<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-27 00:33:38Viet Youth>
Mặc dù có nhiều dấu hiệu cho thấy Hoa Kỳ có lẽ đã "bật đèn xanh" cho nhiều tổ chức đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền & tự do/tự trị... xuống đường chống đối, tẩy chay Trung Quốc.
Có nhiều lý do để giải thích hiện tượng, chính sách này. Nhưng tôi chỉ xin được bàn thảo về lý do tại sao Hoa Kỳ sẽ không tẩy chay TVH 2008, được tổ chức tại TQ vào Tháng Tám năm nay.
Trung Quốc là một quốc gia lớn, kinh tế đang phát triển, chính trị ổn định, với dân số hơn 1 tỷ người (~1.3 tỷ), sẽ là một thị trường rất lớn của Hoa Kỳ trong tương lai (mặc dù cũng là một "đối thủ đáng gờm"; nhưng tôi sẽ bàn về vấn đề này sau).
Thị trường mà HK cần thâm nhập là những thị trường nào?
Người ta thường nghĩ TQ "làm chủ" thị trường may mặc & giày thể thao của thế giới, vì mua những mặc hàng này về, toàn thấy là hàng "made in China". Nhưng họ ít khi nghĩ rằng TQ thật ra chỉ là gia công cho các nhà tư bản HK, xung phong làm cai thầu ép dân làm "nô lệ" tự nguyện mà thôi.
Để sản xuất một đôi giày thượng hạng, các hãng giày lớn thường chỉ trả cho chủ thầu từ $1.00-$5.00/một đôi. Khi chủ thầu (Nam Hàn, Taiwan...) qua VN hay TQ, lập nên hãng xưởng, thuê mướn "cai thầu", tuyển dụng nhân công... thì chỉ chi ra khoảng $2.00-$3.00 cho một đôi giày thành phẩm. Người nhân công tính ra chắc chỉ được trả khoảng $0.10-$1.00 cho mỗi đôi giày mà họ làm ra.
Dĩ nhiên khi mang về nước (Âu Mỹ) để tiêu thụ, khách hàng sẽ phải chi khoảng $50.00-$100.00 cho một đôi giày thể thao "đời mới", và hãng giày có lẽ giao sỉ cho các cửa hàng khoảng $25.00-$50.00/một đôi. Thật ra họ cũng không phải là lời trắng 100% (một lời một).
Bởi vì trong lãnh vực Sports Apparel/Quần Áo & Dụng Cụ Thể Thao, số vốn đầu tư bỏ ra để quảng cáo còn nhiều hơn là chi phí sản xuất (nếu gia công ở các nước "thứ ba"). Ví dụ như Nike sẵn sàng bao các tay cầu thủ nổi tiếng để mặc quần áo, giày mũ do họ sản xuất. Sơ sơ chỉ tính Michael Jordan & Tiger Woods cũng ngốn của Nike mấy trăm triệu.
Nhưng "đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn". Mặc dù cũng làm ra giày được, nhưng tại sao thiên hạ vẫn bỏ ra $50.00-$100.00 Đô để mua Nike mà không mua giày không hiệu của TQ? Bạn thử xem tất cả những bạn bè, người thân ở chung quanh, nếu có điều kiện, dư giả, có bao nhiêu chịu "thua kém", mua/sài đồ "không hiệu"?
Cái chính là BRANDNAME!
Những "Cai Thầu", chủ nhân ông của những nước nhược tiểu như VN & TQ rồi cũng sẽ đem tiền trả lại cho Mỹ, vì muốn chơi nổi, khoe của, thích sài "đồ xịn" mà thôi (những "con xe" bạc triệu là một ví dụ điển hình).
Trở lại TVH 2008. Hoa Kỳ sẽ được những lợi lộc gì ở đây?
Xin thưa: NBA!!!
Môn chơi Bóng Rổ. Đối với dân VN, có lẽ đây chỉ là một môn giải trí, chẳng có gì quan trọng quá đáng. Bạn thử liên tưởng qua Bóng Đá, thì sẽ thấy tầm ảnh hưởng của thể thao to lớn đến cỡ nào.
Tổng Thống, Thủ Tướng cũng phải tham dự các trận "chung kết", chúc mừng các đội quán quân, "tổ chức lễ hội ăn mừng" nếu nước mình thắng giải (quốc tế)...
Hiện nay Tổng Cục Bóng Rổ Mỹ đã có năm sáu chục đội (kể luôn một vài đội ở Canada). Vào mùa, mỗi đêm đều có truyền hình trực tiếp các trận đấu qua hệ thống truyền hình "dây cáp"/Cable hoặc Satellite. Hợp đồng để chiếu những trận đấu này lên đến mấy chục tỷ Mỹ Kim (cách đây mấy năm); có lẽ đã vượt qua trăm tỷ rồi.
Trở về QA & DC Thể Thao. Đây là một kỹ nghệ một vốn... trăm lời. Nếu bạn được quần chúng thần tượng hoá, ví dụ như Micheal Jordan, Tiger Woods hoặc David Beckham...
Thử tượng dân chúng TQ bắt đầu mê COI Bóng Rổ hơn. NBA sẽ có thêm 1 TỶ dân hâm mộ (fans). Một tỷ dân hâm mộ Môn Bóng Rổ sẽ nảy sinh ra cả trăm triệu "người tiêu thụ", khán giả ái mộ, sẵn sàng bỏ tiền lương cả tháng, cả tuần ra để mua một cái áo, một tấm hình của "thần tượng".
Tại sao lần Olympic này lại quan trọng?
Vì được tổ chức ở TQ. Dân TQ sẽ đầu tư nhiều công sức vào những trận đấu hơn. Sẽ có nhiều khán giả TQ hơn.
Và quan trọng hơn hết, TQ đã có ý muốn giành huy chương trong môn Bóng Rổ, dựa vào Siêu sao Bóng Rổ người TQ: Yao Ming.
Nếu Nike dám bỏ ra cả trăm triệu để trả cho Tiger Woods, nhờ anh ta lăng lê sản phẩm của mình, thì chuyện đầu tư vài trục triệu cho Yao Ming cũng còn quá ít.
Nếu dân TQ được vào vòng trong, họ sẽ vui mừng, "phấn khởi" và mê môn BR hơn. Từ việc hâm mộ Yao Ming, họ sẽ dễ dàng mê các cầu thủ NBA khác hơn.
Một khi dân TQ mê NBA, có nghĩa là họ đã mặc nhiên công nhận NBA là "Brandname", và các cầu thủ, siêu sao của NBA (Kobe, Shaq...) là những "thần tượng". Họ sẽ sẵn sàng "chi tiền" mà không thấy tiếc.
Hợp đồng chiếu những trận đấu của NBA dành cho 1 tỷ dân TQ ít ra cũng đáng giá hàng chục tỷ Mỹ Kim.
Chỉ riêng một môn Bóng Rổ nhỏ nhoi mà đã có "giá trị" như vậy, các bác nghĩ Mỹ có chịu tẩy chay TVH 2008 hay không?
Có nhiều lý do để giải thích hiện tượng, chính sách này. Nhưng tôi chỉ xin được bàn thảo về lý do tại sao Hoa Kỳ sẽ không tẩy chay TVH 2008, được tổ chức tại TQ vào Tháng Tám năm nay.
Trung Quốc là một quốc gia lớn, kinh tế đang phát triển, chính trị ổn định, với dân số hơn 1 tỷ người (~1.3 tỷ), sẽ là một thị trường rất lớn của Hoa Kỳ trong tương lai (mặc dù cũng là một "đối thủ đáng gờm"; nhưng tôi sẽ bàn về vấn đề này sau).
Thị trường mà HK cần thâm nhập là những thị trường nào?
Người ta thường nghĩ TQ "làm chủ" thị trường may mặc & giày thể thao của thế giới, vì mua những mặc hàng này về, toàn thấy là hàng "made in China". Nhưng họ ít khi nghĩ rằng TQ thật ra chỉ là gia công cho các nhà tư bản HK, xung phong làm cai thầu ép dân làm "nô lệ" tự nguyện mà thôi.
Để sản xuất một đôi giày thượng hạng, các hãng giày lớn thường chỉ trả cho chủ thầu từ $1.00-$5.00/một đôi. Khi chủ thầu (Nam Hàn, Taiwan...) qua VN hay TQ, lập nên hãng xưởng, thuê mướn "cai thầu", tuyển dụng nhân công... thì chỉ chi ra khoảng $2.00-$3.00 cho một đôi giày thành phẩm. Người nhân công tính ra chắc chỉ được trả khoảng $0.10-$1.00 cho mỗi đôi giày mà họ làm ra.
Dĩ nhiên khi mang về nước (Âu Mỹ) để tiêu thụ, khách hàng sẽ phải chi khoảng $50.00-$100.00 cho một đôi giày thể thao "đời mới", và hãng giày có lẽ giao sỉ cho các cửa hàng khoảng $25.00-$50.00/một đôi. Thật ra họ cũng không phải là lời trắng 100% (một lời một).
Bởi vì trong lãnh vực Sports Apparel/Quần Áo & Dụng Cụ Thể Thao, số vốn đầu tư bỏ ra để quảng cáo còn nhiều hơn là chi phí sản xuất (nếu gia công ở các nước "thứ ba"). Ví dụ như Nike sẵn sàng bao các tay cầu thủ nổi tiếng để mặc quần áo, giày mũ do họ sản xuất. Sơ sơ chỉ tính Michael Jordan & Tiger Woods cũng ngốn của Nike mấy trăm triệu.
Nhưng "đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn". Mặc dù cũng làm ra giày được, nhưng tại sao thiên hạ vẫn bỏ ra $50.00-$100.00 Đô để mua Nike mà không mua giày không hiệu của TQ? Bạn thử xem tất cả những bạn bè, người thân ở chung quanh, nếu có điều kiện, dư giả, có bao nhiêu chịu "thua kém", mua/sài đồ "không hiệu"?
Cái chính là BRANDNAME!
Những "Cai Thầu", chủ nhân ông của những nước nhược tiểu như VN & TQ rồi cũng sẽ đem tiền trả lại cho Mỹ, vì muốn chơi nổi, khoe của, thích sài "đồ xịn" mà thôi (những "con xe" bạc triệu là một ví dụ điển hình).
Trở lại TVH 2008. Hoa Kỳ sẽ được những lợi lộc gì ở đây?
Xin thưa: NBA!!!
Môn chơi Bóng Rổ. Đối với dân VN, có lẽ đây chỉ là một môn giải trí, chẳng có gì quan trọng quá đáng. Bạn thử liên tưởng qua Bóng Đá, thì sẽ thấy tầm ảnh hưởng của thể thao to lớn đến cỡ nào.
Tổng Thống, Thủ Tướng cũng phải tham dự các trận "chung kết", chúc mừng các đội quán quân, "tổ chức lễ hội ăn mừng" nếu nước mình thắng giải (quốc tế)...
Hiện nay Tổng Cục Bóng Rổ Mỹ đã có năm sáu chục đội (kể luôn một vài đội ở Canada). Vào mùa, mỗi đêm đều có truyền hình trực tiếp các trận đấu qua hệ thống truyền hình "dây cáp"/Cable hoặc Satellite. Hợp đồng để chiếu những trận đấu này lên đến mấy chục tỷ Mỹ Kim (cách đây mấy năm); có lẽ đã vượt qua trăm tỷ rồi.
Trở về QA & DC Thể Thao. Đây là một kỹ nghệ một vốn... trăm lời. Nếu bạn được quần chúng thần tượng hoá, ví dụ như Micheal Jordan, Tiger Woods hoặc David Beckham...
Thử tượng dân chúng TQ bắt đầu mê COI Bóng Rổ hơn. NBA sẽ có thêm 1 TỶ dân hâm mộ (fans). Một tỷ dân hâm mộ Môn Bóng Rổ sẽ nảy sinh ra cả trăm triệu "người tiêu thụ", khán giả ái mộ, sẵn sàng bỏ tiền lương cả tháng, cả tuần ra để mua một cái áo, một tấm hình của "thần tượng".
Tại sao lần Olympic này lại quan trọng?
Vì được tổ chức ở TQ. Dân TQ sẽ đầu tư nhiều công sức vào những trận đấu hơn. Sẽ có nhiều khán giả TQ hơn.
Và quan trọng hơn hết, TQ đã có ý muốn giành huy chương trong môn Bóng Rổ, dựa vào Siêu sao Bóng Rổ người TQ: Yao Ming.
Nếu Nike dám bỏ ra cả trăm triệu để trả cho Tiger Woods, nhờ anh ta lăng lê sản phẩm của mình, thì chuyện đầu tư vài trục triệu cho Yao Ming cũng còn quá ít.
Nếu dân TQ được vào vòng trong, họ sẽ vui mừng, "phấn khởi" và mê môn BR hơn. Từ việc hâm mộ Yao Ming, họ sẽ dễ dàng mê các cầu thủ NBA khác hơn.
Một khi dân TQ mê NBA, có nghĩa là họ đã mặc nhiên công nhận NBA là "Brandname", và các cầu thủ, siêu sao của NBA (Kobe, Shaq...) là những "thần tượng". Họ sẽ sẵn sàng "chi tiền" mà không thấy tiếc.
Hợp đồng chiếu những trận đấu của NBA dành cho 1 tỷ dân TQ ít ra cũng đáng giá hàng chục tỷ Mỹ Kim.
Chỉ riêng một môn Bóng Rổ nhỏ nhoi mà đã có "giá trị" như vậy, các bác nghĩ Mỹ có chịu tẩy chay TVH 2008 hay không?