<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-15 17:52:26Ct.Ly>
Tình sử Angielic
Phần I
Nữ hầu tước của thiên thần
Chương I
- U ơi, tại sao lão Gyơ đờ Rét giết nhiều trẻ con thế hở u? - Angielic hỏi
- Để làm vừa lòng quỷ dữ con gái của u ạ. Lão Gyơ đờ Rét, con yêu tinh vùng Masơcun, muốn mình là nhà quý tộc oai quyền nhất thời đó. Lâu đài lão ta chật ních những bình cất rượ, chai lọ và xoong chảo đầy ắp nước xuýt đỏ au bốc hơi khủng khiếp. Quỷ dữ đòi lấy trái tim trẻ nhỏ dâng cúng cho nó. Chính vì vậy mà lão ta dấn sâu vào tội ác. Rất nhiều bà mẹ sợ hết hồn khi chỉ những ngon tháp đen ngòm của lâu đài Masơcun, hàng đàn quạ suốt ngày bay lượn vong quanh những toà tháp chứa đầy xác trẻ con vô tội.
- Thế lão ta có ăn thịt tất cả bon trẻ con ấy không ạ? - Mađơlông, em nhỏ của Angielic hỏi bằng giọng run run.
- Không phải ăn tất cả, sức đâu mà ăn! - U già đáp.
Cúi xuống nồi thịt mỡ với bắp cải đang sôi, bà lặng lẽ quấy nước súp. Oóctăngxơ, Agielic và Mađơlông, ba cô con gái của Nam tước Xăngxê đờ Môngtơlu hồi hộp chờ nghe nốt câu chuyện, những chiếc thìa giơ lên lơ lửng cạnh mấy cái bát.
U già kể tiếp giọng gay gắt:
- Lão ta độc ác hơn thế kia, Trước tiên, lão cho người bắt một đứa con nít đáng thương, nó la khóc thảm thiết đòi mẹ, lão quý tộc tỏ ra rất thích thú khi thấy thàng bé sợ chết khiếp. Rồi lão cho treo thằng bé lên tường bằng một sợi dây thòng lọng thít chặt vào ngưc và cổ khiến nó gần như ngạt thở. Thằng bé vừa giẫy giụa như con gà bị treo vừa kêu ú ớ, đôi mắt lồi ra, cho đến khi người nó tái xanh tái xám, - khắp gian phòng rộng ầm ĩ tiếng cười của bon người độc ác át cả những tiếng rên khóc của đứa trè bị hành hạ. Rồi lão Gyơ đờ Rét cho hạ thằng bé xuống, đặt nó ngồi vào lòng , đầu dựa vào ngực lão, và nói chuyện dịu dàng, khiến nó bớt sợ.
Lão ta giảng giải rằng việc xảy ra vừa rồi không phải là thật, chỉ đùa thôi. Bây giờ đùa xong rồi. Và lão hứa sẽ cho thằng bé kẹo, nằm giưòng trải nệm lông mềm, mặc bộ quần áo xatanh giống một em nhỏ theo hầu ông bà quý tộc. Thằng bé tin là lão nói thật, khuôn mặt đẫm nước mặt lộ vẻ vui mừng. Thế rồi đột nhiên, lão rút dao găm đâm ngập vào cổ họng thằng bé.
Phần I
Nữ hầu tước của thiên thần
Chương I
- U ơi, tại sao lão Gyơ đờ Rét giết nhiều trẻ con thế hở u? - Angielic hỏi
- Để làm vừa lòng quỷ dữ con gái của u ạ. Lão Gyơ đờ Rét, con yêu tinh vùng Masơcun, muốn mình là nhà quý tộc oai quyền nhất thời đó. Lâu đài lão ta chật ních những bình cất rượ, chai lọ và xoong chảo đầy ắp nước xuýt đỏ au bốc hơi khủng khiếp. Quỷ dữ đòi lấy trái tim trẻ nhỏ dâng cúng cho nó. Chính vì vậy mà lão ta dấn sâu vào tội ác. Rất nhiều bà mẹ sợ hết hồn khi chỉ những ngon tháp đen ngòm của lâu đài Masơcun, hàng đàn quạ suốt ngày bay lượn vong quanh những toà tháp chứa đầy xác trẻ con vô tội.
- Thế lão ta có ăn thịt tất cả bon trẻ con ấy không ạ? - Mađơlông, em nhỏ của Angielic hỏi bằng giọng run run.
- Không phải ăn tất cả, sức đâu mà ăn! - U già đáp.
Cúi xuống nồi thịt mỡ với bắp cải đang sôi, bà lặng lẽ quấy nước súp. Oóctăngxơ, Agielic và Mađơlông, ba cô con gái của Nam tước Xăngxê đờ Môngtơlu hồi hộp chờ nghe nốt câu chuyện, những chiếc thìa giơ lên lơ lửng cạnh mấy cái bát.
U già kể tiếp giọng gay gắt:
- Lão ta độc ác hơn thế kia, Trước tiên, lão cho người bắt một đứa con nít đáng thương, nó la khóc thảm thiết đòi mẹ, lão quý tộc tỏ ra rất thích thú khi thấy thàng bé sợ chết khiếp. Rồi lão cho treo thằng bé lên tường bằng một sợi dây thòng lọng thít chặt vào ngưc và cổ khiến nó gần như ngạt thở. Thằng bé vừa giẫy giụa như con gà bị treo vừa kêu ú ớ, đôi mắt lồi ra, cho đến khi người nó tái xanh tái xám, - khắp gian phòng rộng ầm ĩ tiếng cười của bon người độc ác át cả những tiếng rên khóc của đứa trè bị hành hạ. Rồi lão Gyơ đờ Rét cho hạ thằng bé xuống, đặt nó ngồi vào lòng , đầu dựa vào ngực lão, và nói chuyện dịu dàng, khiến nó bớt sợ.
Lão ta giảng giải rằng việc xảy ra vừa rồi không phải là thật, chỉ đùa thôi. Bây giờ đùa xong rồi. Và lão hứa sẽ cho thằng bé kẹo, nằm giưòng trải nệm lông mềm, mặc bộ quần áo xatanh giống một em nhỏ theo hầu ông bà quý tộc. Thằng bé tin là lão nói thật, khuôn mặt đẫm nước mặt lộ vẻ vui mừng. Thế rồi đột nhiên, lão rút dao găm đâm ngập vào cổ họng thằng bé.
Tôi đã đưa vùng kỉ niệm về tim
Giữ lại đó những bồn chồn day dứt
Hẫy đi đi đừng bao giờ đánh thức
Đôi mắt của một thời đã nức nở ngủ yên
Giữ lại đó những bồn chồn day dứt
Hẫy đi đi đừng bao giờ đánh thức
Đôi mắt của một thời đã nức nở ngủ yên