Đây là một truyện ngắn em sáng tác cách đây cũng lâu, mọi người đọc và cho ý kiến nha ![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
MẪU ĐƠN MÀU TÍM
5h30’ sáng
Bầu trời mờ mờ một màu xanh xám ảm đạm. Sương sớm giăng ngang chân trời như mảnh voan trắng mềm mại. Cả con đường nhỏ chìm trong yên tĩnh. Âm thanh khô khốc chói tai của cánh cửa sắt khô dầu lạc lõng rơi tõm vào không trung. Nó - con bé với cặp kính cận 5 đi-ốp và cái dáng lêu nghêu trong bộ đồng phục hơi quá khổ - uể oải lôi chiếc Martin nham nhở những vệt màu mà nó đã mất cả ngày chủ nhật tô tô vẽ vẽ. Con bé cẩn thận khóa cửa rồi ngẩng mặt nhìn những đám mây trắng xanh trôi một cách lười biếng, khẽ lẩm bẩm: “hôm nay là tròn 5 năm” rồi thở dài. Ừ, hôm nay là tròn 5 năm, tròn 365 nhân 5 cộng 1 ngày kể từ khi mẹ nó mất.
7h sáng
Nó ngồi trong lớp học mà tâm trí lại để ở cửa hàng hoa gần nhà. Sáng nay, lúc đi ngang qua cửa hàng (đương nhiên là không quên quay lại cười thật tươi với chị chủ mà nó quen), có một thứ thu hút ánh nhìn của con bé. Hơn cả những cành huệ tây trắng hồng đẹp một cách hoàn hảo, những bông mẫu đơn màu tím dịu dàng nổi bật trong ánh sáng vàng của bóng đèn tròn trên quầy gói hoa! Nó chưa từng biết đến loài mẫu đơn màu tím, mà màu tím lại là màu mẹ nó thích, thích như hoa mẫu đơn vậy. “Lát nữa mình sẽ mua tặng mẹ một bó thật lớn”, nó nghĩ thầm và cố gắng tập trung vào bài giảng.
Những bông mẫu đơn màu tím biếc…
11h trưa
Chuông hết giờ vừa tan, nó phóng như bay ra khỏi trường. Gò lưng trên chiếc xe đạp loang lổ những vệt màu, con bé cố gắng đạp nhanh hết mức có thể, áo trắng bị gió thổi phồng lên, gió luồn qua vai con bé, thổi tung mái tóc vừa dày vừa cứng. Bánh xe và đế giày của nó nghiến xuống mặt đường ngay trước cửa hàng hoa Eglantine. Nó gần như quăng chiếc Martin mà thường ngày nó rất yêu quí. “May quá, vẫn còn ở đây!”, con bé thở phào nhẹ nhõm, lau những giọt mồ hôi trên trán, vuốt lại mái tóc rối, nó bước đến gần quầy. Chị Thủy, chủ của Eglantine, thấy vậy bèn đẩy cốc nước lạnh về phía nó.
- Cảm ơn, con bé nói sau khi uống một hơi nửa cốc nước, chị gói cho em một bó mẫu đơn tím đi, giấy màu tím hồng, như mọi lần.
- Mẫu đơn tím nào? ...À, mấy bông ở cuối quầy đó hả? Không phải hoa thật đâu em, có người đặt chị làm hoa vải đấy, nửa tiếng nữa chú ấy đến lấy- Chị Thủy vừa nói vừa mỉm cười.
Trong chưa đầy một giây, con bé cảm thấy như bị tạt cốc nước lạnh trên tay vào mặt.
- Hay em lấy huệ trắng như mọi lần nhé, chị có để dành cho em mấy bông đẹp nhất đây-Thuỷ nói vẻ ái ngại
- Hả?... À... Vâng, chị gói hộ em, giống như mọi lần thôi.
Con bé cười gượng gạo. Khi còn có một mình, nó nhìn mãi những bông hoa tím biếc nằm im khuất nơi cuối quầy, tay xoay xoay chiếc cốc thủy tinh. Bầu trời sau lưng là vạt nắng vàng rực rỡ.
11h30’ trưa
Con bé đang loay hoay dắt chiếc xe đạp ra, cố gắng không làm nát hoa hay trầy chiếc Dylan mới coóng bên cạnh. Khi vừa lôi được chiếc xe ra một cách an toàn, đang định bụng đi chợ thì con bé nhìn thấy ba nó đang đi bộ về hướng Eglantine. Nếu bảo nó nói người mà nó không muốn gặp nhất bây giờ thì nó sẽ không ngần ngại cho ba nó lên đầu danh sách. Thế nhưng hôm nay ba nó lại có điều kì lạ khiến nó tò mò xem ông đi đâu. Nhiều năm nay con bé đã quen với hình ảnh một người bố mặc sơ mi trắng, quần tây đen được ủi thẳng nếp đến từng đường pli, trên cổ là chiếc cravát đen sọc bạc. Thế nhưng con người đang đi về phía nó lại trông hơi luộm thuộm với áo thun xám quần kaki đen (vẫn là màu đen!) và mái tóc muối tiêu hơi rối. Nói thật thì nó thấy hình ảnh này thân quen hơn, theo như nó nghĩ thì đó là kết quả của một mảnh kí ức cũ kỹ đã từ lâu nằm im trong góc kẹt nào đó của cái kho mang tên Trí Nhớ. Con bé vội vàng dắt xe vào con hẻm gần đó, nó đột nhiên tò mò về sự xuất hiện của ba.
Vừa ép chiếc xe vào sát tường, con bé liền ngoảnh về phía bên kia đường, nhưng ba nó không còn ở chỗ đó nữa. Con bé dáo dác nhìn quanh. Nó không phải chờ lâu, chưa đầy một phút sau đã thấy ba nó bước ra từ nhà trẻ gần đấy.
Con bé bỗng thấy đau nhói. Bên cạnh ba nó là một đứa bé. Thằng nhóc đang ngoan ngoãn nắm lấy tay ba, và… ba còn cười nữa chứ! Một thứ cảm giác khó chịu len vào bên trong con bé, điều gì đó gần như tức giận, tiếc nuối, ghen tị và căm ghét đến đáng thương. Không biết từ bao giờ, trong lòng bàn tay của ba không còn là chỗ của chỉ bàn tay nó nữa. Nó nhớ cảm giác khi chạm vào bàn tay to lớn và thô ráp nhưng ấm áp, nó nhớ bàn tay ấy đã từng cầm tay nó trong công viên tràn nắng suốt thời thơ ấu. Cũng chẳng rõ khi nào là lần cuối ba cười với nó. Chắc là lâu lắm, lâu đến nỗi nó đã gần như quên gương mặt của ba. Nhưng nó nhớ nụ cười hiền hiền và đôi mắt “cười” lấp lánh vui vẻ. Nó nhớ tiếng cười trầm trầm thoải mái và chất giọng khàn khàn vang và chắc. Nó nhớ vết sẹo nhỏ nơi mắt cá chân mà ba có khi mở tủ lạnh lấy chai nước ngọt cho nó nhưng lại vô tình làm rơi. Nó nhớ bàn tay ba xòe ra có thể che mất chiếc bóng đèn tròn trong phòng ngủ.
Nó nhớ…
Mà sao nó nhớ nhiều quá? Có lẽ vì trái tim nó chưa bao giờ quên những gì thuộc về con người đã mang nó đến thế giới này, những kí ức êm đềm thời thơ ấu. Con bé cắn chặt răng và bật khóc, giọt nước mắt câm lặng mặn đắng trượt dài trên má. Khi cứ cố quên một người mà ta không thể quên, khi cố gắng ghét một người mà trái tim vĩnh viễn có một phần yêu thương dành cho người đó, ta sẽ bắt gặp nỗi nhớ của chính mình. Mà nỗi nhớ thì cũng như những đám mây mùa hè, ai bắt trời nắng hạ không mây được cơ chứ. Lúc đó nó đã nghĩ như vậy đấy…
Rắc rối của suy nghĩ là ở chỗ, “nghĩ” càng nhiều thì “suy” cũng càng nhiều.
Và ký ức thì theo dòng chảy của những xung thần kinh liên tục ùa về. Con bé khóc như chưa bao giờ được khóc. Nó khóc vì tất cả. Vì đau xót, vì ghen tị, vì tủi hổ, vì 5 năm trời đã phí hoài, vì nó. Những xúc cảm hỗn độn kìm nén như quả bóng nước đầy căng, vỡ òa. Lần đầu tiên sau 5 năm dằn vặt về sự ra đi của mẹ nó, con bé đối diện với trái tim của mình, và nhận ra nó còn yêu thương dáng hình to lớn thân thuộc ấy nhiều lắm. Lần đầu tiên sau 5 năm im lặng hoàn toàn giữa hai cha con, nó khao khát được gọi một tiếng “ba” như thưở bé. Lần đầu tiên sau 5 năm sống dưới một mái nhà như hai người xa lạ, nó biết nó thật sự muốn được chạy đến bên và ôm lấy bóng hình to lớn kia, để được ghì chặt trong vòng tay vững chãi, nó sẽ nói xin lỗi, lần đầu tiên cố gắng hàn gắn bắt đầu từ phía nó chứ không phải ba. Tại sao nó đã không nhận ra những nỗ lực của ông để làm tròn vai trò của không những một người bố tốt mà còn của một người mẹ hiền? Nó quá cố chấp, nó cứ trốn trong cái vỏ ốc do chính mình tạo ra để ngăn cách bản thân với người thân yêu nhất, nó đã phủ nhận tất cả yêu thương ba dành cho nó, chỉ vì những hình ảnh của một người đã vĩnh viễn ra đi. Và hơn bất kì đứa con bất hiếu nào, nó đã làm tổn thương ông, nó là một đứa ích kỉ… Con bé cảm thấy hối hận, “nhưng ba đâu còn cần mình nữa”. Và nó vẫn khóc, một mình…
Chợt con bé cảm thấy cái gì đó thô ráp nhưng ấm áp khẽ vỗ vào vai nó. Con bé ngước nhìn lên. Nó không tin nổi vào mắt mình, ba đang ở trước mặt nó!!! Vẫn nụ cười hiền từ và vị tha nhưng nay đã nhuốm màu mỏi mệt. Cảm giác tội lỗi lại dâng nghẹn khi ý nghĩ “vì mình làm ba bận tâm quá nhiều” lướt ngang qua đầu. Con bé lóng ngóng gạt nước mắt, nó không muốn ba nhìn thấy nước mắt của mình. Tình cờ hay hữu ý, ánh nhìn của con bé chạm phải bàn tay trái của ba nó. Bàn tay ấy không phải đang nắm bàn tay nhỏ xíu của đứa bé kia, trong bàn tay ấy bây giờ là một bó hoa. Một bó mẫu đơn tím biếc! “Không thể”, nó khẽ thốt lên và ngẩn ra đến vài giây. Người đàn ông như hiểu con bé đang nghĩ gì nên cất lời phá tan bầu không khí im lặng:
- Sao con chưa về mà còn ngồi đây? Thằng bé con cô Thủy về nhà rồi đấy, ba vừa mới đón hộ cô ấy xong... À, bó hoa này ba đặt từ tuần trước, ban nãy ba có nghe cô Thủy nói con muốn mua, cô ấy đùa con một chút thôi, cổ định gửi lại tiền bó hoa huệ nữa nhưng ba không nhận.
Ôi! Nó thấy mừng là mình vẫn chưa quên giọng nói trầm khàn này, chính giọng nói này đã hát ru nó mỗi khi mẹ bận, và ngay cả trong cái đêm xảy ra tai nạn máy bay thảm khốc cướp đi người mẹ yêu thương, vẫn là giọng nói này ru nó ngủ.
- Nhìn ba lạ lắm sao? Ừ, cũng đã lâu ba không mặc như thế này rồi nhỉ - ông nói rồi mỉm cười ngượng nghịu – Thôi về nào, để ba chở con. Mà ba con mình còn làm cơm cho mẹ nữa, năm nay đã cất công làm cả mẫu đơn tím thì phải làm một bữa ra trò chứ.
Ba nó đưa tay đỡ con bé dậy rồi chở nó về. Nó ngồi phía sau ôm chặt lấy ông, áp gương mặt lem nhem vì nước mắt vào tấm lưng vững chãi, nhưng nó không cần phải giấu những giọt nước mắt ấy, bởi ba từng nói, đôi khi con người ta vẫn khóc vì quá hạnh phúc…
Trên đường phố hôm ấy, người ta thấy một cảnh tượng lạ kỳ. Một người đàn ông to lớn chở đứa con gái nhỏ trên chiếc xe đạp đầy hoa trong giỏ chầm chậm đi về phía chân trời thấp thoáng bóng mẫu đơn…
Xin lỗi ba…vì tất cả…
THE END
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
MẪU ĐƠN MÀU TÍM
5h30’ sáng
Bầu trời mờ mờ một màu xanh xám ảm đạm. Sương sớm giăng ngang chân trời như mảnh voan trắng mềm mại. Cả con đường nhỏ chìm trong yên tĩnh. Âm thanh khô khốc chói tai của cánh cửa sắt khô dầu lạc lõng rơi tõm vào không trung. Nó - con bé với cặp kính cận 5 đi-ốp và cái dáng lêu nghêu trong bộ đồng phục hơi quá khổ - uể oải lôi chiếc Martin nham nhở những vệt màu mà nó đã mất cả ngày chủ nhật tô tô vẽ vẽ. Con bé cẩn thận khóa cửa rồi ngẩng mặt nhìn những đám mây trắng xanh trôi một cách lười biếng, khẽ lẩm bẩm: “hôm nay là tròn 5 năm” rồi thở dài. Ừ, hôm nay là tròn 5 năm, tròn 365 nhân 5 cộng 1 ngày kể từ khi mẹ nó mất.
7h sáng
Nó ngồi trong lớp học mà tâm trí lại để ở cửa hàng hoa gần nhà. Sáng nay, lúc đi ngang qua cửa hàng (đương nhiên là không quên quay lại cười thật tươi với chị chủ mà nó quen), có một thứ thu hút ánh nhìn của con bé. Hơn cả những cành huệ tây trắng hồng đẹp một cách hoàn hảo, những bông mẫu đơn màu tím dịu dàng nổi bật trong ánh sáng vàng của bóng đèn tròn trên quầy gói hoa! Nó chưa từng biết đến loài mẫu đơn màu tím, mà màu tím lại là màu mẹ nó thích, thích như hoa mẫu đơn vậy. “Lát nữa mình sẽ mua tặng mẹ một bó thật lớn”, nó nghĩ thầm và cố gắng tập trung vào bài giảng.
Những bông mẫu đơn màu tím biếc…
11h trưa
Chuông hết giờ vừa tan, nó phóng như bay ra khỏi trường. Gò lưng trên chiếc xe đạp loang lổ những vệt màu, con bé cố gắng đạp nhanh hết mức có thể, áo trắng bị gió thổi phồng lên, gió luồn qua vai con bé, thổi tung mái tóc vừa dày vừa cứng. Bánh xe và đế giày của nó nghiến xuống mặt đường ngay trước cửa hàng hoa Eglantine. Nó gần như quăng chiếc Martin mà thường ngày nó rất yêu quí. “May quá, vẫn còn ở đây!”, con bé thở phào nhẹ nhõm, lau những giọt mồ hôi trên trán, vuốt lại mái tóc rối, nó bước đến gần quầy. Chị Thủy, chủ của Eglantine, thấy vậy bèn đẩy cốc nước lạnh về phía nó.
- Cảm ơn, con bé nói sau khi uống một hơi nửa cốc nước, chị gói cho em một bó mẫu đơn tím đi, giấy màu tím hồng, như mọi lần.
- Mẫu đơn tím nào? ...À, mấy bông ở cuối quầy đó hả? Không phải hoa thật đâu em, có người đặt chị làm hoa vải đấy, nửa tiếng nữa chú ấy đến lấy- Chị Thủy vừa nói vừa mỉm cười.
Trong chưa đầy một giây, con bé cảm thấy như bị tạt cốc nước lạnh trên tay vào mặt.
- Hay em lấy huệ trắng như mọi lần nhé, chị có để dành cho em mấy bông đẹp nhất đây-Thuỷ nói vẻ ái ngại
- Hả?... À... Vâng, chị gói hộ em, giống như mọi lần thôi.
Con bé cười gượng gạo. Khi còn có một mình, nó nhìn mãi những bông hoa tím biếc nằm im khuất nơi cuối quầy, tay xoay xoay chiếc cốc thủy tinh. Bầu trời sau lưng là vạt nắng vàng rực rỡ.
11h30’ trưa
Con bé đang loay hoay dắt chiếc xe đạp ra, cố gắng không làm nát hoa hay trầy chiếc Dylan mới coóng bên cạnh. Khi vừa lôi được chiếc xe ra một cách an toàn, đang định bụng đi chợ thì con bé nhìn thấy ba nó đang đi bộ về hướng Eglantine. Nếu bảo nó nói người mà nó không muốn gặp nhất bây giờ thì nó sẽ không ngần ngại cho ba nó lên đầu danh sách. Thế nhưng hôm nay ba nó lại có điều kì lạ khiến nó tò mò xem ông đi đâu. Nhiều năm nay con bé đã quen với hình ảnh một người bố mặc sơ mi trắng, quần tây đen được ủi thẳng nếp đến từng đường pli, trên cổ là chiếc cravát đen sọc bạc. Thế nhưng con người đang đi về phía nó lại trông hơi luộm thuộm với áo thun xám quần kaki đen (vẫn là màu đen!) và mái tóc muối tiêu hơi rối. Nói thật thì nó thấy hình ảnh này thân quen hơn, theo như nó nghĩ thì đó là kết quả của một mảnh kí ức cũ kỹ đã từ lâu nằm im trong góc kẹt nào đó của cái kho mang tên Trí Nhớ. Con bé vội vàng dắt xe vào con hẻm gần đó, nó đột nhiên tò mò về sự xuất hiện của ba.
Vừa ép chiếc xe vào sát tường, con bé liền ngoảnh về phía bên kia đường, nhưng ba nó không còn ở chỗ đó nữa. Con bé dáo dác nhìn quanh. Nó không phải chờ lâu, chưa đầy một phút sau đã thấy ba nó bước ra từ nhà trẻ gần đấy.
Con bé bỗng thấy đau nhói. Bên cạnh ba nó là một đứa bé. Thằng nhóc đang ngoan ngoãn nắm lấy tay ba, và… ba còn cười nữa chứ! Một thứ cảm giác khó chịu len vào bên trong con bé, điều gì đó gần như tức giận, tiếc nuối, ghen tị và căm ghét đến đáng thương. Không biết từ bao giờ, trong lòng bàn tay của ba không còn là chỗ của chỉ bàn tay nó nữa. Nó nhớ cảm giác khi chạm vào bàn tay to lớn và thô ráp nhưng ấm áp, nó nhớ bàn tay ấy đã từng cầm tay nó trong công viên tràn nắng suốt thời thơ ấu. Cũng chẳng rõ khi nào là lần cuối ba cười với nó. Chắc là lâu lắm, lâu đến nỗi nó đã gần như quên gương mặt của ba. Nhưng nó nhớ nụ cười hiền hiền và đôi mắt “cười” lấp lánh vui vẻ. Nó nhớ tiếng cười trầm trầm thoải mái và chất giọng khàn khàn vang và chắc. Nó nhớ vết sẹo nhỏ nơi mắt cá chân mà ba có khi mở tủ lạnh lấy chai nước ngọt cho nó nhưng lại vô tình làm rơi. Nó nhớ bàn tay ba xòe ra có thể che mất chiếc bóng đèn tròn trong phòng ngủ.
Nó nhớ…
Mà sao nó nhớ nhiều quá? Có lẽ vì trái tim nó chưa bao giờ quên những gì thuộc về con người đã mang nó đến thế giới này, những kí ức êm đềm thời thơ ấu. Con bé cắn chặt răng và bật khóc, giọt nước mắt câm lặng mặn đắng trượt dài trên má. Khi cứ cố quên một người mà ta không thể quên, khi cố gắng ghét một người mà trái tim vĩnh viễn có một phần yêu thương dành cho người đó, ta sẽ bắt gặp nỗi nhớ của chính mình. Mà nỗi nhớ thì cũng như những đám mây mùa hè, ai bắt trời nắng hạ không mây được cơ chứ. Lúc đó nó đã nghĩ như vậy đấy…
Rắc rối của suy nghĩ là ở chỗ, “nghĩ” càng nhiều thì “suy” cũng càng nhiều.
Và ký ức thì theo dòng chảy của những xung thần kinh liên tục ùa về. Con bé khóc như chưa bao giờ được khóc. Nó khóc vì tất cả. Vì đau xót, vì ghen tị, vì tủi hổ, vì 5 năm trời đã phí hoài, vì nó. Những xúc cảm hỗn độn kìm nén như quả bóng nước đầy căng, vỡ òa. Lần đầu tiên sau 5 năm dằn vặt về sự ra đi của mẹ nó, con bé đối diện với trái tim của mình, và nhận ra nó còn yêu thương dáng hình to lớn thân thuộc ấy nhiều lắm. Lần đầu tiên sau 5 năm im lặng hoàn toàn giữa hai cha con, nó khao khát được gọi một tiếng “ba” như thưở bé. Lần đầu tiên sau 5 năm sống dưới một mái nhà như hai người xa lạ, nó biết nó thật sự muốn được chạy đến bên và ôm lấy bóng hình to lớn kia, để được ghì chặt trong vòng tay vững chãi, nó sẽ nói xin lỗi, lần đầu tiên cố gắng hàn gắn bắt đầu từ phía nó chứ không phải ba. Tại sao nó đã không nhận ra những nỗ lực của ông để làm tròn vai trò của không những một người bố tốt mà còn của một người mẹ hiền? Nó quá cố chấp, nó cứ trốn trong cái vỏ ốc do chính mình tạo ra để ngăn cách bản thân với người thân yêu nhất, nó đã phủ nhận tất cả yêu thương ba dành cho nó, chỉ vì những hình ảnh của một người đã vĩnh viễn ra đi. Và hơn bất kì đứa con bất hiếu nào, nó đã làm tổn thương ông, nó là một đứa ích kỉ… Con bé cảm thấy hối hận, “nhưng ba đâu còn cần mình nữa”. Và nó vẫn khóc, một mình…
Chợt con bé cảm thấy cái gì đó thô ráp nhưng ấm áp khẽ vỗ vào vai nó. Con bé ngước nhìn lên. Nó không tin nổi vào mắt mình, ba đang ở trước mặt nó!!! Vẫn nụ cười hiền từ và vị tha nhưng nay đã nhuốm màu mỏi mệt. Cảm giác tội lỗi lại dâng nghẹn khi ý nghĩ “vì mình làm ba bận tâm quá nhiều” lướt ngang qua đầu. Con bé lóng ngóng gạt nước mắt, nó không muốn ba nhìn thấy nước mắt của mình. Tình cờ hay hữu ý, ánh nhìn của con bé chạm phải bàn tay trái của ba nó. Bàn tay ấy không phải đang nắm bàn tay nhỏ xíu của đứa bé kia, trong bàn tay ấy bây giờ là một bó hoa. Một bó mẫu đơn tím biếc! “Không thể”, nó khẽ thốt lên và ngẩn ra đến vài giây. Người đàn ông như hiểu con bé đang nghĩ gì nên cất lời phá tan bầu không khí im lặng:
- Sao con chưa về mà còn ngồi đây? Thằng bé con cô Thủy về nhà rồi đấy, ba vừa mới đón hộ cô ấy xong... À, bó hoa này ba đặt từ tuần trước, ban nãy ba có nghe cô Thủy nói con muốn mua, cô ấy đùa con một chút thôi, cổ định gửi lại tiền bó hoa huệ nữa nhưng ba không nhận.
Ôi! Nó thấy mừng là mình vẫn chưa quên giọng nói trầm khàn này, chính giọng nói này đã hát ru nó mỗi khi mẹ bận, và ngay cả trong cái đêm xảy ra tai nạn máy bay thảm khốc cướp đi người mẹ yêu thương, vẫn là giọng nói này ru nó ngủ.
- Nhìn ba lạ lắm sao? Ừ, cũng đã lâu ba không mặc như thế này rồi nhỉ - ông nói rồi mỉm cười ngượng nghịu – Thôi về nào, để ba chở con. Mà ba con mình còn làm cơm cho mẹ nữa, năm nay đã cất công làm cả mẫu đơn tím thì phải làm một bữa ra trò chứ.
Ba nó đưa tay đỡ con bé dậy rồi chở nó về. Nó ngồi phía sau ôm chặt lấy ông, áp gương mặt lem nhem vì nước mắt vào tấm lưng vững chãi, nhưng nó không cần phải giấu những giọt nước mắt ấy, bởi ba từng nói, đôi khi con người ta vẫn khóc vì quá hạnh phúc…
Trên đường phố hôm ấy, người ta thấy một cảnh tượng lạ kỳ. Một người đàn ông to lớn chở đứa con gái nhỏ trên chiếc xe đạp đầy hoa trong giỏ chầm chậm đi về phía chân trời thấp thoáng bóng mẫu đơn…
Xin lỗi ba…vì tất cả…
THE END
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)