📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Bóng trăng_Banana Yoshimoto

10 trả lời, 2.955 lượt xem — Trang 1 / 1
     Hitoshi luôn mắc chiếc chuông nhỏ ở ví và mang theo nó bên mình.
     Chiếc chuông nhỏ ấy là thứ tôi đã vô tình tặng Hitoshi, vào cái thuở mà chúng tôi vẫn chưa hề yêu nhau, chỉ là vô tình, vậy mà số phận của nó đã theo Hitoshi cho tới những phút cuối cùng.
 
     Tôi học khác lớp Hitoshi. Chúng tôi quen nhau khi cùng làm trong ban tổ chức chuyến đi tham quan cho học sinh khối mười một.
     Tuy nhiên, vào đợt tham quan, các lớp lại đi theo những hành trình hoàn toàn trái ngược nhau, nên chúng tôi chỉ được ngồi chung trên chiếc tàu Shinkansen (tàu hoả cao tốc của Nhật) trong chuyến khởi hành. Xuống đến sân ga, chúng tôi nói rất nhiều chuyện vui vẻ rồi lưu luyến bắt tay từ biệt. Vào lúc đó, tôi bỗng nhớ ra rằng trong túi áo đồng phục của mình có một chiếc chuông nhỏ mà tôi đã nhặt được khi nó rơi ra từ cổ con mèo ở nhà, tôi nói : "Đây là quà chia tay", rồi đưa cho cậu. "Cái gì thế này?", nói rồi cậu cười, nhưng đó hoàn toàn không phải một nụ cười hời hợt, cậu đặt nó trên lòng bàn tay rồi cẩn thận gói lại vào chiếc khăn mùi-soa. Tôi đã thực sự sửng sốt, vì hành động đó trông chẳng giống một cậu con trai ở lứa tuổi ấy chút nào.
     Tình yêu, chỉ đơn giản là những điều như thế.
     Cậu làm thế vì cảm thấy chiếc chuông là do tôi tặng nên có một ý nghĩa rất đặc biệt với mình? Hay cậu làm thế vì luôn được dạy dỗ rằng cần phải trân trọng những thứ nhận được từ người khác? Tôi không rõ, nhưng ngay lập tức, tôi đã đem lòng yêu mến cái cử chỉ ấy ở Hitoshi.
     Và chiếc chuông nhỏ đã gắn kết hai trái tim nhỏ bé. Trong suốt chuyến đi, chúng tôi không được gặp nhau, nhưng cả hai đều cùng hướng hồn mình về nó. Mỗi lần chuông ngân kên, cậu sẽ nhớ tới tôi và những ngày ở bên tôi trước lúc khởi hành, còn tôi sẽ tưởng tượng ra chiếc chuông nhỏ đang reo vang dưới miền trời rất xa và con người đang mang nó theo mình. Khi chúng tôi trở về, một tình yêu lớn đã bắt đầu.
     Kể từ đó cho tới suốt bốn năm sau, chiếc chuông đã cùng chúng tôi trải qua tất cả những đêm, những ngày và tất cả những sự kiện : Nụ hôn thứ nhất, những giận hờn cãi vã, nắng, mưa và tuyết, cái đêm đầu tiên, tất cả những nụ cười rồi những giọt nước mắt, bản nhạc hay chương trình tivi mà chúng tôi yêu thích. Nó đã ở bên chúng tôi vào tất cả những khoảng thời gian của hai người, và ngân lên những tiếng "tơ linh tơ linh" khẽ khàng, trong trẻo cùng với bàn tay đang rút chiếc ví của Hitoshi. Thứ âm thanh quá đỗi đáng yêu ấy mãi văng vẳng trong tai tôi.
     Tôi đã lờ mờ nhận ra điều ấy. - Chuyện xảy ra rồi thì ai mà chẳng nói được như thế, chẳng qua chỉ là sự đau lòng của một cô gái trẻ mà thôi, có thể người ta sẽ cho là như thế. - Nhưng tôi vẫn phải nói : Tôi đã lờ mờ nhận ra điều ấy.
     Tôi đã luonôn cảm thấy có điều gì đó rất lạ. Đôi khi, rõ ràng tôi đang nhìn Hitoshi rất chăm chú, vậy mà dường như cậu không hề ở đó. Và chẳng hiểu sao tôi lại cứ liên tục áp tai mình lên trái tim Hitoshi mỗi khi cậu ngủ. Nụ cười vừa mới ánh lên rạng rỡ, đôi mắt lại bất thần nhìn xoáy sâu vào một nơi nào đó. Bầu không khí bao quanh Hitoshi và trên nét mặt cậu, lúc nào cũng như thể trong suốt. Tôi đã luôn cho rằng có lẽ vì vậy mà tôi mới cảm thấy mong manh và thấp thỏm như thế này, nhưng nếu đó chính là một niềm dự cảm, thì thật xót xa biết bao.
     Trong suốt quãng đời dài, mà thực ra mới chỉ hai mươi năm của tôi, việc mất đi người yêu là sự trải nghiệm đầu tiên, nó khiến tôi đau đớn tưởng chừng như hơi thở của chình mình cũng đang tắt lịm. Kể từ cái đêm Hitoshi mất, tâm thức tôi đã lạc vào một chiều không gian khác, và không thể quay trở về được nữa. Tôi không còn có thể nhìn thế giới với ánh mắt của ngày xưa. Đầu óc tôi bồng bềnh vô định, mơ hồ, xáo trộn và luôn chìm trong một cảm giác nặng nề đến ngột ngạt. Tôi chỉ cảm thấy đau buồn vì đã buộc phải can dự vào một trong những việc không mấy người trên cõi đời này phải nếm trải (như phá thai, bán thân, hay bệnh nặng).
     Chúng tôi vẫn còn trẻ, và biết đâu đấy có thể đó chưa phải là tình yêu cuối cùng trong đời. Nhưng giữa hai đứa đã có biết bao mảnh ghép của cuộc đời mà lần đầu tiên chúng tôi biết tới. Chúng tôi đã gây dựng nên bốn năm trời ấy, bằng việc từng bước khám phá, và cân nhắc sức nặng của rất nhiều sự khiện xảy đến, khi mà một con người và một con người gắn bó với nhau hơn.
     Nếu đúng là chuyện xảy ra rồi mới nói, thì tôi đã có thể gào lên thật to mà rằng :
     Ông Trời độc ác kia ! Tôi đã yêu Hitoshi đến thế kia mà.
 
     Suốt hai tháng kể từ ngày Hitoshi không còn nữa, hôm nào tôi cũng tựa mình vào thành lan can của cây cầu bắc ngang con sông ấy và uống những bình trà nóng. Tôi không ngủ được, nên bắt đầu chạy bộ vào mỗi buổi sáng sớm, cây cầu chính là nơi nghỉ chân để sau đó tôi chạy ngược về.
     Tôi sợ phải đi ngủ vào ban đêm hơn hết thảy mọi việc. Hay nói đúng hơn, là tôi sợ cái cảm giác choáng váng mỗi khi thức giấc. Tôi bỗng choàng tỉnh và run rẩy trong bóng đen sâu thẳm lúc hiểu ra rằng mình đang thực sự ở đâu. Tôi luôn mơ thấy những giấc mơ về Hitoshi. Trong những giấc ngủ chập chờn và khó nhọc, khi thì được gặp Hitoshi, lúc lại không, nhưng tôi luôn tri giác được rằng : Đây chỉ là một giấc mơ, và thực ra mình không bao giờ còn có thể gặp Hitoshi được nữa. Thành ra, ngay cả trong giấc ngủ, tôi cũng cố gắng để mình đừng thức dậy. Không biết bao lần tôi đã phải trở mình, đổ mồ hôi trộm và đón nhận những buổi sớm mai lạnh giá với đôi mắt nửa tỉnh nửa mơ cùng một niềm u uất đang ứ lên trong họng. Suốt khoảng thời gian khi mọi vật bên kia cánh rèm bắt đầu hé sáng, và khẽ khàng thở trong bầu không khí xanh mờ, tôi là kẻ bị bỏ rơi. Nỗi cô đơn và sự lạnh giá làm tôi cảm thấy thà rằng cứ chìm trong những giấc mộng còn dễ chịu hơn rất nhiều. Đó bao giờ cũng là những buổi sớm tôi không sao ngủ được và phải một mình vật lộn với dư vị còn đọng lại của giấc mơ. Lúc nào cũng vậy, tôi sẽ mở choàng mắt vào chính cái giây phút ấy. Sự kiệt sức do thiếu ngủ, và khoảng thời gian cô độc dài đằng đẵng đến phát điên khi chờ những tia nắng đầu tiên chiếu xuống bắt đầu làm tôi thấy sợ, vậy là tôi quyết định chạy bộ.
     Tôi mua hai bộ đồ thể thao khá đắt tiền, mua một đôi giày chạy và còn sắm cả một chiếc bình giữ nhiệt nhỏ bằng nhôm để đựng nước. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ vì đã bắt đầu bằng những thứ đồ vật đó, nhưng quan trọng là tinh thần cầu tiến.
     Tôi bắt đầu chạy ngay khi bước vào kỳ nghỉ xuân. Tôi chạy tới cầu rồi quay về nhà, giặt sạch sẽ chiếc khăn bông và bộ quần áo, cho vào máy sấy và sau đó quay sang giúp mẹ chuẩn bị bữa sáng. Rồi tôi ngủ thêm chút nữa. Cuộc sống cứ như vậy tiếp diễn. Buội tối tôi đi gặp bạn bè hoặc xem video, cố gắng làm mọi cách để đừng có nhiều thời gian rảnh rổi. Nhưng đó chỉ là những nỗ lực vô vọng. Chứ thực ra, tôi chẳng muốn làm bất cứ điều gì hết. Tôi chỉ muốn gặp Hitoshi thôi. Song dù thế nào thì tôi vẫn phải làm điều gì đó dể tiếp tục vận động chân tay và đầu óc. Tôi muốn nghỉ rằng chỉ cần tiếp tục không cần chủ ý những nỗ lực ấy, tôi sẽ tìm được một lối ra. Chẳng có gì dể bảo đảm, nhưng tôi tin là mình sẽ cầm cự được cho tới lúc đó. Hồi con chó nhà tôi chết và cả hồi con chim nhỏ nhà tôi chết, tôi cũng đã vượt qua được bằng cách này. và đây chỉ là một trường hợp đặc biệt của những chuyện như thế. Ngày lại ngày chậm chạp trôi qua như héo úa mà chẳng có sự tiến triển nào. Tôi vẫn không ngừng tâm niệm, như đang cầu nguyện :
     "Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi, rồi sẽ tới cái ngày mình thoát ra khỏi tất cả những chuyện này."
 
     Con sông nơi tôi lấy làm điểm nghỉ chân để chạy ngược về là một con sông rất lớn, nó chia thành phố làm hai nửa. Nơi ấy có một cây cầu màu trắng, tôi mất chừng hai mươi phút để chạy được tới đó. Tôi yêu nơi ấy. Hitoshi sống ở bên kia sông, và chúng tôi luôn lấy đó làm điểm hẹn hò. Vì thế, ngay cả sau khi cậu mất, tôi vẫn rất yêu quý nó.
     Tôi dừng chân bên cầu không một bóng người qua lại và thong thả uống từng ngụm trà nóng hổi từ trong chiếc bình giữa những thanh âm của sóng nước. Triền đê màu trắng chạy dài ra vô tận và huyền ảo, làn sương sớm xanh mờ đang giăng mình trên những cảnh sắc của từng con phố. Tôi cứ đứng đó trong bầu không khí buốt giá mà tinh khiết và chợt cảm thấy như mình đang ở gần "cái chết" hơn một chút. Thực ra chỉ ở trong cái khung cảnh khắc nghiệt, trong suốt và buồn bã như thế, tôi mới có thể hít thở được một cách nhẹ nhàng. Tự hành hạ mình ư? Không. Không phải. Bởi nếu không có khoảng thời gian đó, tôi sẽ chẳng còn chút tự tin nào để làm tốt mọi việc trong ngày. Khung cảnh ấy, lúc này đây, cần thiết với tôi hơn bất cứ điều gì.
 
     Sớm hôm đó, tôi lại choàng tỉnh vì mơ thấy một cơn ác mộng. Năm rưỡi sáng. Như thường lệ, tôi thay quần áo và chạy ra ngoài giữa buổi sớm mai hứa hẹn một ngày rất nắng. Trời vẫn còn tối và hoàn toàn vắng vẻ. Không khí buốt giá và tĩnh mịch, khu phố hiện lên mờ trắng. Da trời là một màu nước biển xanh thắm, rồi nhạt dần về phía đằng Đông.
     Tôi cố gắng chạy một cách thật thoải mái. "Đang thiếu ngủ mà cứ chạy như thế này thì chẳng khác nào tàn phá cơ thể mình." Đôi khi, ý nghĩ đó hiện lên mỗi lần tôi thấy khó thở. "Nhưng về rồi mình sẽ ngủ tiếp mà." Và tôi sẽ gạt nó ra khỏi tâm trí đang chờn vờn của mình với lý lẽ như vậy. Thật khó có thể giữ cho đầu óc mình được tỉnh táo khi chạy qua những dãy phố im lìm.
     Tiếng của dòng sông đã vọng lại rất gần, nền trời thay đổi theo từng bước chạy. Một ngày đẹp đẽ và sáng bừng đã bắt đầu rọi xuống qua bầu trời trong xanh.
     Đã đến cầu, như mọi lần, tôi lại tựa mình vào lan can và ngắm nhìn dãy phố nhạt nhoà đang chìm sâu xuống đáy cùng của bầu không khí màu lam mờ tỏ. Tiếng sóng ì ào dội mạnh và cuốn trôi mọi thứ trong làn bọt sủi trắng ngầu. Những giọt mồ hôi chảy xuống ròng ròng, và cơn gió lạnh buốt từ lòng sông thổi tới lùa vào mặt tôi. Giữa tháng Ba trời vẫn rét, trên thinh không, vành bán nguyệt hiện lên rất rõ. Hơi thở trắng mờ. Không rời mắt khỏi dòng sông, tôi đang định rót trà vào chiếc nắp bình để uống.
     Thì đúng lúc đó.
     -Trà gì thế? Cho mình uống với.
     Bất thình lình một giọng nói cất lên từ phía sau làm tôi giật thót người. Cú giật mình quá mạnh khiến tôi đánh rơi chiếc bình xuống sông. Trên tay tôi chỉ còn lại một ít trà đang bốc khói từ trong chiếc nắp.
     Tôi vừa liên tưởng tới đủ thứ chuyện vừa quay lại, thì thấy một cô gái đang đứng đó và cười. Có thể nhận ra rằng cô ta hơn tuổi tôi, song không sao đoán được chính xác là bao nhiêu. Nhưng nếu cố đoán thì chắc vào khoảng hai mươi lăm... Mái tóc ngắn và đôi mắt trong veo mở to. Cô ta đã đứng đó tự khi nào không biết nữa, khoác bên ngoài bộ quần áo mỏng manh một tấm áo choàng màu trắng, nhưng thản nhiên, như không có vẻ gì là lạnh cả.
     Thế rồi cô ta vừa cười vừa nói vẻ sung sướng với một thứ giọng mũi khá ngọt ngào.
     -Vừa rồi cậu giống hệt con chó trong một câu chuyện cổ tích cúa Grimm, à không, một truyện ngụ ngôn của Aesop.
     -Trường hợp đó,- tôi thản nhiên đáp,- nó nhìn thấy bóng mình in trên mặt nước và tự thả khúc xương ra đấy chứ. Làm gì có kẻ nào khác gây hại như thế này.
     Cô ta ngoẻn miệng cười.
     -Được rồi, lần sau mình sẽ mua cho cậu một chiếc bình khác.
     -Cảm ơn.- Tôi cố cười.
     Cái vẻ mắt quá ư tự nhiên lúc nói chuyện của cô làm tôi không sao nổi giận được, hơn nữa, chính tôi cũng tự thấy không đáng phải như thế. Vả lại, ở cô không hề có cái vẻ của một kẻ lập dị hay một con ma men đang lướt khướt tìm đường về nhà vào buổi sáng sớm. Mà ngược lại, đôi mắt của cô rất thông minh và vẻ mặt thì vô cùng sâu sắc, cứ như thể đã nếm trọn mọi sự buồn vui trên cõi đời này rồi. Vì thế mà trông cô thật lặng lẽ.
     Tôi chỉ uống một ngụm nhỏ chỗ trà đang cầm trên tay cho đỡ khát rồi chìa về phía cô.
     -Chỗ còn lại là của chị. Loại này gọi là trà Phổ Nhĩ.
     -Ồ, mình rất thích loại đó.
     Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra đỡ lấy chiếc nắp.
     -Mình mới vừa đến đây lúc nãy. Từ một nơi xa lắm.
     Có đôi mắt lấp lánh, đầy vẻ hăng hái đặc trưng ở một người lữ khách, cô nói trong khi mắt vẫn nhìn ra phía sông.
     -Chị tới đây du lịch à?
     Tôi hỏi như vậy vì không hiểu cô đến đây, một nơi vô vị thế này, để làm gì.
     -Phải. Cậu biết không? Nơi đây sắp diễn ra một hiện tượng trăm năm chỉ thấy được một lần.- Cô nói.
     -Một hiện tượng?
     -Phải. Nếu hội đủ điều kiện.
     -Là gì vậy?
     -Còn bí mật. Nhưng chắc chắn mình sẽ tiết lộ với cậu. Vì cậu đã cho mình uống trà mà.
     Nói rồi cô cười, thế là tôi đã bỏ lỡ mất cơ hội được nghe phần tiếp theo của câu chuyện. Bóng dáng của bình minh sắp tới đang bao trùm lên mọi vật. Ánh nắng như quện lẫn với nền trời xanh nhạt, và những tia sáng mỏng manh đang làm bừng lên làn không khí trên không trung.
     Đã đến lúc phải về rồi, tôi nghĩ.
     -Hẹn gặp lại chị sau.- Tôi nói.
     Thế rồi cô liền nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt sáng ngời.
     -Mình là Urara. Còn cậu?
     -Satsuki.- Tôi cũng xưng tên.
     -Hẹn gặp lại vào một ngày gần nhất.
     ...Urara nói vậy rồi vẫy tay.
     Tôi cũng vẫy tay và bỏ lại cây cầu sau lưng. Cô ta thật lạ ling2. Tôi chẳng hiểu những gì cô ta nói, nhưng tôi cảm thấy như đó không phải là một con người bình thường. Cái cảm giác nghi nghi hoặc hoặc ấy cứ lớn dần theo mỗi bước chân chạy, không hiểu sao tôi bỗng cảm thấy bất an nên ngoái đầu nhìn lại, Urara vẫn đứng đó ở trên cầu. Khuôn mặt nhìn nghiêng của cô đang hướng về phía dòng sông. Tôi kinh ngạc. Vì so với lúc cô ta đứng trước mặt tôi, nó đã hoàn toàn khác. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một vẻ mặt nào của con người khó coi đến thế.
     Dường như để ý thấy tôi dừng lại, cô lại nở một nụ cười và vẫy tay về phía tôi. Tôi cũng lóng ngóng vẫy tay rồi tiếp tục chạy.
    ...Thực ra cô ta là người như thế nào nhỉ? Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu. Rồi cuối cùng thì buổi sáng cũng đã tới, và chỉ cái ấn tượng về cô gái lạ kỳ có cái tên Urara ấy là được khắc rất sâu vào nơi tiềm thức đang ngái ngủ của tôi với một đường viền chói chang trong ánh nắng mặt trời.
 
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-23 11:37:02xương rồng>
     Hitoshi có một cậu em trai rất đỗi khác thường. Cả lối nghĩ và cách xử trí với mọi việc đều khá lạ lùng. Kể từ hồi mới gặp cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ cậu nhóc ấy có cái lối sống cứ như thể đã lớn lên và nhận thức sự vật ở một chiều không gian-thời gian khác, sau đó người ta bất ngờ ném cậu xuống thế giới này và bắt cậu sống như vậy. Tên cậu nhóc là Hiiragi, em ruột của Hitoshi, tháng này vừa bước sang tuổi mười tám.
   
    Tôi và Hiiragi hẹn nhau ở một góc cà phê trên tầng bốn của khu mua sắm, cậu vừa từ trường đến với bộ váy áo đồng phục kiểu lính thủy.
    Thực bụng thì tôi thấy ngượng vô cùng, nhưng cậu chàng bước vào quán với cái dáng vẻ quá mức tự nhiên khiến tôi phải cố tỏ ra thật bình thản. Hiiragi ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, vừa thở vừa hỏi : "Chị đợi lâu chưa?". Tôi lắc đầu thì cậu chàng cười rất tươi. Lúc cậu gọi nước, cô bồi bàn chòng chọc quan sát cậu từ trên xuống dưới với bộ mặt rất khó tả rồi mới "vâng" lên một tiếng.
    Khuôn mặt thì không giống Hitoshi lắm nhưng ngón tay và những cử động vụt thoáng qua trên nét mặt của Hiiragi suýt nữa đã làm tim tôi ngừng đập.
    -Ôi. -Tôi vô tình để ý nghĩ đó thốt lên thành tiếng.
    -Sao thế chị?
    Hiiragi cầm chiếc cốc nhìn tôi.
    -Giống quá. -Tôi nói.
    Và hệt như mọi lần, cậu chàng lại bảo : "Bắt chước Hitoshi đấy mà", rồi giả bộ làm theo những động tác ấy. Hai chúng tôi cùng cười. Và rồi chỉ còn biết biến cái vết thương ở trong lòng thành những giọt trà và chơi đùa với chúng.

    Tôi thì chỉ mất đi người yêu thôi, còn cậu đã cùng lúc mất đi cả người anh trai và cô bạn gái.
    Bạn gái của Hiiragi tên là Yumiko, một cô bé xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, chơi tennis rất cừ và cùng tuổi với Hiiragi. Vì tuổi tác không chênh lệch nhiều nên chúng tôi chơi với nhau rất thân, đi đâu cũng thường có cả bốn. Mỗi lần tôi tới chơi nhà Hitoshi là y như rằng đã thấy Yumiko ở đó, còn những buổi cả bốn chúng tôi cùng chơi game đến sáng thì không thể nào đếm nổi.
    Đêm đó, nhân có chút việc, Hitoshi nhận đưa Yumiko ra ga sau khi cô bé vừa ở chơi với Hiiragi, và trên đường đi, ôtô của Hitoshi đã gặp tai nạn. Lỗi không phải tại cậu ấy.
    Dầu vậy, cả hai người đều chết ngay tại chỗ.

    -Chị vẫn chạy bộ buổi sáng à? -Hiiragi hỏi.
    -Ừ. -Tôi đáp.
    -Vậy mà trông lại béo lên đấy.
    -Tại trưa chị ngủ nhiều.
    Tôi bất giác bật cười. Thực ra thì tôi đang bắt đầu gày đi, tới mức ai mới trông thấy cũng có thể nhận ra ngay tức khắc.
    -Không phải cứ tập thế thao là tốt cho sức khỏa dâu. À phải rồi. Ở gần nhà mình mới có một cái quán kakiagedon ngon lắm. Cũng khá nhiều calo. Mình tới đó ăn đi. Ngay bây giờ. -Cậu chàng nói. Từ ngày xưa, Hiiragi vẫn thường xưng hô với người khác là mình.
    Ngay cả về tính cách, Hitoshi và Hiiragi cũng chẳng giống nhau chút nào. Tuy vậy, nhờ được giáo dục cẩn thận, cả hai vẫn có sẵn trong mình sự tốt bụng chân thật và vô tư như thế này. Giống hệt như khi Hitoshi cẩn thận gói chiếc chuông nhỏ vào trong khăn mùi-soa của mình.
    -Ừ, được đấy. -Tôi đồng ý.
    Bộ váy áo kiểu lính thủy mà Hiiragi đang mặc bây giờ chính là kỷ vật của Yumiko.
    Sau ngày cô bé chết đi, mặc dù trường không yêu cầu mặc đồng phục nhưng Hiiragi vẫn thường xuyên mặc nó tới trường. yumiko rất thích đồng phục. Bố mẹ Yumiko đã khóc lóc và nói rằng : "Yumiko đâu có vui lòng khi thấy con làm thế?" Song Hiiragi chỉ cười và bỏ ngoài tai tất cả. Vào lúc đó tôi đã hỏi : "Em đau lòng lắm nên mới mặc nó phải không?", thì cậu chàng đáp lại : "Không phải thế. Người chết chẳng thể quay về được nữa, đồ vật chỉ là đồ vật thôi". Và nói tiếp : "Nhưng mặc nó mình thấy trong lòng vững vàng hơn."
    -Hiiragi này, em định mặc nó tới bao giờ. -Tôi hỏi.
    -Mình không biết.
    Nói rồi, gương mặt cậu hơi sầm lại.
    -Thế mọi người không trêu chọc gì em sao? Ở trường, người ta không đồn đại gì à?
    -Không, như thế mới chính là mình chứ. -Cậu nói. -Còn nhận được nhiều phiếu ủng hộ là đằng khác, bọn con gái thích mình bằng chết. Mình có cảm giác như khi được mặc váy, hình như mình hiểu được tình cảm của con gái nhiều hơn.
    -Thế thì tốt. -Tôi cười.
    Phía bên kia bức vách ngăn bằng kính, mọi người đang tấp nập qua lại và sắm sửa. Khu mua bán vào buổi chiều tà, những bộ quần áo mùa xuân sáng bừng lên trong nắng đang xếp thành hàng, tất cả đều có vẻ vô cùng hạnh phúc.
    Lúc này thì tôi hiểu. Bộ áo váy kiểy lính thủy của cậu chẳng khác gì việc chạy bộ của tôi. Chúng hoàn toàn có ý nghĩa như nhau. Tôi không phải là một người khác thường như cậu, nên tôi chỉ cần chạy bộ. Còn đối với cậu, chỉ thế thôi thì chẳng gây ra được một động tác gì đáng kể và không đủ để gánh đỡ mình trong cuộc sống, nên cậu đã chọn bộ váy áo đồng phục như một biến thể của nó. Điều đó, dù là bằng cách này hay cách khác, chẳng qua cũng chỉ như một liều thuốc để vực dậy con tim đang rũ xuống mà thôi. Hay nói đúng hơn, chúng tôi đang tự đánh lừa tình cảm của mình và chờ đợi một điều gì đó sẽ tới.
    Suốt hai tháng nay, cả tôi và Hiiragi đều biểu lộ những nét mặt từ trước đến giờ chúng tôi chưa từng có. Cái nét mặt đang phải đấu tranh để đừng nghĩ tới những gì đã mất. Khi vô tình chợt nhớ, và nhận ra rằng mình đang đứng giữa bóng đen của niềm cô độc vừa ập tới, chẳng biết tự lúc nào, khuôn mặt bỗng thành ra như thế.

    -Nếu ăn tối ở bên ngoài, chị phải gọi điện về nhà đã. À, thế còn Hiiragi? Không ăn ở nhà sao?
    Tôi đang định đứng lên thì Hiiragi nói.
    -À, phải rồi. Hôm nay bố đi công tác.
    -Ở nhà có mỗi mình mẹ, hay em về đi.
    -Không cần đâu, gọi một suất, trả tiền rồi bảo người ta mang đến là được mà. Vẫn còn sớm, chắc mẹ chưa nấu gì đâu. Một bữa cơm tối bất ngờ do cậu con trai thết đãi.
    -Một kế hoạch mới dễ thương làm sao.
    Tôi nói vậy thì Hiiragi cười sung sướng.
    -Chị làm mình thấy vui đấy.
    Những lúc như thế này, cái cậu nhóc bình thường vẫn nom già trước tuổi ấy mới để lộ ra khuôn mặt vốn rất hồn nhiên của mình.

P.P
Đăng nhập để trả lời
0
     -Mình có một thằng em trai, nó tên là Hiiragi.
     Vào một ngày mùa đông, Hitoshi đã nói với tôi như thế.
     Đấy là lần đầu tiên tôi nghe cậu ấy kể chuyện về em trai mình. Hai chúng tôi đang cùng bước xuống những bậc thang bằng đá rất dài nằm ở đằng sau trường học, dưới bầu trời u ám nặng nề, chỉ thiếu chút nữa là tuyết sẽ rơi. Đút tay vào túi áo khoác, Hitoshi kể cho tôi nghe trong hơi thở trắng mờ.
     -Nó người lớn hơn mình nhiều.
     -Người lớn á? -Tôi cười.
     -Chẳng hiểu, có lẽ vì nó luôn tỏ ra bình tĩnh trong mọi việc. Nhưng với những chuyện liên quan đến gia đình thì khác, mình cũng thấy buồn cười là những lúc như thế nó lại trẻ con đến kỳ lạ. Hôm qua, bố mình bị mảnh kính vỡ làm đứt tay có một tí, thế mà nó đã cuống cả lên, cái điệu bộ ấy của nó mới khiếp chứ. Cứ như thể trời đất vừa lộn tùng phèo vậy. Mình chưa bao giờ nghĩ nó lại thế, nên khi nãy mới chợt nhớ ra.
     -Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
     -Xem nào, hình như là mười lăm.
     -Có giống Hitoshi không? Mình muốn gặp cậu chàng xem sao.
     -Nhưng mà, nó khác người lắm. Đến độ khó có thể tưởng tượng chúng mình là anh em được. Mình chỉ sợ, cậu gặp nó rồi sẽ ghét luôn cả mình mất. Ừ, nó khác người lắm.
     Hitoshi nói với nụ cười thật ra dáng một người anh trai.
     -Như vậy là cậu sẽ không cho mình gặp nó chừng nào tình yêu của chúng mình chưa đủ dài và còn bị lung lay trước những sóng gió kiểu như em trai cậu là một đứa khác người chứ gì?
     -Đâu có, mình chỉ đùa thôi. Không sao cả. Chắc chắn hai người sẽ mến nhau thôi. Cậu cũng có chỗ khác người đấy chứ, vả lại, Hiiragi tỏ ra rất nhạy cảm trước một người tốt.
     -Người tốt?
     -Ừ, người tốt.
     Không nhìn vào tôi, Hitoshi nở một nụ cười. Những lúc như thế, bao giờ cậu cũng ngượng ngùng.
     Bậc thang rất gấp, có lẽ vì thế mà bước chân chúng tôi cũng khá vội vàng. Bầu trời mùa đông bắt đầu về chiều, nó in mình trong suốt lên những ô cửa kính của dãy nhà giảng đường màu trắng. Tôi vẫn còn nhớ rõ chiếc giày đen đang giẫm lên từng bậc cấp, đôi tất dài và tà váy của bộ đồng phục tôi mang khi ấy.
 
     Bên ngoài, màn đêm vừa buông xuống, mùi vị của mùa xuân lan tỏa khắp không gian.
     Bộ váy áo kiểu lính thủy của Hiiragi đã được giấu trong tấm áo khoác khiến tôi thấy nhẹ cả người. Ánh đèn từ những ô cửa sổ của khu mua sắm hắt xuống, soi rõ cả lối đi, trong dòng người lại qua không dứt, khuôn mặt ai cũng hiện lên sáng trắng. Cơn gió thoảng đến một mùi hươngdiu5 ngọt, chớm xuân rồi mà vẫn giá, tôi lấy ra đôi găng tay từ trong túi áo.
     -Cửa hàng tempura ấy ở ngay cạnh nhà mình, nên đi bộ một chút là tới. -Hiiragi nói.
     -Qua bên kia cầu đúng không.
     Nói rồi tôi im lặng. Tôi chợt nhớ ra cô gái tên là Urara đã gặp trên cầu. Từ hôm ấy, ngày nào tôi cũng tới đó nhưng chưa hề gặp lại... Tôi đang lơ đãng nghĩ về những chuyện ấy thì Hiiragi nói rất to.
     -À, tất nhiên, mình sẽ đưa chị về.
     Có lẽ cậu nhóc cho rằng tôi im lặng là vì ngại đường xa.
     -Không cần đâu. Vẫn sớm mà.
     Tôi vội vàng đáp. Giống quá ! Nhưng lần này tôi chỉ dám để cái ý nghĩ đó thốt ra ở trong lòng. Cái cử chỉ ấy giống Hitoshi tới mức chẳng cần phải bắt chước thêm một chút nào nữa. Tôi luôn luôn cảm thấy một tâm trạng trong suốt trước vẻ điềm nhiên và chân thật, khi mà sự tốt bụng buột ra thành lời như một phản xạ tự nhiên ở một con người, mặc dù tôi không hề phá bỏ đi cái khoảng cách giữa tôi và con người đó. Nó là sự cảm động không màu. Và lúc này đây, tôi đang nhớ tới cái cảm giác ấy, sao mà sống động. Tôi nhớ quá. Và đau khổ nữa.
     -Mấy hôm trước, trong một lúc chạy bộ vào buổi sáng, chị có gặp một người rất kỳ lạ ở trên cầu. Chỉ là chị đang nhớ lại chuyện đó mà thôi. -Vừa rảo bước, tôi vừa nói với Hiiragi.
     -Người kỳ lạ? Là đàn ông à? -Hiiragi cười. -Chạy bộ vào buổi sáng sớm là sợ lắm đấy.
     -Không, không phải thế. Là con gái. Một người rất khó quên.
     -Ừm... giá được gặp lại thì tốt nhỉ.
     -Ừ.
     Phải, không hiểu sao tôi lại muốn gặp Urara đến thế. Một con người chưa hề gặp trước đó lần nào, vậy mà tôi lại muốn gặp. Cái nét mặt ấy... vào lúc đó, đã suýt nữa làm tôi đứng tim. Vừa đấy còn cười duyên dáng, thế mà khi chỉ còn có một mình, sắc mặt cô ta đã hoàn toàn thay đổi, nếu có thể ví von, thì nó giống như sắc mặt của một con ma đội lốt người bất chợt tự sỉ vả bản thân rằng : "Tuyệt đối không được lơ là như thế này nữa." Nó làm tôi thấy khó quên. Và bỗng nhiên tôi nhận ra rằng cả nỗi đau khổ và sự buồn bã của mình cộng lại cũng còn xa mới đạt được như thế. ý nghĩ đó khiến tôi cảm thấy, rất có thể, mình còn làm được điền gì đấy.
 
     Đúng tại cái ngã tư dường rất lớn nằm bên ngoài thành phố ấy, cả tôi và Hiiragi đều cảm thấy ứ nghẹn. Nơi đó, chính là hiện trường vụ tai nạn đã dẫn đến cái chết của Hitoshi và Yumiko. Lúc này đây, xe cộ vẫn rầm rầm qua lại. Hiiragi và tôi đang đứng chờ đèn đỏ.
     -Liệu có oan hồn không nhỉ?
     Hiiragi cười nói, nhưng mắt vẫn không hề cười.
     -Biết ngay em sẽ nói thế mà. -Tôi cũng cười.
     Màu sắc của những chiếc đèn pha đan quện vào nhau, dòng sông ánh sáng bắt đầu đổi hướng. Đèn tín hiệu nổi lên sáng rõ trong bóng tối. Ở nơi đây, Hitoshi đã bỏ lại thế giới này sau lưng. Một cảm xúc nghiêm trang đang nhẹ nhàng xâm chiếm. Tại mảnh đất mà người mình yêu giã từ sự sống, bao giờ, thời gian cũng ngừng lại. Người ta luôn nguyện cầu, để nếu có đang đứng đúng vào vị trí ấy, thì mong rằng sự đau đớn kia sẽ truyền được đến mình. Nhiều lần đi du lịch tới những di tích như thành cổ, tôi thường được nghe người ta nói rằng : "Bao nhiêu năm trước, có ai đó đã đi dạo ở đây. Lịch sử là thứ có thể cảm nhận được bằng cơ thể", tôi đã nghĩ thật là nhảm nhí, nhưng bây giờ thì khác. Tôi thấy như mình đã hiểu ra.
     Cái ngã tư kia, những dãy cửa hàng và nhà cửa bồng bềnh trên màu sắc của đêm, chính là những cảnh sắc cuối cùng về Hitoshi. Và không phải là một cái gì xa xăm đến thế.
     Cậu ấy đã cảm thấy sợ hãi như thế nào? Liệu rằng, dù chỉ trong tích tắc, Hitoshi có nhớ đến mình không?... Và liệu rằng khi ấy, có phải trăng cũng đang vượt lên trời như vào lúc này không?
     -Đèn xanh rồi.
     Tôi vẫn mơ hồ nhìn lên phía mặt trăng cho tới khi Hiiragi đẩy mạnh vào vai. Thứ ánh sáng màu bạc nhỏ xiu và lạnh lẽo mới thật đẹp, tựa hồ như một đốm trân châu.
 
     -Ngon chưa từng thấy. -Tôi ngỏ lời khen.
     Món kakiagedon mà chúng tôi đang thưởng thức bên quầy phục vụ trong ngôi quán nhỏ vẫn còn mới và thơm mùi gỗ ấy thật ngon, nó làm thức dậy cảm giác thèm ăn ở trong tôi.
     -Thấy chưa nào? -Hiiragi nói.
     -Ừ, ngon lắm. Ngon tới mức thấy mình thật hạnh phúc vì đang sống.
     Có lẽ do tôi đã quá lời khen, nên hình như nhân viên đứng sau quầy phục vụ thấy ngượng ngùng. Nhưng mà ngon thật.
     -Ngon quá chứ còn gì ! Mình nghĩ chắc chắn Satsuki sẽ nói thế mà. Cái gu ăn uống của chị chính xác lắm. Chị thích thế là mình thấy vui rồi.
     Hiiragi nói liền một mạch rồi cười. Sau đó cậu gọi một suất và nhờ người ta mang về cho mẹ.
     Tính cách của mình quá ư là ngoan cố, vả lại, đằng nào thì mình sẽ vẫn phải sống mà không có cách nào thoát ra khỏi sự níu kéo của nỗi buồn này... Tôi đặt tô kakiagedon trước mặt và nghĩ. Nhưng ước gì, càng sớm càng tốt, cậu nhóc sẽ không còn mặc bộ váy áo kiểu lính thủy kia nữa và luôn nở nụ cười như ban nãy.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
     Giữa trưa. Đột nhiên có điện thoại gọi đến.
     Tôi  bị cảm nên nghỉ chạy và đang lơ mơ ngủ trên giường. Tiếng chuông đổ lien hồi và cứ ra sức chui vào cái đầu hình như đang bị sốt của tôi, tôi mơ màng đứng dậy. Trong nhà không có ai, đành vậy, tôi bước ra hành lang và nhấc máy.
     -Vâng?
     -Alô. Bạn Satsuki có nhà không ạ?
     Một giọng con gái rất lạ vừa nhắc đến tên tôi.
     -Vâng? Tôi đây.
     Tôi nghiêng đầu khó hiểu đáp lại.
     -À, là mình đây. -Người bên kia đầu dây nói. -Urara đây mà.
     Tôi sửng sốt. Con người đó lúc nào cũng làm tôi phải kinh ngạc. Làm sao cô ta có thể gọi điện đến đây được chứ.
     -Hơi đường đột một chút, nhưng bây giờ cậu có rảnh không? Liệu cậu có đến chỗ mình được không?
     -Vâng... cũng được. Nhưng sao chị biết nhà tôi?
     Tôi hỏi mà giọng cứ cuống cả lên. Phía bên kia là ngoài đường, tiếng xe cộ lọt vào trong máy. Nhưng tôi vẫn biết cô ta đang cười khúc khích.
     -Cứ nghĩ rằng mình nhất quyết muốn biết thì tự nhiên sẽ biết.
     Urara nói như thể đang niệm một câu thần chú vậy. Cái cách nói thản nhiên đến mức khiến chính tôi cũng phải nghĩ : Có lẽ là như thế thật.
     -Vậy thì hẹn gặp tại quầy bán bình nước, tầng năm, khu bách hóa trước cửa ga nhé.
     Nói rồi cô ta dập máy
     Nếu là bình thường thì tôi đã không bao giờ ra ngoài mà nằm nhà ngủ rồi, người tôi đang rất mệt. Gay to! Dập máy rồi tôi mới sực nhớ ra. Vì lúc này, tôi cảm thấy chân mình đang bủn rủn mà thân nhiệt lại tăng lên. Nhưng dù sao tôi vẫn không thắng nổi sự tò mò, tôi muốn gặp cô ta nên bắt đầu chuẩn bị. Tôi không hề do dự, tựa hồ như cái tia sáng của bản năng vừa lóa lên trong tiềm thức và ra lệnh cho tôi phải đi vậy.
     Sau này ngẫm lại tôi mới biết, vào lúc đó, số phận chính là chiếc thang không thể bỏ đi bất cứ nấc nào. Chỉ cần tháo đi một nấc bất kỳ trên đó, tôi sẽ chẳng thể leo lên đến tận cùng. Mà kỳ thực, việc tháo bớt chúng đi còn dễ dàng hơn là việc trèo qua chúng. Thế nhưng, có lẽ thứ đã lay động tôi chính là cái ánh sáng nhỏ nhoi nằm sâu nơi trái tim đang treo dưới tầm sự chết. Cái tia sáng trong bóng tối mà nếu không nhìn thấy tôi đã có được những giấc ngủ yên lành.
 
     Tôi mặc thật ấm và trèo lên xe đạp. Một buổi trưa tràn đầy ánh mặt trời ấm áp như nhắc nhở người ta rằng mùa xuân đang trở lại. Có cơn gió thoảng vừa mới nhen lên thổi ùa qua mặt thật khoan khoái. Rặng cây ven đường đã bắt đầu điểm những nét xanh non trên phiến lá. Da trời xanh nhạt trải tít về phía bên kia thành phố trong làn khói mỏng.
     Trước một khung cảnh quá đỗi tươi non như thế, tôi càng cảm thấy rõ ràng hơn sự héo úa trong mình. Mùa xuân không thể vào được trái tim tôi. Nó chỉ in bóng trên bề mặt hệt như trên một cái bong bóng xà phòng. Tất cả mọi người cứ để mặc tóc mình ánh lên trong nắng và lướt qua nhau với những nụ cười đầy hạnh phúc. Tất cả đều đang thở, và càng rực rỡ hơn trong lớp áo của ánh mặt trời êm dịu. Giữa cái quang cảnh tuyệt trần tràn trề sứa sống ấy, hồn tôi lại đang nhớ về con phố và triền cỏ ven sông vào buổi sớm mai của những mùa đông tàn lụi. Tôi cứ muốn mặc cho mình héo đi như thế.
 
     Uraradang9 đứng xây lưng lại những chiếc bình nước được xếp ngay ngắn. Mặc một chiếc áo len màu hồng, sống lưng ưỡn thẳng, với bộ dạng như thế giữa đám đông, trông cô ta cũng chỉ trạc tuổi tôi.
     -Xin chào. -Tôi lại gần và lên tiếng.
     -Chết thật, bị cảm à? -Cô ta tròn mắt hỏi. -Xin lỗi nhé. Mình không biết.
     -Chắc là cái mặt nó bị cảm. -Tôi cười.
     -Ừ. Đang đỏ ửng lên kìa. Thôi nào, cậu chọn mau đi. Cậu thích cái nào? -Xoay lại phía những chiếc bình, cô ta hỏi tôi. -Phải rồi, lấy loại bình đa năng nhé? Còn nếu mục đích chỉ chính là để mang theo lúc chạy thì chọn loại nhẹ này đi. Cái này cùng kiểu với cái cậu đã làm rơi hôm trước. À, nếu chỉ đơn giản là kiểu dáng bắt mắt thì sang quầy hàng Trung Quốc, hay là mua một chiếc của Trung Quốc?
     Cô ta nhiệt tình quá khiến tôi thấy vui đến đỏ cả mặt, mà tự tôi cũng nhận ra điều đó.
     -Thế thì lấy cái màu trắng.
     Tôi đưa tay chỉ một chiếc bình đa năng nhỏ nhắn màu trắng bóng loáng.
     -Được thưa quý khách, quý khách quả có con mắt tinh đời.
     Nói rồi, Urara mua chiếc bình đó cho tôi.
 
     Chúng tôi uống trà ở một góc quán nhỏ ngay gần tầng thượng.
     -Mình có mang tới cái này.
     Từ trong túi áo khoác cô ta rút ra những cái gói nhỏ, hết gói này lại gói nữa, mãi không thôi, làm tôi ngơ ngác.
     -Cái này mình mua lẻ của một người kinh doanh cửa hàng trà đấy. Các loại trà dược thảo, hồng trà, và cả trà Trung Quốc nữa. tên trà có ghi trên giấy gói, cậu mang về mà chế vào bình.
     -... cảm ơn chị nhiều. -Tôi nói.
     -Có gì đâu, tại mình mà cậu đánh rơi chiếc bình yêu quý xuống sông. -Urara cười.
     Buổi chiều, nắng đẹp và tầm nhìn rất rộng. Ánh nắng đang rót xuống khu phố rực rỡ đến nao lòng. Bóng mây vẽ lên con phố những mảng màu sáng tối rồi lững thững trôi đi. Một buổi chiều yên ả. Ngoại trừ việc tôi bị nghẹt nũi nên chẳng biết mình đang uống cái gì, còn thì, thời tiết quá đỗi ôn hòa khiến người ta quên đi mọi thứ vấn đề trong cuộc sống.
     -Nhân tiện tôi muốn hỏi. -Tôi nói. -Thật ra thì chị biết được số điện thoại nhà tôi bằng cách nào?
     -Mình đã nói thật rồi mà. -Cô ta mỉm cười đáp lại. -Khi mình phải đi qua nhiều nơi và sống một mình ở đó trong khoảng thời gian dài, các giác quan của mình tự nhiên sẽ sắc bén như của loài thú vậy. Mình cũng không nhớ là mình có được khả năng đó từ khi nào... Nhưng mà, ờ, bỗng nhiên mình muốn biết số điện thoại nhà Satsuki, thế là mình quay số và tự nhiên ngón tay nó cứ cử động thôi, nói chung là đúng đến chín phần mười.
     -Chín phần mười? -Tôi cười.
     -Đúng đấy, chín phần mười. Nếu mà nhầm số, mình lại xin lỗi, rồi cười và dập máy. Sau đó thì chịu đựng cái cảm giác tẽn tò một mình.
     Nói xong, Urara bật cười thật sung sướng.
     Thực ra thì có cả trăm nghìn cách để tìm được ra số điện thoại của một ai đó, nhưng tôi lại tin vào cô ta hơn, với cái giọng nói điềm nhiên ấy. Urara khiến cho người ta có cái cảm giác như vậy. Ở đâu đó trong tâm thức của mình, tôi cứ ngỡ như đã quen cô ta từ thuở trước, và tôi đang khóc vì nỗi nhớ nhung và niềm vui sướng trong cơn tái ngộ.
     -Hôm nay tôi phải cảm ơn chị rất nhiều. Tôi thấy vui như đang được ở bên người tình vậy. -Tôi nói.
     -Thế thì mình phải báo cho người tình biết một chuyện thế này : Việc đầu tiên là cho đến trước ngày kia, người tình phải trị dứt điểm cái chứng cảm cúm ấy đi.
     -Tại sao? À, có phải cái hiện tượng gì đó không? Là ngày kia sao?
     -Chính xác. Nhưng cậu phải nhớ. Không được nói cho người khác biết đâu đấy. -Urara hơi hạ giọng. -Ngày kia, năm giờ ba mươi sáng, nếu tới chỗ hôm trước, rất có thể cậu sẽ nhìn thấy điều gì đó.
     -Cái điều gì đó là điều gì? Trông nó như thế nào? Và chưa chắc đã nhìn thấy à?
     Tôi chỉ còn biết tuôn ra một dòng thác câu hỏi như thế.
     -Ừ. Còn tùy thuộc vào thời tiết, và vào tình trạng của cậu. Đó là một thứ rất vi diệu, nên mình không bảo đảm được điều gì cả. Nhưng, mình chắc chắn rằng cậu sẽ thấy, chỉ bằng linh tính thôi. Vì sợi dây liên hệ của cậu với dòng sông đó là vô cùng sâu sắc. Ngày kia, đúng vào giờ ấy, ở nơi ấy, rất có thể cậu sẽ được thấy một thứ giống như là ảo ảnh, mà trăm năm chỉ xuất hiện đúng một lần. Xin lỗi nhé. Tất cả đều chỉ là rất có thể.
     Ngay cả những lời giải thích ấy tôi cũng không hiểu gì hết, tôi nghiêng đầu. Nhưng dẫu sao, lâu lắm rồi tôi mới lại có được cái cảm giác háo hức thế này.
     -Nó có ích lợi gì không?
     -Ừm... Nó là một thứ rất quý giá. Nhưng phải rồi, cái đó còn tùy thuộc vào cậu. -Urara nói.
     Tùy thuộc vào tôi ư?
     Vào lúc này ư? Một kẻ đang co quắp thế này, chỉ giữ lấy cái thân mình thôi cũng đã tận sức rồi...
    Được, tôi nhất định sẽ đi. -Tôi cười.
 
 
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
     Sợi dây liên hệ giữa tôi với dòng sông? Mặc cho tim mình đang thót lại, trong đầu tôi vẫn vụt nảy ra một lời đồng ý. Với tôi, dòng sông chính là biên giới giữa hai người. Mỗi lần mường tượng ra cây cầu ấy, tôi lại thấy Hitoshi đứng đó và đợi. Lần nào tôi cũng muộn giờ, và ngần ấy lần Hitoshi đã ở đó chờ tôi. Và cả khi ra về, hai đứa chúng tôi cũng lấy đấy làm điểm dừng chân để rồi chia ra mỗi kẻ một bờ. Lần cuối cùng cũng thế.
     -Cậu lại đến chỗ Takahashi chứ gì?
     Đó là đoạn đối thoại cuối cùng giữa Hitoshi và tôi, vào cái thời mà tôi vẫn còn hạnh phúc và đầy đặn hơn bây giờ.
     -Ừ. Mình sẽ về nhà cái đã. Lâu lắm rồi bọn mình mới tụ tập với nhau mà.
     -Cho mình hỏi thăm mọi người nhé. Nhưng mà, toàn con trai với nhau, thể nào cũng nói những chuyện nhảm nhí cho mà xem. -Tôi nói.
     Rồi cậu cười.
     -Ừ đấy. Có gì xấu nào?
     Suốt cả một ngày vui chơi mê mải, men say làm chúng tôi hào hứng, chúng tôi đã đi bên nhau nô đùa ríu rít. Trên con đường đêm của một ngày mủa đông lạnh thấu xương, dưới bầu trời sao lung linh khoe sắc, chúng tôi bỗng cảm thấy trong mình rạo rực. Những cơn gió lạnh buốt châm bên má, và những vì sao đang lấp lánh xa xa. Hai bàn tay nắm vào nhau trong túi áo lúc nào cũng có cái cảm giác ấm áp và hanh khô.
     -À, nhưng mình sẽ không nói chuyện gì xấu về Satsuki đâu.
     Hitoshi nói như thể chợt nhớ ra làm tôi thấy buồn cười, tôi dụi mặt mình vào tấm khăn choàng và cố nén đi một nụ cười. Vào lúc đó, tôi vẫn thường nghĩ, bốn năm trời ở bên nhau, vậy mà vẫn yêu nhau đến thế, thật lạ kỳ. Còn lúc này, tôi có cảm giác như tôi của khi ấy trẻ hơn bây giờ đến mười tuổi. Tiếng sông nước mơ hồ vọng lại, tôi bỗng thấy buồn vì sắp phải chia tay.
     Và cây cầu. Cây cầu đã thành nơi giã từ không bao giờ gặp lại. Tiếng nước réo lên ầm ĩ và chảy đi lạnh lẽo, những cơn gió từ mặt sông thổi tới mang theo sự buốt giá làm người ta tỉnh táo. Chúng tôi đã trao nhau một nụ hôn ngắn ngủi giữa muôn vàn thanh âm sôi sùng sục của dòng sông và bầu trời đầy sao lấp lánh, rồi hồi tưởng lại những kỉ niệm vui vẻ của kỳ nghỉ đôngvà chia tay nhau bằng những nụ cười. Tiếng "tơ linh tơ linh" của chiếc chuông cứ xa dần vào bóng tối. Cả tôi và Hitoshi đều đã rất dịu dàng.
     Hai đứa cũng đã từng có những cơn cãi vã ngặng nề và những vụ ngoại tình nho nhỏ. Rồi biết bao lần khổ sở sể lấy lại sự thăng bằng giữa dục vọng và tình yêu, và còn cả bao lần làm tổn thương cho nhau vì chính sự non dại của mình. Những năm tháng đâu chỉ có toàn hạnh phúc. Những năm tháng phải dày công mới có được. Nhưng là bốn năm đẹp đẽ. Và trong suốt chặng đường dài đầy kỉ niệm ấy, ngày hôm đó hoàn hảo tới mức làm tôi thấy sợ hãi phút giây mà nó sẽ kết thúc. Tôi vẫn nhớ chiếc áo jacket màu đen trên mình Hitoshi đang tan dần vào bóng tối như dư âm của một ngày mà tất cả mọi thứ trong cái bầu không khí tinh khiết của mùa đông đầu vô cùng mỹ lệ và ngọt ngào ấy.
     Bao lần rồi trong những giấc mơ, tôi thấy mình lao qua chiếc cầu và đuổi theo cậu ấy. "Cậu không được đi", tôi nói rồi dẫn Hitoshi quay trở lại. Trong mơ, Hitoshi cười và nói với tôi: "Nhờ cậu ngăn mình lại mà mình không chết". Đã bao lần tôi vừa khóc vừa ngược trở về với những cảnh tượng ấy. Cứ nghĩ tới tôi lại trào nước mắt.
     Ngay cả khi bất chợt nghĩ về điều đó vào lúc giữa trưa, cũng thật khó có thể ngăn cho mình khỏi khóc. Tôi cảm thấy như Hitoshi mỗi lúc một xa mình hơn, mặc dầu cậu ấy vốn đã ở một nơi mù khuất.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 05:04:01xương rồng>
     Tôi chia tay Urara trong tâm trạng nửa coi cái thứ rất có thể nhìn thấy trên dòng sông ấy là chuyện đùa, nửa ngấm ngầm hy vọng. Urara khẽ nở một nụ cười rồi biến mất vào giữa phố.
    Cứ giả sử rằng cô ta là một kẻ nói dối điên rồ, và khi tôi chạy tới đó với một niềm háo hức chỉ để chứng kiến sự ngớ ngẩn của mình thì tôi cũng chẳng cho đó là chuyện gì to tát. Cô ta đã vẽ vào hồn tôi một chiếc cầu vồng. Bởi lẽ, tôi đã nhớ lại cái cảm giác xốn xang khi nghĩ đến những thứ không ngờ và những cơn gió cũng bắt đầu ùa tới trong tim. Giả sử rằng chẳng có gì đi chăng nữa, thì chỉ cần hai người đứng bên nhau ngắm xuống dòng sông lạnh cóng đang lấp lánh chảy đi vào buổi sớm là đủ để khiến tôi vui. Có lẽ chỉ thế thôi.
    Ôm chiếc bình trong tay, vừa bước đi tôi vừa nghĩ như vậy. Đang rẽ ngang qua ga để đi lấy chiếc xe đạp thì tôi bắt gặp Hiiragi.
    Sự khác nhau giữa kỳ nghỉ xuân của sinh viên và kỳ nghỉ xuân của học sinh trung học thật rõ ràng. Giữa trưa mà cậu nhóc đang đi trên phố với bộ quần áo bình thường, thế nghĩa là đã nghỉ ở trường. Tôi cười.
    Tôi hoàn toàn có thể nhanh chóng chạy lại và cất tiếng gọi một cách dễ dàng, nhưng phần vì đang bị sốt, tôi bỗng cảm thấy ngại nên chỉ bước bộ về phía cậu nhóc mà không hề đổi nhịp chân. Run rủi thế nào mà cậu lại đi theo đúng hướng với tôi, thành thử, theo một cách rất tự nhiên, tôi đang bám đuôi cậu trên phố. Hiiragi bước rất nhanh, nên tôi, đang không muốn chạy chút nào, chẳng sao mà theo kịp.
    Tôi quan sát Hiiragi. Trong trang phục bình thường, cậu chàng trông bảnh trai tới nỗi ai đi qua cũng phải ngoái đầu nhìn lại. Cậu chững chạc rảo bước trong tấm áo len màu mun. Vóc người cao, và chân tay cũng rất dài. Thân thể nhẹ nhàng, lanh lẹn. Quả thực, chẳng cô gái nào có thể lướt qua mà không bị lay động khi biết được rằng, một chàng trai như thế vừa mất đi người bạn gái và bỗng nhiên đến trường trong bộ váy áo kiểu lính thủy vốn là kỷ vật của người bạn gái kia. Tôi vừa ngắm Hiiragi bước đi từ đằng sau vừa nghĩ. Cả anh trai và bạn gái cùng lúc không còn trên cõi đời này nữa đâu phải một chuyện thường. Nó là điểm cực cùng của một chiều không gian khác. Và nếu như tôi cũng là một cô học sinh cấp ba rỗi rãi, thì biết đâu chừng, tôi cũng muốn kéo cậu ra khỏi đó bằng cánh tay của mình và sẽ yêu cậu mất. Vào cái thời còn rất trẻ, con gái bao giờ cũng thích những điều như thế.
    Chỉ cần gọi một tiếng là cậu sẽ cười. Tôi biết rằng như vậy. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy thà đừng gọi gì cả mà hãy để mặc cậu một mình đi trên phố còn hơn, vả nữa, người khác không thể là được điều gì cho cậu hết. Có thể tôi đang kiệt sức. Nên mọi vật đều không phản chiếu vào đầu óc tôi như những gì chúng có. Tôi muốn mình bằng cách nhanh nhất sẽ chạy được đến một nơi từ đó tôi có thể nhìn thấy những kỷ niệm đúng như hình hài của chúng khi hồi tưởng lại. Nhưng càng chạy, con đường ấy càng xa, một nỗi cô đơn đến lạnh người khi nghĩ tới những gì phía trước.
    Vừa lúc đó, Hiiragi bất ngờ đứng sựng lại khiến tôi cũng sựng lại theo. Thế này thì đúng là bám đuôi rồi chứ còn gì, tôi cười và bước tới toan cất tiếng. Nhưng khi nhận ra cái vật mà Hiiragi đang chăm chú nhìn, tôi đột ngột dừng chân.
    Cậu đang trân trân nhìn qua cửa sổ của một tiệm bán dụng cụ chơi tennis. Qua cái vẻ mặt bình thản kia, tôi biết rằng thực sự thì cậu chỉ vô hồn ngắm chúng mà thôi. Nhưng ngược lại với vẻ vô hồn, ý nghĩa sâu xa của cái hành vi ấy đã làm tôi xúc động. Giống như một chú vịt con mới nở, nó coi bất cứ thứ gì đầu tiên cử động trong mắt mình là mẹ nó. Cái dáng điện lũn cũn theo sau vì sự lầm tưởng ấy, dẫu rằng chẳng có nghĩa lý gì với chú vịt con, nhưng nó sẽ khiến cho kẻ quan sát chú phải động lòng.
    Và tôi đang xúc động.
    Trong ánh nắng của mùa xuân, xen giữa dòng người hỗn loạn, cậu cứ chăm chú, vô hồn và im lìm ngắm nhìn ô cửa sổ. Rất có thể, những thứ dụng cụ chơi tennis đã đem tới cho cậu một cảm giác thân quen mỗi khi tới gần chúng. Cũng giống như tôi, chỉ những lúc đi cùng với Hiiragi, hình ảnh của Hitoshi trong tâm trí mới trở lại yên bình. Điều ấy khiến tôi thấy thật đau lòng.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
     Có một lần tôi được xem Yumiko chơi tennis. Ban đầu khi được giới thiệu, tôi đã không thể hiểu bằng cái gì mà một cô bé, tuy khá dễ thương, nhưng không hề nổi bật, tươi tắn và ôn hòa quá mức ấy, lại có thể hút hồn Hiiragi, một kẻ dị thường. Hiiragi say đắm Yumiko. Nhìn vẻ bề ngoài, Hiiragi vẫn là Hiiragi, nhưng như có một thứ gì đó ở bên trong cô bé đang chế ngự cậu. Như một sức mạnh khiến cậu không thể rời xa. Tôi bèn hỏi Hitoshi xem đó là điều gì.
     -Tennis. -Hitoshi cười.
     -Tennis?
     -Ừ. Nghe Hiiragi nói cô bé chơi tennis mê hồn.
     Đó là mùa hè. Trên sân tennis của ngôi trường cấp ba nắng như đổ lửa, tôi, Hitoshi và Hiiragi đang ngồi xem trận chung kết của Yumiko. Vào cái thời điểm mà bóng nắng đã thẫm màu, và tôi thấy cổ mình khô khát. Tất cả mọi thứ đều chói lóa.
     Quả thực là quá cừ. Cô đã thành một con người hoàn toàn khác. Khác hẳn cái cô bé lúc nào cũng chạy lại từ phía sau tôi vừa cười vừa gọi: "Chị Satsuki, chị Satsuki!". Tôi kinh ngạc quan sát trận đấu. Và hình như Hitoshi cũng thế. Còn Hiiragi thì nói với vẻ mặt ngạo nghễ: "Đấy, thấy chưa!"
     Cô bé chơi một thứ tennis mạnh mẽ bằng những quả vụt bóng không khoan nhượng, với một uy lực và sức tập trung ghê gớm. Và trên thực tế, cô đang chiếm ưu thế trên sân. Cả khuôn mặt cũng đang xoáy sâu vào đối thủ. Cứ như thể sắp nuốt gọn người ta vậy. Thế mà, cái khoảnh khắc khi cô quất đường bóng cuối cùng để dành chiến thắng, việc trước nhất cô làm là quay lại phía Hiiragi và nở một nụ cười thật ngây thơ, cái nụ cười hệt như mọi lần ấy đã gây cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ.
     Những lúc có cả bốn người thật là vui. Tôi vô cùng yêu quý khoảng thời gian đó. Yumiko thường nói với tôi: "Chị Satsuki phải chơi với bọn em mãi mãi đấy nhé, không được bỏ anh Hitoshi đâu". "Thế còn cô cậu thì sao?", tôi trêu lại thì cô bé cười: "Cái đó thì chị khỏi lo".
     Để rồi tất cả chỉ còn lại thế này. Quá lắm...
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-09 11:44:05xương rồng>
     Tôi chắc rằng vào lúc này đây, cậu không hề nghĩ tới Yumiko như cách tôi đang làm. Con trai chẳng bao giờ cố tình tự đẩy mình vào những niềm đau xót. Thế nhưng, thay vào đó, toàn bộ cơ thể và con người cậu, đang cùng diễn tả một điều. Cái điều mà chắc chắn cậu nhóc sẽ chẳng bao giờ chịu nói ra. Nhưng nếu được thốt lên, nó sẽ là một lời đau đớn. Tột cùng đau đớn.
    ...Hãy trở về đi...
    Không phải là lời nói mà chính là lời cầu nguyện. Tôi thấy lòng mình se sắt. Chẳng lẽ, trên bãi cỏ ven sông vào những buổi sớm mai, mình trông cũng giống như thế này ư? Phải chăng, chính vì thế mà Urara đã bắt chuyện với mình? Cả mình... cả mình nữa. Cũng muốn gặp. Hitoshi. Hãy trở về đi. Ít nhất, cũng phải để cho mình được nói một lời giã biệt cho đàng hoàng.

    Tôi tự hẹn với mình rằng sẽ không kể gì về sự việc hôm nay và rằng hãy để lần sau, đến lúc đó mình có thể gặp lại cậu nhóc với một tâm trạng vui vẻ hơn, thế rồi tôi lẳng lặng quay về.

    Cơn sốt như được dịp cứ tăng lên hầm hập. Trách ai được bây giờ, tôi thầm nghĩ. trong người đang khó ở, lại lang thang trên phố rõ lâu, bị như thế là đáng đời rồi.
    Mẹ thì cười và bảo: "Chắc là sốt mọc răng chứ gì." Tôi cũng chỉ cười yếu ớt. Tôi cũng nghĩ vậy. Rất có thể, chất độc tiết ra từ những dòng suy tư bế tắc đang chạy khắp người tôi.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
     Và đêm hôm đó, như mọi lần, tôi lại mơ thấy Hitoshi và tỉnh giấc. Trong mơ, tôi thấy mình cố quên đi cơn sốt và chạy ra triền cỏ ven sông, thì thấy Hitoshi đang đứng đó và cười tôi: "Đã bị cảm mà còn làm gì thế." Thật quá đáng. Tôi vừa mở mắt thì trời cũng gần sáng, đáng lẽ như mọi khi, giờ này tôi đã phải ra khỏi giường và đang thay quần áo rồi. Tôi thấy rét, chỉ thấy rét thôi, khắp người tôi hầm hập nhưng chân tay thì lạnh toát. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng, toàn thân tôi đau nhức.
     Tôi vừa run rẩy vừa mở to đôi mắt trong bóng tối lờ mờ và cảm thấy như mình đang phải giằng co với một vật thể lớn lao khủng khiếp mà mình chẳng là gì đáng kể. Và lần đầu tiên trong đời, tự đáy lòng, tôi nghĩ rằng có lẽ mình sẽ thua.
     Việc mất đi Hitoshi làm tôi đau đớn. Đau quá sức.
     Mỗi lần ở trong vòng tay Hitoshi, tôi lại cảm nhận thấy một thứ ngôn ngữ không phải là ngôn ngữ. Tôi luôn nghĩ tới cái cảm giác khó tả khi mình gần gũi một người xa lạ, không phải cha mẹ, cũng không phải bản thân. Không còn bàn tay và bờ ngực ấy nữa, tôi tưởng như mình đã chạm phải sức mạnh của niềm tuyệt vọng sâu xa nhất mà người ta có thể nếm trải, nhưng chẳng có một ai muốn. Tôi cô đơn. Cô đơn kinh khủng. Không có khoảnh khắc nào lại tồi tệ hơn lúc này. Chỉ cần vượt qua được giây phút này thôi, trời sẽ sáng và những niềm vui khiến tôi có thể cười lên thật to sẽ tới, chắc chắn là như thế. Chỉ cần nắng lên. Chỉ cần ban mai tới.
     Tôi vẫn thường tự nhủ lòng mình thế và cảm thấy rằng chịu đựng, nhưng vào lúc này, khi mà tôi không còn đủ sức để đứng lên và chạy về phía triền cỏ ven sông nữa, thì tôi chỉ thấy một nỗi giày vò, khổ sở. Thời gian vô vị kéo lê từng bước. Tôi bỗng tin rằng nếu mình có thể đến được triền cỏ ven sông vào lúc này, thì chắc chắn Hitoshi sẽ đang đứng ở đó, giống như trong giấc mơ tôi đã thấy. Tôi muốn phát điên lên. Tôi muốn gục xuống mất.
     Tôi khó nhọc ngồi dậy rồi vào nhà bếp định bụng sẽ uống một tách trà. Cổ họng tôi khát cháy. Cơn sốt khiến mọi vật trong nhà bỗng trở nên dị hình và siêu thực, cả nhà vẫn ngủ, căn bếp lạnh lẽo, im lìm và tăm tối. Tôi liêu xiêu pha cho mình một tách trà nóng rồi trở về phòng.
     Nước trà làm tôi thấy khá hơn nhiều. Khi cơn khát đã dịu đi, tôi thấy mình dễ thở. Tôi nhổm nửa người dậy và mở cánh rèm của ô cửa sổ cạnh giường.
     Từ căn phòng này, tôi có thể nhìn thấy rất rõ khu vườn và chiếc cổng. Đám cây cối và cỏ hoa đang lao xao trong làn không khí xanh lam, chúng trải rộng ra với những nước màu ít tương phản tựa như một tấm hình panorama. Rất đẹp. Gần đây tôi mới nhận ra rằng, trong cái sắc lam huyền của một buổi sớm tinh mơ, mọi thứ đều trông như vừa được gột rửa. Đang ngắm nhìn khung cảnh ấy, tôi bỗng phát hiện ra một bóng người đang sải bước về phía mình trên lối đi trước cửa nhà.
     Khi bóng người kia lại gần, tôi cứ ngỡ mình đang mơ, tôi không thôi chớp mắt. Bởi vì đó là Urara. Cô ta mặc một bộ quần áo màu thiên thanh, vừa mỉm cười vừa nhìn tôi và tiến lại. Đứng trước cổng, cô ta mấp máy môi hỏi: "Vào được không?" Tôi gật đầu. Cô ta đi xuyên qua khu vườn và đến bên khung cửa sổ. Tôi mở cánh cửa. Trống tim tôi đập mạnh.
     -A, lạnh quá. -Cô ta nói.
     Một cơn gió rét buốt từ ngoài tràn vào làm nguội đi hai má tôi dnag9 bừng nóng. Mùi vị của thứ không khí trong veo ấy mới thật ngon lành.
     -Có chuyện gì thế? -Tôi hỏi.
     Tôi chắc rằng mình đã toét miệng cười sung sướng như một đứa bé con.
     -Mình vừa đi dạo về. Trông cậu cảm nặng đấy. Mình cho cậu ít kẹo vitamin C này.
     Lấy từ trong túi ra những viên kẹo, Urara vừa đưa cho tôi vừa nhoẻn một nụ cười trong suốt.
     -Lần nào cũng làm phiền chị. -Giọng tôi khàn khàn.
     -Xem chừng cậu sốt cao đấy. Mệt lắm đúng không. -Cô ta nói.
     -Ừ. Sáng nay chẳn thể chạy được rồi. -Tôi đáp.
     Chẳng hiểu sao tôi lại muốn khóc.
     -Cảm cúm mà. - Urara hơi nhíu mày rồi điềm nhiên nói. -Lúc này là mệt nhất đấy. Không chừng chết quách đi còn dễ chịu hơn. Nhưng chắc cũng chỉ khó chịu đến thế là thôi. Vì đó chính là cái giới hạn cùng cực ở mỗi con người rồi mà. Người ta còn phải bị cúm nhiều lần, và thế nào rồi cái cảm giác giống như lúc này sẽ lại ập tới, song nếu vượt được qua một lần, thì cả đời người ấy sẽ không bao giờ còn cảm thấy nó nữa. Đó là một thứ cơ chế. Tất nhiên, sẽ có người nghĩ rằng: Ôi, nó lại đến nữa rồi và sợ hãi, thì cũng có người chẳng coi nó là gì hết, như thế chắc dễ chịu hơn rất nhiều, phải không?
     Rồi cô ta cười và nhìn tôi.
     Tôi nín lặng và mở tròn hai mắt. Liệu có phải cô ta chỉ nói về chuyện cảm cúm không thôi? Hay còn ám chỉ về một điều gì khác? Màu xanh của buổi sớm mai và cơn sốt đã làm mờ đi mọi thứ, khiếm tôi không thể nhận ra biên giới giữa mơ và thực nữa. Tôi chỉ còn biết khắc sâu những lời lẽ ấy vào lòng và thẫn thờ ngắm nhìn lọn tóc mái của Urara rung lòa xòa trước gió.
     -Thôi, mai gặp lại.
     Urara cười rồi thong thả đóng lại cánh cửa sổ từ bên ngoài. Và sau đó rời khỏi cổng với những bước chân của một vũ công.
     Tôi, như một kẻ bồng bềnh trong mộng, cứ đứng dõi theo hình dáng ấy. Cô ta đã đến, vào đoạn cuối của một đêm khó nhọc, khiến tôi thấy vui sướng muốn trào nước mắt. Tôi rất muốn nói với cô ta rằng, lúc nhìn thấy chị hiện ra từ màn sương mỏng màu lam hư ảo, tôi đã mừng như giữa một giấc mơ. Điều ấy làm tôi tin rằng sau khi tỉnh dậy mọi việc sẽ tốt đẹp hơn. Và tôi bắt đầu ngủ lại.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
     Lúc tỉnh dậy, tôi nhận ra rằng ít nhất thì cơn cảm cúm cũng đã đỡ đi chút đỉnh. Trời về chiều tự lúc nào mà tôi không hay. Có lẽ tại giấc ngủ quá sâu. Tôi ra khỏi giường, đi tắm, rồi thay quần áo và bật máy sấy tóc. Nhiệt độ đã giảm, cơ thể đã khỏe khoắn hơn, chỉ trừ một chút cảm giác bải hoải còn sót lại.
     Có thật là Urara đã đến đây không? Tôi vừa sấy tóc vừa miên man nghĩ trong làn gió nóng. Không, chắc chỉ là một giấc mơ thôi. Và những lời lẽ kia có đúng là câu chuyện về căn bệnh cảm cúm? Cứ như thể chúng đã vọng tới từ một giấc mơ vậy.
     "Nhìn bóng nắng in đậm trên mặt mình ở trong gương, mình đã linh cảm rằng rồi một đêm khó nhọc nữa sẽ lại tới như một cơn dư chấn. Mình rã rời đến không còn muốn suy nghĩ về điều gì nữa. Mình thực sự rã rời. Nhưng dù sao, mình vẫn muốn thoát ra khỏi nơi đây, dầu cho có phải bò lê bò lết."
     "Vào lúc này, mình có thể thở dễ dàng hơn hôm qua một chút. Nhưng rồi việc biết chắc rằng một đêm cô độc và nghẹt thở nữa lại sẽ tới quả tình làm mình ngao ngán. Cái vòng quay ấy mà là một kiếp nhân sinh ư? Nghĩ đến đó là lại thấy rùng mình. Nhưng dầu sao, khoảnh khắc thật sự có thể dễ thở hơn đối với mình quả thật rất lớn lao. Sự lớn lao ấy làm tim mình run rẩy hy vọng. Niềm hy vọng ấy đôi khi lạ thức dậy."
     Hai dòng suy nghĩ ấy làm tôi khẽ bật cười. Cơn sốt hạ xuống bất ngờ khiến cho những suy tưởng của tôi như của người say. Vừa khi đó, đột nhiên có tiếng gõ cửa. Tôi ngỡ là mẹ nên nói vọng ra: "Vâng!". Cửa mở và Hiiragi bước vào làm tôi kinh ngạc. Tôi kinh ngạc thực sự.
     -Mẹ bảo gọi chị mấy lần mà không thấy thưa. -Hiiragi nói.
     -Tiếng máy sấy to quá nên chị không nghe thấy. -Tôi trả lời.
     Tôi còn đang bối rối với mái tóc xác xơ và rối mù của mình thì Hiiragi cười.
     -Mình điện thoại đến, nghe mẹ chị bảo: Chị bị cảm nặng, chắc là do sốt mọc răng, nên mình tới thăm. -Cậu hoàn toàn không để ý tới mái tóc của tôi.
     Tôi chợt nhớ ra là Hiiragi đã có lần đến nhà tôi chơi cùng với Hitoshi. Đó là vào dịp lễ hội và lúc xem bóng chày trở về. Vì thế mà cậu nhóc mới tự nhiên kéo chiếc đệm tới và ngồi xuống như mọi lần khác. Chỉ có tôi là quên thôi.
     -Đây là quà đến thăm bệnh nhân. -Hiiragi cho tôi xem một cái túi giấy lớn và cười. Cậu thật tốt bụng, đến nỗi tôi không sao có thể mở miệng ra để nói rằng: "Bây giờ mới mang quà đến thì chị khỏi rồi", mà còn phải cố gắng lên một tiếng ho. -Đây là bánh kẹp gà Kentucky và kem trái cây mà chị thích nhất. Có cả coca nữa đấy. Còn đây là phần của mình. Chúng mình cùng ăn đi.
     Dầu không muốn nghĩ thế chút nào, song phải nói rằng Hiiragi đã chạm đúng vào cái "vấn đề" mà tôi chẳng muốn ai nhắc tới. Nhất định là mẹ đã kể lể điều gì đó, tôi nghĩ thế và cảm thấy ngượng ngùng. Tuy vậy thì tôi cũng đã hoàn toàn bình phục đâu, để mà có thể nói rằng: "Em nói gì vậy? Chị vẫn khỏe đấy chứ!"
     Trong căn phòng đầy ánh sáng, luồng khí nóng đang tỏa ra từ chiếc máy sưởi ấm áp, chúng tôi ngồi xuống sàn và ăn những thứ kia một cách vô tư lự. Tôi nhận ra mình đang rất, rất đói nên thành ra thấy ngon vô cùng. Tôi có cảm giác như trước mặt cậu, tôi ăn thứ gì cũng thấy ngon. Và tôi cho rằng điều ấy thật tốt.
     -Satsuki.
     -Sao cơ?
     Tôi đang mơ màng nghĩ về những chuyện như thế thì Hiiragi gọi làm tôi giật mình ngẩng lên.
     -Chị không được nằm một mình rồi dằn vặt để đến nổi người gày sọp đi, mà lại còn sốt cao như thế này nữa đâu đấy. Nếu có thời gian rảnh, chị gọi mình một tiếng. Bọn mình sẽ đi chơi. Lần nào gặp chị cũng thấy chị sọp hẳn, thế mà trước mặt người khác lại cứ cố tỏ ra thật bình thường. Làm thế là tiêu tốn năng lượng vào những điều vô ích. Mình biết chứ, Hitoshi và chị thân nhau thế, nên chị đau lòng ghê lắm. Đó là lẽ thường tình thôi phải không?
     Cậu chàng nói liền một hơi những điều như thế. Tôi ngạc nhiên. Lần đầu tiên cậu dành cho tôi một sự chia sẽ ngây thơ đến thế. Tôi cứ nghĩ đó là một cậu con trai không ưa bày tỏ tình cảm, thật không ngờ, những lời nói ấy lại đi vào lòng tôi một cách chân thành nhất. Bây giờ thì tôi hiểu cái cảm giác khi Hitoshi cười mà nói rằng: Trong những chuyện về gia đình, bao giờ nó cũng rất trẻ con.
     -Đúng là mình còn rất trẻ, và vô dụng đến độ nếu không bận bộ váy áo trên người mình sẽ khóc mất, thế nhưng vào những lúc khó khăn cả thế giới có thể trờ thành anh em cơ mà, tại sao mình, một người yêu quý chị đến thế, tới nỗi có thể cùng ngủ với chị trong một chiếc chăn, lại không?
     Vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm trang, và hẳn là không có ý gì khác trong những lời nói của mình khiến tôi không nín nổi mà phải bật cười khi nghĩ rằng: Thật là khác người. Thế rồi, tôi nói tự đáy lòng.
     -Chị sẽ làm thế. Nhất định, chị sẽ làm thế. Chị cảm ơn. Cảm ơn em nhiều lắm.
     Sau khi Hiiragi về rồi, tôi lại tiếp tục ngủ. Có lẽ là do thuốc cảm, nên lâu lắm rồi, tôi mới có được một giấc ngủ êm và sâu đến thế mà không mộng mị gì. Nó giống như giấc ngủ hồi hộp mà thần thánh vào mỗi đêm Giáng Sinh thời thơ ấu. Rồi khi thức giấc, tôi sẽ chạy tới triền cỏ ven sông có Urara đang đứng chờ để xem một thứ gì đó.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-02 11:34:38xương rồng>
Gần sáng.
    Tuy cơ thể chưa hoàn toàn bình phục nhưng tôi vẫn thay quần áo và bắt đầu chạy.
    Một buổi sớm rét cắt da cắt thịt và bóng trăng như dán chặt trên nền trời. Tiếng bước chân tôi chạy vang lên trong màu xanh tĩnh lặng rồi biến mất hút vào trong những dãy phố không một dấu vết.

    Urara đã đứng trên cầu. Cô ta đang đút tay vào túi áo và giấu một nửa mặt mình trong chiếc khăn choàng cổ, đôi mắt lấp lánh cười.
    -Chào. -Cô ta cất tiếng.
    Một hay hai vì sao đang le lói sáng và nhạt dần như sắp tắt trên bầu trời xanh thẫm.
    Đó là một khung cảnh đẹp đến rùng mình. Tiếng nước hối hả và không khí trong veo.
    -Trời xanh quá, không khéo toàn thân cũng nhuộm một màu xanh mất.
    Urara che mắt nhìn lên thinh không và nói.
    Những đường nét của lũ cây cối đang rì rào trong gió cũng sáng dần lên. Thiên không chậm rãi chuyển mình. Trong bóng tối lờ mờ, ánh trăng đang chiếu xuống.
    -Đến giờ rồi. -Giọng Urara căng thẳng. -Nghe này. Từ khoảnh khắc này chiều không gian và chiều thời gian ở nơi này sẽ rung chuyển và xê dịch. Cho nên cậu và mình dù có đứng bên nhau nhưng chưa chắc đã nhìn thấy nhau đâu, hơn nữa còn có thể nhìn thấy những thứ hoàn toàn khác nhau đấy... Ở phía bên kia sông ấy. Nhưng tuyệt đối không được kêu lên hay chạy qua cầu. Cậu rõ chưa?
    -Ok. -Tôi gật đầu.

    Thế rồi sự im lặng bao trùm. Chỉ có tiếng dòng sông đang ì ào chảy, tôi đứng cạnh Urara và không rời mắt khỏi bên kia sông. Tôi cảm thấy ngực mình đang thúc mạnh và chân mình đang run. Từng chút một, rạng đông đang đến gần. Màu xanh trên da trời đã chuyển sang xanh dương, tiếng chim líu tíu liên hồi.
    Tôi có cảm giác như mình đang nghe thấy một thứ âm thanh rất mỏng trong tai. Giật mình quay sang, tôi không thấy Urara ở đó nữa. Chỉ có sông và tôi và bầu trời... Thế rồi cái âm thanh quen thuộc tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần ấy đang chen lẫn giữa tiếng của gió và của sông.
    Chiếc chuông. Không thể nào sai được, đúng là âm thanh của chiếc chuông mà Hitoshi đã mang theo. Giữa không gian không một bóng người, chiếc chuông đang ngân lên những tiếng "tơ linh, tơ linh" khe khẽ. Tôi nhắm mắt lại để nghe rõ hơn cái âm thanh ấy ở trong gió. Và khi mở mắt ra nhìn sang phía bên kia sông, tôi cảm thấy mình đã trở nên điên rồ hơn bất cứ lúc nào suốt hai tháng qua. Gắng sức lắm tôi mới khỏi bật lên tiếng gọi.
    Đó là Hitoshi.
    Nếu đây không phải một giấc mơ và không phải là tôi bị mất trí, thì cái bóng người đang đứng ở bên kia sông và hướng về phía tôi hẳn là Hitoshi. Dòng sông ngăn cách, niềm nhớ thương bỗng bừng lên trong ngực, tất cả cái hình dáng ấy chợt hòa vào làm một với những kỷ niệm nơi trái tim tôi.
    Cậu ấy đang nhìn về phía tôi từ trong màn sương xanh biếc của buổi sớm. Những lúc tôi bất bình thường, bao giờ ánh mắt cậy ấy cũng lo âu như thế. Tay vẫn để trong túi áo, cậu ấy nhìn thẳng vào tôi. Tôi cảm thấy những tháng năm trong vòng tay người ấy, vừa gần lạ vừ xa. Chúng tôi chỉ chăm chú nhìn nhau như thế. Chứng kiến dòng sông chảy xiết và cái chiều dài quá ư vời vợi ấy đang cách trở chúng tôi, chỉ có vầng trăng nhợt nhạt. Tóc tôi và chiếc cổ áo sơmi thân thuộc của Hitoshi đang hư ảo dập dờn trong làn gió từ mặt sông thổi tới như một giấc mơ.
    Hitoshi có muốn trò chuyện với mình không? Mình thèm được nói chuyện với Hitoshi quá. Mình muốn đến bên cạnh, ôm ghì lấy Hitoshi và cùng nhau đắm đuối trong niềm vui hội ngộ. Nhưng, nhưng... Nước mắt tôi chan chứa... Định mệnh đã chia lìa hai đứa về mỗi phía của dòng sông, mình không thể nào làm khác được. Tôi chỉ biết đứng nhìn trong dòng lệ rơi hối hả. Hitoshi cũng nhìn tôi đau đớn. Ước gì thời gian ngừng lại... nhưng khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm bất đầu chiếu xuống thì tất cả nhạt nhòa dần. Trước mắt tôi, Hitoshi cứ xa đi mãi. Thấy tôi luống cuống, Hitoshi vẫy tay và nở một nụ cười. Cậu cứ vẫy tay, vẫy tay mãi. Và chìm khuất vào bóng tối biếc xanh. Tôi cũng vẫy tay. Và nhận thấy, tất cả: Đường bờ vai và đôi cánh tay thân thương ấy của Hitoshi, đang cháy lên trong mắt mình. Tôi như muốn thu lại vào ký ức mình mọi thứ, cả cái cảnh sắc mờ nhạt kia, cả sự nóng hổi của những giọt lệ đang lăn dài trên má. Cánh tay của Hitoshi vừa để lại một lưu ảnh in bóng trên nền trời. Nhưng cuối cùng thì cậu cũng nhòa dần đi và mất hẳn. Tôi cứ dõi mãi theo hình bóng đó trong làn nước mắt.
    Khi không còn nhìn thấy gì nữa, mọi cảnh vật lại trở về với bãi cỏ ven sông lúc nãy. Bên cạnh tôi là Urara. Không quay sang tôi, ánh mắt đau đớn đến cùng cực, Urara hỏi.
    -Cậu thấy không?
    -Có. -Tôi vừa lau nước mắt vừa đáp.
    -Có cảm động không?
    Lúc này Urara mới quay sang tôi và cười. Cái cảm giác yên lòng cũng bắt đầu lan tỏa trong tôi.
    -Có. -Tôi cười và đáp lại.
    Hai chúng tôi còn đứng đó hồi lâu, giữa cái khung cảnh mà ánh nắng vừa rọi xuống và ban mai đang ùa tới.
P.P
Đăng nhập để trả lời
0