Thơ Cười
Bỏ bùa em có đâu say
Làm anh lại phải tối ngày vào ra
Gọi thì bảo vẫn ở xa
Dỗi hờn, nhõng nhẽo người ta chẳng cần.
Đến khi thuyền bến ở gần
Với tay cầm lại tần ngần không đưa.
Gì mà chỉ thấy nắng mưa
Phen này chắc thật vào chùa tụng kinh.
Cầu xin Đức Phật hiển linh
Cho chim về tổ, cho mình về quê
Xem còn dằn hắt cười chê
Chí phèo thị Nở phu thê nữa là.
Trung Dũng
Thơ Nghèo!
Ghé nhà anh thấy tưng bừng
Vui ca tụng niệm về chung cả làng
Thấy mình sớ rớ xàng ràng
Vần thơ hôm ấy lỡ làng rồi sao ?
Tìm hoài mấy chữ ngọt ngào
Sợ không đúng điệu trăng sao đi về
Nhà anh rộn rã tình quê
Vẫn em ngần ngại bộn bề chân anh
Viết vui đôi chữ để dành
Làm sao em biết mộng lành tan mau
Bữa nay pha lại chút màu
Thơ cười thơ khóc nghèo giàu cũng cam!
Hương Quế




