<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-29 16:40:45Ngày Xưa Tím>
Nhan sắc vô thường
Tuyết đã khóc thật nhiều khi hay tin Hùng yêu Phượng. Cô tức tối, cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Trong lòng cô ngùn ngụt ngọn lửa hận thù. Mà kẻ thù của Tuyết thì không ai khác ngoài Phượng. Nếu như không có Phượng thì chắc chắn Hùng sẽ là của cô. Tuyết càng không thể hiểu nổi tại sao Hùng lại có thể chọn Phượng và yêu Phượng chứ không phải là mình...

Về mọi mặt, Tuyết hơn hẳn Phượng. Tuyết sinh ra và lớn lên ở thành phố, bố mẹ đều là doanh nhân thành đạt, gia đình giàu có. Tuyết có khuôn mặt khả ái, cộng thêm cách ăn mặc hợp thời trang, đi xe sành điệu, xức loại nước hoa đắt tiền khiến không ít chàng trai con nhà vương giả xếp hàng dài xin chết.
Trong khi đó, nhăn sắc Phượng chỉ thuộc hàng “thường thường bậc trung”, sinh ra và lớn lên ở nông thôn, dáng vẻ quê mùa, cục mịch. Là đồng nghiệp nhưng ít khi Tuyết trò chuyện với Phượng, họa chăng chỉ là trao đổi công việc và xã giao mà thôi.
Tuyết không ưa Phượng nhưng cũng không ghét Phượng. Nói tóm lại, Tuyết chưa bao giờ coi Phượng là “đối thủ” cạnh tranh của mình trên mọi phương diện.
Hùng tính tình điềm đạm, chân thành song rất quyết đoán. Tuy ở vị trí Trưởng phòng kinh doanh của Công ty, được Giám đốc nhất mực trọng dụng vì là người có tài nhưng Hùng không bao giờ kênh kiệu hoặc ra oai trước đồng nghiệp.
Với vai trò Trưởng nhóm thị trường nên Tuyết thường xuyên có điều kiện gặp gỡ Hùng. Ban đầu, Tuyết không để ý đến Hùng vì nhìn bề ngoài, anh không phải là mẫu đàn ông mà Tuyết thích. Song càng tiếp xúc với Hùng, Tuyết càng mến phục trí tuệ, cách ứng xử cũng như cái tâm trong con người Hùng.
Một trong những đức tính đáng quý ở Hùng là anh không bao giờ chạy trốn trách nhiệm với cấp trên hay đổ lỗi cho cấp dưới. Anh thẳng thắn, dám làm, dám chịu. Lúc ban đầu chỉ là cảm mến, dần dà, tình cảm dành cho Hùng cứ tự nhiên lớn dần lên trong Tuyết. Và cô yêu Hùng tự bao giờ chẳng hay.
Tuyết âm thầm ấp ủ mối tình với Hùng. Cô tự tin cho rằng, nếu như một ngày không xa, khi Hùng biết được tình cảm mà cô dành cho anh, chắc anh sẽ vô cùng vui mừng đón nhận tình yêu của cô. Không có lý do gì Hùng lại từ chối một cô gái vừa xinh đẹp, hiện đại và cuốn hút đàn ông như Tuyết.
Mỗi lần gặp Hùng, sau khi trao đổi công việc với anh xong, Tuyết tìm cách để có thời gian trò chuyện riêng với Hùng. Khi thì cô rủ Hùng đi uống cà phê, ăn tối, lúc lại lấy cớ xe hỏng để nhờ Hùng đưa về nhà... Tuyết nghĩ ra đủ mọi lý do để có thể gần gũi Hùng. Cô ảo tưởng rằng Hùng cũng rất thích cô, chỉ có điều là anh còn e ngại chưa nói ra lời yêu mà thôi.
Vốn là chàng trai tinh tế và nhạy cảm nên qua một vài lần tiếp xúc Hùng cũng sớm nhận ra tình cảm của Tuyết. Khi thấy sự việc diễn biến không bình thường, Hùng đã tế nhị từ chối những lời mời mà thực chất là những cuộc hẹn hò do Tuyết sắp đặt. Khốn nỗi, Hùng càng tránh né thì Tuyết càng tấn công Hùng dữ dội hơn. Tuyết đinh ninh sớm muộn gì thì cô cũng chinh phục được Hùng.
Tối nay trời se lạnh, bỗng dưng Tuyết cảm thấy trong lòng trống trải. Cô mặc một chiếc đầm màu thiên thanh, vai khoác hờ chiếc khăn choàng bằng lụa tơ tằm xuống phố. Bước chân vô định đưa Tuyết đến một quán cà phê bên hồ lộng gió.
Đang loay hoay tìm chỗ ngồi, Tuyết bàng hoàng không tin nổi vào mắt mình: Đôi nam nữ tay đan tay đang ngồi buông mắt nhìn mơ màng ra phía mặt hồ kia không phải là Hùng và Phượng sao? Tuyết cảm thấy thoáng choáng váng như người trúng gió độc. Cử chỉ âu yếm của Hùng và Phượng cho thấy họ phải là một đôi rất thắm thiết từ lâu rồi.
Không thể nào! Hùng yêu Phượng mà Tuyết lại không hề biết gì sao? Chả lẽ yêu Hùng mà Phượng lại không ghen với Tuyết vì từng có rất nhiều lần Tuyết công khai mời Hùng đi uống cà phê và nhờ Hùng chở về trước mặt Phượng?
Bất chợt, Hùng vòng tay kéo Phượng ngả sát vào vai anh và thơm nhẹ lên mái tóc của Phượng. Mắt Tuyết nhòa đi, cô vội vàng quay gót bước thật nhanh ra ngoài...
Đoàn Thanh niên Tổng công ty tổ chức đi Sơn La một tuần để giúp đỡ bà con bị thiệt hại do bão lũ. Đang lúc buồn, phần muốn thay đổi không khí, phần không muốn nhìn thấy mặt Hùng và Phượng ở công ty nên Tuyết ghi tên tình nguyện xin đi.
Thật chẳng ngờ, lúc xe bắt đầu chuyển bánh, Tuyết được biết người đưa ra ý tưởng và dẫn đầu đoàn tình nguyện lại chính là Phượng. Tuyết chỉ muốn nhảy ngay xuống xe nhưng không thể...
Một ngày đi, một ngày về và năm ngày ở lại với bà con đồng bào miền núi, tận mắt chứng kiến cuộc sống khó khăn của bà con, nhất là phụ nữ và trẻ em, Tuyết chợt nhận ra cuộc sống nhung lụa của mình sao mà xa xỉ. Đêm nằm co ro ở một nhà dân, nghe gió lạnh lùa từng cơn, Tuyết thấy con tim mình nhói đau vì thương bà con nghèo khó. Cô bỗng thầm khao khát phải làm một điều gì đó có nghĩa để cuộc sống này tươi đẹp hơn.
Nhìn Phượng đi lại như con thoi, miệt mài với công việc cứu trợ, giúp bà con ổn định chỗ ở, cùng các em học sinh quét rửa lớp, trường học, lao động cả ngày không biết mệt mỏi... trong lòng Tuyết thầm cảm phục “cô gái nhà quê” đảm đang, nhân hậu. Giờ thì Tuyết đã thực sự hiểu rằng tại sao Hùng lại chọn và yêu Phượng. Với tình yêu đích thực, nhan sắc cũng trở nên vô thường.
Báo phụ nữ.
Tuyết đã khóc thật nhiều khi hay tin Hùng yêu Phượng. Cô tức tối, cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Trong lòng cô ngùn ngụt ngọn lửa hận thù. Mà kẻ thù của Tuyết thì không ai khác ngoài Phượng. Nếu như không có Phượng thì chắc chắn Hùng sẽ là của cô. Tuyết càng không thể hiểu nổi tại sao Hùng lại có thể chọn Phượng và yêu Phượng chứ không phải là mình...

Về mọi mặt, Tuyết hơn hẳn Phượng. Tuyết sinh ra và lớn lên ở thành phố, bố mẹ đều là doanh nhân thành đạt, gia đình giàu có. Tuyết có khuôn mặt khả ái, cộng thêm cách ăn mặc hợp thời trang, đi xe sành điệu, xức loại nước hoa đắt tiền khiến không ít chàng trai con nhà vương giả xếp hàng dài xin chết.
Trong khi đó, nhăn sắc Phượng chỉ thuộc hàng “thường thường bậc trung”, sinh ra và lớn lên ở nông thôn, dáng vẻ quê mùa, cục mịch. Là đồng nghiệp nhưng ít khi Tuyết trò chuyện với Phượng, họa chăng chỉ là trao đổi công việc và xã giao mà thôi.
Tuyết không ưa Phượng nhưng cũng không ghét Phượng. Nói tóm lại, Tuyết chưa bao giờ coi Phượng là “đối thủ” cạnh tranh của mình trên mọi phương diện.
Hùng tính tình điềm đạm, chân thành song rất quyết đoán. Tuy ở vị trí Trưởng phòng kinh doanh của Công ty, được Giám đốc nhất mực trọng dụng vì là người có tài nhưng Hùng không bao giờ kênh kiệu hoặc ra oai trước đồng nghiệp.
Với vai trò Trưởng nhóm thị trường nên Tuyết thường xuyên có điều kiện gặp gỡ Hùng. Ban đầu, Tuyết không để ý đến Hùng vì nhìn bề ngoài, anh không phải là mẫu đàn ông mà Tuyết thích. Song càng tiếp xúc với Hùng, Tuyết càng mến phục trí tuệ, cách ứng xử cũng như cái tâm trong con người Hùng.
Một trong những đức tính đáng quý ở Hùng là anh không bao giờ chạy trốn trách nhiệm với cấp trên hay đổ lỗi cho cấp dưới. Anh thẳng thắn, dám làm, dám chịu. Lúc ban đầu chỉ là cảm mến, dần dà, tình cảm dành cho Hùng cứ tự nhiên lớn dần lên trong Tuyết. Và cô yêu Hùng tự bao giờ chẳng hay.
Tuyết âm thầm ấp ủ mối tình với Hùng. Cô tự tin cho rằng, nếu như một ngày không xa, khi Hùng biết được tình cảm mà cô dành cho anh, chắc anh sẽ vô cùng vui mừng đón nhận tình yêu của cô. Không có lý do gì Hùng lại từ chối một cô gái vừa xinh đẹp, hiện đại và cuốn hút đàn ông như Tuyết.
Mỗi lần gặp Hùng, sau khi trao đổi công việc với anh xong, Tuyết tìm cách để có thời gian trò chuyện riêng với Hùng. Khi thì cô rủ Hùng đi uống cà phê, ăn tối, lúc lại lấy cớ xe hỏng để nhờ Hùng đưa về nhà... Tuyết nghĩ ra đủ mọi lý do để có thể gần gũi Hùng. Cô ảo tưởng rằng Hùng cũng rất thích cô, chỉ có điều là anh còn e ngại chưa nói ra lời yêu mà thôi.
Vốn là chàng trai tinh tế và nhạy cảm nên qua một vài lần tiếp xúc Hùng cũng sớm nhận ra tình cảm của Tuyết. Khi thấy sự việc diễn biến không bình thường, Hùng đã tế nhị từ chối những lời mời mà thực chất là những cuộc hẹn hò do Tuyết sắp đặt. Khốn nỗi, Hùng càng tránh né thì Tuyết càng tấn công Hùng dữ dội hơn. Tuyết đinh ninh sớm muộn gì thì cô cũng chinh phục được Hùng.
Tối nay trời se lạnh, bỗng dưng Tuyết cảm thấy trong lòng trống trải. Cô mặc một chiếc đầm màu thiên thanh, vai khoác hờ chiếc khăn choàng bằng lụa tơ tằm xuống phố. Bước chân vô định đưa Tuyết đến một quán cà phê bên hồ lộng gió.
Đang loay hoay tìm chỗ ngồi, Tuyết bàng hoàng không tin nổi vào mắt mình: Đôi nam nữ tay đan tay đang ngồi buông mắt nhìn mơ màng ra phía mặt hồ kia không phải là Hùng và Phượng sao? Tuyết cảm thấy thoáng choáng váng như người trúng gió độc. Cử chỉ âu yếm của Hùng và Phượng cho thấy họ phải là một đôi rất thắm thiết từ lâu rồi.
Không thể nào! Hùng yêu Phượng mà Tuyết lại không hề biết gì sao? Chả lẽ yêu Hùng mà Phượng lại không ghen với Tuyết vì từng có rất nhiều lần Tuyết công khai mời Hùng đi uống cà phê và nhờ Hùng chở về trước mặt Phượng?
Bất chợt, Hùng vòng tay kéo Phượng ngả sát vào vai anh và thơm nhẹ lên mái tóc của Phượng. Mắt Tuyết nhòa đi, cô vội vàng quay gót bước thật nhanh ra ngoài...
Đoàn Thanh niên Tổng công ty tổ chức đi Sơn La một tuần để giúp đỡ bà con bị thiệt hại do bão lũ. Đang lúc buồn, phần muốn thay đổi không khí, phần không muốn nhìn thấy mặt Hùng và Phượng ở công ty nên Tuyết ghi tên tình nguyện xin đi.
Thật chẳng ngờ, lúc xe bắt đầu chuyển bánh, Tuyết được biết người đưa ra ý tưởng và dẫn đầu đoàn tình nguyện lại chính là Phượng. Tuyết chỉ muốn nhảy ngay xuống xe nhưng không thể...
Một ngày đi, một ngày về và năm ngày ở lại với bà con đồng bào miền núi, tận mắt chứng kiến cuộc sống khó khăn của bà con, nhất là phụ nữ và trẻ em, Tuyết chợt nhận ra cuộc sống nhung lụa của mình sao mà xa xỉ. Đêm nằm co ro ở một nhà dân, nghe gió lạnh lùa từng cơn, Tuyết thấy con tim mình nhói đau vì thương bà con nghèo khó. Cô bỗng thầm khao khát phải làm một điều gì đó có nghĩa để cuộc sống này tươi đẹp hơn.
Nhìn Phượng đi lại như con thoi, miệt mài với công việc cứu trợ, giúp bà con ổn định chỗ ở, cùng các em học sinh quét rửa lớp, trường học, lao động cả ngày không biết mệt mỏi... trong lòng Tuyết thầm cảm phục “cô gái nhà quê” đảm đang, nhân hậu. Giờ thì Tuyết đã thực sự hiểu rằng tại sao Hùng lại chọn và yêu Phượng. Với tình yêu đích thực, nhan sắc cũng trở nên vô thường.
Báo phụ nữ.
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .