📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

TRUYỆN MI NI: TRÚNG SỐ

1 trả lời, 1.564 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 14:09:16Thanh Công>
                                TRÚNG SỐ
 
       Ông Toàn là người nổi tiêng liêm khiết. Hơn hai mươi năm làm giám đốc mà ông và gia đình vẫn sống trong ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, chật hẹp. Đồ đạc trong nhà ngoài xe máy “nghĩa địa”, ti vi đời cũ và một tủ sách chẳng còn gì có giá trị. Trong các cuộc họp cơ quan, ông thường nói đến phẩm chất của người cán bộ là phải cần kiệm, liêm khiết, chí công vô tư. Phải lo trước  cái lo của mọi người và vui sau cái vui của quần chúng. Những lúc cao hứng ông còn lấy mình ra làm ví dụ coi như đó là tấm gương cho cán bộ và nhân viên học tập noi theo. Vì thế uy tín của ông cao lắm, tiếng nói của ông rất có trọng lượng. Mọi việc trong cơ quan ông quán xuyến tất cả. Tuổi cao, công việc bề bộn nhưng ông rất vui. Nụ cười luôn rạng rỡ trên khuôn mặt già nua và nhăn nheo của ông.
          Ngày ông nghỉ hưu ai cũng tiếc. Có người còn thương cho ông cả đời tận tụy với công việc mà khi về “tay trắng vẫn hoàn tay trắng”. Trong buổi liên hoan chia tay, ông Bình-chủ tịch công đoàn-còn rầu rĩ nói: Giám đốc nghỉ là một tổn thất lớn của cơ quan, sao những người suốt đời tận tụy với công việc lại phải chịu nhiều thiệt thòi đến thế! Rồi thay mặt công đoàn cơ quan, ông tặng giám đốc cái tivi màu màn hình phẳng 21 in. Giám đốc cảm ơn nhưng không nhận mà đề nghị cấp cho phòng bảo vệ để họ xem cho đỡ buồn. Sau hành động cao cả đó mọi người càng phục ông.
         Mới ngày nào đó mà ông nghỉ được tám tháng. Trong thời đại kinh tế toàn cầu, thương trường là chiến trường. Cơ quan bận việc túi bụi nên mãi đến trước tết cổ truyền mới cử người đến thăm và chúc tết ông được. Lần này ông chủ tịch công đoàn lại vinh dự được làm việc đó. Xe ô tô dừng lại trước cổng nhà ông. Mọi người sững sờ như không tin vào con mắt mình. Trước mặt họ không còn ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ năm xưa mà thay vào đó là một tòa biệt thự bốn lầu xinh xắn, sang trọng. Ông Bình thật thà nói với lái xe: “cậu vào hỏi xem cho chắc chắn, biết đâu giám đốc đã bán nơi này cho người khác!”. Chuông reo. Bà giám đốc ra mở cửa. Lúc này mọi người mới tin đây là ngôi nhà mới của giám đốc.
        Vừa bước vào nhà, ông Bình không giữ được bình tĩnh đã bốp chát hỏi ngay:
      - Giám đốc lấy đâu ra tiền mà xây nhà lớn thế! Vậy mà lâu nay chúng tôi cứ nghĩ ông là…
      - Ấy! Ấy! Người anh em, từ từ ngồi chơi rồi mình kể cho nghe.   Chuyện là thế này, một lần mình dạo chơi ngoài phố. Mết quá vào quán uống nước thì có một bà lão mang tập vé số đến mời mua. Lúc đầu mình từ chối nhưng bà lão cứ năn nỉ. Nể và thương bà cụ quá mình mới mua cho bà cặp vé mười. Ai ngờ trúng độc đắc được hơn một tỉ. Trừ tiền nộp thuế thu nhập cao. Số còn lại mình làm ngôi nhà này. Hôm khánh thành cũng định mời anh em đến chơi cho vui nhưng sau sợ có người hiểu nhầm nên thôi. Hôm nay, các cậu ở lại chơi với vợ chồng mình nhé!
       Ông Bình rưng rưng cảm động, miệng lắp bắp nhắc đi nhắc lại hai ba lần câu nói: “Đúng là trời có mắt! Đúng là trời có mắt!”. Anh lái xe lơ đãng nhìn ra ngoài trời và bâng quơ nói: “Mấy năm gần đây, các sếp sau khi nghỉ hưu thường hay trúng số độc đắc!?”
 
          (Truyện đã đăng Giáo dục & Thời đại, số 125/2002)
Thah
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ NGHỀ
 
Trước đây, Tuấn làm nghề dạy học. Lương giáo viên “ba cọc ba đồng” không đủ nuôi con ăn học nên anh phải xin thôi việc. Tiền trợ cấp “nhận một lần” cộng thêm tiền vay mượn nội ngoại, anh mua được một mảnh vườn bên bờ suối để trồng rau. Nhờ siêng năng cần cù và biết áp dụng kỹ thuật canh tác nên vườn rau nhà anh tốt lắm. Rau xanh non mơn mởn, mượt mà. Chỉ nhìn đã thấy ngon con mắt. Ngoài những loại rau thông thường theo thời vụ, Tuấn còn biết lợi dụng khí hậu mát mẻ của Tây Nguyên vào mùa hạ để trồng rau trái vụ và những giống rau cao cấp như su lơ, đậu ngự… nên rau của anh được các chủ vựa ở thành phố bao tiêu trọn gói. Cứ vài ngày họ lại cho người đánh xe vào lấy hàng.
Tuấn giàu lên nhanh chóng từ vườn rau. Anh đã cất được ngôi nhà hai lầu xinh xắn bên bề suối. Các con anh đang theo học tại các trường đại học lớn ở thủ đô. Ứớc mơ những đêm trăng sáng, ngồi hớp nguyệt nghiêng chén, nghe nhạc suối thì thầm của anh đã thành hiện thực. Nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu hụt một cái gì. Nhìn dòng suối uốn lượn quanh co, anh nao nao nhớ câu Kiều: Dưới cầu nước chảy trong veo/ Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha. Ngắm ánh trăng vàng thơ mộng, anh lại nhớ vầng trăng trong ca dao, trong Truyện Kiều, trong thơ Puskin, Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Nguyễn Bính… Vì thế, tính khí anh trở nên thất thường. Có những lúc anh ngồi bần thần hàng giờ dưới ánh trăng.
Một đêm, chị thức giấc thấy anh vừa đi đi lại lại trong thư phòng vừa lẩm bẩm: “Ô đề! Hay! Hay thật! Chỉ một tiếng quạ kêu mà làm bừng tỉnh cả không gian tĩnh mịch…”. Hoảng quá, chị kêu lên: “Anh! Anh làm sao thế!”. Anh quay về phía chị thẹn thùng như người làm một việc vụng trộm bị bắt quả tang.
Sáng hôm sau, chị đến gặp Sơn-bạn thân với anh-hiện đang làm hiệu trưởng một trường THPT lớn vủa thành phố nhờ giúp đỡ. Nghe chị nói xong, Sơn cười và bảo: “Tuấn không sao đâu. Nó nhớ nghề ấy mà. Em về bảo Tuấn đến đây anh chữa cho!”
 
 
HOA TRẦU
 
Sau ngày bố tôi mất, mẹ chuyển đến ở với gia đình tôi. Nhà tôi ở phố đất hẹp người đông nên chẳng có việc gì cho mẹ làm. Suốt ngày mẹ nằm trong phòng. Mặt buồn rười rượi. Vợ tôi mua thêm tivi để vào phòng mẹ. Cháu Hà vào ngủ với bà và vài ba ngày thuê băng về chiếu phim cho mẹ xem. Nhưng phim ảnh bây giờ nặng về bạo lực, gợi tình; các cảnh quảng cáo thường mượn cái đẹp thiên phú của cơ thể phụ nữ để phô trương cho sản phẩm của mình, không hợp với thị hiếu của mẹ. Mẹ nói thác là để cho cháu học, ít khi ngó ngàng tới tivi, phim ảnh.
Nhà tôi có một khoảnh sân nhỏ. Ở góc sân, cháu Hà trồng một khóm hồng đủ màu, quanh năm nở hoa. Trên bàn làm việc của vợ tôi lúc nào cũng có hoa tươi cắm. Ngày Quốc tế phụ nữ, ngày Nhà giáo Việt Nam, cháu chọn những bông hoa đẹp nhất mang đến tặng cô giáo.
Một hôm đi làm về, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy cháu Hà đang cùng bà bưng khóm hoa mà cháu rất yêu quý vào chậu để trồng vào đó mấy dây trầu. Nhờ bàn tay chăm sóc sớm chiều của mẹ, những dây trầu mảnh mai, vàng úa ngày nào đã xanh tươi, leo kín cả bờ rào. Trong khối phố, nhà ai hỏi vợ, gả chồng cho con đều đến lấy trầu của mẹ tôi. Cây trầu của mẹ đã góp phần xe duyên cho biết bao cặp trai tài gái sắc. Sáng sáng, các cụ cao niên sau khi tập dưỡng sinh thường tụ tập ở nhà tôi ăn trầu, nói chuyện, cười nói râm ran. Hoa trầu nở đỏ trên môi các cụ. Mẹ tôi như trẻ đến mấy tuổi. Người không còn buồn bã nằm trong phòng như những ngày mới đến.
 
(Truyện đã đăng Giáo dục & Thời đai, số 127/2002)
Thah
Đăng nhập để trả lời
0