<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 14:26:23Thanh Công>
Chùm truyện mini v
VỠ MỘNG
Thời bao cấp gia đình ông rất khó khăn. Cả nhà chỉ trông chờ vào gánh phở bán rong của bà. Thành thử hai đứa con đầu nửa đường đứt gánh, bỏ học giữa chừng.Thằng cả phải nghỉ học lớp 10 để về đi phụ xe. Cô hai xong lớp 9 rồi cùng mẹ bán phở.
Bây giờ nhà ông đã khá giả. Có của ăn của để. Chẳng những có đủ tiện nghi sinh hoạt hiện đại như xe máy, tủ lạnh, tivi… mà còn mua được cả Huyndai 24 chỗ cho thằng cả lái, con hai đi phụ. Cuộc sống vật chất như thế là tạm ổn. “Nhìn lên chưa bằng ai nhưng nhìn xuống chưa mấy ai bằng mình”- khi vui ông thường cười khà khà và nói như thế.
Nhưng hiềm một nỗi làm ông vô cùng đau đớn là trong các tiệc vui, mấy ông bạn hàng xóm thường mượn rượu để nói khích con ông thất học. Ông không nói ra nhưng tự thầm hứa với lòng mình là sẽ cho cô út học đến nơi đến chốn. Ông mơ tới ngày cầm giấy nhập học của một trường đại học danh tiếng trong tay, rồi tổ chức một buổi liên hoan thật to. Khách mời có cả những kẻ lắm lời. Lúc đó xem họ có dám nói ông chỉ lo làm giàu mà quên chuyện học hành của con cái nữa không! Từ đó, cô út được cả nhà chăm chút. Cô không phải làm bất cứ việc gì trong nhà. Ông còn tìm thầy giỏi cho cô học thêm. Cô thích gì ông đều mua sắm cho. Từ xe máy đến đàn oocgan, máy vi tính cô đều có cả. Đêm đêm, khi phòng cô chưa tắt đèn là ông chưa đi ngủ. Hằng năm, cô đều báo là học khá. Bà nhà đi họp phụ huynh về cũng nói con học được. Ông vui lắm. Nụ cười luôn rạng rỡ trên khuôn mặt đen cháy và đầy nếp nhăn của ông.
Tối nay, ông thấy ti vi thông báo: Ngày 20 tháng 4 là hạn cuối cùng nộp hồ sơ dự thi đại học. Sáng hôm sau, ông lên Sở Giáo dục mua ngay hồ sơ cùng cuốn “Những điều cần biết…”. Sau bữa cơm tối, ông đem chuyện cho cô út thi vào trường đại học nào ra bàn. Nghe ông nói, mọi người im lặng nhìn nhau. Tưởng cả nhà đang suy tính, ông liền kể tên một số trường năm nay tuyển nhiều và vui vẻ nói:
- Ba cho út chọn đó! Con định thi vào trường nào? Nói cho cả nhà biết đi!
- Dạ.. con…con… chưa thi ạ! Cô ấp úng nói.
- Sao! Con nói sao! Sao lại chưa thi?
Bà nhà nói nhỏ như nói cho chính bà nghe: con nó phải học lại lớp 11.
Ông gục xuống như một cây chuối bị phạt ngang thân.
(Truyện đã đăng GD&TĐ số 49/2002)
THƯƠNG CON
Cứ mỗi lần ông mắng con là bà nước mắt lã chã. Nhà có nhiều nhặn gì cho cam. Chỉ có ba mặt con. Thuở nhỏ, chúng đã phải chịu nhiều khổ cực. Thiếu ăn, thiếu mặc. Thằng cả, con hai “nửa đường đứt gánh” nghỉ học giữa chừng. Nghĩ lại những ngày đó lòng bà đau như cắt.
Bây giờ nhà có của ăn của để cũng phải cho chúng vui chơi một tí với chứ! Sắm điện thoại di động thì có gì là sai! Xem phim Hàn Quốc bà thấy người nào cũng kè kè điện thoại di động bên hông mà họ là những ngôi sao nổi tiếng ai cũng mến mộ. Đến như hát karaoke mà ông cũng cấm. Làm việc suốt ngày, tối đến cũng phải để chúng thư giãn cho vơi bớt mệt nhọc không được sao! Với lại thanh niên không ca hát thì có mà thành ông cụ. Đến như con út mới có mười mấy tuổi đầu mà ông luôn giam cấm trong nhà. Suốt ngày đêm bắt học. Học gì mà học lắm thế! Cứ đà này thì nó mụ mẫm mất… Nhiều lúc bà nghĩ trộm hay là ông già rồi đâm ra lẩm cẩm. Nhưng khốn nổi tính ông nóng quá. Chẳng chịu xem xét thiệt hơn. Cứ thấy chúng nó làm việc gì không vừa lòng là la toáng lên. Có khi còn đập bàn đập ghế náo động cả xóm làng. Do đó bà không dám đưa những suy nghĩ đó ra bàn với ông mà âm thầm dấu nhẹm các việc làm sai trái của chúng. Thằng cả đua xe máy bị công an bắt, bà lặng lẽ mang tiền nộp phạt. Con hai cùng mấy đứa bạn hư hỏng bỏ nhà đi hoang cả tuần bà nói dối là sai nó vào chăm sóc bà ngoại đau. Đến như cô út suốt ngày ngồi “chát” và rong chơi đến mức phải ở lại lớp mà bà vẫn không cho ông biết. Được đà các cô cậu càng ăn chơi sa đọa. Bà van nài mấy chúng cũng để ngoài tai.
Một buổi chiều đi làm về, ông đang nhâm nhi li rượu thuốc và bàn tính chuyện tương lai của các con với bà thì nhận được công văn của nhà trường báo cô út đã tự ý nghỉ học gần hai tuần nay. Đang điếng người với tin sét đánh ngang tai thì hai anh công an giải thằng cả về nhà lấy quần áo để đi cải tạo vì tội sử dụng ma túy. Luống cuống bà chạy lên chạy xuống như gà mắc tóc. Ông thét lên: “Con hai đâu! Đến giờ này mà mày vẫn nằm trong buồng được à! Ra xếp đồ đạc cho anh mày đi!”. Rồi không giữ được bình tĩnh, ông xô mạnh cửa buồng. Trước mắt ông là một người đàn bà xanh xao, cổ phập phồng, bụng lùm lùm, mặt thất sắc đang ngồi trên giường. Ông ớ lên một tiếng, ngã lăn đùng ra giữa nhà và mơ hồ nghe tiếng nói đứt quảng của bà: “Vì tôi… thương con…không…phải…cách… mà nhà ta đến nông nổi này”.
(Truyện đã đăng GD&TĐ số 119/2002)
VỠ MỘNG
Thời bao cấp gia đình ông rất khó khăn. Cả nhà chỉ trông chờ vào gánh phở bán rong của bà. Thành thử hai đứa con đầu nửa đường đứt gánh, bỏ học giữa chừng.Thằng cả phải nghỉ học lớp 10 để về đi phụ xe. Cô hai xong lớp 9 rồi cùng mẹ bán phở.
Bây giờ nhà ông đã khá giả. Có của ăn của để. Chẳng những có đủ tiện nghi sinh hoạt hiện đại như xe máy, tủ lạnh, tivi… mà còn mua được cả Huyndai 24 chỗ cho thằng cả lái, con hai đi phụ. Cuộc sống vật chất như thế là tạm ổn. “Nhìn lên chưa bằng ai nhưng nhìn xuống chưa mấy ai bằng mình”- khi vui ông thường cười khà khà và nói như thế.
Nhưng hiềm một nỗi làm ông vô cùng đau đớn là trong các tiệc vui, mấy ông bạn hàng xóm thường mượn rượu để nói khích con ông thất học. Ông không nói ra nhưng tự thầm hứa với lòng mình là sẽ cho cô út học đến nơi đến chốn. Ông mơ tới ngày cầm giấy nhập học của một trường đại học danh tiếng trong tay, rồi tổ chức một buổi liên hoan thật to. Khách mời có cả những kẻ lắm lời. Lúc đó xem họ có dám nói ông chỉ lo làm giàu mà quên chuyện học hành của con cái nữa không! Từ đó, cô út được cả nhà chăm chút. Cô không phải làm bất cứ việc gì trong nhà. Ông còn tìm thầy giỏi cho cô học thêm. Cô thích gì ông đều mua sắm cho. Từ xe máy đến đàn oocgan, máy vi tính cô đều có cả. Đêm đêm, khi phòng cô chưa tắt đèn là ông chưa đi ngủ. Hằng năm, cô đều báo là học khá. Bà nhà đi họp phụ huynh về cũng nói con học được. Ông vui lắm. Nụ cười luôn rạng rỡ trên khuôn mặt đen cháy và đầy nếp nhăn của ông.
Tối nay, ông thấy ti vi thông báo: Ngày 20 tháng 4 là hạn cuối cùng nộp hồ sơ dự thi đại học. Sáng hôm sau, ông lên Sở Giáo dục mua ngay hồ sơ cùng cuốn “Những điều cần biết…”. Sau bữa cơm tối, ông đem chuyện cho cô út thi vào trường đại học nào ra bàn. Nghe ông nói, mọi người im lặng nhìn nhau. Tưởng cả nhà đang suy tính, ông liền kể tên một số trường năm nay tuyển nhiều và vui vẻ nói:
- Ba cho út chọn đó! Con định thi vào trường nào? Nói cho cả nhà biết đi!
- Dạ.. con…con… chưa thi ạ! Cô ấp úng nói.
- Sao! Con nói sao! Sao lại chưa thi?
Bà nhà nói nhỏ như nói cho chính bà nghe: con nó phải học lại lớp 11.
Ông gục xuống như một cây chuối bị phạt ngang thân.
(Truyện đã đăng GD&TĐ số 49/2002)
THƯƠNG CON
Cứ mỗi lần ông mắng con là bà nước mắt lã chã. Nhà có nhiều nhặn gì cho cam. Chỉ có ba mặt con. Thuở nhỏ, chúng đã phải chịu nhiều khổ cực. Thiếu ăn, thiếu mặc. Thằng cả, con hai “nửa đường đứt gánh” nghỉ học giữa chừng. Nghĩ lại những ngày đó lòng bà đau như cắt.
Bây giờ nhà có của ăn của để cũng phải cho chúng vui chơi một tí với chứ! Sắm điện thoại di động thì có gì là sai! Xem phim Hàn Quốc bà thấy người nào cũng kè kè điện thoại di động bên hông mà họ là những ngôi sao nổi tiếng ai cũng mến mộ. Đến như hát karaoke mà ông cũng cấm. Làm việc suốt ngày, tối đến cũng phải để chúng thư giãn cho vơi bớt mệt nhọc không được sao! Với lại thanh niên không ca hát thì có mà thành ông cụ. Đến như con út mới có mười mấy tuổi đầu mà ông luôn giam cấm trong nhà. Suốt ngày đêm bắt học. Học gì mà học lắm thế! Cứ đà này thì nó mụ mẫm mất… Nhiều lúc bà nghĩ trộm hay là ông già rồi đâm ra lẩm cẩm. Nhưng khốn nổi tính ông nóng quá. Chẳng chịu xem xét thiệt hơn. Cứ thấy chúng nó làm việc gì không vừa lòng là la toáng lên. Có khi còn đập bàn đập ghế náo động cả xóm làng. Do đó bà không dám đưa những suy nghĩ đó ra bàn với ông mà âm thầm dấu nhẹm các việc làm sai trái của chúng. Thằng cả đua xe máy bị công an bắt, bà lặng lẽ mang tiền nộp phạt. Con hai cùng mấy đứa bạn hư hỏng bỏ nhà đi hoang cả tuần bà nói dối là sai nó vào chăm sóc bà ngoại đau. Đến như cô út suốt ngày ngồi “chát” và rong chơi đến mức phải ở lại lớp mà bà vẫn không cho ông biết. Được đà các cô cậu càng ăn chơi sa đọa. Bà van nài mấy chúng cũng để ngoài tai.
Một buổi chiều đi làm về, ông đang nhâm nhi li rượu thuốc và bàn tính chuyện tương lai của các con với bà thì nhận được công văn của nhà trường báo cô út đã tự ý nghỉ học gần hai tuần nay. Đang điếng người với tin sét đánh ngang tai thì hai anh công an giải thằng cả về nhà lấy quần áo để đi cải tạo vì tội sử dụng ma túy. Luống cuống bà chạy lên chạy xuống như gà mắc tóc. Ông thét lên: “Con hai đâu! Đến giờ này mà mày vẫn nằm trong buồng được à! Ra xếp đồ đạc cho anh mày đi!”. Rồi không giữ được bình tĩnh, ông xô mạnh cửa buồng. Trước mắt ông là một người đàn bà xanh xao, cổ phập phồng, bụng lùm lùm, mặt thất sắc đang ngồi trên giường. Ông ớ lên một tiếng, ngã lăn đùng ra giữa nhà và mơ hồ nghe tiếng nói đứt quảng của bà: “Vì tôi… thương con…không…phải…cách… mà nhà ta đến nông nổi này”.
(Truyện đã đăng GD&TĐ số 119/2002)
Thah