Lời Ngỏ:
Tình yêu là đề tài muôn thuở! Mỗi một ngày trôi qua, là mỗi một ngày tôi bước đi trên những cung bật tình cảm khác nhau.
Mựơn vần thi trang trải tâm hồn, tôi đã sống cho những điều không thật, khi nhận ra chính mình bị thất lạc, chiếc bóng kia đã thuộc về một ai.
"Tôi nhặt bóng tôi" từ vô vàn cuộc sống. "Tôi nhặt bóng tôi" từ hoang tưởng đời người. Nặng nợ văn chương nên tôi mãi miết tìm hoài. Khi..
Thời gian lặng lẽ ươm nhánh mộng mơ. Tôi lặng lẽ ôm kiếp người bất hạnh. Niềm vui, nỗi buồn song hành cùng khát vọng. Mà chiếc bóng vẫn lạc loài, thao thức giữa đêm côi. Tôi đuổi theo dấu chân nàng thơ, vấp bờ vực ký ức. Tôi nhặt lại bóng mình, không lối thoát ngày mai. Tôi bị lưu đày... tôi không biết cách gì nhận diện ra chính mình, bẽ bàng tôi khẽ gọi...thơ ơi thơ...
Tình yêu là đề tài muôn thuở! Mỗi một ngày trôi qua, là mỗi một ngày tôi bước đi trên những cung bật tình cảm khác nhau.
Mựơn vần thi trang trải tâm hồn, tôi đã sống cho những điều không thật, khi nhận ra chính mình bị thất lạc, chiếc bóng kia đã thuộc về một ai.
"Tôi nhặt bóng tôi" từ vô vàn cuộc sống. "Tôi nhặt bóng tôi" từ hoang tưởng đời người. Nặng nợ văn chương nên tôi mãi miết tìm hoài. Khi..
Thời gian lặng lẽ ươm nhánh mộng mơ. Tôi lặng lẽ ôm kiếp người bất hạnh. Niềm vui, nỗi buồn song hành cùng khát vọng. Mà chiếc bóng vẫn lạc loài, thao thức giữa đêm côi. Tôi đuổi theo dấu chân nàng thơ, vấp bờ vực ký ức. Tôi nhặt lại bóng mình, không lối thoát ngày mai. Tôi bị lưu đày... tôi không biết cách gì nhận diện ra chính mình, bẽ bàng tôi khẽ gọi...thơ ơi thơ...
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương