📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

DUYÊN

140 trả lời, 17.146 lượt xem — Trang 2 / 5
Trích đoạn: duyennhan

...

Yêu anh em nói em hạnh phúc
Chẳng phải ghen tuông với cuộc đời
Vì em đã biết trong từng phút
Tim anh chỉ có mỗi em thôi
...

NB



Anh đã cho em làn môi ấm
Cho em một giấc mộng vô thường
Sống như trong mộng nhưng là thực
Êm đềm giây phút đẫm yêu đương.

Ta vẫn yêu nhau vẫn của nhau
Xin đời xoa hết mọi nỗi đau
Nhận chìm bể khổ vào quá khứ
Để tình yêu ta mãi mãi lâu...
anhtrangthu
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Bao nhiêu tuổi gọi là già?
Bao nhiêu thi phẩm gọi là thi nhân?
Bao nhiêu quen biết là thân?
Bao nhiêu khoảng cách là gần, là xa?
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Bao nhiêu tuổi gọi là già?
Bao nhiêu thi phẩm gọi là thi nhân?
Bao nhiêu quen biết là thân?
Bao nhiêu khoảng cách là gần, là xa?


Tự cho già sẽ khắc già
Chỉ một thi phẩm cũng là thi nhân
Tâm hồn đồng điệu là thân
Vô duyên - xa, hữu duyên - gần biết chăng?
anhtrangthu


Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0

Tự cho già sẽ khắc già
Chỉ một thi phẩm cũng là thi nhân
Tâm hồn đồng điệu là thân
Vô duyên - xa, hữu duyên - gần biết chăng?
anhtrangthu


     Tôi với em gần hay xa?
Con tim cùng nhịp sao mà chẳng thân
     Không tình chẳng có thi nhân
"Vào  đời" chưa trải nên thân chóng già

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 07:53:02James Jee>
Trích đoạn: duyennhan

Bao nhiêu tuổi gọi là già?
Bao nhiêu thi phẩm gọi là thi nhân?
Bao nhiêu quen biết là thân?
Bao nhiêu khoảng cách là gần, là xa?


 
Thân họa vài lời xin gia chủ đừng trách
 
VU VƠ
 
Bảy mươi chưa gọi là già
Bao nhiêu cũng được trời đà ban cho
Đừng nên cứ mãi so đo
Sống sao giữ trọn tình cho cuộc đời
 
Thi nhân, thơ giữa vùng trời
Một bài cũng được gọi lời thi thân
Đâu cần tính đếm đo cân
Thi nhân đâu chỉ câu vần nên thơ
 
Làm sao phân biệt thân sơ
Bạn bè, ruột thịt, bâng quơ xóm giềng?
Sống sao đừng tính lợi riêng
Thì ai cũng thế cử kiêng làm gì?
 
Xa, gần đâu khó nghĩ suy
Thước đo địa lý đừng nghi sai lầm
Chỉ là nhân ái tình thâm
Khó đo khoảng cách thâm trầm con tim
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Bao nhiêu tuổi gọi là già?
Bao nhiêu thi phẩm gọi là thi nhân?
Bao nhiêu quen biết là thân?
Bao nhiêu khoảng cách là gần, là xa?

 
Không còn yêu gọi là già
Người luôn mơ mộng gọi là thi nhân
Tri âm mới gọi là thân
Nhớ nhau không kể là gần là xa...
 
 
 


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-30 03:56:05duyennhan>
Nhà Duyên cửa đã mở từ lâu
rất đổi hân hoan đón bạn vào
Trải chiếu treo hoa từ đầu ngõ
Quét sân dọn cỏ tận chân rào
Rót rượu cho nồng tình tri kỷ
Pha trà để ấm nghĩa tâm giao
Dù nhanh hay chậm duyên luôn đợi
Chút tình hạnh ngộ thỏa lòng nhau
NB
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Rót rượu cho nồng tình tri kỷ
Pha trà để ấm nghĩa tâm giao

NB



"Tửu phùng tri kỷ đa bôi thiếu"

Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 06:13:07duyennhan>
(...)

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2016 07:00:12 bởi duyennhan>
Nhớ em ta nuốt dòng men đắng
Rát cháy bờ môi ký ức mờ
Vũ trụ buồn đau và im lặng
Như đùa tâm sự kiếp trơ vơ
 
Đêm nay mưa gió đùa hiu quạnh
Tâm sự buồn theo giọt nước rơi
Rượu sưởi lòng ta nghe bớt lạnh
Men đắng cùng ta trách cuộc đời
 
Đêm nay vắng bặt những vì sao
Nhớ em không biết ở phương nào
Rượu say ta chẳng say đâu nhé
Gọi em tiếng vọng đến trời cao
 
Mưa rơi tí tách sao buồn thế
Rượu uống mềm môi vẫn thấy thèm
Uống nữa uống cho quên tất cả
Cho hồn cô lữ thoát trong đêm
NB
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn còn đâu đó hương thôn nữ
Giữa những phấn son của thị thành
Dù muốn xoá nhoà đi quá khứ
Em vẫn dịu hiền trong mắt anh..
 
Điều đó tôi tin là sự thật
Cho dù đôi lúc cũng hoang mang
Một đời con gái nay đã mất
Em vội cho đi thật nhẹ nhàng
 
Mới mười lăm tuổi quá ngây thơ
Chỉ biết đùa vui với mộng mơ
Thích màu môi tím nàng ca sĩ
yêu mái tóc vàng gã trai lơ
 
Nhìn ngắm nhân gian qua mắt trong
Vô tư dệt mộng buổi mai hồng
Cứ nghĩ cuộc đời đơn giản thế
Bước vào mê lộ rất ung dung
 
Vì thế nên em có ngại gì
Khi rời quê nhỏ nhẹ chân đi
Bỏ miền yêu dấu không nhìn lại
Hững hờ đánh đổi chẳng nghĩ suy
 
Em bỏ sau lưng những ước mơ
Những niềm rung cảm tuổi ngây thơ
Sống trong cuồng loạn và vô định
Bất chấp hiểm nguy cứ chực chờ
 
Em muốn nhiều hơn những cuộc vui
Nào có ngờ đâu chỉ ngậm ngùi
Luyến tiếc thì thôi giờ đã muộn
Phải đành chấp nhận kiếp hoa trôi
 
Những làn khói mỏng đầy ma quái
Trói chặt đờ em quá phủ phàng
Đôi mắt u mê hồn ngây dại
Thẩn thờ buông thả bước chân hoang
 
Sau những trận cười em dửng dưng
Dõi tìm đâu đó giữa mông lung
Một ánh mắt mời, bàn tay gọi
Dệt tiếp cho em mộng dỡ chừng
 
Nhưng em biết gọi mộng gì đâu
Chỉ để cho em nhẹ nỗi sầu
Chỉ để lòng em thôi trống trải
Cho hồn sống thật giữa chiêm bao
 
Đâu có còn đâu cảm xúc xưa
Đời em thấm đẫm gió và mưa
Kề cận bên người trong chăn ấm
Mà vẫn cô đơn giữa lọc lừa
 
nào phải là yêu đâu phải duyên
Mỗi người mang một nỗi niềm riêng
Họ vì nhan sắc, em vì sống
Tình được đong đo bởi bạc tiền
 
Nên tình thoáng đến thoáng ra đi
Kỷ niệm nào đâu, ước mộng gì?!
Trao nhau những thứ đời thừa thải
Nửa hồn cam chịu, nửa khinh khi
 
Đêm lại từng đêm hồn giá lạnh
Rã rời sau những chuỗi đê mê
Còn đâu một dáng hồng kiêu hãnh
Nay phải cô đơn lạc lối về
 
Tôi tiếc cho em một đoá hoa
Ngan ngát hương thơm sắc mặn mà
Sớm dấn thân vào nơi gió bụi
Thoáng chốc thời xuân đã nhạt nhoà
 
Nếu khóc xin đừng rơi nước mắt
Vì đời mấy lúc để ta vui
Giấu lệ vào lòng khi ngẩng mặt
Cố sống mà quên những ngậm ngùi
 
Đã trót rồi em một kiếp người
Gượng lên mà sống chớ buông trôi
May rủi đường đời do phận số
Mai về cát bụi giống nhau thôi
 
Tôi chẳng có gì an ủi em
Nên thầm cầu nguyện đấng thiêng liêng
Mong cho những chuỗi ngày còn lại
Đời em tìm được chốn bình yên
NB
 
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Trời lại cho mưa giăng khắp lối
Đường về thành phố chợt xa hơn
Chỉ mong nghe tiếng phone em gọi
Để biết lòng em có dỗi hờn.
NB
 
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Em thả nhẹ bàn chân trần trên cát
Sóng lăn tăn ve vuốt dấu chân mềm
Hòang hôn xuống mây giăng trời bàng bạc
Gió rì rào mang hơi biển êm êm
 
Em bước chậm sợ làm đau lòng biển
rất khẽ khàng vuốt lại tóc mây bay
Chút ánh sáng cuối chân trời ẩn hiện
Vội vàng soi theo lối dáng em gầy
 
Em tha thướt giữa trùng trùng cát trắng
Bóng nghiêng nghiêng mờ ảo đến vô cùng
Chợt thổn thức từ cõi lòng sâu lắng
Mắt đượm buồn nhìn xa thẳm mông lung
 
Nơi em sống cũng một vùng biển cả
Cũng phi lao, bờ bãi , cũng rừng dương
Đâu ai biết em đã từ lâu quá
Chưa trở về thăm lại chốn quê hương
 
Mười tám tuổi em xa vòng tay mẹ
Mang hành trang tìm đến cửa tương lai
Không quên nổi những vui buồn thơ bé
Nên nhiều đêm thao thức suốt canh dài
 
Em cố dấu những thường tình con gái
tập làm quen với cuộc sống xa nhà
Nhưng đôi lúc chợt bồi hồi nhớ lại
Mắt hoen mờ khi ngày tháng trôi qua
...
NB
 
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: anhtrangthu

Trích đoạn: duyennhan

Rót rượu cho nồng tình tri kỷ
Pha trà để ấm nghĩa tâm giao

NB



"Tửu phùng tri kỷ đa bôi thiếu"
 
Nâng cốc mừng cho tình huynh đệ
Cụng ly nhớ tới tới nghĩa trầu cau
 
HiHii



K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.02.2021 09:43:18 bởi duyennhan>
" Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ "
" Em có nghe nai vàng hát khúc yêu thương"
Tôi hờ hững gót buồn trên phố
Tìm dấu yêu lam lấp bên đường

Ôi mười năm thấm thóat đã mười năm
Hạt chờ đợi đã thành cây chờ đơi
Ta còn đây sao người mãi xa xăm
Chắc người đã quên mùa thu tới

Ngày hôm ấy cũng mùa thu em nhỉ?
Đi bên nhau trên lối vắng thưa người
Giữa không gian ngập tràn thi vị
Nồng nàn hương rực rỡ hoa tươi

Bước chậm rãi trong những làn gió nhẹ
Dấu bình minh đang đến phía trời xa
Và bất chợt em hát lên khe khẽ
Lời dịu hiền say đắm khúc tình ca
 
Ngàn thông xanh uể oải đón ban mai
Chợt xao động lắng nghe lời em hát
Rồi vội vàng  mềm mại những vòng tay
Buông dìu dặt  lả lơi cùng ý nhạc
 
Đôi mắt đẹp long lanh hòa cung bậc
Rèm mi buông ngây ngất giữa ca từ
Giọng êm dịu ngọt ngào như giọt mật
Má ửng hồng rạng rỡ nét vô tư

Trời thu đẹp nhạc lòng ta réo rắc
Men tình yêu chắp cánh để ta bay
Hạnh phúc quá mắt cứ hoà trong mắt
Đam mê đầy tay thêm ấm trong tay

Và cứ thế ta thống dong rải bước
Trong điệu ru dìu dặt của ngàn thông
Những giai điệu nói thay lời hẹn ước
Nụ hoa yêu e ấp nở trong lòng

...Ai nào ngờ tàn thu đó em đi
Khi dáng dấp mùa đông vừa lấp ló
Không vội vàng nhưng chẳng có chia li
Nên nước mắt giấu sau quầng mắt đỏ

Em ra đi mang theo nỗi niềm riêng
Quên dĩ vãng quên khoảnh trời thân thuộc
Chưa hết thơ ngây đã muộn phiền
Dệt hạnh phúc trên đôi tay gầy guộc

Tôi vẫn đợi những mùa thu sau nữa
Tìm thân quen trong lạ lẫm xa vời
Mười năm ấy như một lời đã hứa
Hồn thu còn chờ mãi đó em ơi

Lối nhỏ ấy bây giờ là phố rộng
Thảm hoa xưa đầy kín những căn lầu
Tôi tha thẫn kiếm tìm trong vô vọng
Một chút gì sót lại buổi thu xưa

Ôi, thành phố mù sương người ta gọi
Sương còn giăng trên những lối khô gầy
Ai sẽ hát mỗi khi mùa thu tới
Cho lá vàng nương nhẹ gió heo may
.
Lời tình ca thay tiếng của lòng tôi
Tan trong gió đậu trên từng sợi lá
- Ngày mai khi mưa giăng lưng đồi -
Tôi tiếc nuối mùa thu đi vội vã

Biết bao giờ em về lại nơi đây
Để hai đứa có được ngày tương hội
Rượu tương phùng đôi ta sẽ nâng say
Ôn kỷ niệm bên lá vàng ngập lối

Tôi nhớ em tôi đợi mùa thu
Thu vẫn đến nhưng em không về nữa
Văng vẳng xa trong lành lạnh sương mù
Tôi đang nghe ngoài kia mưa lá đỗ
NB

[/size]
Đăng nhập để trả lời
0
Đã bao lâu rồi nhỉ
Tôi và trăng lạc nhau
Suốt chiều dài thiên lý
Hai đứa tôi hai đầu.
 
Trăng đi nẻo đường trăng
Vui buồn cùng nhân thế
Tôi gieo thân nhọc nhằn
Trong cõi đời dâu bể
 
Cũng có khi mỏi quá
Đứng lặng nhìn đâu đây
Những mong nơi xa lạ
Ánh sáng trăng thật đầy
 
Nhớ, nhớ trăng nhiều lắm
Chất chồng mộng mơ riêng
Một khối tình nồng thắm
Một đam mê thật hiền
 
Trời lại sắp vào Thu
Khiến lòng tôi vọng Nguyệt
Ở nơi xa tít mù
Trăng ơi, trăng có biết
 
Muốn mời trăng miếng bánh
Cho ngọt mềm đôi môi
Cho mắt huyền lóng lánh
Giữa màu thu rạng ngời
 

Nhưng trăng đang xa xăm
Nơi nào chưa biết nữa
Mai kia quay trở về
Đừng vô tình khép cửa
 
Tôi chỉ mong mỏi thế
Được một lần bên trăng
Chuyến xe đời dẫu trễ
Vẫn không hề băn khoăn.
 
Trăng ơi mau về nhé
Chở tình nồng cho tôi
Mùa thu đang thở nhẹ
Vườn trăng đang đơm chồi.
NB909
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-19 05:37:06anhtrangthu>
Trích đoạn: duyennhan

Đã bao lâu rồi nhỉ
Tôi và trăng lạc nhau
Suốt chiều dài thiên lý
Hai đứa tôi hai đầu.
 
Trăng đi nẻo đường trăng
Vui buồn cùng nhân thế
Tôi gieo thân nhọc nhằn
Trong cõi đời dâu bể
 
Cũng có khi mỏi quá
Đứng lặng nhìn đâu đây
Những mong nơi xa lạ
Ánh sáng trăng thật đầy
 
Nhớ, nhớ trăng nhiều lắm
Chất chồng mộng mơ riêng
Một khối tình nồng thắm
Một đam mê thật hiền
 
Trời lại sắp vào Thu
Khiến lòng tôi vọng Nguyệt
Ở nơi xa tít mù
Trăng ơi, trăng có biết
 
Muốn mời trăng miếng bánh
Cho ngọt mềm đôi môi
Cho mắt huyền lóng lánh
Giữa màu thu rạng ngời
 

Nhưng trăng đang xa xăm
Nơi nào chưa biết nữa
Mai kia quay trở về
Đừng vô tình khép cửa

Tôi chỉ mong mỏi thế
Được một lần bên trăng
Chuyến xe đời dẫu trễ
Vẫn không hề băn khoăn.

Trăng ơi mau về nhé
Chở tình nồng cho tôi
Mùa thu đang thở nhẹ
Vườn trăng đang đơm chồi.
NB909


Trăng vẫn luôn quanh đây
Dẫu tròn hay là khuyết
Đêm ba mươi thật dầy
Ai nói không còn nguyệt?


Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: anhtrangthu

Trích đoạn: duyennhan

Đã bao lâu rồi nhỉ
Tôi và trăng lạc nhau
Suốt chiều dài thiên lý
Hai đứa tôi hai đầu.
 
Trăng đi nẻo đường trăng
Vui buồn cùng nhân thế
Tôi gieo thân nhọc nhằn
Trong cõi đời dâu bể
 
Cũng có khi mỏi quá
Đứng lặng nhìn đâu đây
Những mong nơi xa lạ
Ánh sáng trăng thật đầy
 
Nhớ, nhớ trăng nhiều lắm
Chất chồng mộng mơ riêng
Một khối tình nồng thắm
Một đam mê thật hiền
 
Trời lại sắp vào Thu
Khiến lòng tôi vọng Nguyệt
Ở nơi xa tít mù
Trăng ơi, trăng có biết
 
Muốn mời trăng miếng bánh
Cho ngọt mềm đôi môi
Cho mắt huyền lóng lánh
Giữa màu thu rạng ngời
 

Nhưng trăng đang xa xăm
Nơi nào chưa biết nữa
Mai kia quay trở về
Đừng vô tình khép cửa

Tôi chỉ mong mỏi thế
Được một lần bên trăng
Chuyến xe đời dẫu trễ
Vẫn không hề băn khoăn.

Trăng ơi mau về nhé
Chở tình nồng cho tôi
Mùa thu đang thở nhẹ
Vườn trăng đang đơm chồi.
NB909


Trăng vẫn luôn quanh đây
Dẫu tròn hay là khuyết
Đêm ba mươi thật dầy
Ai nói không còn nguyệt?
ATT

Trăng ba mơi tròn không?
Câu hỏi day dứt lòng
Sao trăng phân hai nửa
Ai người thấy trăng không?

Trăng chờ người chờ duyên
Dù ai đi khắp miền
Lòng trăng luôn luôn chiếu
Khuyết tròn mãi luân phiên

Ánh trăng mang khoảng sáng
Quay về cõi nhân gian
Tình trăng vẫn nồng nàn
Có bao giờ khuất biệt

Người ơi người hãy biết
Vầng trăng luôn tròn đầy
Bởi tình người tha thiết
...
mai77
Xin chào các bạn

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368439&mpage=1&key=
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: anhtrangthu

Trích đoạn: duyennhan

Đã bao lâu rồi nhỉ
Tôi và trăng lạc nhau
Suốt chiều dài thiên lý
Hai đứa tôi hai đầu.
 
Trăng đi nẻo đường trăng
Vui buồn cùng nhân thế
Tôi gieo thân nhọc nhằn
Trong cõi đời dâu bể
 
Cũng có khi mỏi quá
Đứng lặng nhìn đâu đây
Những mong nơi xa lạ
Ánh sáng trăng thật đầy
 
Nhớ, nhớ trăng nhiều lắm
Chất chồng mộng mơ riêng
Một khối tình nồng thắm
Một đam mê thật hiền
 
Trời lại sắp vào Thu
Khiến lòng tôi vọng Nguyệt
Ở nơi xa tít mù
Trăng ơi, trăng có biết
 
Muốn mời trăng miếng bánh
Cho ngọt mềm đôi môi
Cho mắt huyền lóng lánh
Giữa màu thu rạng ngời
 

Nhưng trăng đang xa xăm
Nơi nào chưa biết nữa
Mai kia quay trở về
Đừng vô tình khép cửa

Tôi chỉ mong mỏi thế
Được một lần bên trăng
Chuyến xe đời dẫu trễ
Vẫn không hề băn khoăn.

Trăng ơi mau về nhé
Chở tình nồng cho tôi
Mùa thu đang thở nhẹ
Vườn trăng đang đơm chồi.
NB909


Trăng vẫn luôn quanh đây
Dẫu tròn hay là khuyết
Đêm ba mươi thật dầy
Ai nói không còn nguyệt?


 
Trăng thu
 
Trăng thu đẹp lắm thế nhân ơi !
Chở mộng thuyền thơ cặp bến rồi
Kẻ sỹ vô tình làm nguyệt lặng
Mây hờn gió dỗi xót cả đôi
 
Thanh Thanh Khiết
19.7.2010
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-30 19:14:33duyennhan>
Nhà tôi trống trước trống sau
Lại còn thiếu mái che đầu nắng mưa
Vuông rào là giậu dâu thưa
Lơ thơ lá mảnh, rễ chưa mọc nhiều
Sau vườn có mấy dây tiêu
Trước sân trồng một hàng điều vô căn
..
NB
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 10:07:42anhtrangthu>
Cuộc đời vẫn vậy đó ai ơi
Mọi vật quanh ta thoắt đổi dời
Hôm qua thắm thiết sao hạnh phúc
Hôm nay lạnh giá buốt tim rồi.

Cuộc đời bình thản vẫn trôi đi
Chẳng để cho ta một chút gì
Ngoài vết thời gian hằn trên mắt
Vết đọng trong hồn phận nữ nhi...
anhtrangthu
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: anhtrangthu

Cuộc đời vẫn vậy đó ai ơi
Mọi vật quanh ta thoắt đổi dời
Hôm qua thắm thiết sao hạnh phúc
Hôm nay lạnh giá buốt tim rồi.

Cuộc đời bình thản vẫn trôi đi
Chẳng để cho ta một chút gì
Ngoài vết thời gian hằn trên mắt
Vết đọng trong hồn phận nữ nhi...
anhtrangthu

Đã trót sinh ra giữa cuộc đời
Phải đành chấp nhận hết người ơi
Hãy cố quên đi sầu chất ngất
Ngủ vùi một giấc nỗi buồn vơi

Cuộc đời là thế, vẫn trôi đi
Có lần tương hội, có chia ly
Đừng để muộn phiền vương ánh mắt
Gượng vui cho trọn mộng xuân thì
NB

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Nhà tôi trống trước trống sau
Lại còn thiếu mái che đầu nắng mưa
Vuông rào là giậu dâu thưa
Lơ thơ lá mảnh, rễ chưa mọc nhiều
Sau vườn có mấy dây tiêu
Trước sân trồng một hàng điều vô căn
..
NB

 
 
Chào DN
 
Thiệt mới tắm vô còn tèm nhem con mắt. .Mới coi thiệt tưởng bạn viét
câu gần chót là &lt; cầu tiêu&gt; coi kỹ lại không phải.
Nếu là mình chắc mình sẽ viết 2 câu chót như vầy:
 
Sau vườn là cái cầu tiêu
Cá tra dưới nước lieu xiêu đớp mồi.
 
Một sự tả chân của một căn nhà cổ truyền miền quê.
Mình từng ở như vậy một thời gian Ở Trà Vinh , HỐc Môn..
Anyway Chào bạn

 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Đã bao lâu rồi nhỉ
Tôi và trăng lạc nhau
Suốt chiều dài thiên lý
Hai đứa tôi hai đầu.
 
Trăng đi nẻo đường trăng
Vui buồn cùng nhân thế
Tôi gieo thân nhọc nhằn
Trong cõi đời dâu bể
 
Cũng có khi mỏi quá
Đứng lặng nhìn đâu đây
Những mong nơi xa lạ
Ánh sáng trăng thật đầy
 
Nhớ, nhớ trăng nhiều lắm
Chất chồng mộng mơ riêng
Một khối tình nồng thắm
Một đam mê thật hiền
 
Trời lại sắp vào Thu
Khiến lòng tôi vọng Nguyệt
Ở nơi xa tít mù
Trăng ơi, trăng có biết
 
Muốn mời trăng miếng bánh
Cho ngọt mềm đôi môi
Cho mắt huyền lóng lánh
Giữa màu thu rạng ngời
 

Nhưng trăng đang xa xăm
Nơi nào chưa biết nữa
Mai kia quay trở về
Đừng vô tình khép cửa

Tôi chỉ mong mỏi thế
Được một lần bên trăng
Chuyến xe đời dẫu trễ
Vẫn không hề băn khoăn.

Trăng ơi mau về nhé
Chở tình nồng cho tôi
Mùa thu đang thở nhẹ
Vườn trăng đang đơm chồi.
NB909

 
Tặng người yêu trăng
 
Trăng & thi nhân
 
Hôm nay trăng mười lăm
Gương nga nhìn đằm thắm
Môi cười trong xa xăm
Làm bao người say đắm
 
Trang thơ xanh vừa tặng
Từ tâm người thi Nhân
Duyên tình như hoa nắng
Reo vui cùng mùa xuân
 
Trăng mười lăm tròn lắm
Trên bầu trời thênh thang
Dòng thi giơ tay nắm
Sao trăng còn hoang mang
 
Mây bay về xào xạc
Thì thầm lời yêu thương
Đường đi trăng đừng lạc
Thi nhân ôm sầu vương
 
Thanh Thanh Khiết
14.5.2010
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
 Trời chiều man mát
Mây bạc rưng rưng
Nước mắt
Nước mắt bây giờ
Chán ngắt
Hãy quên giọt lệ
Sau lưng
Thôi rồi đã mất
Đã mất cuộc tình
Tình giờ đâu còn
Bên anh
Tình giờ đâu còn
Trong em
Thì thôi tìm quên
Tiếc chi buồn thêm
Tìm đâu màu xanh
Của áo
Tìm đâu màu hồng
Của môi
Ai đang đứng lặng
Ngoài kia
Trời chiều nhả nhặn
Còn treo
Xin cố một lần
Rồi quên
Để mai để mốt
Hay ngàn ngày sau
Nhớ nhau
Tìm về chốn xưa
Có mưa
Phủ lạnh đôi vai
Có trăng
Xoa dịu tình cay
Còn hơn gần nhau
Mà nghe Thời gian khô khốc
Tình như cơn lốc
Đến nhanh
Mà đi càng nhanh
Thì thôi
Buồn nhau giờ đây
Mà vui ngày mai
Nhìn đi
Rồi cho bàn tay
Lần cuối
Đắm đuối
Ưu tư
NB

Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
trăng mờ rồi lại trăng lu
trách mình đã vụng đường tu kiếp này
trăng còn vui với gió mây
mình còn đứng ngóng ở đây một mình
.........[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 06:05:06duyennhan>
Về đây vùi lấp một phiên tình
Quên đời lang bạt chuyện hư vinh
Trăng duyên thềm cũ soi đơn lẻ
Bến mộng thuyền xưa ghé một mình
Phố vắng còn đâu màu mắt đẹp
Vườn thưa nào thấy nét môi xinh
Đợi mùa thu đến gom ngàn lá
Đắp cao nỗi nhớ Tiểu Thanh Đình
NB
Đăng nhập để trả lời
1
Ta chẳng còn trăng, ta tối tăm
Cõi hồn vô định nhớ xa xăm
Đợi mùa thu đến ta vàng úa
Không biết người xưa có ghé thăm ?
 
Ta chẳng còn trăng ta nhớ em
Nhớ búp tay ngoan, suối tóc mềm
Nhớ giọt dỗi hờn vương khóe mắt
Nhớ lời yêu dấu gởi thâu đêm
 
Ta chẳng còn trăng ta hết thơ
Lòng ta trống lạnh nỗi mong chờ
Giã từ vườn mộng từ đây nhé
Ta về thực tại ..tỉnh cơn mơ.
NB10
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Về đây vùi lấp một phiên tình
Quên đời lang bạt giữa hư vinh
Trăng duyên thềm cũ soi đơn lẻ
Bến mộng thuyền xưa ghé một mình
Phố vắng còn đâu màu mắt đẹp
Vườn thưa nào thấy nét môi xinh
Đợi mùa thu đến gom ngàn lá
Đắp cao nỗi nhớ Tiểu Thanh Đình
NB

 
Mối tình đẹp
 
Rạng ngời nét đẹp Tiểu thanh Đình
Ánh mắt  luôn cười môi thắm xinh
Có phải trăng vàng  thương bóng lẻ
Cho nên thu đến nhớ riêng mình
Mây trôi hữu ý tìm bờ mộng
Gió cuốn  vô tình chôn bả vinh
Bến hẹn bay cao vùng nguyệt sáng
Nghê thường khúc nhạc ngợi ca tình
 
Thanh Thanh Khiết
30.8.2010
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 05:59:17duyennhan>
Em đi gió ngược bay tà áo
Ỡm ờ phơi phóng thịt da tươi
Tôi đang rất thực trong hư ảo
Em cứ vô tư trước mọi người
 
Có phải vô tình em xoay lại?
Đứng giữa mắt tôi với nắng trời
Tôi không cố ý nhưng tôi phải…
Vì em trong suốt áo xiêm ơi !
 
Em cười tươi tắn trong màu nắng
Khích bác tim tôi lập bập rung
Môi tôi khô dính, mồm tôi đắng
Sao em ma quái đến vô cùng
 
Em không mời mọc nhưng mời mọc
Em chẳng khoe khoang vẫn khoe khoang
Gió lả lơi đùa bên vóc ngọc
Tôi ngơ ngẩn đứng trước son vàng

Thế nhân mông muội từ vạn cổ
Đến mãi ngàn sau cũng thế thôi
...Em rót hồn nhiên vào thịnh nộ
Tan chiều tan gió lẫn tan tôi.
NB10
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»