<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-09 01:29:05TRƯƠNG HUYNH>
NÓN BÀI THƠ
Nón bài thơ ở nơi đâu
Áo người nay đã bạc màu thời gian
Tình theo gió núi mây ngàn
Mười năm còn lại mộng vàng phấn hương
Nón bài thơ phía người thương
Chiều xa nhớ lạ sân trường không em
Bài thơ lưu bút cũ mèm
Dòng mực tím đổ lấm lem tôi rồi
Ngày xưa tháng cũ xa vời
Thoáng tia mắt liếc tả tơi chiều nào
Tiếng guốc gõ vào hư hao
Nhạt nhòa mưa bụi nắng đào nguyên sơ
Nón nào là nón bài thơ
Em về gió lộng nghiêng bờ sông xanh
Ngẩn ngơ hồn gửi kinh thành
Trăm năm còn lại chút hanh hao này
T Đ T
HOÀI NIỆM MƯA
Chừ mưa khuất ngọn sầu đông
Đã lấp lối nắng bên sông một thời
Mây bay còn lại khoảng trời
Người qua còn lại góc đời dấu chân
Nghiêng về đâu nón thanh tân
Đường hoàng lan mộng mấy lần xôn xao
Bởi em má phấn môi đào
Nên ta sỏi đá chiêm bao mấy chiều
Chừ cong mấy nhịp cầu yêu
Mưa bên nớ để buồn nhiều bên ni
Ướt rồi sách vở mùa thi
Mịt mờ đâu dáng xuân thì hôm qua
T Đ T
ĐA TẠ
Tạ ơn ngọt đắng của đời
Đa mang từ độ nhuốm lời cỏ hoa
Nhạc bay lên đỉnh sáng lòa
Thơ trầm xuống vực khóc òa tỉnh mê
Đường về mộng thực lê thê
Vầng trăng cố lý bên tê mịt mù
Cám ơn em nhỏ thiên thu
Thoát thai từ thuở vi vu nói cười
Cầm giam trong sắc hồng tươi
Trăm năm trầm tích mắt người tiểu thư
Trắng xa áo tuyệt sương mù
Vàng phai tàn nhẫn mấy thu rộn ràng
Cúi đầu trước mộng xênh xang
Lạy đa tạ giữa thiên đàng trần gian
T Đ T
TÌM
Tìm em lưu lạc cung đàn
Bổng trầm tiếng dế ngỡ ngàng ngày thơ
Giữa lòng phố thị còn mơ
Đường đê ai thả tóc tơ cợt đùa
Tìm trong nước mặn đồng chua
Ta mục đồng bước xa mùa rong chơi
Khói lam bay phía xa vời
Sợi nào sót lại bay trời tha hương
Tim em lạ lẫm phố phường
Hồng lên em chút xuân hường phôi pha
T Đ T
TÌNH QUÊ
Nhớ sao thưở ấy hồn nhiên
Chuồn chuồn châu chấu bay triền cỏ non
Chóc chim còn hót véo von
Vút lên vườn cũ lời ngòn ngọt xưa
Người trao ta trái khế chua
Ghé răng nửa miếng muốt mùa nhớ nhau
Tình đầu thoang thoảng hương cau
Thôi bây giờ đã qua cầu gió bay
Xa quê mới tiếc tháng ngày
Xa người mới biết trắng tay chữ tình
Thị thành không mọc trúc xinh
Binh đinh không đẹp bằng đình làng ta
Bao giờ về dưới cội đa
Chờ nhau nghe nặng tình già hơn xưa
T Đ T
HẸN VỚI HUẾ
Một vầng trăng rụng xuống cầu
Một tôi rụng xuống nỗi sầu ly hương
Bao giờ về lại Huế thương
Bình yên dạo giữa phố phường trầm tư
Được nghe em nói bây chừ
Dòng Hương vẫn cứ ngần ngừ không trôi
Tiếng chuông Linh Mụ bồi hồi
Hàng dương thủ thỉ trên đồi Thiên An
Kinh thành lối cũ mang mang
Hồn cung nữ dạo bước vàng chiều phai
Một thời tình dại lên ngai
Dáng em ngự giữa trang đài Huế xưa
Một vầng trăng rụng xuống cầu
Một tôi đứng cuối giang đầu mà đau
Hẹn với Huế đến ngày sau
Tôi về thân hóa tan vào màu Hương
T Đ T
NHỚ QUÊ
Ở đó còn lại con sông
Khúc thơ thẩn ngóng khúc tần ngần trôi
Bên bờ lở ngóng bên bồi
Đò ngang chưa kịp bắc lời nhớ thương
Ở đó còn lại con đường
Sương giăng lá rủ phố phường ngủ quên
Nỗi buồn tuổi dại không tên
Vu vơ ghé lại đậu thềm mưa bay
Ở đó em chưa hề hay
Mối tình ta giữ để say với đời
Chân đi lòng gửi lại rồi
Áo cơm chi để nửa trời nhớ quê
TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN
Nón bài thơ ở nơi đâu
Áo người nay đã bạc màu thời gian
Tình theo gió núi mây ngàn
Mười năm còn lại mộng vàng phấn hương
Nón bài thơ phía người thương
Chiều xa nhớ lạ sân trường không em
Bài thơ lưu bút cũ mèm
Dòng mực tím đổ lấm lem tôi rồi
Ngày xưa tháng cũ xa vời
Thoáng tia mắt liếc tả tơi chiều nào
Tiếng guốc gõ vào hư hao
Nhạt nhòa mưa bụi nắng đào nguyên sơ
Nón nào là nón bài thơ
Em về gió lộng nghiêng bờ sông xanh
Ngẩn ngơ hồn gửi kinh thành
Trăm năm còn lại chút hanh hao này
T Đ T
HOÀI NIỆM MƯA
Chừ mưa khuất ngọn sầu đông
Đã lấp lối nắng bên sông một thời
Mây bay còn lại khoảng trời
Người qua còn lại góc đời dấu chân
Nghiêng về đâu nón thanh tân
Đường hoàng lan mộng mấy lần xôn xao
Bởi em má phấn môi đào
Nên ta sỏi đá chiêm bao mấy chiều
Chừ cong mấy nhịp cầu yêu
Mưa bên nớ để buồn nhiều bên ni
Ướt rồi sách vở mùa thi
Mịt mờ đâu dáng xuân thì hôm qua
T Đ T
ĐA TẠ
Tạ ơn ngọt đắng của đời
Đa mang từ độ nhuốm lời cỏ hoa
Nhạc bay lên đỉnh sáng lòa
Thơ trầm xuống vực khóc òa tỉnh mê
Đường về mộng thực lê thê
Vầng trăng cố lý bên tê mịt mù
Cám ơn em nhỏ thiên thu
Thoát thai từ thuở vi vu nói cười
Cầm giam trong sắc hồng tươi
Trăm năm trầm tích mắt người tiểu thư
Trắng xa áo tuyệt sương mù
Vàng phai tàn nhẫn mấy thu rộn ràng
Cúi đầu trước mộng xênh xang
Lạy đa tạ giữa thiên đàng trần gian
T Đ T
TÌM
Tìm em lưu lạc cung đàn
Bổng trầm tiếng dế ngỡ ngàng ngày thơ
Giữa lòng phố thị còn mơ
Đường đê ai thả tóc tơ cợt đùa
Tìm trong nước mặn đồng chua
Ta mục đồng bước xa mùa rong chơi
Khói lam bay phía xa vời
Sợi nào sót lại bay trời tha hương
Tim em lạ lẫm phố phường
Hồng lên em chút xuân hường phôi pha
T Đ T
TÌNH QUÊ
Nhớ sao thưở ấy hồn nhiên
Chuồn chuồn châu chấu bay triền cỏ non
Chóc chim còn hót véo von
Vút lên vườn cũ lời ngòn ngọt xưa
Người trao ta trái khế chua
Ghé răng nửa miếng muốt mùa nhớ nhau
Tình đầu thoang thoảng hương cau
Thôi bây giờ đã qua cầu gió bay
Xa quê mới tiếc tháng ngày
Xa người mới biết trắng tay chữ tình
Thị thành không mọc trúc xinh
Binh đinh không đẹp bằng đình làng ta
Bao giờ về dưới cội đa
Chờ nhau nghe nặng tình già hơn xưa
T Đ T
HẸN VỚI HUẾ
Một vầng trăng rụng xuống cầu
Một tôi rụng xuống nỗi sầu ly hương
Bao giờ về lại Huế thương
Bình yên dạo giữa phố phường trầm tư
Được nghe em nói bây chừ
Dòng Hương vẫn cứ ngần ngừ không trôi
Tiếng chuông Linh Mụ bồi hồi
Hàng dương thủ thỉ trên đồi Thiên An
Kinh thành lối cũ mang mang
Hồn cung nữ dạo bước vàng chiều phai
Một thời tình dại lên ngai
Dáng em ngự giữa trang đài Huế xưa
Một vầng trăng rụng xuống cầu
Một tôi đứng cuối giang đầu mà đau
Hẹn với Huế đến ngày sau
Tôi về thân hóa tan vào màu Hương
T Đ T
NHỚ QUÊ
Ở đó còn lại con sông
Khúc thơ thẩn ngóng khúc tần ngần trôi
Bên bờ lở ngóng bên bồi
Đò ngang chưa kịp bắc lời nhớ thương
Ở đó còn lại con đường
Sương giăng lá rủ phố phường ngủ quên
Nỗi buồn tuổi dại không tên
Vu vơ ghé lại đậu thềm mưa bay
Ở đó em chưa hề hay
Mối tình ta giữ để say với đời
Chân đi lòng gửi lại rồi
Áo cơm chi để nửa trời nhớ quê
TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN