Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Tiểu thuyết của Lê Lâm

2 trả lời, 817 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-02 05:57:05Ghosttt_01>
 


    Trịnh Văn Túc đọc sách và giới thiệu:
 
 
                                            SAU CÁNH RỪNG LẶNG GIÓ
                                                  
                                                   * Tiểu thuyết của Lê Lâm
                                                         ( NXB Quân đội nhân dân - năm 2006 )
 
 
      Cuộc kháng chiến chống Mỹ,cứu nước kết thúc đã hơn 30 năm. Những tác phẩm về nó vẫn tiếp tục ra đời. Càng về sau dòng chảy thời gian mang ra xa, các nhà văn là những người lính tham chiến càng có điều kiện suy ngẫm nhìn nó ở mọi góc độ. " Sau cánh rừng lặng gió " là một tác phẩm như vậy. Lê Lâm - Người lính - Nhà văn giờ đã ngoài 50 tuổi mới cho ra mắt tác phẩm mà anh đã ấp ủ nó nhiều năm.
      Câu chuyện bắt đầu bằng tình yêu rất lãng mạn của đôi trai gái ấy là Hùng và Anh Liên. Họ yêu nhau, tình yêu tuy mơ mộng nhưng không né tránh thực tế. Hùng muốn thử thách bản thân mình và tình yêu, anh bước vào cuộc chiến giai đoạn cuối. Hiệp định Pa-Ri vừa được kí kết, hoà bình ở ngay trong tầm tay với.
     Ở cái thời điểm đặc biệt ấy tưởng chiến tranh sẽ lùi ra xa. Nhưng không phải vậy, nó vẫn nguyên hình với tất cả cái móng vuốt sắc nhọn.
      Rất nhiều con người với những số phận, diện mạo dần hiện lên trên trang sách: Sinh ở hậu phương có trình độ đại học, đẹp trai, khôn ngoan, một Hối to khoẻ đi vào cuộc chiến với ý định " trừng trị con vợ ", một " Bình đô " như lực sỹ mong chiến tranh là mảnh đất để thực hiện ước mơ lên cấp tướng. Những anh thanh niên như Linh và Dong lẩn tránh nghĩa vụ của một công dân khi đất nước có giặc, dùng tiền để kiếm chỗ làm cho vinh thân và còn rất nhiều cô gái.
      Đặc biệt là Hùng và Anh Liên. Tác giả đã dồn hết tâm sức và lòng yêu mến để xây dựng lên đôi lứa này. Anh Liên đoan trang, thanh khiết, thánh thiện. Cô mang một vẻ đẹp nội tâm như rất nhiều cô gái của chúng ta, chung thuỷ sắt son, quyết tâm chờ người yêu ngoài mặt trận. Đã hiện lên rất nhiều nhân vật ở nhiều tầng lớp để vẽ lên một bức tranh toàn cảnh. Cái sống, cái chết trong gang tấc, đất đá cầy xới những khuôn mặt già sọm hốc hác. Những cảnh máu chảy, bom rơi đạn nổ ngay trước mặt.
      Anh thanh niên Hùng cũng như rất nhiều chiến sỹ trong cuộc chiến của ta đã không gục ngã. Họ như cái cây bám rễ được vào đất, trổ cành xanh lá vững vàng. Có thể nói Lê Lâm viết được về cuộc chiến khá kỹ. Nó như những thước phim quay cận cảnh, hơn thế nó phát lộ từng diện mạo con người. Tính từng trải chân thực. Dung lượng của nó đầy ắp. Bạn đọc bám theo từng trang sách với bình diện được dần mở rộng. Thấp thoáng cả gương mặt của các tướng tá kẻ thù. Bằng rất ít câu chữ, song Lê Lâm đã tóm gọn được chân tướng của đội quân không có lý tưởng. Tướng tá thì nghi kỵ, lính thì bị xua vào chỗ chết.
      Đan xen vào chiến trận là cuộc sống nơi hậu phương, những bà mẹ nghèo mà giàu lòng nhân hậu, thương con đến se thắt. Những người lính trận lớp cũ trung thực, dũng cảm như là đức tính của cả một thế hệ.
      Ngoài ra còn là những trang dòng mô tả về diễn biến tâm lý. Ở đây Lê Lâm cũng biểu hiện nội lực của một nhà văn sung sức, nhiều từng trải và tâm huyết. Đây là những trang rất khó viết. Có thể nói Lê Lâm đã thành công ở những phần tự sự đầy chất trí tuệ đó. Nó luôn bảo đảm tính chân thực. Nó tô thêm một lần nữa của cuộc chiến vệ quốc. Khắc phục được sự đơn điệu, phiến diện, thậm chí đơn giản hoá.
      Sau Cánh Rừng Lặng Gió chưa có điều gì " mới ", và bản thân tác giả cũng không có dụng ý cho ta cái nhìn mới. Cái mới nhiều khi thiên quá về nó sẽ cho ra cái nhìn méo mó, sai lệch về sự thật. Sự thật thì chúng ta là người chiến thắng trong cuộc đọ sức. Lê Lâm chỉ muốn dắt ta đi qua cuộc chiến tranh. Nhấn thêm những gì mà chúng ta đã thấy về tầm vóc, về chiều sâu để lý giải một sức mạnh tổng hợp của dân tộc. Đó là những trang sách đẹp, nó làm cho ta biết quí trọng hoà bình. Sau Cánh Rừng Lặng Gió cho thêm mảng văn học viết về đề tài chiến tranh, một tập sách mà ta cần trân trọng.
 
                                                                                         Nhà văn Trịnh Văn Túc

      
      
 
                                
                                                 
Hồn ma lạnh lẽo
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
                            Đôi dòng tiểu sử của nhà văn Lê Lâm
 
 
-  Tên thật:     Lê Văn Lâm
-  Quê:            Hà Tĩnh
-  Tốt nghiệp:  Đại học Tổng hợp Hà Nội ( khoa ngữ văn )
-  Hiện ở:        Phố Ngọc Khánh, quận Ba Đình, Hà Nội.
                      Đ/T:   0912005996
-  Nhập ngũ:    1972   ( khi đang học đại học )
            Từng chiến đấu ở chiến trường miền Đông và miền Tây Nam Bộ.
 
                    Tác phẩm đã xuất bản:
  
   1.  Cơn mưa bất chợt   ( thơ )
           Nhà xuất bản Hà Nội - 1990
   2.  Sóng       ( thơ )
           Nhà xuất bản Thanh niên - 1992
   3.  Nẻo vắng đường xa    ( thơ )
           Nhà xuất bản Văn học - 2000
   4.  Gió núi     ( thơ )
           Nhà xuất bản Văn học - 2003
   5.  Tự cảm    ( thơ)
           Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2002
   6.  Lời của đất   ( thơ )
           Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2006
   7.  Sau cánh rừng lặng gió   ( tiểu thuyết )
           Nhà xuất bản Quân đội nhân dân - 2006
      Ngoài ra còn viết phê bình, giới thiệu cùng tiểu luận
           đăng trên các báo và sáng tác cho thiếu nhi!
    
                      
Hồn ma lạnh lẽo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-13 18:08:01Ghosttt_01>
 


             Trong quá trình sáng tác văn học, Lê Lâm cũng đã cho xuất bản khá nhiều thơ. Để mọi người hiểu thêm đôi nét về thơ anh nói riêng, cũng như về chân dung tác giả nói chung - Tôi xin trích giới thiệu trên mạng internet này một bài bình luận của người đọc đối với thơ anh, đã được đăng trên báo... trong thời gian vừa qua. Đó là bài:
 
        
                                   MỘT CÁCH CẢM NHẬN VỀ CON NGƯỜI
                                 VÀ CUỘC SỐNG TRONG THƠ
 
                                                                       Bùi Văn Thanh ( giới thiệu )


     Thơ Lê Lâm chiếm được thiện cảm người đọc, nhờ cái tình trong thơ anh. Một tình người chân thực, hồn hậu nhưng không giản đơn dễ dãi, mà luôn có những day dứt, trăn trở về con người và cuộc sống nhân gian. Thơ anh viết về nhiều đề tài: Tình yêu đôi lứa, tình cảm giữa con người với con người, giữa người với cảnh vật, với đất nước quê hương... Trong đó mảng thơ tình yêu chiếm một dung lượng khá lớn. Ở đây ta bắt gặp những sắc thái khá phong phú đa dạng của tình yêu, từ nỗi phấp phỏng đợi chờ đến niềm vui của những lần gặp gỡ và nỗi buồn của những cuộc chia ly. Ở góc độ nào của tình cảm anh cũng có những câu thơ mà người đọc không dễ quên:
                Mắt trong mắt tay trong tay
                Lời say vào rượu, rượu say vào lời.
                                                 ( Lên xứ Lạng )
                Mở lòng mình như lá
                Gặp em thanh lọc khí trời.
                                                 ( Tiếng em )
      Nhưng có lẽ người đọc nhớ tới anh hơn cả chính là ở những bài thơ, những câu thơ anh viết một cách khá " ấn tượng " về nỗi " đau đời ", nỗi " đau người " trong cuộc sống và tình yêu:
                Biết mình lỡ miệng một câu
                Ngay giây phút ấy em đau một đời.
                                              ( Bồng bềnh sóng )
                Vợ chồng sau một ngày giận dỗi
                Tìm không ra khuôn mặt thưở yêu đầu
                                              ( Tìm Nhau )
                Có nỗi khổ nào hơn nỗi khổ
                Những lời không được nói ra
                                              ( Nguyện cầu )
      Từ nhiều góc độ khác nhau, " con mắt thơ " của Lê Lâm đã nhìn và cảm nhận cuộc sống khá đa dạng, đa chiều. Nếu như ở giai đoạn sáng tác ban đầu, tác giả hướng "con mắt" và xúc cảm thơ của mình vào những khao khát trong tình yêu, nỗi nhớ và sự đợi chờ, hy vọng, thì ở giai đoạn sau này, thơ Lê Lâm nói nhiều đến sự lỡ dở, sự tiếc nuối và chia tay trong tình yêu:
                Xin một lần, hạnh phúc, khi anh thành người khác... v.v...
      Ở mảng đề tài xã hội, con mắt thơ của anh cũng hướng về những vùng đất, những con người chịu nhiều mất mát khổ đau, chịu nhiều thiệt thòi nhất trong cuộc sống:
                Miền Trung,
                Người đi lệch một bên,
                Những dòng tên nhắn tìm,
                Những người hành khất v.v...
      Phải chăng với năm tháng con người đã từng trải hơn, nên cái nhìn cũng đa chiều, đa diện hơn. Ở tập thơ " Tự cảm ", anh nhìn và phát hiện ra nhiều sắc thái khác nhau, nhiều biểu hiện đối lập nhau cùng song hành, tồn tại trong con người, sự vật và anh đã " tái hiện " chúng qua cảm nhận " thơ " của mình.
      Để tạo ra hiệu ứng nghệ thuật, anh thường sử dụng "mô típ" đối lập, với những con người, cảnh ngộ, tâm trạng nghĩ suy, đối lập được cạnh nhau để bộc lộ điều mình muốn nói. Đó là cảnh đối lập giữa một đám cưới và một đám tang, giữa một người về nhà mới và một người phải chia tay với ngôi nhà đã bao năm mình gắn bó. Đó là những mâu thuẫn trái ngược trong tâm trạng, nghĩ suy và hành động của người con trai khi yêu. Thủ pháp nghệ thuật này có mặt ở khá nhiều bài thơ, có khi nó bộc lộ trực tiếp qua hình ảnh đối lập, có khi ẩn vào trong cách lập ý, lập tứ của bài thơ. Sở dĩ Lê Lâm hay sử dụng thủ pháp nghệ thuật này vì với anh, cuộc sống và sự vật không khô cứng tách biệt mà luôn vận động, các mặt đối lập luôn chuyển hóa, tác động đến nhau trong một thể thống nhất. Mái tóc xanh của nhà thơ cứ trắng dần lên trong đêm để trang giấy trắng lại xanh lên với những hồn thơ non trẻ: Mái tóc và trang giấy.
      Hay:
                Cái giản dị, giản dị thôi nhưng đâu phải dễ tìm
                Phải ở giữa cái bề bộn ngổn ngang mới tìm ra cái giản dị.
      Rồi:
                Trí tưởng cần cho thơ như đôi cánh loài chim
                Nhưng nếu chỉ có cánh thôi thì chẳng bao giờ chim đậu cả
                Và như thế chim thành loài xa lạ
                Chẳng bao giờ người ta hiểu chim.
                                                             ( Nhật ký thơ )
                Viết là sự hy sinh những ý nghĩ chính mình.
      Đúng là những khi Lê Lâm biết "hy sinh" những ý nghĩ của mình, biết dồn nén tâm tư vào những bài thơ cô đúc, ngắn gọn thì anh dễ gây được "ấn tượng". Điều này có thể thấy ở những bài thơ ngắn 4, 6, 8, 10 câu của anh thường khá đạt như: Sóng lòng, Tìm nhau, Thức giữa đêm mưa, Đi vòng, Khi anh thành người khác. Chỉ đáng tiếc là những bài thơ ngắn này trong tập "Tự cảm" xuất hiện có phần ít hơn nhiều so với sự xuất hiện của nó ở các tập thơ trước đó.
      Trong bài Nhật ký thơ, Lê Lâm có viết:
                Hàng ngày anh vẫn đi trên những con đường mòn
                Nhưng làm thơ anh phải tìm ra lối mới.
      Ý thức về sự đổi mới và trách nhiệm trước mỗi trang viết của mình, đã giúp Lê Lâm thủy chung gắn bó với thơ như thủy chung gắn bó với một tình yêu duy nhất. Nhưng như người ta thường nói : " Người thơ phong vận như thơ vậy ", đối với tạng người và giọng thơ đã có phần "định hình" như Lê Lâm thì một sự đổi mới mạnh mẽ, đem đến sự bất ngờ cho người đọc là điều không mấy dễ dàng. Nhưng để bù lại, những người như Lê Lâm lại có thừa sự kiên nhẫn để từng bước, từng bước làm phong phú và đổi thay những cảm nhận thơ của mình về con người và cuộc sống. Từng bước tịnh tiến đẩy thơ lên phía trước, từng bước chiếm được cảm tình của người đọc như cái duyên thầm càng lâu càng đượm.
                                                                             BVT.
     
Hồn ma lạnh lẽo
Đăng nhập để trả lời
0