỗ thuộc về các khu phố chính . Không thể nào chịu nổi , lớp đàn ông thì say xỉn , con nít khóc lóc , đám đàn bà thì mè nheo đủ chuyện , còn lũ choai choai như nó thì … Ôi dào bày đặt ….
Thế là tự nó đi tìm lấy một chỗ cho riêng mình . nó học chưa qua lớp năm , nghèo … kinh tế khó khăn , nhà lại đông con , nên nó đành khăn gói quả mướp từ giãvùng quê yên tĩnh , mò ra chốn thị thành mưu sinh .
Đời đã dạy cho nó nhiều chuyện , cần biết và cả không cần biết , một tí ti tri thức cũng đủ giúp nó cố gắng chống trả lại thói đời , đủ giúp nó giữ được những gì thật là của nó .
Mười bốn tuổi , không còn nét ngây thơ trên khuôn mặt đã đanh lại theo tháng ngày khốn khổ , không còn sự hồn nhiên tuổi nhỏ qua bao lần lăn lộn vào đống rác đời , để kiếm từ chốn dơ dáy đó một miếng ăn .
Nhiều đêm , khi phố đã im ngủ và lũ chó cũng thôi cắn sủa ngậu xị , nó co ro nằm trong chốn bình an mà suy gẫm sự đời . Nó không hiểu tại sao có người quá giàu , có thể vung tay tiêu hàng trăm ngàn , hàng triệu chỉ trong một khoảng thời gian không đủ cho nó kiếm được vài ngàn đồng tiền bán phế liệu gom được . Lại có người quá nghèo , nghèo đến độ … như thiếm Liên chồng vừa chết vì sốt , phải nuôi hai đứa con còn quá nhỏ vì suy … suy cái gì nhỉ ?... Cho người ta ngủ chỉ đủ mua cho con dĩa cơm của bà Sáu bán đêm .
Lũ con gái mười lăm mười sáu , rủ nhau đi làm ở những quán đèn mờ , thí đời mình vào ánh lửa lân tinh . Lũ con trai nhỉnh hơn nó vài tuổi thì đủ nghề , nếu có thể gọi đó là những nghề nghiệp . Kể cả nó , lũ trẻ gái trai thản nhiên nhìn cuộc đời trôi qua hàng ngày , yên phận , mỗi đứa làm một công việc mình đã chọn .
Cái lý do chính đáng dẫn nó đến việc tách rời chỗ ngụ cư tập thể , kiếm một chốn bình yên là vì … là vì … cách đây mấy tháng , thằng Cu Lỳ một đêm bỗng nổi chứng mò chun vômùng nó , trần truồng , nóng bỏng và men rượụ nồng nặc , đòi nó cho … Trời ạ ! Nó vừa tròn mười bốn tuổi , chưa phát triển đầy đủ những gì trên cơ thể con nít , vậy mà thằng Cu Lỳ đòi … đòi cho bằng được . Nó hoảng quá , la trời , rồi chui ra khỏi mùng , chạy tránh một chỗ xa ngồi run bần bật .
Nó còn nhỏ quá , thằng Cu Lỳ lại cao to dù vừa mười bảy tuổi . Say , thằng Cu Lỳ tính chui ra rượt theo nó , đụng phải thiếm Liên thằng Cu Lỳ kéo đại vào mùng . chỉ nghe tiếng thiếm la : Đồ quỷ , làm gì dzậy ? Rồi tiếng thiếm cười … cười … cười mãi , chắc thiếm rờ thấy mớ tiền thằng Cu Lỳ cơn nãy đưa cho mà nó vất lại trong mùng . Nó khóc lên rưng rức : Thiếm Liên vừa để tang chồng được đúng ba ngày .
Tại sao ? Tại sao ở giữa cõi đời này lại có thể xảy ra những câu chuyện quái quỷ như vậy . Tại sao có giàu nghèo ? Và tại sao lại có tiền ? Tiền là gì ? !
Nó tự hỏi rồi tự nó tìm câu trả lời , đầu óc nó khô sỏi đi và những tiếng thì thầm tuổi dậy thì không còn làm cho nó chú ý đến , bởi vì nó còn phải ăn , phải mặc , phải kiếm tiền .
Là con gái , nó biết giữ vệ sinh thân thể là cần thiết , nên nó luôn tuân thủ theo nguyên tắc đó : sạch sẽ . Có thể với người nào xa lạ nhìn vào nó vẫn thấy vẻ nhếch nhác , dơ bẩn , nhưng với người vỉa hè thì nó quả là một kẻ trên họ một bậc , đài các , dạng tiểu thư nửa mùa .
Đêm nay , nó không tài nào ngủ được . ngồi bó gối co ro , lưng dựa vào vách tường ốp men lạnh ngắt . Cơn mưa áp thấp không to nhưng dai dẳng , khiến mặt đường loang loáng nước đục ngầu . Nó cảm thấy đêm nay làm sao ấy , khang khác trong người , bồn chồn , khó chịu , bực bội và bỗng dưng muốn cáu gắt , một mình .
Nó làm sao hiểu được rằng hoa đến thì thì hoa phải nở , chỉ cảm nhận được phía dưới rốn cứ râm ran , cơn đau nhẹ .
Nó chui ra khỏi mùng , đứng vươn vai và làm vài động tác thể dục . Nó thấy uể oải , mệt mỏi nữa . Nơi ngực , hai đầu vú căng nhức và nhú lên , nó đưa tay rờ rồi chợt mĩm cười , nó nghĩ tới quả trứng cá , cũng tròn tròn nho nhỏ như vậy . Dưới làn vải thun ôm , hai đầu vú như muốn vươn lên , thoát thai và hoàn hảo hơn ở tương lai .
Thằng con trai chủ nhà đi chơi về khuya , bắt gặp nó đang ngồi tiểu ở vệ đường , hắn cười . Nó vội kéo quần đứng lên . Ban đêm , tối , nhưng hai gò má nó nóng bừng , ửng đỏ . Nó nghĩ hắn thấy hết những gì của nó , và nó cáu : Cười gì ? _ Hắn lại cười : Cười em , lớn rồi mà còn đi bậy ! - Xí , ai lớn ? Người ta còn chút xíu hà . Hắn vẫn cười rồi đi vào nhà .
Gần sáng trời trở lạnh hơn , có lẽ khoảng ba giờ , mưa vẫn rơi đều ,nhẹ . Nó giật mình và hoảng hồn , thằng con trai chủ nhà chui vào mùng nó ngủ tự lúc nào , hơi thở đều và mắt ngủ ngoan hiền . Chỉ có bàn tay là nghịch ngợm , lần vào trong áo nó , đặt lên bầu vú mới nhú non tơ .
Đột nhiên , nó cảm thấy có một điều gì đó màu nhiệm sắp xảy ra cho riêng nó . Nó đặt tay lên bàn tay kia và ấn nhẹ , sự rung cảm lan truyền khắp châu thân , và nó biết , nó sắp làm người lớn.
Thằng con trai giật mình ôm ghì lấy nó , nó để yên …
Nó đã yêu một người không cùng giai cấp với mình ./.
Buônma _ 24 / 10 / 1996