Trích đoạn: hoangau
Trích đoạn: Trạc Tuyền
Nhớ
Tự nhiên thấy nhớ người tôi thương
Nhớ ánh trăng thu rọi sân trường
Nhớ đóa hoa sen hồng nắng sớm
Nhớ hương ngâu ngan ngát vấn vương
Biết là như vậy tội mình thôi
Đêm về thui thủi giấu lệ rơi
May mà không nằm mơ nói nhảm
Mụ chằn nghe thấy chắc...Răng rơi./.
Đoá hoa sen đã đến toả hương.
Chỉ còn trăng với nguoitoithuong
Chẳng biết phiêu du nơi nào nhỉ.
Sao nỡ bắt thầy mãi vấn vương.
Khốn khổ thân thầy, nhớ trò yêu (*)
Trong mơ cũng chẳng dám ... làm liều...
Anhtrangthu hỡi, nguoithuong nữa
Mau đến kẻo thầy ... ốm rồi ... tiêu !
---
(*) Ở đây dùng từ "trò" không thích hợp lắm. Trên quan điểm của thầy thì phải dùng từ "tiểu", thầy nhở. Nhưng mà "tiểu yêu" thì dễ bị hiểu nhầm lắm, phải hông thầy !!!. Thôi con cứ viết thế cho nó lành thầy ạ !
Tự nhiên thấy nhớ...nhớ ai
Hiểu rồi...thư quán...trong ngoài vườn thơ
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)




ha ha đó có phải lý do mà chị Liên Thơ nói nhà chị ấy chỉ giữ được tấm áo cà sa của thầy thôi phải hông nè... giờ con mới minh bạch híhí hí bí hiểm quá thể 

