Chùm truyện mini I
THỨC TỈNH
Hắn rất bận. Việc cơ quan xong là hắn phóng xe về nhà ngay. Hàng núi công việc đang chờ hắn ở nhà. Lúc đầu hắn chỉ kẻ vẽ quảng cáo. Dần dần hắn mua được máy chụp ảnh, quay phim. Giờ đây, nhà hắn làm thêm cả đánh máy vi tính, in ấn, photocopi, ép platic. Hắn thường dậy từ lúc bốn giờ sáng và đi ngủ sau mười hai giờ đêm, ấy vậy mà công việc vẫn dồn đống. Nhà hắn quanh năm đều là ngày làm việc. Tết là những ngày hắn bận nhất. Hắn chạy như chong chóng từ điểm vui chơi này đến điểm vui chơi khác để phục vụ ảnh xuân cho thượng đế. Vợ hắn lo rửa phim, trả ảnh. Thành thử chẳng có ai đến chúc tết hắn và đương nhiên hắn cũng không đi chơi nhà ai. Trong cơ quan hay láng giềng, khi nhà ai có việc hiếu hỉ hắn đều không đến. Hắn nghĩ mình không đến cũng chẳng sao. Thiếu mình tiệc vui cũng không buồn đi. Có mình đám tang kia cũng không đông hơn.
Tết năm nay, trên đường chạy về nhà lấy thêm phim, hắn không may bị tai nạn phải vào viện cấp cứu. Vợ hắn phải gánh thêm công việc của hắn để lại nên chỉ nhoáng lên được một tí thăm hắn và gửi tiền nhờ bệnh viện chăm sóc hộ. Đồng nghiệp, có lẽ ai cũng nghĩ: “mình không đến cũng chẳng sao!” nên hắn nằm thui thủi một mình như một kẻ tứ cố vô thân.
Mấy hôm sau, có một bệnh nhân ở cùng phòng với hắn buột miệng hỏi:
- Anh không có gia đình, người thân, bạn bè hay sao mà tôi chẳng thấy có ai đến thăm cả?
Hắn im lặng, ngoảnh mặt vào tường và những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên khuôn mặt hốc hác do thiếu ngủ của hắn.
(Bài đã đăng Giáo dục &Thời đại số 37/2002)
SẮP XẾP TỔ CHỨC
Năm nay, ông sắp sau mươi. Sức ông còn khỏe, trí ông còn sáng. Ông còn phục vụ được nhiều năm nữa cho đất nước nhưng cấp trên đã thông báo hết năm nay ông sẽ nghỉ hưu. Trong cuộc họp cơ quan (sau khi đã nhận được thông báo), ông tuyên bố: Cơ quan chúng ta trong mấy năm gần đây tuy đạt được nhiều thành tích nhưng nhìn chung chưa tương xứng với tiềm năng và yêu cầu của sự nghiệp đổi mới. Nguyên nhân chính là công tác cán bộ, một số trưởng phó phòng ban còn yếu về năng lực hoặc thiếu nhiệt tình. Vì vậy trong thời gian tới chúng ta phải sắp xếp lại công tác tổ chức sao cho vừa gọn nhẹ, vừa hiệu quả, cần chọn đúng người đúng việc. Sau lời nói như thánh phán trước cuộc họp, cùng các lời rỉ tai trong các bàn nhậu nào là cấp trên yêu cầu mình phải sắp xếp lại bộ máy rồi mới cho nghỉ, nào là cậu A, cô B có năng lực mà chưa được đề bạt… của ông, làm nhiều kẻ lo sốt vó và cũng không ít người thấp thỏm hy vọng. Từ đó, nhà ông tới tấp kẻ ra người vào, thậm thà thậm thụt. Nụ cười luôn nở trên khuôn mặt rạng rỡ của vợ chồng ông. Chỉ tội mấy nhà hàng xóm mất ngủ vì tiếng xe rú và tiếng chó sủa đêm thâu. Rồi ông tổ chức lên lão “sáu mươi’. Ngày mừng thọ của ông đông như ngày hội. Cùng những lời chúc tụng có cánh là phong bì phong bao, gói to gói nhỏ. Có người còn thuê thợ vẽ ảnh, khắc tượng của ông để tặng. Có điều, từ đó danh sách đề nghị bổ nhiệm, miễn nhiệm cán bộ mà phòng tổ chức đã đệ trình và cuộc họp lãnh đạo đã thông qua cứ nằm im trong cặp ông cho đến ngày ông nhận quyết định nghỉ hưu.
(Bài đã đăng Giáo dục & Thời đại số 41/2002)
THỨC TỈNH
Hắn rất bận. Việc cơ quan xong là hắn phóng xe về nhà ngay. Hàng núi công việc đang chờ hắn ở nhà. Lúc đầu hắn chỉ kẻ vẽ quảng cáo. Dần dần hắn mua được máy chụp ảnh, quay phim. Giờ đây, nhà hắn làm thêm cả đánh máy vi tính, in ấn, photocopi, ép platic. Hắn thường dậy từ lúc bốn giờ sáng và đi ngủ sau mười hai giờ đêm, ấy vậy mà công việc vẫn dồn đống. Nhà hắn quanh năm đều là ngày làm việc. Tết là những ngày hắn bận nhất. Hắn chạy như chong chóng từ điểm vui chơi này đến điểm vui chơi khác để phục vụ ảnh xuân cho thượng đế. Vợ hắn lo rửa phim, trả ảnh. Thành thử chẳng có ai đến chúc tết hắn và đương nhiên hắn cũng không đi chơi nhà ai. Trong cơ quan hay láng giềng, khi nhà ai có việc hiếu hỉ hắn đều không đến. Hắn nghĩ mình không đến cũng chẳng sao. Thiếu mình tiệc vui cũng không buồn đi. Có mình đám tang kia cũng không đông hơn.
Tết năm nay, trên đường chạy về nhà lấy thêm phim, hắn không may bị tai nạn phải vào viện cấp cứu. Vợ hắn phải gánh thêm công việc của hắn để lại nên chỉ nhoáng lên được một tí thăm hắn và gửi tiền nhờ bệnh viện chăm sóc hộ. Đồng nghiệp, có lẽ ai cũng nghĩ: “mình không đến cũng chẳng sao!” nên hắn nằm thui thủi một mình như một kẻ tứ cố vô thân.
Mấy hôm sau, có một bệnh nhân ở cùng phòng với hắn buột miệng hỏi:
- Anh không có gia đình, người thân, bạn bè hay sao mà tôi chẳng thấy có ai đến thăm cả?
Hắn im lặng, ngoảnh mặt vào tường và những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên khuôn mặt hốc hác do thiếu ngủ của hắn.
(Bài đã đăng Giáo dục &Thời đại số 37/2002)
SẮP XẾP TỔ CHỨC
Năm nay, ông sắp sau mươi. Sức ông còn khỏe, trí ông còn sáng. Ông còn phục vụ được nhiều năm nữa cho đất nước nhưng cấp trên đã thông báo hết năm nay ông sẽ nghỉ hưu. Trong cuộc họp cơ quan (sau khi đã nhận được thông báo), ông tuyên bố: Cơ quan chúng ta trong mấy năm gần đây tuy đạt được nhiều thành tích nhưng nhìn chung chưa tương xứng với tiềm năng và yêu cầu của sự nghiệp đổi mới. Nguyên nhân chính là công tác cán bộ, một số trưởng phó phòng ban còn yếu về năng lực hoặc thiếu nhiệt tình. Vì vậy trong thời gian tới chúng ta phải sắp xếp lại công tác tổ chức sao cho vừa gọn nhẹ, vừa hiệu quả, cần chọn đúng người đúng việc. Sau lời nói như thánh phán trước cuộc họp, cùng các lời rỉ tai trong các bàn nhậu nào là cấp trên yêu cầu mình phải sắp xếp lại bộ máy rồi mới cho nghỉ, nào là cậu A, cô B có năng lực mà chưa được đề bạt… của ông, làm nhiều kẻ lo sốt vó và cũng không ít người thấp thỏm hy vọng. Từ đó, nhà ông tới tấp kẻ ra người vào, thậm thà thậm thụt. Nụ cười luôn nở trên khuôn mặt rạng rỡ của vợ chồng ông. Chỉ tội mấy nhà hàng xóm mất ngủ vì tiếng xe rú và tiếng chó sủa đêm thâu. Rồi ông tổ chức lên lão “sáu mươi’. Ngày mừng thọ của ông đông như ngày hội. Cùng những lời chúc tụng có cánh là phong bì phong bao, gói to gói nhỏ. Có người còn thuê thợ vẽ ảnh, khắc tượng của ông để tặng. Có điều, từ đó danh sách đề nghị bổ nhiệm, miễn nhiệm cán bộ mà phòng tổ chức đã đệ trình và cuộc họp lãnh đạo đã thông qua cứ nằm im trong cặp ông cho đến ngày ông nhận quyết định nghỉ hưu.
(Bài đã đăng Giáo dục & Thời đại số 41/2002)
Thah