<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 04:27:56Thanh Công>
NHỚ NGHỀ
Trước đây, Tuấn làm nghề dạy học. Lương giáo viên “ba cọc ba đồng” không đủ nuôi con ăn học nên anh phải xin thôi việc. Tiền trợ cấp “nhận một lần” cộng thêm tiền vay mượn nội ngoại, anh mua được một mảnh vườn bên bờ suối để trồng rau. Nhờ siêng năng cần cù và biết áp dụng kỹ thuật canh tác nên vườn rau nhà anh tốt lắm. Rau xanh non mơn mởn, mượt mà. Chỉ nhìn đã thấy ngon con mắt. Ngoài những loại rau thông thường theo thời vụ, Tuấn còn biết lợi dụng khí hậu mát mẻ của Tây Nguyên vào mùa hạ để trồng rau trái vụ và những giống rau cao cấp như su lơ, đậu ngự… nên rau của anh được các chủ vựa ở thành phố bao tiêu trọn gói. Cứ vài ngày họ lại cho người đánh xe vào lấy hàng.
Tuấn giàu lên nhanh chóng từ vườn rau. Anh đã cất được ngôi nhà hai lầu xinh xắn bên bề suối. Các con anh đang theo học tại các trường đại học lớn ở thủ đô. Ứớc mơ những đêm trăng sáng, ngồi hớp nguyệt nghiêng chén, nghe nhạc suối thì thầm của anh đã thành hiện thực. Nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu hụt một cái gì. Nhìn dòng suối uốn lượn quanh co, anh nao nao nhớ câu Kiều: Dưới cầu nước chảy trong veo/ Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha. Ngắm ánh trăng vàng thơ mộng, anh lại nhớ vầng trăng trong ca dao, trong Truyện Kiều, trong thơ Puskin, Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Nguyễn Bính… Vì thế, tính khí anh trở nên thất thường. Có những lúc anh ngồi bần thần hàng giờ dưới ánh trăng.
Một đêm, chị thức giấc thấy anh vừa đi đi lại lại trong thư phòng vừa lẩm bẩm: “Ô đề! Hay! Hay thật! Chỉ một tiếng quạ kêu mà làm bừng tỉnh cả không gian tĩnh mịch…”. Hoảng quá, chị kêu lên: “Anh! Anh làm sao thế!”. Anh quay về phía chị thẹn thùng như người làm một việc vụng trộm bị bắt quả tang.
Sáng hôm sau, chị đến gặp Sơn-bạn thân với anh-hiện đang làm hiệu trưởng một trường THPT lớn vủa thành phố nhờ giúp đỡ. Nghe chị nói xong, Sơn cười và bảo: “Tuấn không sao đâu. Nó nhớ nghề ấy mà. Em về bảo Tuấn đến đây anh chữa cho!”
HOA TRẦU
Sau ngày bố tôi mất, mẹ chuyển đến ở với gia đình tôi. Nhà tôi ở phố đất hẹp người đông nên chẳng có việc gì cho mẹ làm. Suốt ngày mẹ nằm trong phòng. Mặt buồn rười rượi. Vợ tôi mua thêm tivi để vào phòng mẹ. Cháu Hà vào ngủ với bà và vài ba ngày thuê băng về chiếu phim cho mẹ xem. Nhưng phim ảnh bây giờ nặng về bạo lực, gợi tình; các cảnh quảng cáo thường mượn cái đẹp thiên phú của cơ thể phụ nữ để phô trương cho sản phẩm của mình, không hợp với thị hiếu của mẹ. Mẹ nói thác là để cho cháu học, ít khi ngó ngàng tới tivi, phim ảnh.
Nhà tôi có một khoảnh sân nhỏ. Ở góc sân, cháu Hà trồng một khóm hồng đủ màu, quanh năm nở hoa. Trên bàn làm việc của vợ tôi lúc nào cũng có hoa tươi cắm. Ngày Quốc tế phụ nữ, ngày Nhà giáo Việt Nam, cháu chọn những bông hoa đẹp nhất mang đến tặng cô giáo.
Một hôm đi làm về, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy cháu Hà đang cùng bà bưng khóm hoa mà cháu rất yêu quý vào chậu để trồng vào đó mấy dây trầu. Nhờ bàn tay chăm sóc sớm chiều của mẹ, những dây trầu mảnh mai, vàng úa ngày nào đã xanh tươi, leo kín cả bờ rào. Trong khối phố, nhà ai hỏi vợ, gả chồng cho con đều đến lấy trầu của mẹ tôi. Cây trầu của mẹ đã góp phần xe duyên cho biết bao cặp trai tài gái sắc. Sáng sáng, các cụ cao niên sau khi tập dưỡng sinh thường tụ tập ở nhà tôi ăn trầu, nói chuyện, cười nói râm ran. Hoa trầu nở đỏ trên môi các cụ. Mẹ tôi như trẻ đến mấy tuổi. Người không còn buồn bã nằm trong phòng như những ngày mới đến.
(Truyện đã đăng Giáo dục & Thời đai, số 127/2002)
Trước đây, Tuấn làm nghề dạy học. Lương giáo viên “ba cọc ba đồng” không đủ nuôi con ăn học nên anh phải xin thôi việc. Tiền trợ cấp “nhận một lần” cộng thêm tiền vay mượn nội ngoại, anh mua được một mảnh vườn bên bờ suối để trồng rau. Nhờ siêng năng cần cù và biết áp dụng kỹ thuật canh tác nên vườn rau nhà anh tốt lắm. Rau xanh non mơn mởn, mượt mà. Chỉ nhìn đã thấy ngon con mắt. Ngoài những loại rau thông thường theo thời vụ, Tuấn còn biết lợi dụng khí hậu mát mẻ của Tây Nguyên vào mùa hạ để trồng rau trái vụ và những giống rau cao cấp như su lơ, đậu ngự… nên rau của anh được các chủ vựa ở thành phố bao tiêu trọn gói. Cứ vài ngày họ lại cho người đánh xe vào lấy hàng.
Tuấn giàu lên nhanh chóng từ vườn rau. Anh đã cất được ngôi nhà hai lầu xinh xắn bên bề suối. Các con anh đang theo học tại các trường đại học lớn ở thủ đô. Ứớc mơ những đêm trăng sáng, ngồi hớp nguyệt nghiêng chén, nghe nhạc suối thì thầm của anh đã thành hiện thực. Nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu hụt một cái gì. Nhìn dòng suối uốn lượn quanh co, anh nao nao nhớ câu Kiều: Dưới cầu nước chảy trong veo/ Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha. Ngắm ánh trăng vàng thơ mộng, anh lại nhớ vầng trăng trong ca dao, trong Truyện Kiều, trong thơ Puskin, Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Nguyễn Bính… Vì thế, tính khí anh trở nên thất thường. Có những lúc anh ngồi bần thần hàng giờ dưới ánh trăng.
Một đêm, chị thức giấc thấy anh vừa đi đi lại lại trong thư phòng vừa lẩm bẩm: “Ô đề! Hay! Hay thật! Chỉ một tiếng quạ kêu mà làm bừng tỉnh cả không gian tĩnh mịch…”. Hoảng quá, chị kêu lên: “Anh! Anh làm sao thế!”. Anh quay về phía chị thẹn thùng như người làm một việc vụng trộm bị bắt quả tang.
Sáng hôm sau, chị đến gặp Sơn-bạn thân với anh-hiện đang làm hiệu trưởng một trường THPT lớn vủa thành phố nhờ giúp đỡ. Nghe chị nói xong, Sơn cười và bảo: “Tuấn không sao đâu. Nó nhớ nghề ấy mà. Em về bảo Tuấn đến đây anh chữa cho!”
HOA TRẦU
Sau ngày bố tôi mất, mẹ chuyển đến ở với gia đình tôi. Nhà tôi ở phố đất hẹp người đông nên chẳng có việc gì cho mẹ làm. Suốt ngày mẹ nằm trong phòng. Mặt buồn rười rượi. Vợ tôi mua thêm tivi để vào phòng mẹ. Cháu Hà vào ngủ với bà và vài ba ngày thuê băng về chiếu phim cho mẹ xem. Nhưng phim ảnh bây giờ nặng về bạo lực, gợi tình; các cảnh quảng cáo thường mượn cái đẹp thiên phú của cơ thể phụ nữ để phô trương cho sản phẩm của mình, không hợp với thị hiếu của mẹ. Mẹ nói thác là để cho cháu học, ít khi ngó ngàng tới tivi, phim ảnh.
Nhà tôi có một khoảnh sân nhỏ. Ở góc sân, cháu Hà trồng một khóm hồng đủ màu, quanh năm nở hoa. Trên bàn làm việc của vợ tôi lúc nào cũng có hoa tươi cắm. Ngày Quốc tế phụ nữ, ngày Nhà giáo Việt Nam, cháu chọn những bông hoa đẹp nhất mang đến tặng cô giáo.
Một hôm đi làm về, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy cháu Hà đang cùng bà bưng khóm hoa mà cháu rất yêu quý vào chậu để trồng vào đó mấy dây trầu. Nhờ bàn tay chăm sóc sớm chiều của mẹ, những dây trầu mảnh mai, vàng úa ngày nào đã xanh tươi, leo kín cả bờ rào. Trong khối phố, nhà ai hỏi vợ, gả chồng cho con đều đến lấy trầu của mẹ tôi. Cây trầu của mẹ đã góp phần xe duyên cho biết bao cặp trai tài gái sắc. Sáng sáng, các cụ cao niên sau khi tập dưỡng sinh thường tụ tập ở nhà tôi ăn trầu, nói chuyện, cười nói râm ran. Hoa trầu nở đỏ trên môi các cụ. Mẹ tôi như trẻ đến mấy tuổi. Người không còn buồn bã nằm trong phòng như những ngày mới đến.
(Truyện đã đăng Giáo dục & Thời đai, số 127/2002)
Thah