AI BIẾT...
Cung thương dây đàn chùng
Tim tôi rung mấy nhịp
Nhưng lời thơ tắt lịm
Cho hồn chìm đơn côi
Ôi hồn tôi, hồn tôi
Như mưa rơi, trăng chết
Lúc tình yêu vừa hết
Giữa đêm dài không trôi!
Lời thơ vẫn chơi vơi
Đường trần tôi vẫn bước
Làm sao ai biết được
Những con đường tôi qua?!
Ladieubong
Đàn chùng cung thương lạc
Đâu đồng điệu hòa âm
Nên anh vẫn âm thầm
Ngồi so dây nắn phím.
Mãi muội mê tìm kiếm
Nối kết lại đường tơ
Sao lại nở hững hờ
Buông đàn rơi gảy vỡ.
Ước mơ đành dang dở
Buồn thân phận mà thôi
Đa tình chi để rồi
Ôm bẻ bàng cay đắng...
Mặc Nhân Sơn
Cung thương dây đàn chùng
Tim tôi rung mấy nhịp
Nhưng lời thơ tắt lịm
Cho hồn chìm đơn côi
Ôi hồn tôi, hồn tôi
Như mưa rơi, trăng chết
Lúc tình yêu vừa hết
Giữa đêm dài không trôi!
Lời thơ vẫn chơi vơi
Đường trần tôi vẫn bước
Làm sao ai biết được
Những con đường tôi qua?!
Ladieubong
Đàn chùng cung thương lạc
Đâu đồng điệu hòa âm
Nên anh vẫn âm thầm
Ngồi so dây nắn phím.
Mãi muội mê tìm kiếm
Nối kết lại đường tơ
Sao lại nở hững hờ
Buông đàn rơi gảy vỡ.
Ước mơ đành dang dở
Buồn thân phận mà thôi
Đa tình chi để rồi
Ôm bẻ bàng cay đắng...
Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Cầm thư góp trả nợ với đời



![[&:]](/images/smiley/s5.gif)


nên không đi đâu, ở nhà "luyện chưởng" như em Ngâu nói ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)





